Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 198: Hành Trình Hai Thế Giới: Lời Thú Nhận Trong Khoảnh Khắc Bất Biến
Đêm buông sâu, nhưng trong ánh mắt của cả hai, một ánh sáng mới, dù yếu ớt, đã bắt đầu bùng lên. Lời nói của Lâm Dịch – “Dung hòa cả hai thế giới” – vẫn còn vang vọng trong tâm trí An Nhiên khi cô trở về căn hộ của mình. Nụ cười khẽ nở trên môi cô không còn là nụ cười hồn nhiên vô tư lự của ngày xưa, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận những phần gai góc của thực tại, và hơn hết, là một tia hy vọng mong manh về một tương lai có thể.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua ô cửa sổ lớn của căn hộ An Nhiên, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi hương hoa nhài dịu nhẹ từ lọ hoa nhỏ đặt trên bàn và mùi cà phê rang xay thơm lừng vừa mới pha. An Nhiên ngồi bên cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên rọi thẳng vào, làm bừng sáng cả không gian. Cô mặc một chiếc váy cotton màu kem nhẹ nhàng, mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, rủ xuống bờ vai thanh thoát. Trong tay cô là một cuốn sổ nhỏ đã sờn cũ, bìa da màu nâu đã bạc màu theo năm tháng, hằn lên dấu vết của thời gian và vô số lần lật giở.
Cuốn sổ này không chỉ là nơi cô ghi chép những ý tưởng cho công việc biên tập của mình, mà còn là một cuốn nhật ký bí mật, lưu giữ những khoảnh khắc quý giá nhất của cuộc đời cô, đặc biệt là những dòng ghi chú về Lâm Dịch và 60 giây kỳ diệu. Cô vuốt ve bìa cuốn sổ, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của lớp da cũ kỹ, như thể đang chạm vào chính những kỷ niệm mà nó chứa đựng. Nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, vị đắng nhẹ và hương thơm quyến rũ lan tỏa nơi đầu lưỡi, An Nhiên thả mình vào dòng suy nghĩ.
“Dung hòa…” cô khẽ thì thầm, nếm trải lại từ ngữ đó, tìm kiếm ý nghĩa sâu xa mà Lâm Dịch đã gửi gắm. Trong cuốn sổ, cô đã ghi lại từng chi tiết nhỏ về những lần gặp gỡ trong thang máy: ánh mắt bối rối của anh, nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh khi cô kể một câu chuyện vui, cách anh giải thích cặn kẽ về một vấn đề kỹ thuật nào đó mà cô không tài nào hiểu nổi, hay cả những khoảnh khắc im lặng đủ đầy khi họ chỉ đơn giản là đứng cạnh nhau, chia sẻ một không gian tách biệt với thế giới. Cô lật từng trang, dừng lại ở những dòng chữ nắn nót mô tả về Lâm Dịch, về sự tỉ mỉ, cẩn trọng của anh, và cả sự lúng túng đáng yêu ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy. Những hình vẽ nguệch ngoạc của chiếc thang máy, những con số 60 giây được khoanh tròn cẩn thận, tất cả đều là minh chứng cho một tình yêu được xây dựng trên nền tảng của những điều không cần lý do.
An Nhiên nhớ lại lời Lâm Dịch nói đêm qua, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sự thừa nhận. Anh, một người luôn khao khát sự rõ ràng và kiểm soát, đã chấp nhận sự không chắc chắn, chấp nhận rằng có những thứ nằm ngoài tầm với của lý trí. “Anh không biết… nhưng có lẽ, chúng ta cần tìm một cách để dung hòa cả hai thế giới.” Lời nói đó không phải là một giải pháp, mà là một cam kết, một lời hứa sẽ cùng nhau tìm kiếm. Cô hiểu rằng, đối với Lâm Dịch, việc nói ra điều đó không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi anh phải vượt qua nỗi sợ hãi lớn nhất của mình: nỗi sợ mất kiểm soát, nỗi sợ đối mặt với những điều bất định.
Trước đây, An Nhiên luôn là người lạc quan, tin vào những điều không cần lý do. Cô trân trọng 60 giây như một món quà định mệnh, một thế giới riêng tư nơi tình yêu của họ được nuôi dưỡng. Nhưng cuộc gặp gỡ ngoài đời, sự gượng gạo ban đầu, và cả nỗi sợ hãi mà cô đã thốt ra – nỗi sợ mất đi sự kỳ diệu – đã khiến cô nhận ra rằng tình yêu không thể mãi mãi tồn tại trong một thế giới ảo ảnh. Nó cần phải được thử thách, được khẳng định trong thực tại, nơi có nắng, có gió, có cả những khó khăn và những lo toan đời thường.
