Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 226: Hố Sâu Giữa Phép Màu Và Thực Tại
Đêm buông xuống, nuốt chửng lấy những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, để lại thành phố trong một tấm màn màu chàm thẫm. Lâm Dịch trở về căn hộ của mình trong một trạng thái mơ hồ, như thể anh vừa bước ra từ một giấc mơ hỗn loạn. Tiếng cửa khóa xoạch một cái vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, như một nhát cắt sắc lạnh xé toạc tấm màn im lặng mà anh đã cố gắng duy trì suốt quãng đường về. Anh tháo cà vạt, những ngón tay thon dài run rẩy một cách bất thường, không còn giữ được vẻ chính xác và thuần thục thường ngày. Chiếc áo khoác công sở, phẳng phiu và ngay ngắn, bị anh ném phịch xuống ghế sofa một cách thiếu ý thức, tạo thành một đống lộn xộn hiếm thấy trong căn hộ vốn dĩ luôn ngăn nắp của anh.
Anh đứng giữa phòng khách, ánh mắt thất thần lướt qua những vật dụng quen thuộc, nhưng tâm trí anh không thể định hình được bất cứ thứ gì. Mùi cà phê mới pha đã tan biến từ lâu, thay vào đó là mùi ẩm mốc nhẹ của đêm và một thứ mùi vô hình của sự dằn vặt, của những suy nghĩ đang xoáy sâu trong tâm trí anh. Câu hỏi của An Nhiên, từng chữ từng chữ một, vang vọng rõ mồn một trong đầu anh, như một bản nhạc không ngừng lặp lại, dù anh có cố gắng xua đuổi đến đâu: “Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?” Câu hỏi đó không chỉ là một lời mời, mà là một lời thách thức, một phép thử cho tất cả những gì anh tin tưởng, cho tất cả những nguyên tắc sống mà anh đã xây dựng bấy lâu nay.
Lâm Dịch bắt đầu đi đi lại lại trong căn phòng, những bước chân nặng nề và vô định. Từng nhịp chân anh đặt xuống sàn gỗ như dẫm lên chính sự bối rối của bản thân. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, vô tình và tàn nhẫn, đếm ngược từng khoảnh khắc của một điều gì đó sắp kết thúc. Chiếc đồng hồ, vốn là biểu tượng của sự kiểm soát thời gian, của lịch trình chính xác, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở phũ phàng về sự bất lực của anh trước dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc đời.
Anh đưa tay day thái dương, cảm giác nhức nhối lan tỏa từ đó. Hình ảnh nụ cười lạc quan của An Nhiên trong "thế giới 60 giây" hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, lấp lánh như một viên pha lê trong suốt. Nhưng ngay sau đó, nụ cười ấy vỡ tan, nhường chỗ cho ánh mắt thất vọng, hụt hẫng của cô khi anh không thể thốt ra một lời nào. Khoảnh khắc anh rụt tay lại, khoảng cách vô hình giữa họ như bị kéo giãn ra vô tận. Anh cảm nhận được cái "rạn nứt" mà An Nhiên đã nhắc đến, không chỉ là rạn nứt trong mối quan hệ của họ, mà còn là vết nứt sâu hoắm trong chính thế giới quan của anh.
"Liệu mình có đang phá hủy một điều gì đó hoàn hảo không?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian. "60 giây" của họ, đó là một phép màu, một không gian được bảo vệ khỏi mọi xô bồ của thế giới bên ngoài. Ở đó, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, đều có quy luật riêng. Anh và An Nhiên, hai con người hoàn toàn khác biệt, đã tìm thấy một điểm chung, một sự kết nối mà không cần bất kỳ sự ràng buộc hay phức tạp nào của thực tế. Đó là một tình yêu tinh khiết, được chưng cất và gói gọn trong từng giây phút thời gian ngưng lại.
Nhưng nếu bước ra ngoài, nếu đối mặt với thực tại, liệu "phép màu" đó có còn không? Lâm Dịch sợ hãi, sợ hãi cái sự thật phũ phàng rằng khi không còn chiếc thang máy cũ kỹ, không còn 18:30 hàng ngày, mối quan hệ của họ sẽ trở nên tầm thường, sẽ bị cuốn trôi bởi cơm áo gạo tiền, bởi những mối lo toan, bởi những áp lực không tên của cuộc sống. Anh, một người đàn ông sống theo lịch trình, ghét những điều "không kiểm soát được", làm sao có thể chấp nhận một tình yêu mà anh không thể lập trình, không thể dự đoán được kết quả?
