Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 231: Khoảng Trống Lớn Hơn 60 Giây

Sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà vẫn ồn ào và tấp nập như mọi khi, nhưng đối với Lâm Dịch, mỗi âm thanh, mỗi chuyển động của dòng người giờ đây đều trở nên xa lạ và vô nghĩa. Anh vẫn đứng sững lại trong thang máy, nơi hơi thở của An Nhiên vừa vương vấn rồi tan biến, để lại một khoảng trống lạnh lẽo hơn cả không khí điều hòa. Bóng lưng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô đã hòa vào dòng người hối hả, mang theo cả sự ấm áp và bình yên mà anh từng vô thức dựa dẫm. Anh cảm thấy như mình vừa chứng kiến một phần linh hồn của mình bị cắt lìa, và thế giới xung quanh bỗng chốc mất đi màu sắc.

Mùi hương dịu nhẹ của An Nhiên, tưởng chừng đã tan biến, giờ đây lại như một lời nguyền, bám lấy anh, nhắc nhở anh về sự mất mát không thể gọi tên. Nó không còn là một ký ức ngọt ngào mà là một nỗi ám ảnh, một bằng chứng sống động cho sự dại khờ và hèn nhát của anh. "Cô ấy... đã thực sự bỏ đi rồi sao?" Anh lặp lại câu hỏi đó trong tâm trí, giọng nói nội tâm run rẩy hơn bao giờ hết. Sự dứt khoát trong từng bước chân của cô, sự lạnh nhạt trong ánh mắt lướt qua anh, và đặc biệt là sự im lặng đầy kiên quyết trong suốt 60 giây quý giá, tất cả đều là những tín hiệu không thể rõ ràng hơn. An Nhiên đã không còn kiên nhẫn. Cô đã không còn muốn chờ đợi anh, người đàn ông luôn trốn tránh thực tại và giam cầm cảm xúc trong những lý lẽ khô khan.

Anh nhớ lại câu hỏi của cô trong buổi gặp cuối cùng trước khi mọi thứ thay đổi, cái câu hỏi đã ám ảnh anh suốt những ngày qua: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?". Anh đã không trả lời. Anh đã chọn cách lảng tránh, chọn cách ngụy biện bằng những lý lẽ vòng vo, những nỗi sợ hãi về sự bất định và cái gọi là "phép màu" sẽ tan biến. Anh đã nghĩ rằng mình đang bảo vệ tình yêu của họ khỏi sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài, bảo vệ những khoảnh khắc quý giá trong 60 giây. Nhưng anh đã lầm. Anh đã bảo vệ nỗi sợ hãi của chính mình, bảo vệ sự kiểm soát giả tạo mà anh tự tạo ra, và đổi lại là sự tổn thương sâu sắc mà anh đã gây ra cho An Nhiên. Giờ đây, anh đang phải đối mặt với hậu quả của sự hèn nhát đó, một hậu quả mà anh chưa từng lường trước được lại đau đớn đến vậy.

"Những lời mình nói... đã làm cô ấy tổn thương đến vậy sao?" Anh tự vấn, cảm giác tội lỗi cắn xé như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim. Anh đã từng tin rằng lý trí sẽ dẫn lối, rằng mọi vấn đề đều có thể được phân tích và giải quyết bằng logic. Nhưng tình yêu không phải là một bài toán. Tình yêu là một cảm xúc, một niềm tin, một sự dũng cảm để đối mặt với những điều không chắc chắn. Anh đã nghĩ rằng 60 giây là đủ, nhưng An Nhiên đã dạy anh rằng, có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và anh đã bỏ lỡ cơ hội để biến cái "đủ" đó thành một điều vĩnh cửu, một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh.

