Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 203: Cuộc Săn Lùng Giải Pháp: Những Dấu Vết Lạnh Lẽo

Mùi điều hòa công nghiệp lạnh lẽo hòa với mùi nước lau sàn thoang thoảng và mùi cà phê thơm lừng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi kim loại cũ kỹ, bụi bặm trong chiếc thang máy vừa rồi. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những dãy đèn neon trên trần sảnh tòa nhà Thiên Hà chiếu rọi khắp nơi, gay gắt và chân thực, như muốn phơi bày mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ mà họ vừa cố gắng che giấu trong không gian mờ ảo của 60 giây.

Lâm Dịch và An Nhiên bước ra khỏi thang máy, mỗi người mang theo những suy nghĩ riêng, nặng trĩu trong lòng. Khoảnh khắc 60 giây thần kỳ đã kết thúc, nhưng câu hỏi của An Nhiên vẫn lơ lửng trong không khí, ám ảnh tâm trí Lâm Dịch như một lời nhắc nhở không ngừng. Anh cảm thấy như mình vừa bước ra từ một giấc mơ, một giấc mơ đẹp đẽ nhưng giờ đây đã vỡ tan thành từng mảnh, và thực tại nghiệt ngã đang chờ đợi anh. Anh vẫn còn bối rối, tâm trí anh quay cuồng với những lý lẽ, những giải pháp vô vọng, cố gắng tìm kiếm một lối thoát cho vấn đề không thể giải quyết này. Tờ thông báo thay thang máy vẫn nằm trong tay anh, nhàu nát và lạnh lẽo, như một bằng chứng cụ thể cho sự thất bại của anh. Anh nhìn xung quanh, thấy dòng người vội vã lướt qua, không ai để ý đến sự nặng nề trong ánh mắt anh, không ai biết về "phép màu" sắp biến mất của họ. Thế giới vẫn tiếp tục vận hành, thờ ơ với nỗi đau của hai con người.

An Nhiên khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô nhìn Lâm Dịch, thấy vẻ mặt anh vẫn còn xa xăm, ánh mắt anh vẫn còn đăm chiêu nhìn về phía chiếc thang máy cũ kỹ đang đóng lại. Nỗi lo lắng cho anh, cho mối quan hệ của họ, vẫn còn đó, nhưng trong cô đã nhen nhóm một quyết tâm mới. Cô biết, Lâm Dịch cần thời gian để chấp nhận, để đối mặt. Và cô sẽ là người kiên nhẫn chờ đợi, là người sẽ cùng anh tìm kiếm câu trả lời. Cô biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn, bởi vì "phép màu" của họ, như cô đã từng nói, nằm ở chính họ, chứ không phải ở giới hạn của 60 giây hay một chiếc thang máy cũ kỹ. Cô cần phải mạnh mẽ, phải chủ động.

