Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 227: Dư Âm Của Những Khoảnh Khắc
Mùi rượu và thuốc lá thoang thoảng còn vương trên quần áo, nhắc nhở Lâm Dịch về cuộc gặp gỡ với Minh Khang, về những lời khuyên chân thành nhưng lại quá khó để anh chấp nhận. Một đêm dài trằn trọc đã qua, và giờ đây, anh lại phải đối mặt với một ngày làm việc khác, một ngày mà anh biết chắc chắn sẽ kết thúc bằng khoảnh khắc định mệnh trong chiếc thang máy cũ kỹ. Anh đã cố gắng tập trung vào công việc, vào những con số và dòng code quen thuộc, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng ở đâu đó, quanh quẩn với hình ảnh An Nhiên và câu hỏi của cô, với sự im lặng hèn nhát của chính mình.
Khi đồng hồ chỉ 18:28, Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Anh biết mình không thể trốn tránh. Với bước chân nặng nề, anh rời khỏi văn phòng, đi ngang qua những đồng nghiệp đang vội vã thu dọn đồ đạc, những tiếng cười nói xôn xao dường như không thể lọt vào tai anh. Anh xuống đến sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, nơi ánh nắng chiều đã nhạt dần, len lỏi qua những ô cửa kính lớn, tạo thành những vệt sáng dài trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Không khí oi ả của một buổi chiều cuối hạ vẫn còn vương vấn, xen lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ quầy take-away và mùi nước hoa thoảng qua từ những người vội vã. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng người đi lại hối hả, tiếng máy lạnh rì rầm như bản giao hưởng quen thuộc của một thành phố không ngủ. Mọi thứ đều chuyển động, ngoại trừ một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng lặng lẽ gần khu vực thang máy.
An Nhiên. Cô ở đó, đúng như anh dự đoán, nhưng với một vẻ khác lạ. Cô không còn vẻ sốt sắng hay chờ đợi thường thấy. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô đứng thẳng tắp, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt trái xoan. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, thường rạng rỡ niềm vui, giờ đây mang một ánh nhìn kiên định, không hề nao núng khi bắt gặp anh. Cô không nở nụ cười tươi tắn thường lệ, chỉ là một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nhưng ánh mắt ấy lại chất chứa đầy ẩn ý, như thể cô đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó. Trong tay cô là cuốn sổ nhỏ và cây bút quen thuộc, nhưng cô không ghi chép, chỉ giữ chặt chúng như một vật trấn an, như thể đang níu giữ một phần của chính mình trước khi đối mặt với một thử thách lớn.
Lâm Dịch cảm nhận được sự khác lạ trong thái độ của cô. Nó không phải là sự thất vọng hay giận dỗi như anh đã chuẩn bị để đối mặt, mà là một sự bình thản đến đáng sợ, một sự bình thản ẩn chứa sức mạnh. Anh hơi khựng lại, cảm giác như mình đang bước vào một ván cờ mà đối thủ đã đi trước anh nhiều nước. Anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, cố gắng che giấu sự bối rối đang dâng lên trong lòng.
An Nhiên khẽ hít một hơi sâu, rồi cất bước về phía anh. Giọng nói của cô trong trẻo và nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên quyết lạ lùng, khác hẳn với sự dịu dàng thường ngày. "Anh Lâm Dịch, đi thôi."
"Ừ." Anh đáp lại, giọng hơi ngạc nhiên. Anh đã quen với việc mình là người chủ động tiến đến thang máy, và cô sẽ đi theo, hoặc ít nhất là cùng anh bước vào. Nhưng hôm nay, cô lại là người dẫn lối, với một sự tự tin khiến anh bất giác cảm thấy mình đang bị động. Anh nhận ra, sự chủ động này của cô không phải là sự thúc giục như những lần trước, mà là một lời mời gọi, hay đúng hơn là một sự dẫn dắt vào một cuộc đối thoại mà anh đã cố gắng né tránh. Anh theo sau cô, cảm giác như một cuộc nói chuyện khó khăn nhất trong cuộc đời anh sắp bắt đầu, và anh không thể nào trốn thoát. Cô đi thẳng đến thang máy, không một chút do dự, như thể đã biết trước rằng anh sẽ đi theo, rằng anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt. Cánh cửa thang máy mở ra, và họ bước vào, mang theo không khí căng thẳng và những lời chưa nói.