Cô vuốt nhẹ lên một bức vẽ nhỏ về hai người đứng trong thang máy, đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. An Nhiên tin rằng phép màu của 60 giây không phải là thứ có thể dễ dàng biến mất. Nó đã ăn sâu vào tâm hồn họ, trở thành một phần của định mệnh. Vấn đề không phải là từ bỏ 60 giây để đến với thực tại, mà là làm sao để thực tại và 60 giây có thể tồn tại song song, hỗ trợ lẫn nhau. Làm sao để sự kỳ diệu ấy vẫn lấp lánh trong cuộc sống thường ngày, và sự chân thật của cuộc sống không làm lu mờ đi vẻ đẹp của những khoảnh khắc ngưng đọng.
“Em cũng vậy, Lâm Dịch,” cô khẽ nói, giọng nói hòa vào tiếng gió khẽ lay động rèm cửa. “Em tin chúng ta có thể tìm ra cách. Một cách để giữ lấy phép màu của chúng ta, và cả thế giới ngoài kia nữa.” Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ tê liệt. Thay vào đó, nó biến thành một động lực, một thách thức mà cô và anh sẽ cùng nhau đối mặt. Cuốn sổ cũ, với những dòng ghi chú và hình vẽ đơn sơ, giờ đây không chỉ là nơi lưu giữ quá khứ, mà còn là một lời nhắc nhở về hành trình mà họ đã đi qua, và một lời hứa cho tương lai đang chờ đợi. Ánh mắt An Nhiên xa xăm nhìn ra bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, mang theo bao nhiêu suy tư và niềm hy vọng mới.
***
Cùng lúc đó, tại văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Buổi chiều hôm ấy, bầu trời âm u, những đám mây xám xịt kéo đến che kín cả thành phố, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa đổ xuống. Tiếng còi xe từ xa vọng lại qua ô cửa kính, hòa lẫn với tiếng gõ phím lách cách đều đều của các đồng nghiệp, tạo nên một bản giao hưởng của sự hối hả và áp lực công việc. Mùi gỗ công nghiệp mới của bàn làm việc xen lẫn mùi cà phê đậm đặc vừa được pha trong bình đã nguội lạnh, quẩn quanh trong không gian làm việc.
Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ nghiêm nghị thường thấy. Anh đang cố gắng hoàn thành một báo cáo phức tạp về hiệu suất hệ thống, những con số và biểu đồ nhảy múa trước mắt anh dường như muốn trêu ngươi sự tập trung vốn có của anh. Nhưng tâm trí anh không ngừng quay về cuộc trò chuyện đêm qua với An Nhiên, về cái nắm tay dịu dàng và lời nói "dung hòa" vang vọng.
Anh vô thức đưa tay lên cổ tay trái, chỉnh lại chiếc đồng hồ đeo tay gọng kim loại mỏng. Đây không chỉ là một vật dụng để xem giờ, mà còn là biểu tượng cho sự kiểm soát, sự chính xác mà anh luôn theo đuổi trong cuộc sống. Anh nhìn chằm chằm vào những con số hiển thị trên mặt đồng hồ, từng giây trôi qua đều đặn, không sai một ly, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn đang cuộn xoáy trong lòng. Nhưng lần này, chiếc đồng hồ không mang lại sự an tâm quen thuộc. Ngược lại, nó càng khiến anh cảm thấy bất an hơn, khi nhận ra rằng có những thứ trong cuộc sống không thể nào được đo đếm hay kiểm soát bằng những con số khô khan.
“Dung hòa cả hai thế giới…” Lâm Dịch khẽ nhủ thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho riêng anh nghe thấy. Đối với một kỹ sư phần mềm như anh, khái niệm "dung hòa" thường gắn liền với việc cân bằng các thuật toán, tối ưu hóa hiệu suất, hoặc tìm ra giải pháp cho các xung đột trong mã nguồn. Nhưng "dung hòa" hai thế giới của anh và An Nhiên thì lại hoàn toàn khác. Một thế giới của những con số, logic, và lịch trình chính xác. Một thế giới của những điều không cần lý do, của cảm xúc và sự mơ mộng. Làm thế nào để hai thế giới đối lập ấy có thể song hành, mà không làm mất đi bản chất của mỗi bên?