"Em... em phải về rồi, anh Dịch," An Nhiên nói, giọng cô có chút hụt hẫng, nhưng cũng đầy sự cương quyết. Cô đã không còn là cô gái chỉ biết tin vào "điều không cần lý do" một cách thụ động nữa. Giờ đây, cô hiểu rằng niềm tin cần đi kèm với hành động, với sự dũng cảm để đối mặt với thực tại. "Anh cũng về cẩn thận nhé." Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút buồn bã, thoáng hiện trên môi cô. Nụ cười ấy là lời trấn an cho anh, và cũng là lời động viên cho chính bản thân cô. Cô không đòi hỏi một câu trả lời ngay lập tức từ anh, không gây áp lực thêm cho tâm trí đang rối bời của anh. Cô hiểu, và cô chấp nhận.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng. Anh ngẩng đầu lên, nhìn theo bóng lưng An Nhiên đang dần khuất vào dòng người. "Ừm... em cũng vậy," anh đáp lại một cách vô thức, giọng nói như tan vào không khí ồn ào. Anh nhìn chiếc thang máy số 1, cánh cửa kim loại của nó đã khép lại, như thể đã nuốt chửng đi một phần thế giới của anh. Một cảm giác trống rỗng và bất an xâm chiếm anh từ sâu bên trong. Nỗi sợ hãi mất đi "phép màu" vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với nỗi sợ hãi về tương lai của mối quan hệ, về câu hỏi chưa có lời đáp của An Nhiên. Anh biết, trong một tháng tới, mỗi lần bước vào chiếc thang máy này, mỗi khoảnh khắc 60 giây, sẽ không còn là sự chờ đợi niềm vui, mà là một cuộc đếm ngược nghiệt ngã, một lời nhắc nhở về sự kết thúc không thể tránh khỏi. Anh không biết liệu mình có thể tìm ra "cách khác" như anh đã nói với An Nhiên hay không. Anh không biết liệu anh có đủ dũng cảm để bước ra khỏi vùng an toàn của "phép màu" để nắm lấy một tình yêu trong thực tại hỗn độn này hay không. Nhưng một điều anh biết chắc, đó là sự ngập ngừng của anh, sự do dự và nỗi sợ hãi mất kiểm soát của anh, sẽ là một rào cản lớn, không chỉ cho anh mà còn cho cả An Nhiên, trên con đường họ sẽ phải đi. Anh vẫn đứng đó, giữa dòng người hối hả, một mình đối mặt với sự trống rỗng và bất an, cùng với một câu hỏi lớn lao về tương lai mà anh chưa thể trả lời.

***

Sáng hôm sau, cái cảm giác trống rỗng và bất an vẫn đeo bám Lâm Dịch như một cái bóng. Anh không thể gạt bỏ nó, cũng không muốn gạt bỏ nó. Thay vào đó, anh quyết định biến nỗi bất an thành động lực. Một kỹ sư phần mềm, người luôn tin vào logic và dữ liệu, sẽ không chấp nhận một sự thật nghiệt ngã mà không tìm kiếm mọi khả năng, mọi kẽ hở. Anh cần câu trả lời, không phải cho An Nhiên, mà cho chính bản thân anh, để xoa dịu cái lý trí đang gào thét đòi kiểm soát mọi thứ. Sau khi gửi một vài email công việc cấp bách, anh rời khỏi bàn làm việc, bước về phía văn phòng Ban Quản lý Tòa nhà Thiên Hà.

Cánh cửa văn phòng của Bà Ngọc, người phụ trách hành chính, luôn đóng kín và thường phát ra một tiếng "cạch" khô khốc mỗi khi mở ra hoặc đóng lại. Bên trong, không khí luôn giữ ở một mức độ lạnh lẽo nhất định, không chỉ bởi điều hòa mà còn bởi sự nghiêm nghị toát ra từ chính chủ nhân căn phòng. Bà Ngọc ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn làm việc lớn, bề mặt gỗ sẫm màu bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn tuýp. Mái tóc búi cao gọn gàng, không một sợi tóc con nào dám bung ra khỏi nếp, cùng với bộ trang phục công sở màu xám than chỉnh tề, khiến bà trông như một bức tượng sống động của sự quy tắc và không khoan nhượng. Đôi mắt sắc lạnh của bà ẩn chứa sự khó chịu khi Lâm Dịch bước vào mà không có hẹn trước, nhưng bà vẫn giữ thái độ lịch sự đến mức khách sáo.

"Chào Bà Ngọc," Lâm Dịch lên tiếng, giọng anh trầm ổn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Anh đứng thẳng, hai tay đút túi quần, một thói quen khi anh cần sự tập trung cao độ và không muốn bàn tay mình thể hiện bất kỳ sự căng thẳng nào. "Tôi muốn hỏi thêm về thông báo thay thế thang máy số 1."

Bà Ngọc chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Lâm Dịch, như thể đang đánh giá mức độ nghiêm trọng của yêu cầu. Khuôn mặt bà không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Thông báo đã được dán công khai rồi, anh Lâm Dịch. Mọi thông tin cần thiết đều ở trên đó." Giọng bà đều đều, không có chút lên xuống, tựa như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.