Ngay khi cánh cửa thang máy cũ kỹ khép lại với tiếng 'kít' quen thuộc, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian chật hẹp. Không khí trong thang máy, thường ngày mang mùi kim loại cũ và ẩm mốc nhẹ, giờ đây dường như đặc quánh lại, nén chặt mọi âm thanh và cảm xúc. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn huỳnh quang cũ kỹ hắt xuống, tạo nên những bóng đổ dài, mờ ảo, như một tấm màn che giấu đi sự thật trần trụi đang chuẩn bị được phơi bày. Khi thang máy bắt đầu chuyển động, tiếng gió ù ù bên ngoài vách giếng thang vang lên khe khẽ, như một lời thì thầm của số phận.
Đúng 18:30, một cảm giác quen thuộc ập đến. Thời gian ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá. Chỉ còn lại Lâm Dịch và An Nhiên, hai tâm hồn đang trôi nổi giữa một không gian siêu thực, nơi mọi hối hả đều dừng lại, nhưng áp lực bên trong lại tăng lên đến cực điểm. An Nhiên không đợi Lâm Dịch lên tiếng. Cô quay người lại, đối mặt với anh. Đôi mắt cô, thường dịu dàng và tin vào những điều không cần lý do, giờ đây rực sáng một sự kiên định đến bất ngờ, như ngọn lửa bùng cháy trong bóng tối.
"Anh đã nghĩ gì về những gì em nói hôm qua?" An Nhiên mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên quyết, không một chút run rẩy. Đó không phải là một câu hỏi để dò hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự ép buộc Lâm Dịch phải đối mặt với chính mình.
Lâm Dịch đứng im như pho tượng. Anh cố gắng né tránh ánh mắt cô, nhưng ánh nhìn ấy dường như có lực hút vô hình, giữ chặt anh lại. Toàn thân anh căng cứng, tay vô thức nắm chặt thành nắm đấm, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một lối thoát khỏi tình huống mà anh cảm thấy mình hoàn toàn bị động. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn biện minh cho nỗi sợ hãi của mình, nhưng những lời đó như mắc kẹt trong cổ họng, không thể nào thốt ra. Anh chỉ có thể lắc đầu nhẹ, một hành động vô thức thể hiện sự bối rối tột độ.
An Nhiên không cho phép anh trốn tránh. Cô tiến lại gần anh một bước, khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn lại, khiến Lâm Dịch càng thêm ngột ngạt. "Anh nhớ không, lần đầu chúng ta gặp nhau?" Cô hỏi, giọng nói bỗng mềm mại hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự kiên định. "Em đã hỏi anh 'Anh cũng bị kẹt lại à?' Lúc đó anh trông bối rối lắm... nhưng ánh mắt anh lại rất tò mò. Anh đã nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ của mình, như thể không thể tin vào những gì đang xảy ra."
Ký ức ùa về, như một thước phim quay chậm. Lâm Dịch nhớ rõ khoảnh khắc đó, sự ngỡ ngàng của anh trước một thế giới bỗng chốc dừng lại, và rồi sự xuất hiện của cô, một nụ cười rạng rỡ phá vỡ sự im lặng kỳ lạ. Anh nhớ ánh mắt tò mò của mình, anh đã cố gắng tìm kiếm logic trong một hiện tượng phi logic. Anh nhớ cách cô đã phá vỡ bức tường phòng thủ của anh bằng một câu hỏi đơn giản, đầy lạc quan.
"Và lần anh kể cho em nghe về dự án phần mềm đầu tiên của anh, ánh mắt anh đã sáng lên như thế nào." An Nhiên tiếp tục, giọng nói chứa đầy hoài niệm. "Anh say sưa nói về những dòng code, về những giải pháp anh đã tìm ra. Em chưa từng thấy anh nhiệt huyết đến thế. Hay lần em kể về ước mơ viết một cuốn sách của mình, anh đã lắng nghe rất chăm chú, và anh đã nói rằng anh tin em sẽ làm được. Những khoảnh khắc đó, Lâm Dịch, chúng ta đã chia sẻ những điều sâu kín nhất, những ước mơ thầm kín nhất của mình. Chúng ta đã tin tưởng nhau trong một thế giới chỉ thuộc về hai người."
Mỗi lời nói của An Nhiên như một nhát dao cứa vào trái tim Lâm Dịch, không phải là đau đớn, mà là sự lay động sâu sắc. Anh không thể phủ nhận những cảm xúc mà những kỷ niệm đó mang lại. Anh nhớ lại từng chi tiết, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng lời nói mà họ đã trao nhau trong 60 giây quý giá. Đó không chỉ là những cuộc trò chuyện đơn thuần, mà là những viên gạch xây nên một cây cầu cảm xúc vững chắc giữa hai tâm hồn cô đơn. Anh nhớ ánh mắt sáng rỡ của mình khi kể về đam mê, nhớ cảm giác ấm áp khi cô lắng nghe, nhớ niềm tin cô đặt vào anh. Những ký ức đó, anh đã cố gắng lý trí hóa, cố gắng coi chúng là những 'dữ liệu' để phân tích, nhưng giờ đây, chúng lại hiện hữu rõ ràng, sống động, đầy cảm xúc.
