Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 207: Lời Mở Đầu Vụng Về và Sự Né Tránh
Lời nói của Trần Tuấn vẫn còn vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, như một giai điệu lạ lẫm mà anh chưa thể nắm bắt trọn vẹn. Cái "hạt mầm" của sự chấp nhận những điều phi lý, của việc lắng nghe cảm xúc, đã được gieo xuống, nhưng anh vẫn cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực chênh vênh. Anh biết mình không thể để An Nhiên bước đi một mình, anh cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ không đến từ lý trí, nhưng đối mặt với nó lại là một câu chuyện khác.
Chiều hôm sau, thành phố vẫn hối hả như mọi khi. Lâm Dịch bước những bước quen thuộc về phía chiếc thang máy cũ kỹ, lòng mang một nỗi bồn chồn khó tả. Mỗi bước chân là một nhịp đếm ngược, không chỉ của thời gian đến 18:30 mà còn là của những khoảnh khắc quý giá sắp bị tước đi. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên có đến không? Cô sẽ nói gì? Hay cô cũng sẽ im lặng như anh đã từng? Cái không gian 60 giây giờ đây không còn là nơi trú ẩn an toàn, mà trở thành một sàn đấu của những cảm xúc và những câu hỏi chưa lời đáp. Anh thấy mình thật hèn nhát khi né tránh, nhưng nỗi sợ hãi về một tương lai mông lung, một tương lai không còn phép màu và không còn sự kiểm soát, cứ giằng xé anh không ngừng.
Khi anh đến sảnh thang máy, An Nhiên đã đứng đó. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nổi bật giữa dòng người hối hả. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, và dù nụ cười trên môi vẫn giữ vẻ dịu dàng, đôi mắt to tròn long lanh của cô lại ẩn chứa một sự trầm tư khác lạ. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhẹ nhàng, nhưng aura quanh cô hôm nay lại kiên định hơn thường lệ. Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khi ánh mắt họ chạm nhau. Có một điều gì đó trong ánh mắt cô, một sự thấu hiểu và cũng là một lời thách thức thầm lặng. Anh gật đầu nhẹ, đáp lại nụ cười của cô, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác tội lỗi. Anh biết, anh sẽ không thể đối mặt với cô hôm nay.
Cánh cửa thang máy khẽ mở ra, tiếng "kít" quen thuộc vang lên như một lời chào đón nghi thức. Cả hai bước vào, không nói lời nào. Tiếng đóng cửa nặng nề, và rồi, khi thang máy đi qua tầng 7, thời gian ngưng lại. Thế giới bên ngoài hóa đá. Những gương mặt hối hả, những bước chân vội vàng, tất cả đều dừng lại trong khoảnh khắc. Chỉ còn Lâm Dịch và An Nhiên, trong không gian chật hẹp, quen thuộc của chiếc thang máy cũ kỹ.
Bầu không khí căng thẳng dưới vẻ ngoài bình thường. Mùi kim loại cũ và một chút ẩm mốc quen thuộc giờ đây lại mang một vị đắng. Ánh sáng mờ ảo từ đèn trần phản chiếu lên các nút bấm đã bạc màu, tạo nên một khung cảnh siêu thực, cô đọng. Lâm Dịch, với dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối, đứng tựa vào vách thang máy, đôi mắt sắc bén thường ngày nay lại tránh né, nhìn lướt qua vai An Nhiên về phía thế giới đang "đứng yên" bên ngoài. Anh cố gắng duy trì vẻ ngoài nghiêm nghị, ít biểu cảm, nhưng nhịp tim anh lại đập nhanh một cách bất thường. Anh cảm thấy như có hàng ngàn câu hỏi đang ẩn mình trong không gian tĩnh lặng này, chờ đợi để được thốt ra.
An Nhiên khẽ xoay người, đối mặt với anh. Cô không vội vàng, không thúc giục. Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của cô cất lên, mang theo một chút run rẩy nhưng vẫn kiên định, như một dòng suối mát len lỏi vào tâm trí đang rối bời của anh. "Anh Lâm Dịch," cô bắt đầu, "anh có nghĩ... chúng ta sẽ làm gì khi không còn những 60 giây này không?" Câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân, chạm đúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của anh.