"Vâng, tôi đã đọc," Lâm Dịch đáp, anh bước đến gần bàn hơn một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách tôn trọng. Mùi giấy tờ cũ, mực in và một chút hương nước hoa thoang thoảng của Bà Ngọc hòa quyện trong không khí, tạo nên một cảm giác khá ngột ngạt. "Nhưng tôi muốn xem xét các biên bản kiểm định, báo cáo kỹ thuật và quyết định cuối cùng về việc thay thế thang máy. Có thể có một điểm nào đó chúng ta có thể xem xét lại, có thể là một phương án sửa chữa thay vì thay mới toàn bộ, hoặc kéo dài thời gian sử dụng nếu các tiêu chuẩn an toàn vẫn được đảm bảo?" Anh không ngừng nỗ lực tìm kiếm một tia hy vọng, một kẽ hở dù là nhỏ nhất trong những quy định khô khan. Anh tin rằng, với sự tỉ mỉ của mình, anh có thể tìm ra một con đường, một lý do để bảo vệ điều "không kiểm soát được" mà anh đang dần trân trọng.

Bà Ngọc nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên một cách gần như không thể nhận ra, đó không phải là một nụ cười mà là một biểu cảm của sự mỉa mai nhẹ nhàng. Bà từ tốn đặt cây bút bi xuống bàn, tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. "Anh Lâm Dịch, tôi hiểu sự quan tâm của anh. Nhưng tất cả đã được thông qua theo đúng quy trình, từ khâu khảo sát, đánh giá, đến phê duyệt ngân sách và lên kế hoạch thực hiện. Không có gì phải xem xét lại." Bà nhấn mạnh từng từ, như đóng từng chiếc đinh vào quan tài của hy vọng. "Thang máy đã hết niên hạn sử dụng theo quy định của nhà sản xuất và tiêu chuẩn an toàn. Việc thay thế là bắt buộc để đảm bảo an toàn cho toàn bộ cư dân và nhân viên làm việc trong tòa nhà." Bà Ngọc hít một hơi sâu, chỉnh lại gọng kính, rồi nói tiếp, "Mọi hồ sơ đều là tài liệu nội bộ của ban quản lý và không thể công khai cho bên ngoài."

Lâm Dịch cảm thấy một làn sóng thất vọng dâng lên trong lòng. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi mắt anh không giấu được sự căng thẳng. "Nhưng... nếu có thể chứng minh rằng thang máy vẫn hoạt động tốt, không có bất kỳ rủi ro nào... thì việc thay thế có thể bị trì hoãn không?" Anh vẫn cố gắng, như một người sắp chết đuối níu lấy một cọng rơm. Anh nghĩ đến An Nhiên, đến câu hỏi của cô, đến ánh mắt lo lắng của cô. Anh không muốn đầu hàng dễ dàng như vậy.

Bà Ngọc lắc đầu nhẹ, một hành động dứt khoát và không thể lay chuyển. "Anh Lâm Dịch, an toàn là trên hết. Quy trình là quy trình. Chúng tôi không thể mạo hiểm sự an toàn của hàng ngàn người chỉ vì một yêu cầu cá nhân. Việc thay thế sẽ diễn ra đúng như kế hoạch. Tôi hy vọng anh hiểu." Lời nói của bà như những bức tường thép kiên cố, không cho phép bất kỳ sự xâm nhập hay thay đổi nào. Bà Ngọc cúi xuống, tiếp tục công việc của mình, như một dấu hiệu cho thấy cuộc nói chuyện đã kết thúc.