Anh cảm thấy một khoảng trống lớn trong lồng ngực, một hố sâu hun hút mà không có bất kỳ logic hay lý lẽ nào có thể lấp đầy. Giữa sự hối hả và ồn ào của thế giới thực tại, anh lại càng cô đơn hơn bao giờ hết. Dòng người vẫn tấp nập lướt qua anh, không ai để ý đến một người đàn ông dáng người cao ráo, khuôn mặt góc cạnh đang đứng bất động, chìm trong nỗi đau của riêng mình. Họ vội vã với những cuộc hẹn, những kế hoạch, những mục tiêu của riêng họ, trong khi thế giới của anh dường như đã dừng lại, không còn một đích đến rõ ràng. Anh cảm thấy mình như một hòn đảo giữa đại dương mênh mông, bị bỏ lại phía sau bởi dòng chảy không ngừng của cuộc sống, và chỉ có sự lạnh lẽo của đại dương bao trùm lấy anh. Mọi thứ xung quanh anh vẫn chuyển động, vẫn ồn ào, nhưng trong tâm trí anh, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của khoảnh khắc vừa qua và ánh mắt thất vọng của An Nhiên. Nó như một bản án, tuyên bố về sự thất bại của anh, và anh không thể chạy trốn khỏi nó.

Anh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài nặng nề hơn, mang theo sự hối hận tột cùng, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua với cường độ như vậy. Anh đã đánh mất cô. Chính nỗi sợ hãi của anh, nỗi sợ hãi mất đi sự kiểm soát, nỗi sợ hãi đối mặt với những điều không chắc chắn, đã khiến anh đánh mất điều quan trọng nhất. Anh đã đánh mất An Nhiên, người đã mang đến cho anh những khoảnh khắc diệu kỳ, người đã dạy anh về ý nghĩa của niềm tin và sự dũng cảm. Cô đã mở ra cho anh một thế giới mà anh chưa từng biết đến, một thế giới tràn ngập cảm xúc và những điều "không cần lý do". Và anh đã đẩy cô đi, bằng chính sự lạnh lùng và lý trí của mình. Anh nhận ra rằng, có những thứ, một khi đã mất đi, sẽ không thể lấy lại được, dù anh có muốn kiểm soát đến mức nào đi chăng nữa. Sự mất mát này, anh biết, sẽ ám ảnh anh suốt cuộc đời.

Anh chầm chậm quay người, bước ra khỏi thang máy. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề, như thể đang kéo lê một tảng đá vô hình, một gánh nặng của sự hối hận và tiếc nuối. Anh đi về phía bãi đỗ xe ngầm, nơi chiếc xe của anh đang chờ đợi. Con đường quen thuộc giờ đây dường như dài hơn, tối tăm hơn, như một con đường dẫn vào vực sâu. Anh không còn cảm thấy sự hối hả của công việc, không còn bận tâm đến những dự án hay những con số, những bản code phức tạp. Tất cả những gì còn lại trong tâm trí anh là hình ảnh An Nhiên, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tin tưởng của cô, và cảm giác trống rỗng khi cô rời đi. Nỗi cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy anh, khiến anh nhận ra rằng, "thế giới 60 giây" của họ đang dần khép lại, và anh đang phải đối mặt với một thực tại nghiệt ngã hơn bao giờ hết. Anh tự hỏi, liệu anh có còn cơ hội nào để sửa chữa những lỗi lầm của mình, để giành lại An Nhiên, hay tất cả đã quá muộn? Câu hỏi đó cứ ám ảnh anh, nặng nề như một lời nguyền, trên con đường dài và cô độc của anh, một con đường mà anh không biết sẽ dẫn anh đến đâu, và liệu có còn An Nhiên ở cuối con đường đó hay không.

***

Sáng hôm sau, Lâm Dịch lại đứng trước chiếc thang máy cũ kỹ. Anh đã không ngủ được nhiều. Căn hộ của anh, thường ngày yên tĩnh và ngăn nắp, đêm qua lại trở thành một không gian ngột ngạt, đầy ắp những suy nghĩ hỗn độn và những hình ảnh của An Nhiên. Anh đã cố gắng đọc sách, cố gắng làm việc, nhưng mọi con chữ, mọi dòng code đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ thấy ánh mắt thất vọng của cô, nghe thấy sự im lặng chói tai của cô, và cảm nhận được khoảng trống mênh mông mà cô đã để lại.