Lâm Dịch cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh biết mình phải trả lời, nhưng những lời Trần Tuấn nói về "lắng nghe trái tim" và "chấp nhận những điều phi lý" dường như đã biến mất khỏi tâm trí anh, thay vào đó là một bức tường phòng thủ dày đặc. Anh kéo cặp kính gọng kim loại mỏng lên, một thói quen mỗi khi anh cần thời gian để sắp xếp suy nghĩ, hoặc, như lúc này, để né tránh. "À... việc thay thang máy là một quy trình kỹ thuật phức tạp..." Giọng anh đều đều, cố gắng giữ vẻ khách quan, cố gắng đưa cuộc trò chuyện trở lại vùng an toàn của logic và sự thật hiển nhiên. "Họ sẽ lắp đặt loại mới, hiện đại hơn. Chắc chắn sẽ hiệu quả hơn." Anh nói thêm, như thể muốn tự thuyết phục mình rằng mọi thứ đều có lý do, đều có thể kiểm soát được.
An Nhiên khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng đủ để chạm đến trái tim đang giằng xé của Lâm Dịch. "Em không nói về thang máy, anh Lâm Dịch." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt to tròn long lanh ấy như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc lý trí của anh. "Em nói về... chúng ta. Ngoài những 60 giây này..." Cô dừng lại, chờ đợi. Ánh mắt cô kiên định, không chút nao núng, như muốn nói rằng cô sẽ không lùi bước. Cô muốn một câu trả lời, không phải cho chiếc thang máy, mà cho mối quan hệ của họ, cho tình cảm đang nảy nở giữa họ.
Lâm Dịch cảm thấy áp lực đè nặng. Ánh mắt cô như một lời buộc tội thầm lặng. Anh không thể nhìn thẳng vào cô. Anh lảng tránh, ánh mắt lạc ra ngoài cửa thang máy đang "đóng băng", nơi một người đàn ông mặc vest đang giữ nguyên tư thế đưa tay ra bắt taxi, hay một cô gái đang cười rạng rỡ với chiếc điện thoại trên tay. Tất cả đều bất động, chỉ có anh và cô là chuyển động, và cảm xúc của anh đang hỗn loạn. "Thời gian trôi nhanh thật nhỉ?" Anh lẩm bẩm, câu nói vô nghĩa tuột ra khỏi miệng mà không qua suy nghĩ. "Hôm nay anh có một cuộc họp khá căng thẳng." Anh thay đổi chủ đề một cách rõ ràng, một cách thô bạo mà chính anh cũng cảm thấy ghê tởm.
An Nhiên khẽ đưa tay, như muốn chạm nhẹ vào cánh tay anh, một cử chỉ an ủi, hoặc có thể là một sự níu giữ. Nhưng rồi, bàn tay cô khựng lại giữa không trung, không dám chạm tới. Cô biết, anh đang sợ hãi. Cô hiểu nỗi sợ mất đi sự kiểm soát, nỗi sợ đối mặt với những điều không cần lý do. Nhưng điều đó không làm vơi đi nỗi hụt hẫng trong lòng cô. Lâm Dịch né tránh ánh mắt của cô, nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình một cách vô thức. Kim giây vẫn đứng yên, nhưng anh lại cảm thấy thời gian đang trôi đi quá nhanh, quá tàn nhẫn. Anh ước gì 60 giây này có thể kéo dài mãi mãi, để anh không cần phải đối mặt với thực tại, không cần phải trả lời những câu hỏi mà anh chưa có lời đáp. Nỗi bối rối, lo lắng và một chút tội lỗi đè nặng lên trái tim anh. Anh là một kỹ sư phần mềm 28 tuổi, luôn sống theo lịch trình chính xác, và giờ đây, anh đang đối mặt với một vấn đề mà không có thuật toán nào có thể giải quyết được.
Khi những tín hiệu đầu tiên của sự trở lại của thời gian xuất hiện – một tiếng động nhẹ từ bên ngoài, một sự rung lắc tinh tế – cả hai đều cảm nhận được. Lâm Dịch hít một hơi sâu, như muốn nén lại những cảm xúc đang trào dâng. An Nhiên cụp mắt xuống, che giấu đi sự thất vọng. 60 giây kết thúc. Tiếng "kít" vang lên một lần nữa, và cánh cửa thang máy mở ra. Thế giới bên ngoài lại ồn ào, hối hả như chưa từng có bất kỳ sự ngưng đọng nào. Họ bước ra, mỗi người một hướng, mang theo những câu hỏi và nỗi băn khoăn riêng. Lâm Dịch quay về phía văn phòng của mình, cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết, như thể anh vừa trải qua một trận chiến nội tâm cam go mà anh là người thua cuộc.