"Nếu không còn 60 giây, liệu chúng ta còn gì?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại, chất vấn anh. Anh sợ mất An Nhiên, nhưng anh còn sợ mất đi cái "60 giây" hoàn hảo đó hơn. Anh sợ mất đi cái cảm giác an toàn, cái vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. An Nhiên, với nụ cười lạc quan và niềm tin vào "điều không cần lý do", là một cơn gió lạ thổi vào cuộc đời anh, lung lay những nền móng vững chắc của anh. Anh bị cuốn hút bởi cô, anh thừa nhận điều đó, nhưng sự cuốn hút ấy đi kèm với một nỗi sợ hãi khủng khiếp về sự thay đổi, về việc phải từ bỏ sự ổn định để lao vào một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ và bất định.
Anh đi đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm nặng trịch sang một bên. Ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn lựa chọn khó khăn, mỗi ánh đèn là một con đường, một ngã rẽ. Anh cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường mà không có bất kỳ bản đồ hay la bàn nào. Mùi đất ẩm và mùi mưa phùn từ bên ngoài len lỏi vào, mang theo một chút lạnh lẽo, một chút cô đơn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi lồng ngực đang tắc nghẽn. Anh tự hỏi, liệu sự im lặng của anh có phải là cách để bảo vệ "phép màu" này, hay chỉ đơn thuần là sự hèn nhát của một người đàn ông sợ hãi đối mặt với cảm xúc thật của chính mình? Anh biết mình đã làm An Nhiên thất vọng, và cảm giác tội lỗi đó như một khối đá nặng trĩu đè lên trái tim anh. Nhưng anh không thể làm khác được, nỗi sợ hãi của anh quá lớn, quá sâu sắc, đến mức nó biến anh thành một người xa lạ, ngay cả với chính bản thân anh.
***
Trong không khí ồn ào và náo nhiệt của quán bar 'The Alley', Lâm Dịch ngồi co ro trong một góc khuất, cố gắng che giấu sự mệt mỏi và bối rối đang giày vò anh. Âm thanh nhạc rock dồn dập, tiếng cụng ly leng keng, tiếng cười nói rộn ràng của những người xung quanh như một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, nhưng lại không thể xua đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Mùi rượu nồng, mùi thuốc lá thoang thoảng và mùi nước hoa tổng hợp tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của quán bar, nhưng Lâm Dịch dường như không cảm nhận được gì. Tất cả chỉ là một mớ hỗn độn cảm giác, một sự quá tải mà anh không cách nào xử lý được.
Minh Khang, bạn thân của Lâm Dịch, với mái tóc hơi rối và nụ cười thường trực, đã nhận ra ngay sự khác thường của bạn mình. Anh ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, đặt ly bia xuống bàn và nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu, đầy ưu tư của người bạn thân.
"Này, người anh em lý trí, trái tim cậu có ổn không đấy?" Minh Khang hỏi, giọng điệu tự nhiên và đầy vẻ quan tâm. "Trông cậu như vừa chạy marathon xuyên đêm vậy. Có chuyện gì mà khiến một con người luôn sống theo lịch trình như cậu lại lạc vào cái chốn ồn ào này thế?"
Lâm Dịch khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu tâm sự chưa nói. Anh khuấy ly đồ uống của mình một cách vô thức, những viên đá va vào thành ly tạo nên âm thanh lách cách đều đều, như một nhịp điệu buồn bã. "Chỉ là... vài chuyện." Anh nói, giọng trầm và đều, nhưng thiếu đi sự chắc chắn thường thấy. Anh cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng vẻ mặt anh như một cuốn sách mở, tiết lộ rõ ràng những gì đang diễn ra bên trong.
Minh Khang nhướng mày, biết rằng Lâm Dịch sẽ không dễ dàng mở lòng. "Vài chuyện? Với cậu thì 'vài chuyện' có khi bằng cả thế giới với người khác đấy." Anh dựa lưng vào ghế, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt thấu hiểu. "Kể nghe nào. Có phải lại là cái dự án mới phức tạp quá mức, hay là sếp lại giao thêm deadline vô lý?"
Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. "Không phải công việc." Anh dừng lại, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp để diễn tả những gì anh đang trải qua, nhưng lại không muốn tiết lộ quá nhiều. "Cậu nghĩ sao về việc... chấp nhận rủi ro cho một thứ mình không thể kiểm soát?"
Minh Khang bật cười, một tiếng cười sảng khoái vang vọng giữa tiếng nhạc. "Ồ, cuối cùng thì con người máy Lâm Dịch cũng biết đến khái niệm 'rủi ro' và 'không kiểm soát' à? Tưởng mấy từ đó bị cậu xóa khỏi từ điển rồi chứ." Anh nhìn sâu vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt anh giờ đây nghiêm túc hơn. "Tình yêu thì làm gì có kiểm soát hả ông? Nó là một chuyến tàu lượn siêu tốc mà ông cố gắng lập trình đấy à?"
Những lời của Minh Khang như một đòn giáng mạnh vào bức tường lý trí mà Lâm Dịch đã xây dựng. Anh chau mày, cố gắng phân tích câu nói đó. "Nhưng... nếu mình không thể dự đoán được kết quả? Nếu nó phá vỡ mọi kế hoạch, mọi trật tự?"