Lâm Dịch đứng đó thêm vài giây, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Bà Ngọc. Cảm giác bất lực và bực bội trỗi dậy mạnh mẽ. Anh biết anh không thể tranh cãi thêm. Anh cảm ơn một cách miễn cưỡng và quay gót rời đi, cánh cửa văn phòng đóng lại sau lưng anh với tiếng "cạch" quen thuộc, lần này nghe có vẻ vang vọng hơn, như một sự xác nhận cho thất bại của anh. Anh đi dọc hành lang, cảm nhận sự lạnh lẽo từ tay nắm cửa văn phòng Bà Ngọc vẫn còn vương trên ngón tay mình. Tâm trí anh quay cuồng, những con số, những quy định, những lý lẽ cứng nhắc cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Anh đã hy vọng tìm thấy một "lý do" để trì hoãn, để bảo vệ "phép màu" của họ, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là một bức tường sắt lạnh lùng của quy trình và quy định. Nỗi sợ hãi mất kiểm soát lại càng lớn hơn, nhấn chìm anh trong một cảm giác khó chịu và bức bối. Anh nhớ đến An Nhiên, đến cái cách cô tin vào "điều không cần lý do", và anh tự hỏi, liệu mình có đang đi sai đường khi cố gắng tìm kiếm logic cho một thứ vốn dĩ không hề có logic?

***

Dù đã nhận được câu trả lời phũ phàng từ Bà Ngọc, Lâm Dịch vẫn không chịu bỏ cuộc. Anh là một kỹ sư, và bản năng của một kỹ sư là tìm kiếm giải pháp, dù cho vấn đề có vẻ bất khả thi đến đâu. Buổi trưa hôm đó, khi ánh mặt trời gay gắt ngoài kia bị lớp kính tòa nhà lọc lại thành một thứ ánh sáng nhợt nhạt, anh quyết định thực hiện một nỗ lực cuối cùng, lần này là từ góc độ kỹ thuật. Anh biết Kỹ Sư Quân, người phụ trách bảo trì thang máy của tòa nhà, thường dùng bữa trưa muộn và hay đi ngang khu vực kỹ thuật ở tầng hầm.

Hành lang khu vực kỹ thuật của Tòa nhà Thiên Hà khác hẳn với sự bóng bẩy, hiện đại của các tầng văn phòng phía trên. Nơi đây là một mê cung của những đường ống dẫn, dây cáp điện và các thiết bị máy móc lớn nhỏ, sơn màu xám công nghiệp. Mùi dầu mỡ, kim loại và một chút ẩm mốc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với tiếng vo ve nhẹ của các hệ thống thông gió và tiếng lạch cạch xa xăm của máy móc hoạt động. Ánh đèn neon vàng vọt, bụi bặm, chiếu xuống những vệt sáng dài trên sàn bê tông, tạo nên một không gian khô khan, thiếu sức sống và gần như biệt lập với thế giới bên ngoài. Lâm Dịch bước đi trên nền sàn lạnh lẽo, tiếng bước chân anh vọng lại nghe rõ mồn một. Anh cảm thấy một sự căng thẳng len lỏi trong từng thớ thịt, một sự thôi thúc phải tìm ra câu trả lời trước khi mọi thứ trở thành quá khứ.

Anh tìm thấy Kỹ Sư Quân đang đi ra từ một căn phòng máy nhỏ, trên tay là một hộp dụng cụ đã cũ kỹ. Kỹ Sư Quân, với bộ đồng phục xanh đã bạc màu và gương mặt lấm tấm dầu mỡ, trông hệt như một phần của chính những cỗ máy mà anh ta chăm sóc. Đôi mắt anh ta tập trung và có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng vẫn toát lên vẻ chuyên nghiệp, tận tâm.

"Anh Quân," Lâm Dịch gọi, giọng anh mang theo một chút vội vàng không thể che giấu. Anh biết đây có thể là cơ hội cuối cùng để khai thác thông tin một cách sâu hơn.

Kỹ Sư Quân ngẩng đầu lên, hơi ngạc nhiên khi thấy Lâm Dịch ở đây, trong khu vực này. "Ồ, anh Lâm Dịch. Có chuyện gì mà anh xuống tận đây vậy?" Giọng Kỹ Sư Quân trầm, đều, không biểu lộ nhiều cảm xúc.