Lâm Dịch lùi lại một bước, vô thức. Tay anh run nhẹ. Sự phòng thủ của anh đang dần bị phá vỡ. Anh không muốn đối mặt với những cảm xúc này, chúng quá mạnh mẽ, quá thực, đe dọa đến trật tự và sự kiểm soát mà anh đã dày công xây dựng. Anh lướt mắt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình một cách vô thức, ánh sáng mờ từ màn hình kỹ thuật số nhấp nháy, đếm ngược từng giây. Anh ước gì thời gian có thể trôi nhanh hơn, hoặc ước gì nó có thể dừng lại mãi mãi ở khoảnh khắc này, nhưng không phải để đối mặt với những lời nói của cô, mà để giữ lấy sự tĩnh lặng, sự an toàn của vùng an toàn anh đã tạo ra.
"Chúng không phải là 'lỗi hệ thống', Lâm Dịch." An Nhiên khẳng định, giọng nói cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời tuyên bố. "Chúng là của chúng ta. Anh có sẵn sàng để chúng biến mất không?"
Câu hỏi cuối cùng của cô xuyên thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của anh: nỗi sợ mất mát. Mất đi những khoảnh khắc này, mất đi cô, mất đi cái cảm giác đặc biệt mà anh chưa từng trải nghiệm trước đây. Anh biết, nếu anh tiếp tục im lặng, tiếp tục do dự, anh sẽ đánh mất cô. Sự kiên nhẫn của An Nhiên, dù lớn đến đâu, cũng có giới hạn. Anh nhìn vào đôi mắt cô, thấy được sự quyết tâm không lay chuyển, nhưng cũng thấy được một chút gì đó của sự tổn thương, của nỗi lo lắng. Cô đã đặt tất cả vào ván cờ này, và anh, anh vẫn đang đứng ở ranh giới, không dám bước tới. Thời gian 60 giây đang dần cạn, và anh vẫn không thể thốt ra một lời nào, chỉ có sự im lặng nặng nề, một sự im lặng chất chứa nỗi sợ hãi, sự bối rối và một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh muốn giữ cô, muốn giữ những khoảnh khắc này, nhưng nỗi sợ hãi phải từ bỏ "phép màu 60 giây" và sự kiểm soát của mình lại quá lớn, quá ăn sâu vào tâm trí anh. Đó là một cuộc chiến không cân sức, nơi lý trí và cảm xúc giằng xé nhau từng chút một, và anh, anh đang đứng ở giữa, hoàn toàn mất phương hướng.
Tiếng 'reng' đột ngột của thang máy báo hiệu 60 giây đã kết thúc, và thế giới bên ngoài lại bắt đầu chuyển động. Âm thanh của cuộc sống hối hả ập vào, như một dòng thác đổ, cuốn trôi đi sự tĩnh lặng căng thẳng vừa rồi. An Nhiên rời mắt khỏi Lâm Dịch, quay người bước ra ngoài, để lại anh một mình với những lời nói còn vang vọng trong tai và những cảm xúc hỗn độn đang cồn cào trong lòng. Cô không nói thêm lời nào, không chờ đợi một câu trả lời. Sự im lặng của cô giờ đây lại càng nặng nề hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, cảm giác như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh cố gắng hít thở, nhưng không khí dường như không thể lấp đầy phổi anh. Anh đi thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm Thiên Phát, bỏ qua những đồng nghiệp khác đang vội vã về nhà. Tiếng động cơ xe, tiếng đóng cửa xe, tiếng bước chân vang vọng trong không gian rộng lớn, tối tăm của bãi đỗ xe, tất cả đều trở nên xa lạ và ồn ào đến khó chịu. Anh cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, dù xung quanh vẫn có những bóng người.
Bãi đỗ xe ngầm tối, rộng, với những cột bê tông lớn nối tiếp nhau, tạo thành một mê cung của bóng tối và ánh sáng đèn huỳnh quang yếu ớt. Mùi xăng dầu, mùi cao su và mùi ẩm mốc đặc trưng xộc vào mũi anh, quen thuộc nhưng hôm nay lại gợi lên một cảm giác khó chịu. Anh tìm thấy chiếc xe của mình, mở cửa và ngồi vào ghế lái, nhưng không khởi động máy. Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh vẫn còn ám ảnh anh.