Đêm hôm đó, căn hộ của Lâm Dịch chìm trong một sự tĩnh lặng đặc biệt. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn chiếu lên chiếc bàn làm việc gọn gàng của anh, nơi đặt một cuốn sách về lập trình và một ly cà phê mới pha, mùi hương nồng đượm thoang thoảng trong không khí. Ngoài trời, thành phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng tiếng còi xe vọng lên từ xa lại chỉ làm tăng thêm sự cô độc.
Lâm Dịch ngồi một mình trên chiếc ghế xoay, không bật máy tính, không đọc sách. Anh tháo cặp kính gọng kim loại mỏng ra, đặt nó cẩn thận lên cuốn sách, rồi đưa tay day nhẹ thái dương. Một cơn đau âm ỉ đang hành hạ anh, không phải do thể chất, mà do những suy nghĩ cứ quẩn quanh không ngừng. Anh cầm chiếc đồng hồ đeo tay lên, lật đi lật lại trong lòng bàn tay. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của thời gian, của sự kiểm soát, giờ đây lại dường như đang chế giễu anh. Nó vẫn đếm từng giây, từng phút một cách chính xác, nhưng trong lòng anh, mọi thứ lại hỗn loạn đến lạ lùng.
"Mình đã làm đúng." Anh lặp lại câu nói đó trong tâm trí, cố gắng tự thuyết phục mình. Giọng nói của anh vang vọng trong căn phòng trống, nghe thật yếu ớt. "Cô ấy không nên đặt những câu hỏi như vậy. Điều gì sẽ xảy ra nếu mình nói ra? Mọi thứ sẽ thay đổi, sẽ không còn được như thế này nữa." Anh sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi cái "phép màu" mà anh đã quen thuộc. Nó là một vùng an toàn, một nơi mà anh có thể cảm nhận được sự kết nối mà không cần phải đối mặt với những ràng buộc hay phức tạp của thế giới thực.
Nhưng rồi, một cảm giác trống rỗng lại ập đến, lạnh lẽo và nhức nhối. "Nhưng tại sao mình lại cảm thấy... trống rỗng đến vậy?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ hơn, gần như thì thầm. Anh nhắm mắt lại, và hình ảnh đôi mắt An Nhiên hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh – đôi mắt kiên định, đầy hy vọng nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khi anh lảng tránh. "Ánh mắt cô ấy khi mình lảng tránh... nó thật sự làm mình đau lòng." Cảm giác tội lỗi như một mũi kim châm vào trái tim anh. Anh, một người luôn tự hào về lý trí và sự kiểm soát cảm xúc, giờ đây lại đang bị nhấn chìm trong một mớ bòng bong của những cảm xúc không tên.
Lời khuyên của Trần Tuấn lại vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết: "Cảm xúc không phải là một thuật toán... có những điều không cần kiểm soát, chỉ cần cảm nhận." Lâm Dịch thở dài, một hơi thở nặng nề. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố lung linh ánh đèn, nhưng anh cảm thấy mình thật cô độc giữa biển ánh sáng ấy. Anh luôn tìm kiếm logic, tìm kiếm một công thức cho mọi thứ, kể cả tình yêu. Nhưng An Nhiên, cô ấy là một biến số mà anh không thể nào đặt vào bất kỳ phương trình nào của mình. Cô ấy là "điều không cần lý do", và chính điều đó lại khiến anh vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút một cách lạ kỳ.
Anh nhớ lại cử chỉ khẽ đưa tay của cô trong thang máy, cái khoảnh khắc mà cô đã định chạm vào anh nhưng rồi lại thôi. Nó đã chạm đến một phần mềm yếu trong anh, một phần mà anh đã cố gắng chôn giấu rất kỹ. Anh biết, anh đã làm cô thất vọng. Anh đã né tránh, đã tự bảo vệ mình khỏi những điều không chắc chắn, nhưng cái giá phải trả là sự day dứt trong lòng anh. Anh có thể lảng tránh câu hỏi của cô, nhưng anh không thể lảng tránh chính cảm xúc của mình. Anh không biết liệu mình có đủ dũng cảm để bước ra khỏi vùng an toàn của 60 giây đó hay không, nhưng anh biết, nếu anh không làm gì, anh sẽ mất cô mãi mãi. Nỗi sợ mất mát đó, giờ đây, còn lớn hơn cả nỗi sợ đối mặt với sự thay đổi. Anh đặt chiếc đồng hồ xuống bàn, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, thành phố về đêm càng lúc càng trở nên mờ ảo trong tâm trí anh. Anh cần một câu trả lời, không phải cho cô, mà cho chính mình.