Anh đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc, bắt đầu đi lại trong căn phòng làm việc của mình. Tiếng giày da bóng loáng gõ nhẹ trên sàn, đều đặn như nhịp đập của một trái tim đang bối rối. Anh xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Lâm Dịch luôn sợ hãi sự bất định. Từ bé, anh đã được dạy phải lập kế hoạch, phải kiểm soát mọi thứ trong tầm tay. Mối quan hệ với An Nhiên, ngay từ những ngày đầu trong thang máy, đã là một điều nằm ngoài mọi dự đoán, mọi logic của anh. Nó là một phép màu, một điều kỳ lạ mà anh không thể giải thích, nhưng lại không thể chối bỏ.
Khi An Nhiên không đến vào ngày cuối cùng của chiếc thang máy cũ, anh đã trải qua 60 giây cô đơn tột cùng. Khoảnh khắc đó đã khắc sâu vào tâm trí anh, như một lời nhắc nhở rằng anh không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, cũng như không thể kiểm soát được sự xuất hiện hay biến mất của cô. Và khi họ gặp lại nhau tại quán cà phê, anh nhận ra rằng tình yêu không chỉ là những khoảnh khắc ngưng đọng kỳ diệu. Nó là sự hiện diện, sự chia sẻ, sự thấu hiểu trong từng khoảnh khắc đời thường.
“Anh… anh không nghĩ 60 giây sẽ trở nên không đủ,” anh lặp lại lời mình đã nói với cô đêm qua. Từ bao giờ, 60 giây đã trở thành một thế giới đủ đầy, một ốc đảo an toàn cho tình cảm của họ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, dù 60 giây ấy có tuyệt vời đến mấy, nó vẫn chỉ là một lát cắt nhỏ của cuộc sống. Để có một mối quan hệ trọn vẹn, để thực sự hiểu và yêu một người, cần nhiều hơn thế. Cần những cuộc trò chuyện dài hơn, những buổi hẹn hò dưới ánh đèn đường, những lúc chia sẻ niềm vui nỗi buồn mà không bị giới hạn bởi tiếng “kít” của chiếc thang máy.
Nỗi sợ hãi về sự mất kiểm soát, về sự phức tạp của một mối quan hệ "thực" vẫn còn đó, như một bóng ma lảng vảng trong tâm trí anh. Nhưng bên cạnh nỗi sợ đó, một hạt mầm của hy vọng cũng đang nảy nở. Hy vọng rằng, anh có thể học cách buông bỏ một phần sự kiểm soát của mình, học cách chấp nhận sự bất định, để đón nhận một tình yêu lớn hơn, trọn vẹn hơn. Ánh mắt Lâm Dịch đầy suy tư, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu lất phất rơi xuống, làm nhòe đi hình ảnh thành phố hối hả phía xa. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh không còn đơn độc nữa.
***
Chiều tối hôm đó, cơn mưa lất phất vẫn chưa dứt, những hạt nước mỏng manh bám trên cửa kính tòa nhà, tạo nên một màn sương mờ ảo. Kim đồng hồ chỉ 18:29. Lâm Dịch bước vào chiếc thang máy cũ kỹ, nơi đã chứng kiến quá nhiều khoảnh khắc định mệnh của anh. Chiếc thang máy vẫn mang màu xám bạc quen thuộc, với những vết xước và mòn cũ theo năm tháng, nhưng giờ đây nó không còn là biểu tượng của một thế giới tách biệt, mà là một cầu nối, một cánh cổng dẫn đến một hành trình mới.
An Nhiên đã đứng đợi anh ở bên trong, nụ cười nhẹ nhàng trên môi cô xua tan đi phần nào sự ẩm ướt và lạnh lẽo của cơn mưa. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu xanh nhạt, mái tóc hơi ẩm ướt, dường như cô đã chạy vội đến đây. Ánh mắt cô vẫn trong veo, long lanh, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc, thấu hiểu hơn sau cuộc trò chuyện đêm qua.