Những lời của An Nhiên, đặc biệt là câu hỏi cuối cùng của cô, cứ vang vọng trong đầu anh như một điệp khúc không ngừng nghỉ: "Anh có sẵn sàng để chúng biến mất không?" Anh không thể phủ nhận những cảm xúc mà những kỷ niệm đó mang lại. Chúng không còn là những 'dữ liệu' để anh phân tích, để anh cố gắng tìm kiếm logic hay sự kiểm soát. Chúng là những nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến anh nhận ra mình đang đánh mất điều gì đó rất quý giá, một điều mà lý trí của anh không thể nào định nghĩa hay kiểm soát.
Anh nhớ lại nụ cười đầu tiên của An Nhiên, sự lạc quan vô điều kiện của cô. Anh nhớ cách cô đã kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện của anh, cách cô đã tin tưởng vào anh mà không cần lý do. Anh nhớ cái cảm giác được kết nối với một tâm hồn dịu dàng và bay bổng, cái cảm giác mà anh chưa từng biết đến trước khi gặp cô. Đó là một "phép màu", đúng như anh vẫn gọi, một phép màu đã mang lại ánh sáng vào cuộc sống có phần khô khan và ngăn nắp của anh.
Giờ đây, phép màu đó đang đứng trước bờ vực của sự biến mất, không phải vì thời gian của chiếc thang máy sắp hết, mà vì chính sự do dự của anh. Anh sợ sự phức tạp mà một mối quan hệ thực tế sẽ mang lại, sợ những điều anh không thể kiểm soát, sợ sự tổn thương. Nhưng nỗi sợ hãi đó có lớn hơn tình cảm anh dành cho cô không? Có lớn hơn cái cảm giác trống rỗng mà anh đang cảm thấy lúc này không?
Anh mở mắt, ánh mắt vô định nhìn về phía trước, xuyên qua tấm kính chắn gió của xe, nhìn vào bóng tối hun hút của bãi đỗ xe. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng lớn lao, một khoảng trống mênh mông trong lòng. Những lời nói của An Nhiên đã phá vỡ bức tường lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Cô không trách móc, không đòi hỏi, chỉ đơn giản là gợi nhắc anh về những gì họ đã có, và đặt ra câu hỏi về giá trị của chúng.
Anh đã luôn tin rằng kiểm soát là chìa khóa để tránh tổn thương, để duy trì sự ổn định. Nhưng tình yêu trong thực tế lại là một sự buông bỏ, một sự chấp nhận rằng mình không thể kiểm soát được mọi thứ, kể cả cảm xúc của chính mình và của người khác. An Nhiên đã dũng cảm bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, cô đã đặt niềm tin vào anh, vào một tương lai không chắc chắn. Và anh, anh đã đáp lại bằng sự im lặng, bằng sự do dự.
Nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên bắt đầu đấu tranh mãnh liệt hơn bao giờ hết với nỗi sợ hãi phải từ bỏ "phép màu 60 giây" và sự kiểm soát của mình. Đây là một cuộc chiến không cân sức, nơi lý trí và cảm xúc giằng xé nhau từng chút một, và lần này, cảm xúc dường như đang chiếm ưu thế. Anh đã không hoàn toàn vô cảm trước những lời nói của cô, những lời đó đã lay động anh, đã khiến anh phải đối mặt với một sự thật khó chấp nhận: anh đang đánh mất cô vì chính nỗi sợ hãi của mình. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh cần thời gian, cần suy nghĩ. Nhưng thời gian, chính là thứ mà anh không có nhiều nữa. Chiếc thang máy cũ sẽ bị thay thế, và cùng với nó, "thế giới 60 giây" của họ cũng sẽ biến mất mãi mãi. Và nếu anh không đưa ra quyết định, An Nhiên cũng sẽ không chờ đợi anh mãi mãi. Sự kiên định và thẳng thắn của An Nhiên cho thấy cô sẽ không từ bỏ dễ dàng, hoặc sẽ có những hành động quyết liệt hơn nếu Lâm Dịch tiếp tục do dự. Áp lực thời gian tăng lên và sự căng thẳng trong mối quan hệ đang đẩy cả hai đến một điểm bùng phát, nơi một quyết định lớn sẽ phải được đưa ra. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi nặng nề lan tỏa khắp cơ thể, nhưng tâm trí anh vẫn không thể ngừng hoạt động. Anh nhắm mắt lại, và lần này, những hình ảnh và câu hỏi của An Nhiên không còn là nỗi ám ảnh, mà là một lời thức tỉnh, một lời nhắc nhở về những gì anh đang đứng trước nguy cơ đánh mất.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.