"Tôi muốn hỏi về chiếc thang máy cũ, thang máy số 1," Lâm Dịch đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo. Anh thấy hơi thở mình dồn dập hơn một chút. "Nó thực sự có vấn đề gì nghiêm trọng đến mức không thể sửa chữa hay kéo dài thêm thời gian sao? Tôi nghe nói nó vẫn hoạt động khá ổn định." Anh cố gắng đưa ra một nhận định khách quan, hy vọng Kỹ Sư Quân sẽ đồng tình và cung cấp một góc nhìn khác.

Kỹ Sư Quân dừng lại, dựa hộp dụng cụ xuống sàn, rồi vắt hai tay sau lưng. Anh nhìn Lâm Dịch với ánh mắt khách quan, không một chút biểu cảm. "Không có vấn đề nghiêm trọng nào cả, anh Lâm Dịch. Nó vẫn hoạt động bình thường, ổn định theo thông số kỹ thuật hiện tại." Lâm Dịch nghe đến đây, trong lòng khẽ nhen nhóm một tia hy vọng. "Nhưng," Kỹ Sư Quân tiếp lời, dập tắt ngay tia hy vọng đó một cách tàn nhẫn, "chỉ là đã hết niên hạn sử dụng rồi."

"Hết niên hạn?" Lâm Dịch lặp lại, cảm thấy một nỗi thất vọng lớn lao đang ập đến. "Nó không có lỗi kỹ thuật nào sao? Không có hỏng hóc lớn nào cần phải thay thế gấp?"

Kỹ Sư Quân nhún vai nhẹ. "Theo quy định của nhà nước và hướng dẫn của nhà sản xuất, một chiếc thang máy sau một số năm hoạt động nhất định, dù vẫn còn vận hành được, cũng phải được thay thế để đảm bảo an toàn tuyệt đối. Đây là quy định bắt buộc, không phải do lỗi hỏng hóc mà là để phòng ngừa rủi ro tiềm ẩn. Mọi thứ đều đã được kiểm tra kỹ lưỡng, không có lỗi gì để 'sửa' hay 'kéo dài' đâu, anh Lâm Dịch." Giọng anh ta vẫn đều đều, không một chút cảm xúc, như một cỗ máy chỉ biết tuân thủ các thông số kỹ thuật. Anh ta nói thêm, "Các bộ phận đã đến tuổi thọ, dù chưa hỏng hóc rõ rệt nhưng nguy cơ tiềm ẩn là rất cao. Chúng tôi không thể chờ đến khi có sự cố xảy ra mới hành động được."

Lâm Dịch cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh đã hy vọng tìm thấy một điểm yếu, một lỗ hổng trong hệ thống, một lời biện minh kỹ thuật để chống lại quyết định thay thế. Nhưng Kỹ Sư Quân, với sự thẳng thắn và logic khô khan của một người làm kỹ thuật, đã dập tắt mọi hy vọng đó. "Vậy là... không có cách nào để giữ lại chiếc thang máy này sao?" Giọng anh khẽ run lên, mang theo một sự tuyệt vọng khó che giấu.

Kỹ Sư Quân lắc đầu. "Không có. Đây là quy định an toàn bắt buộc. Ban quản lý đã làm đúng quy trình. Thậm chí nếu có thể kéo dài một hai năm, chi phí bảo trì và kiểm định cũng sẽ rất cao, chưa kể rủi ro pháp lý nếu có sự cố. Thay mới là phương án tối ưu và an toàn nhất." Kỹ Sư Quân nhìn Lâm Dịch, ánh mắt có vẻ hơi khó hiểu trước sự lo lắng thái quá của anh, như thể anh ta không thể hiểu được tại sao một người lại quan tâm đến một chiếc thang máy cũ kỹ đến vậy. Anh ta chỉ biết đến những con số, những quy định, những tiêu chuẩn an toàn.