Khi kim đồng hồ chạm mốc 18:29, anh lại có mặt ở sảnh. Vẫn chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, vẫn chiếc quần tây chỉnh tề, nhưng dáng vẻ của anh lại không còn sự tự tin thường thấy. Đôi mắt sắc bén thường ngày giờ ẩn chứa một nỗi lo âu sâu sắc, một sự mệt mỏi mà không cặp kính gọng kim loại mỏng nào có thể che giấu. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị số tầng của thang máy, hy vọng, rồi lại thất vọng.

18:30. Cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra với tiếng "kít" quen thuộc, một âm thanh từng mang đến niềm mong chờ, giờ đây lại như tiếng chuông báo hiệu sự cô đơn. Lâm Dịch bước vào, không gian bên trong vẫn hẹp, vẫn mang mùi kim loại và chút ẩm mốc đặc trưng, nhưng nó thiếu vắng một điều gì đó trọng yếu. Không có An Nhiên. Anh đứng một mình giữa khoang thang máy trống rỗng, cảm nhận rõ rệt khoảng trống nơi cô thường đứng, nơi nụ cười lạc quan của cô từng thắp sáng cả không gian nhỏ bé này. Sự vắng mặt của cô như một vết cắt đau đớn, một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã đánh mất.

60 giây bắt đầu.

Thời gian bỗng chốc ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá, nhưng đối với Lâm Dịch, nó không còn là một phép màu. Nó là một nhà tù, một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, nơi anh phải đối mặt với chính mình, với những sai lầm và nỗi sợ hãi. Anh nhìn quanh, như thể hy vọng An Nhiên sẽ bất ngờ xuất hiện từ một góc khuất nào đó. Nhưng chỉ có sự trống rỗng, và hình ảnh phản chiếu của chính anh trong tấm gương mờ đục trên vách thang máy. Khuôn mặt anh hằn lên sự mệt mỏi và hối hận.

"Không khí này... thật nặng nề," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm yếu ớt hơn bao giờ hết. Anh cảm nhận được sự ngột ngạt, một cảm giác bí bách không đến từ không gian vật lý, mà đến từ chính tâm hồn anh. Sự vắng mặt của An Nhiên đã biến 60 giây này thành một khoảng thời gian dài vô tận, nặng trĩu. Mỗi giây trôi qua là một nhát dao cứa vào trái tim anh, khắc sâu thêm nỗi cô đơn và tiếc nuối. Anh từng trân trọng từng khoảnh khắc này, từng xem nó là một món quà, một thế giới riêng mà chỉ anh và cô có thể chia sẻ. Nhưng không có cô, 60 giây này chẳng khác gì một sa mạc hoang vắng, nơi anh lạc lối và không tìm thấy lối thoát.

Anh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như thể muốn bấu víu vào một điều gì đó để không bị nhấn chìm trong biển cảm xúc hỗn độn. Ánh mắt thất thần của anh nhìn vào bảng điều khiển, nơi những con số nhảy nhót một cách vô tri. Anh không còn nhìn đồng hồ đeo tay nữa. Mục đích của việc kiểm soát thời gian đã không còn. Giờ đây, anh chỉ muốn thời gian trôi thật nhanh, hoặc dừng lại mãi mãi, để anh không phải đối mặt với sự thật phũ phàng này.

Cảm giác lạnh lẽo từ không khí điều hòa thấm sâu vào da thịt, nhưng cái lạnh trong lòng anh còn buốt giá hơn nhiều. Nó không phải là cái lạnh của mùa đông, mà là cái lạnh của sự mất mát, của nỗi sợ hãi bị bỏ rơi. Anh nhận ra, nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là sự bất định của tình yêu ngoài đời, không phải là việc mất đi "phép màu 60 giây" như anh đã từng lý giải. Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh, chính là mất đi An Nhiên, mất đi sự hiện diện, nụ cười, và niềm tin vô điều kiện của cô.

60 giây kết thúc. Tiếng "cạch" nhẹ của thang máy báo hiệu nó đã trở lại thế giới chuyển động. Cánh cửa mở ra, và Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, cảm giác nặng trĩu hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân đều như đeo chì, kéo lê cả một tảng đá trong lòng. Anh biết, đây không phải là lần cuối cùng anh sẽ phải trải qua cảm giác này, và anh không biết mình sẽ chịu đựng được bao lâu.