Minh Khang đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ thân mật hiếm hoi. "Này, cuộc sống đâu phải là một thuật toán mà cậu cứ phải tối ưu hóa mọi thứ? Sẽ có lúc cậu phải nhảy xuống mà không biết liệu dưới chân có nước hay không. Rủi ro là một phần của cuộc chơi, và đôi khi, những thứ không thể kiểm soát lại mang đến những điều kỳ diệu nhất." Anh khẽ cười, "Ông thử nghĩ xem, nếu mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, thì còn gì là thú vị nữa? Còn gì là bất ngờ? Còn gì là 'điều không cần lý do'?"
Nghe đến cụm từ "điều không cần lý do", trái tim Lâm Dịch như thắt lại. An Nhiên luôn là người tin vào những điều không cần lý do. Nụ cười của cô, sự lạc quan của cô, và cả câu hỏi đầy dũng khí của cô – tất cả đều là những "điều không cần lý do" mà anh không thể dùng logic để giải thích. Anh nhìn chằm chằm vào ly đồ uống của mình, ánh mắt lạc lõng. "Nhưng nếu... nếu mình đánh mất cái mình đang có? Cái mình biết là hoàn hảo, là an toàn?"
"Hoàn hảo an toàn thì có khi cũng đồng nghĩa với nhàm chán và trì trệ đấy, anh bạn," Minh Khang nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Cậu đang cố gắng bám víu vào một 'vùng an toàn' do chính cậu tạo ra, đến mức cậu quên mất rằng thế giới bên ngoài còn bao nhiêu điều đáng để khám phá. Cậu sợ hãi cái gọi là 'mất đi phép màu' khi bước ra thực tại, nhưng có khi chính thực tại lại là một phép màu khác, chỉ là nó không tuân theo quy tắc của cậu mà thôi."
Lâm Dịch im lặng, những lời của Minh Khang vang vọng trong tâm trí anh. Anh biết bạn mình nói đúng, ít nhất là về mặt lý thuyết. Nhưng thực tế lại là một câu chuyện khác. Anh không chỉ sợ mất đi "phép màu 60 giây", anh còn sợ mất đi phiên bản "an toàn" của chính mình, phiên bản Lâm Dịch không cần đối mặt với sự phức tạp của cảm xúc, không cần phải thỏa hiệp hay chấp nhận sự tổn thương. Anh sợ hãi việc phải thay đổi, phải từ bỏ cái con người lý trí, kiểm soát mà anh đã dày công xây dựng. Anh sợ mình sẽ không đủ dũng cảm để đối mặt với tất cả những điều đó.
Minh Khang nhìn đồng hồ, thấy đã khá muộn. "Thôi được rồi, tôi biết ông đang có một cuộc chiến nội tâm lớn. Tôi không ép ông phải nói ra hết đâu. Nhưng hãy nhớ này, Lâm Dịch. Đôi khi, dũng cảm không phải là không sợ hãi, mà là đối mặt với nỗi sợ hãi đó và bước tiếp. Cậu là một người thông minh, một kỹ sư giỏi, nhưng tình yêu không phải là một bài toán. Đôi khi, cậu chỉ cần cảm nhận, tin tưởng, và... nhảy thôi." Anh đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch. "Về đi, nghỉ ngơi đi. Đừng để nó ăn mòn cậu. Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết, chỉ cần cậu chịu mở lòng."
Lâm Dịch chỉ gật đầu nhẹ, cảm ơn bạn bằng một cái nhìn mệt mỏi. Minh Khang rời đi, để lại anh một mình giữa biển người ồn ào. Dù Minh Khang đã cố gắng xua tan đi sự u ám trong lòng anh, nhưng những lời nói của anh bạn thân, dù đúng đắn và chân thành đến mấy, chỉ càng làm cho mớ bòng bong trong lòng Lâm Dịch thêm rối rắm. Anh cảm thấy nặng nề hơn, cô đơn hơn, như thể anh đang đứng giữa một hố sâu ngăn cách giữa "phép màu" và "thực tại", và anh không biết làm thế nào để thoát ra khỏi đó.
***
Đêm đã về khuya, sâu thẳm trong sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng còi xe vọng lên từ xa, mơ hồ như một lời thì thầm của thành phố không ngủ. Lâm Dịch trở về căn hộ của mình, sự yên tĩnh nơi đây giờ đây không còn mang lại cảm giác an toàn mà anh thường tìm kiếm, thay vào đó là một sự trống rỗng, một bầu không khí nặng nề đè nén. Mùi rượu và thuốc lá thoang thoảng còn vương trên quần áo, nhắc nhở anh về cuộc gặp gỡ với Minh Khang, về những lời khuyên chân thành nhưng lại quá khó để anh chấp nhận.