Lâm Dịch đứng im lặng, cảm thấy như mình vừa bị một tảng đá đè nặng. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn trên trần hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và thất vọng. Mùi dầu mỡ và kim loại giờ đây trở nên nồng nặc hơn, như đang siết chặt lồng ngực anh. Anh cảm ơn Kỹ Sư Quân một cách máy móc, rồi quay lưng bước đi, mỗi bước chân nặng trĩu. Anh đã đi tìm "lý do," tìm "logic" để giữ lại "phép màu" của mình, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những lý do "hợp lý" đến tàn nhẫn để mất nó đi. "Không có lỗi hệ thống," "hết niên hạn," "quy định bắt buộc." Những cụm từ đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một bản án không thể kháng cãi. Anh cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc, nơi lý trí và cảm xúc xung đột dữ dội, và lý trí, với những quy tắc sắt đá của nó, dường như đang thắng thế một cách áp đảo. Nỗi thất vọng của Lâm Dịch khi nhận ra 'lý trí' không thể giải quyết được vấn đề 'cảm xúc' sẽ là động lực để anh thay đổi cách tiếp cận sau này, nhưng hiện tại, nó chỉ là một gánh nặng.

***

Buổi chiều hôm đó, khi kim đồng hồ dần dịch chuyển đến con số 6, cả tòa nhà Thiên Hà lại chìm trong một nhịp điệu hối hả quen thuộc của giờ tan tầm. Dòng người đổ ra từ các văn phòng, chen chúc nhau trên hành lang, tiếng điện thoại, tiếng bước chân, tiếng nói cười rộn ràng hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống hiện đại. Nhưng với Lâm Dịch, tất cả những âm thanh ấy chỉ như một lớp màn ồn ào che giấu đi sự tĩnh lặng đáng sợ trong lòng anh. Anh bước vào chiếc thang máy cũ kỹ đúng 18:29, như một nghi thức đã ăn sâu vào tâm hồn. An Nhiên đã đợi sẵn bên trong, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, chiếc váy màu xanh nhạt của cô nhẹ nhàng tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn. Cô cầm trên tay cuốn sổ nhỏ quen thuộc, ngón tay cái khẽ vuốt ve bìa sổ, ánh mắt nhìn anh với sự thấu hiểu sâu sắc.

Khi chiếc thang máy bắt đầu di chuyển, đến đúng tầng 7, tiếng "kít" quen thuộc vang lên và thời gian ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá, nhưng bên trong không gian nhỏ hẹp này, hai trái tim vẫn đập, hai tâm hồn vẫn giao cảm. Mùi kim loại cũ kỹ, bụi bặm của thang máy giờ đây không còn mang đến cảm giác quen thuộc, mà nặng trĩu một nỗi buồn khó tả. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn trong thang máy hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng đang in hằn trên đó. Anh dựa lưng vào vách thang máy, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường thép để tìm kiếm một câu trả lời không tồn tại.

"Anh Dịch..." An Nhiên khẽ lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ, trầm ấm, như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn đang khô cằn của anh. Cô không hỏi "có chuyện gì", bởi vì cô biết. Cô nhìn thấy tất cả trong ánh mắt anh, trong dáng vẻ nặng nề của anh.

Lâm Dịch thở dài, một hơi thở dài mang theo tất cả sự bất lực và mệt mỏi của cả ngày. Anh quay đầu lại nhìn An Nhiên, ánh mắt anh đong đầy những cảm xúc hỗn độn. "Không có cách nào cả, An Nhiên." Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng như chì. "Bà Ngọc nói là quy trình, không thể thay đổi. Kỹ Sư Quân nói là hết niên hạn sử dụng, là quy định an toàn bắt buộc. Không có lỗi kỹ thuật nào để sửa chữa, không có kẽ hở pháp lý nào để trì hoãn." Anh dừng lại, nuốt khan, cố gắng kìm nén sự uất nghẹn. "Tất cả đều là những lý do 'hợp lý' để chúng ta mất đi... thứ này." Anh khẽ đưa tay chỉ vào không gian xung quanh, vào chính "phép màu" đang bao bọc họ trong 60 giây này. Nỗi sợ hãi mất đi "phép màu" vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với nỗi sợ hãi về sự bất lực của chính mình. Anh đã cố gắng dùng lý trí, dùng logic để chống lại thực tại, nhưng thực tại lại quá tàn nhẫn và kiên cố.