***

Tối cùng ngày, căn hộ của Lâm Dịch chìm trong bóng tối. Anh đã không bật đèn từ khi về đến nhà. Ngoài cửa sổ, một cơn mưa phùn nhẹ đang lất phất rơi, tạo nên những vệt nước mờ ảo trên tấm kính, và tiếng mưa rơi nhẹ nhàng như một bản nhạc buồn, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến mức cô đơn của không gian. Mùi sách cũ quen thuộc, cùng với mùi cà phê nguội còn vương lại từ buổi sáng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí u uất, phản ánh chính tâm trạng của anh.

Lâm Dịch ngồi trên chiếc ghế sofa da, cơ thể rã rời, mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những giọt nước mắt vô định trong màn đêm. Anh cầm chiếc điện thoại trong tay, ngón cái lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên "An Nhiên". Anh do dự. Hàng trăm lần, anh đã gõ những dòng tin nhắn trong đầu, những lời xin lỗi, những lời giải thích, những lời van xin cô quay lại. Nhưng mỗi lần gõ, anh lại xóa đi. Anh sợ. Anh sợ rằng những lời đó sẽ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn, sợ rằng cô sẽ không trả lời, hoặc sẽ trả lời bằng một thái độ lạnh nhạt, dứt khoát, như cái cách cô đã làm trong 60 giây im lặng kia.

Cuối cùng, với một chút dũng khí còn sót lại, anh nhấn nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đều, từng hồi chuông như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Một hồi, hai hồi... rồi ba hồi. Không ai nhấc máy. Anh giữ máy, hy vọng, chờ đợi, nhưng cuối cùng, chỉ có tiếng tút dài báo hiệu cuộc gọi không thành công. Anh lại thử gửi một tin nhắn, ngắn gọn, chỉ là một câu hỏi thăm vu vơ, một cái cớ để có thể nghe được giọng cô, để biết cô vẫn ổn.

Vài phút trôi qua như cả thế kỷ. Màn hình điện thoại vẫn tối đen. Rồi một tiếng "ting" nhỏ vang lên. Lâm Dịch vội vàng cầm điện thoại lên, tim đập thình thịch. Đó là An Nhiên. Anh mở tin nhắn, ánh mắt vội vã lướt qua từng chữ.

"Em bận chút việc, anh có gì không?"

Chỉ một câu, ngắn gọn, lịch sự, nhưng xa cách đến lạnh lùng. Không một dấu chấm than, không một biểu tượng cảm xúc, không một chút ấm áp nào trong lời nói. Nó như một bức tường vô hình, dựng lên giữa anh và cô, cao vời vợi và kiên cố. "Cô ấy... thật sự đang né tránh mình sao?" Lâm Dịch thầm nghĩ, cảm giác bất lực dâng trào. Cô không hỏi anh có chuyện gì, cô chỉ đơn thuần hỏi "có gì không", như thể anh chỉ là một người quen xã giao đang làm phiền cô. Nỗi sợ hãi mất mát bỗng chốc trở nên rõ ràng và hiện hữu hơn bao giờ hết.

Anh ném chiếc điện thoại xuống ghế sofa, không chút nhẹ nhàng. Nó nảy lên một chút rồi nằm im lìm giữa đống gối. Anh đứng dậy, đi lại trong phòng, từng bước chân nặng nề trên sàn gỗ. Căn phòng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ thành phố hắt vào, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, không phải để kiểm soát thời gian, mà để nhận ra rằng thời gian vẫn đang trôi đi một cách tàn nhẫn, mang theo mọi cơ hội, mọi hy vọng của anh. Anh đã từng là người chủ của thời gian, người điều khiển mọi thứ trong cuộc sống của mình. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một kẻ bất lực, đứng nhìn thời gian trôi đi mà không thể làm được gì để giành lại An Nhiên.

Tiếng còi xe từ xa vọng lên, hòa cùng tiếng mưa lất phất, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn. Anh cảm thấy mình như đang chìm dần vào một vực sâu không đáy, nơi không có ánh sáng, không có tiếng nói, chỉ có sự im lặng lạnh lẽo của nỗi tuyệt vọng. Nỗi sợ hãi này không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một cảm giác chân thực, cắn xé tâm can anh. Anh đã mất đi sự kiểm soát, mất đi lý trí, và giờ đây, anh đang đứng trước nguy cơ mất đi An Nhiên, điều mà anh nhận ra là quan trọng hơn tất cả những gì anh từng cố gắng bảo vệ.