Đúng 18:30, khi chiếc thang máy đi qua tầng 7, một tiếng “kít” quen thuộc vang lên, khẽ rung chuyển cả không gian. Ngay lập tức, thế giới bên ngoài hóa đá. Những giọt mưa đang rơi lơ lửng giữa không trung, những khuôn mặt vội vã của những người đang làm việc ở các tầng khác bỗng chốc đông cứng, tất cả chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn Lâm Dịch và An Nhiên, hai con người duy nhất được phép di chuyển, được phép cảm nhận khoảnh khắc siêu thực này.
Không còn sự gượng gạo như cuộc gặp gỡ đầu tiên ngoài đời, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc từ đêm qua. Ánh mắt họ gặp nhau, chứa đựng những điều chưa nói, những suy tư đã được chia sẻ, và cả những nỗi sợ hãi đã được đối diện.
An Nhiên là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng nói cô nhẹ nhàng, nhưng đầy sự chân thành: “Anh đã nghĩ gì sau hôm qua, Lâm Dịch?”
Lâm Dịch nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt đã từng là cửa sổ dẫn anh vào một thế giới mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới. Anh đã trải qua cả một ngày dài vật lộn với những suy nghĩ ấy, với nỗi sợ hãi và cả niềm hy vọng mới chớm. Anh, người luôn kiệm lời, giờ đây lại cảm thấy cần phải nói ra những điều sâu thẳm nhất trong lòng.
“Anh… anh không nghĩ 60 giây sẽ trở nên không đủ,” anh thừa nhận, giọng nói trầm ấm, chân thành. Lời nói đó không phải là một sự phủ nhận giá trị của những khoảnh khắc họ đã có, mà là một sự nhận ra rằng tình yêu của họ đã phát triển, đã lớn lên vượt ra khỏi giới hạn của 60 giây. Nó đã trở nên đủ lớn để khao khát một thế giới rộng lớn hơn, một tương lai không còn bị đóng khung trong những khoảnh khắc ngưng đọng.
An Nhiên mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu, không có chút bất ngờ nào. Cô tiến lại gần hơn một chút, nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên cánh tay Lâm Dịch. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền qua lớp vải áo, xoa dịu đi sự căng thẳng trong anh. Cái chạm ấy không cần một lý do, nó đơn giản là một sự kết nối tự nhiên, một sự đồng điệu của hai tâm hồn.
“Em cũng vậy,” An Nhiên đáp, giọng cô chứa đựng sự kiên định và tin tưởng. “Em cũng không nghĩ 60 giây sẽ không đủ. Nhưng em tin chúng ta có thể tìm ra cách. Một cách để giữ lấy phép màu của chúng ta, và cả thế giới ngoài kia nữa.” Ánh mắt cô sáng lên, chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một niềm tin vào khả năng của họ, vào tương lai của tình yêu này. Cô không muốn từ bỏ bất cứ điều gì, không muốn đánh đổi phép màu để lấy thực tại, mà muốn cả hai cùng tồn tại, cùng hòa quyện.
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, những lời nói của cô như một luồng gió mát lành thổi vào tâm trí anh, xua tan đi những đám mây u ám của sự nghi ngờ. Anh đã từng sợ hãi việc phải bước ra khỏi vùng an toàn của 60 giây, sợ hãi rằng tình yêu này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn. Nhưng An Nhiên, bằng sự dịu dàng và niềm tin của mình, đã cho anh thấy rằng phép màu không chỉ tồn tại trong 60 giây, mà nó có thể được mang ra ngoài, được lan tỏa vào cuộc sống thường ngày.
Anh khẽ lặp lại, như thể đang thử nghiệm hương vị của một khái niệm mới, một con đường mới: “Dung hòa…?”
An Nhiên gật đầu, nụ cười trên môi cô càng trở nên rạng rỡ hơn. “Dung hòa.”
Lâm Dịch nhìn vào mắt cô, ánh mắt anh không còn sự né tránh hay dè dặt, mà là một sự đối diện thẳng thắn, rõ ràng, đầy tin tưởng. Và rồi, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi anh, một nụ cười nhẹ, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự chấp nhận, bao nhiêu sự giải thoát. Đó là nụ cười của một người đã dám đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình, và đã tìm thấy một tia sáng hy vọng trong ánh mắt của người mình yêu. Tiếng “kít” của chiếc thang máy lại vang lên, kết thúc 60 giây kỳ diệu, nhưng mở ra một chương mới cho tình yêu của họ, một chương mà ở đó, họ sẽ cùng nhau tìm kiếm sự dung hòa giữa phép màu và thực tại.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.