An Nhiên lắng nghe từng lời anh nói, ánh mắt cô không rời khỏi anh. Cô thấy rõ sự giằng xé trong lòng anh, sự vật lộn giữa lý trí và cảm xúc. Cô không phán xét, không đưa ra lời khuyên, chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe. Tay cô nhẹ nhàng đặt lên cuốn sổ nhỏ, cảm nhận sự mát lạnh từ bìa giấy, như một vật trấn an, một nơi để cô ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc sâu kín nhất của mình. Cuốn sổ ấy không chỉ là nơi lưu giữ những dòng chữ, mà còn là biểu tượng cho thế giới nội tâm phong phú của cô, nơi cô tìm thấy sự bình yên và sức mạnh để đối mặt.

"Em hiểu mà," An Nhiên khẽ nói, giọng cô vẫn nhỏ nhưng đầy sự kiên định. "Em biết anh đã cố gắng rất nhiều." Cô không nói thêm bất cứ điều gì về những nỗ lực của anh, bởi vì cô biết, trong khoảnh khắc này, điều anh cần không phải là lời an ủi sáo rỗng, mà là sự thấu hiểu. Cô đã quan sát Lâm Dịch trong suốt một tháng qua, thấy anh vật lộn với ý nghĩ mất đi "phép màu" này. Cô hiểu rằng đối với một người luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm sự kiểm soát như anh, việc đối mặt với một điều không thể kiểm soát được như thế này là một thử thách lớn lao.

Cô ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng. "Vậy... anh sẽ làm gì tiếp theo, Lâm Dịch? Anh sẽ tìm kiếm đến bao giờ?" Câu hỏi của cô không phải là một sự thúc ép, mà là một lời thăm dò nhẹ nhàng, một sự gợi mở để anh tự nhìn vào nội tâm mình. Nó mang một sức nặng lớn lao, không chỉ vì nó chạm đến tương lai của họ, mà còn vì nó là tiếng gọi từ thực tại, từ một người đã sẵn sàng chấp nhận và đối mặt.

Lâm Dịch im lặng. Câu hỏi của An Nhiên như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của 60 giây. Anh đã tìm kiếm, đã cố gắng, đã dùng mọi lý lẽ mà anh có. Nhưng đến cuối cùng, anh vẫn đứng đó, bất lực. Anh nhìn vào đôi mắt An Nhiên, thấy trong đó không chỉ có nỗi buồn mà còn có cả sự kiên cường, một thứ mà anh, với tất cả logic và lý trí của mình, vẫn chưa tìm thấy. Anh nhận ra rằng, sự kiên trì vô vọng của anh trong việc tìm kiếm một 'lỗ hổng' cho thấy anh vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận thực tại, và những nỗ lực tiếp theo có lẽ cũng sẽ thất bại. Anh biết mình phải thay đổi, phải tìm một con đường khác, nhưng anh vẫn chưa biết con đường đó là gì. Nỗi thất vọng của Lâm Dịch khi nhận ra 'lý trí' không thể giải quyết được vấn đề 'cảm xúc' bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh, như một hạt mầm của sự thay đổi.

Thời gian 60 giây trôi qua nhanh chóng. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng báo hiệu thời gian đã hết, và thế giới bên ngoài lại tiếp tục chuyển động. Lâm Dịch vẫn đứng đó, câu hỏi của An Nhiên vẫn lơ lửng trong không khí, như một lời nhắc nhở về một tương lai bất định mà anh vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời. Anh biết, sự bình tĩnh và câu hỏi của An Nhiên 'Anh sẽ làm gì tiếp theo?' gợi ý rằng cô sẽ là người chủ động hơn trong việc tìm kiếm con đường mới cho cả hai. Và anh, có lẽ, cần phải học cách buông bỏ lý trí để lắng nghe trái tim mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free