Anh đứng trước cửa sổ, nhìn ra màn mưa và ánh đèn thành phố mờ ảo. Có lẽ, đã đến lúc anh phải tìm kiếm một lời khuyên, một góc nhìn khác, từ một người mà anh tin tưởng. Một người không bị ràng buộc bởi những lý lẽ khô khan và nỗi sợ hãi của chính anh. Một người có thể kéo anh ra khỏi cái hố sâu này.

***

Màn đêm đã về khuya, nhưng quán bar "The Alley" vẫn tấp nập một cách vừa phải, với ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian. Tiếng ly cốc va chạm khẽ, tiếng trò chuyện rì rầm của những cặp đôi, những nhóm bạn, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng có chút u buồn, rất thích hợp cho những cuộc trò chuyện riêng tư. Mùi rượu whisky thoang thoảng, mùi gỗ đặc trưng của quán, cùng với chút mùi nước hoa nhẹ từ những vị khách, hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa thư thái, vừa có chút hoài niệm.

Lâm Dịch ngồi ở một góc khuất, khuất sau một tấm rèm nhung đỏ sẫm, nơi ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để thấy rõ đường nét khuôn mặt anh. Dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối của anh chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sắc bén thường ngày, giờ đây đầy mệt mỏi, phản chiếu ánh đèn mờ ảo. Anh đã gọi một ly whisky, thứ đồ uống mạnh mẽ mà anh thường dùng để giải tỏa căng thẳng sau những giờ làm việc dài, nhưng đêm nay, nó không thể xoa dịu được nỗi đau trong lòng anh.

Minh Khang, bạn thân của anh, đã đến và ngồi đối diện. Vẻ ngoài thân thiện, hay cười của Minh Khang dường như không thể xua tan được vẻ u ám trên khuôn mặt Lâm Dịch. Anh ấy nhìn Lâm Dịch với ánh mắt lo lắng, thấu hiểu.

"Này, người anh em lý trí, trái tim cậu có ổn không đấy?" Minh Khang mở lời, giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Anh biết Lâm Dịch hiếm khi tìm đến quán bar, trừ khi có chuyện gì đó thật sự nghiêm trọng.

Lâm Dịch lắc nhẹ ly rượu, những viên đá va vào thành ly kêu lanh canh, một âm thanh nhỏ nhoi trong không gian đầy âm thanh khác. "Tao không biết nữa, Khang." Giọng anh trầm, khàn, không còn sự chắc chắn thường thấy. "Tao... tao không hiểu. Một người bạn của tao, cô ấy... tự nhiên thay đổi hẳn. Lạnh nhạt, xa cách. Tao đã cố gắng giải thích mọi thứ cho cô ấy, nói rõ ràng mọi vấn đề, mọi lý do. Nhưng cô ấy chỉ im lặng. Và giờ thì cô ấy né tránh tao."

Minh Khang nhấp một ngụm bia, lắng nghe bạn mình một cách kiên nhẫn. Anh biết Lâm Dịch đang nói về An Nhiên, dù anh không nhắc đến tên. Cái cách Lâm Dịch cố gắng che giấu một phần sự thật, không nói về "60 giây", không nói về "phép màu", nhưng sự day dứt trong từng lời nói của anh đã đủ để Minh Khang nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.

"Cậu đã giải thích cái gì?" Minh Khang hỏi, ánh mắt thấu hiểu nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Cậu giải thích về sự phức tạp của thực tại? Về những rủi ro? Về việc mọi thứ sẽ không còn 'kỳ diệu' khi bước ra ngoài?"

Lâm Dịch giật mình, ngẩng đầu nhìn Minh Khang. Anh không hiểu sao bạn mình lại có thể đoán đúng đến vậy. "Đúng vậy. Tao đã nói rằng mọi thứ sẽ khác. Rằng có những giới hạn, những áp lực. Rằng tình yêu ngoài đời không đơn giản như trong... cái không gian đó." Anh gần như đã buột miệng nói ra "60 giây", nhưng rồi kìm lại. "Tao nghĩ tao đã nói rất rõ ràng, rất lý trí. Để cô ấy hiểu. Để cô ấy không phải thất vọng."