Cùng lúc đó, tại căn hộ của An Nhiên, một bầu không khí khác bao trùm. Ấm áp và yên bình, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi băn khoăn sâu sắc. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công len lỏi vào phòng, dịu dàng và thanh khiết. Ánh đèn đọc sách màu vàng chiếu sáng một góc phòng, nơi An Nhiên đang ngồi bên cửa sổ, đối diện với khung cảnh thành phố về đêm. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, như muốn xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của cô.
Cuốn sổ nhỏ và chiếc bút của cô đặt trên bậu cửa sổ, ngay cạnh bàn tay cô. Cô không viết gì, chỉ nhìn ra xa xăm, ánh mắt dõi theo những ánh đèn xe lướt qua trên đường phố bên dưới. An Nhiên hiểu Lâm Dịch. Cô hiểu nỗi sợ hãi của anh, nỗi sợ đối mặt với những điều không thể kiểm soát. Anh là một người đàn ông của logic, của sự chính xác, và "phép màu" 60 giây này, dù kỳ diệu đến mấy, cũng chỉ là một sự kiện ngoại lệ mà anh có thể kiểm soát bằng cách tuân thủ lịch trình. Nhưng khi "phép màu" đó biến mất, anh sẽ phải đối mặt với một thế giới không còn những ranh giới rõ ràng, một thế giới mà cảm xúc và tình yêu không tuân theo bất kỳ thuật toán nào.
"Anh ấy sợ hãi. Mình biết điều đó." An Nhiên thì thầm trong tâm trí, giọng cô nghe như tiếng gió thoảng. Cô nhớ lại ánh mắt né tránh của anh, sự thay đổi chủ đề vụng về của anh. Nó không làm cô tức giận, mà chỉ làm trái tim cô thắt lại vì lo lắng. "Nhưng nếu chúng ta không đối mặt, thì điều gì sẽ còn lại?" Câu hỏi đó cứ ám ảnh cô, lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn. Liệu tất cả những gì họ đã chia sẻ trong 60 giây đó, những lời tâm sự, những ánh mắt, những nụ cười, sẽ chỉ là những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng vô nghĩa khi không còn chiếc thang máy cũ kỹ?
Cô biết rằng mình không thể để mọi thứ kết thúc như thế này. Không thể để 60 giây định mệnh đó biến mất mà không có một lời hứa hẹn nào, một sự khẳng định nào cho mối quan hệ của họ. Cô tin vào những điều không cần lý do, cô tin vào cảm xúc, và cô tin vào Lâm Dịch. Cô tin rằng sâu thẳm bên trong con người lý trí đó, có một trái tim đang rung động, một trái tim đang đấu tranh để chấp nhận những điều phi lý. Sự né tránh của anh không làm cô nản lòng. Ngược lại, nó thôi thúc cô phải tìm một cách khác, một cách để phá vỡ lớp vỏ bọc mà anh đã tạo ra, để chạm đến phần mềm yếu nhất trong anh.
An Nhiên khẽ vuốt ve cuốn sổ nhỏ và chiếc bút của mình. Chiếc bút chì thân thuộc, đã cùng cô ghi lại biết bao cảm xúc, biết bao suy nghĩ, giờ đây lại trở thành một biểu tượng của sự kiên định. Cô thở dài nhẹ, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. Ánh mắt cô hướng về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố hòa vào màn đêm. Khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười, một nụ cười không còn sự buồn bã hay thất vọng, mà thay vào đó là sự kiên định, một sự kiên định thầm kín. Cô đã có một quyết định. Cô sẽ không từ bỏ. Cô sẽ tìm một con đường, một con đường không chỉ để giữ lại "phép màu" của họ, mà còn để đưa nó ra khỏi chiếc thang máy, vào thế giới thực. Cô biết, nó sẽ không dễ dàng, nhưng có những câu chuyện tình yêu, không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự, và cô tin rằng câu chuyện của họ, dù thế nào đi nữa, cũng "chỉ cần đủ" để trở thành một phần ý nghĩa trong cuộc đời cả hai.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.