Anh nằm trằn trọc trên giường, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà tối đen. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn ngủ hắt lên một góc phòng, tạo ra những bóng đổ kỳ dị, uốn lượn như chính những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu anh. Những lời nói của Minh Khang cứ vang vọng, xen lẫn với hình ảnh An Nhiên và câu hỏi của cô. Minh Khang nói tình yêu không thể kiểm soát, Minh Khang nói phải chấp nhận rủi ro, phải nhảy xuống mà không biết dưới chân có gì. Nhưng anh, Lâm Dịch, một con người của logic, của sự chính xác, làm sao có thể làm được điều đó?
"Mình muốn giữ cô ấy... nhưng mình có sẵn sàng đánh đổi tất cả những gì mình đã xây dựng không?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt trong không gian tĩnh mịch. Anh đã xây dựng một cuộc sống ngăn nắp, một sự nghiệp vững chắc, một thế giới mà mọi thứ đều có thể dự đoán được. An Nhiên, với vẻ đẹp dịu dàng và tâm hồn bay bổng, là một bức tranh sống động, nhưng lại được vẽ bằng những gam màu mà anh chưa từng biết đến, những đường nét mà anh không thể nào sao chép.
Anh đưa tay lên che mắt, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn, xua đi hình ảnh An Nhiên với ánh mắt thất vọng mà anh đã nhìn thấy. Nỗi đau khổ và sự thất vọng của cô như một gánh nặng đè lên vai anh. Anh cảm thấy tội lỗi, nhưng sự tội lỗi đó không đủ lớn để vượt qua nỗi sợ hãi cố hữu của anh. Anh sợ sự phức tạp mà một mối quan hệ thực tế sẽ mang lại. Trong "thế giới 60 giây", mọi thứ thật đơn giản: họ gặp nhau, chia sẻ, rồi tạm biệt. Không có những cuộc hẹn hò rắc rối, không có những buổi gặp mặt gia đình, không có những cãi vã hay những hiểu lầm. Đó là một tình yêu được đóng gói cẩn thận, được bảo vệ khỏi mọi tác động bên ngoài.
"Liệu mình có đủ dũng cảm để bước ra khỏi 60 giây đó, nơi mọi thứ thật hoàn hảo?" Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào anh, phơi bày ra nỗi sợ hãi lớn nhất của anh: nỗi sợ mất kiểm soát. Anh luôn tin rằng kiểm soát là chìa khóa để tránh tổn thương, để duy trì sự ổn định. Nhưng tình yêu trong thực tế lại là một sự buông bỏ, một sự chấp nhận rằng mình không thể kiểm soát được mọi thứ, kể cả cảm xúc của chính mình và của người khác.
Anh hình dung lại khuôn mặt An Nhiên khi cô đặt câu hỏi, nỗi thất vọng trong mắt cô như một mũi dao đâm thẳng vào tim anh. Cô đã đặt niềm tin vào anh, đã dũng cảm mở lòng, và anh đã đáp lại bằng sự im lặng hèn nhát. Anh biết, sự im lặng đó không chỉ làm cô tổn thương, mà còn tạo ra một "rạn nứt" không thể hàn gắn được. Anh sợ rằng, nếu anh tiếp tục do dự, tiếp tục lẩn tránh, cô sẽ không chờ đợi anh mãi mãi. Sự kiên nhẫn của cô, dù lớn đến đâu, cũng có giới hạn.
Nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên bắt đầu đấu tranh mãnh liệt với nỗi sợ hãi phải từ bỏ "phép màu 60 giây" và sự kiểm soát của mình. Đây là một cuộc chiến không cân sức, nơi lý trí và cảm xúc giằng xé nhau từng chút một. Anh muốn cô, muốn nụ cười của cô, muốn cái cảm giác được kết nối với một tâm hồn dịu dàng và lạc quan. Nhưng anh không biết làm thế nào để có được tất cả những điều đó mà không phải trả giá bằng sự ổn định, bằng chính con người "an toàn" của anh.
Chiếc đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch nằm trên tủ đầu giường, ánh sáng mờ từ màn hình kỹ thuật số nhấp nháy liên tục, như đang đếm ngược một điều gì đó. Không chỉ là thời gian còn lại của chiếc thang máy cũ, mà còn là thời gian cho anh để đưa ra một quyết định, thời gian để anh đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi nặng nề lan tỏa khắp cơ thể, nhưng tâm trí anh vẫn không thể ngừng hoạt động. Anh nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh và câu hỏi vẫn không ngừng xoáy vào anh, khiến anh chìm sâu vào một hố sâu của sự dằn vặt, một hố sâu ngăn cách giữa "phép màu" mà anh muốn giữ và "thực tại" mà anh sợ hãi phải đối mặt.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.