Minh Khang thở dài nhẹ. "Dịch ạ," anh đặt ly bia xuống bàn, đặt tay lên vai Lâm Dịch, cái chạm nhẹ nhưng đầy chân thành. "Đôi khi, những điều rõ ràng nhất lại không phải là điều quan trọng nhất. Và đôi khi, lý trí của cậu lại chính là rào cản lớn nhất."

Lâm Dịch cúi đầu, trầm ngâm. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng trong tai anh, nó như một tiếng thì thầm đầy trách móc. "Vậy... tao đã sai ở đâu?"

"Cậu không sai, Dịch. Cậu chỉ đang sợ hãi," Minh Khang nói một cách nhẹ nhàng. "Cậu sợ mất đi sự kiểm soát, sợ những điều không chắc chắn, sợ phải đối mặt với một thế giới mà cậu không thể dùng logic để giải thích. Cậu sợ rằng cái 'phép màu' của cậu sẽ biến mất khi tiếp xúc với thực tại. Nhưng cậu có chắc điều cậu sợ mất nhất là những gì cậu đã lý giải không?"

Minh Khang nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt anh ấy kiên định. "Cậu có chắc cái mà cậu thực sự sợ mất, không phải là chính cô ấy? Không phải là nụ cười của cô ấy, ánh mắt của cô ấy, sự tin tưởng của cô ấy, cái cảm giác bình yên mà cô ấy mang lại, dù chỉ trong 60 giây ngắn ngủi?"

Lời nói của Minh Khang như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Dịch. Anh đã từng nghĩ mình sợ mất đi "phép màu", mất đi cái thế giới an toàn trong 60 giây. Anh đã tự lừa dối mình rằng mình đang bảo vệ tình yêu khỏi những tổn thương của thế giới bên ngoài. Nhưng Minh Khang đã nói đúng. Cái anh sợ hãi nhất, không phải là thực tại khắc nghiệt, không phải là sự bất định. Cái anh sợ hãi nhất, chính là mất đi An Nhiên, mất đi sự hiện diện của cô trong cuộc đời anh, dù là trong bất kỳ không gian hay thời gian nào. Nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên hoàn toàn đã vượt qua mọi nỗi sợ hãi khác mà anh từng cố gắng lý giải.

Anh cảm thấy một sự hỗn loạn trong đầu, những lý lẽ mà anh đã xây dựng bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ. Anh đã lý trí hóa mọi thứ, đã phân tích mọi khía cạnh, nhưng anh đã quên đi điều quan trọng nhất: trái tim. Trái tim anh đang đau đớn, đang trống rỗng, đang kêu gào đòi hỏi sự hiện diện của An Nhiên. Đó không phải là một cảm xúc có thể lý giải bằng logic. Đó là một sự thật trần trụi, một nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Lâm Dịch cúi đầu, trầm ngâm. Ly whisky trong tay anh đã nguội lạnh. Anh không nói gì thêm, chỉ lắng nghe tiếng nhạc jazz và những lời thì thầm của Minh Khang. Sau cuộc trò chuyện, Lâm Dịch ra về với một tâm trạng nặng nề hơn, nhưng cũng bắt đầu có một cái nhìn khác về vấn đề. Anh vẫn chưa tìm được câu trả lời, nhưng anh đã bắt đầu đặt câu hỏi đúng. Câu hỏi về nỗi sợ hãi thực sự của mình, về điều anh thực sự muốn giữ lại. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và An Nhiên vẫn đang xa cách. Nhưng ít nhất, anh đã nhìn thấy một tia sáng mong manh trong bóng tối của sự cô đơn, một tia sáng dẫn lối anh đến việc phải đối mặt với chính mình, và với tình yêu của anh. Lời khuyên của Minh Khang đã gieo vào lòng anh một hạt giống, một hạt giống của sự quyết tâm, rằng có những điều, ta phải chiến đấu để giữ lấy, dù chúng có bất định đến đâu đi chăng nữa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free