Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 244: Nghi Thức Cuối Cùng: Khi Phép Màu Tan Thành Tro Bụi

Ánh đèn từ màn hình máy tính phản chiếu lên cặp kính của anh, làm đôi mắt anh thêm phần sáng rực, tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Anh đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện đó, từng ngày, từng giờ, không còn bị giới hạn bởi bất kỳ chiếc đồng hồ nào.

***

Ngày hôm sau, khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tắt dần trên những tòa nhà cao tầng, Lâm Dịch bước vào sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà. Không còn là sảnh cao ốc sáng sủa, lấp lánh như mọi khi. Thay vào đó, một khung cảnh hỗn độn đập vào mắt anh, gợi lên cảm giác về một công trường đang dang dở. Những tấm chắn tạm bợ bằng ván ép và bạt xanh được dựng lên, che khuất phần lớn khu vực thang máy, biến lối đi quen thuộc thành một mê cung nhỏ hẹp và tối tăm. Mùi bụi xi măng khô khốc, mùi kim loại han gỉ và một chút mùi dầu máy công nghiệp nồng nặc trong không khí, xộc thẳng vào khứu giác anh, xóa tan mọi hương thơm điều hòa thanh mát thường ngày. Tiếng động cơ máy móc ầm ĩ, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, tiếng cưa cắt rít lên từng hồi thay thế cho bản nhạc không lời du dương thường ngày, tạo nên một bản giao hưởng chói tai của sự phá hủy.

Lâm Dịch, trong bộ vest công sở chỉnh tề nhưng nay đã nhuốm màu bụi bặm, đứng lặng ở một góc khuất, dưới ánh đèn vàng vọt của một chiếc bóng đèn treo tạm bợ. Anh không còn vẻ chuyên nghiệp, tỉnh táo thường thấy. Đôi mắt anh, ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, dõi theo từng chuyển động của các công nhân đang hì hục làm việc. Chiếc thang máy cũ kỹ, biểu tượng của 'thế giới 60 giây' mà anh và An Nhiên đã từng chia sẻ, giờ đây đang bị 'mổ xẻ' một cách không thương tiếc. Từng mảng vỏ thang máy bằng thép không gỉ sáng bóng ngày nào giờ đã bị tháo rời, để lộ những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện, những thanh sắt thép gỉ sét và cấu trúc cơ khí phức tạp bên trong. Nó trông như một sinh vật khổng lồ bị lột bỏ lớp da ngoài, phơi bày những bí mật thầm kín nhất của nó.

Mỗi tiếng búa gõ, mỗi tiếng cưa xẻ vang lên đều như một nhát cắt vào ký ức của Lâm Dịch. Anh cảm giác như đang chứng kiến một phần cuộc đời mình, một phần thanh xuân đẹp đẽ nhất của mình, bị phá hủy không thương tiếc. Nơi đây, trong cái hộp kim loại này, thời gian đã từng ngưng đọng, cho anh và An Nhiên một không gian riêng tư, một thế giới chỉ thuộc về hai người. Nơi đây, anh đã học cách mỉm cười, học cách lắng nghe, học cách cảm nhận những "điều không cần lý do" mà An Nhiên mang lại. Nơi đây, anh đã dần dần bước ra khỏi vỏ bọc lý trí, khô khan của một kỹ sư phần mềm, để chạm vào thế giới cảm xúc phong phú của một trái tim đang yêu.

Một nhóm công nhân đang tập trung vào việc tháo dỡ bảng điều khiển bên ngoài, nơi có hàng loạt nút bấm đã bạc màu vì thời gian và vô số lượt chạm tay. Lâm Dịch thấy Ông Ba, với khuôn mặt khắc khổ và bộ đồng phục bảo trì đã sờn cũ, đang cẩn thận dùng một chiếc tua vít để nới lỏng các ốc vít. Kỹ Sư Quân, người giám sát công trình, đứng bên cạnh, tay cầm bản vẽ kỹ thuật, thỉnh thoảng chỉ trỏ và đưa ra chỉ dẫn ngắn gọn.

"Mấy cái đồ cũ này cũng nặng phết, phải cẩn thận không lại hỏng đồ mới," Ông Ba nói, giọng khàn khàn, mang âm hưởng của người miền quê, khi ông và một công nhân khác cùng nhau nâng một tấm kim loại lớn.

Kỹ Sư Quân gật đầu, khuôn mặt tập trung cao độ. "Cứ làm đúng quy trình, Ông Ba. Chúng ta phải đảm bảo an toàn tuyệt đối."

Lâm Dịch nhíu mày, tự động đưa tay lên điều chỉnh cặp kính. Động tác quen thuộc này không còn là để nhìn rõ hơn các thông số kỹ thuật hay dòng code phức tạp, mà là để anh có thể chiêm nghiệm rõ hơn những mảnh vỡ của ký ức đang tan biến trước mắt. Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ từ nền nhà, truyền qua đế giày, như một lời thì thầm cuối cùng của chiếc thang máy, của "phép màu" đã gắn bó với anh suốt một thời gian dài.

Nỗi trống rỗng mà anh cảm thấy ngày hôm qua khi bước chân khỏi tòa nhà không còn là sự mất mát đơn thuần. Nó đã biến thành một sự chấp nhận lạ lùng, một nỗi buồn thanh thản. Anh không còn sợ hãi. Anh không còn bám víu vào cái ảo ảnh về một thế giới được kiểm soát bởi 60 giây ngưng đọng. Thay vào đó, một quyết tâm mới đã nhen nhóm trong lòng anh, một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, thôi thúc anh tiến về phía trước. Anh đã gửi tin nhắn cho An Nhiên. Anh đã chủ động. Đó là một bước ngoặt lớn đối với một người luôn sống theo lịch trình chính xác và ghét những "điều không kiểm soát được" như anh. Giờ đây, anh đang tự nguyện bước vào một thế giới hoàn toàn không kiểm soát được, nhưng lại tràn đầy hứa hẹn: thế giới của tình yêu.

Anh đứng đó, ánh mắt dõi theo từng sợi dây điện được cắt, từng con ốc được tháo. Anh nhớ lại những lần mình và An Nhiên đã đứng trong chính chiếc cabin đó, nhìn ra thế giới bên ngoài hóa đá. Nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh của cô, những câu chuyện không đầu không cuối của cô, và cả những khoảnh khắc im lặng đủ đầy. Tất cả giờ đây như những cuộn phim cũ, được chiếu lại một cách chậm rãi và rõ nét trong tâm trí anh. Anh đã từng nghĩ rằng phép màu là vĩnh cửu, rằng 60 giây sẽ mãi là nơi trú ẩn an toàn của họ. Nhưng thực tế phũ phàng đã đến, và anh đã phải đối mặt với nó, chấp nhận nó. Và trong sự chấp nhận đó, anh đã tìm thấy một sức mạnh mới, một niềm tin mới vào tình yêu. Anh biết, "thế giới bên ngoài" có thể hối hả và khắc nghiệt, nhưng anh đã sẵn sàng để đối mặt với nó, miễn là có An Nhiên ở bên.

Khi những bóng đèn trong sảnh bắt đầu nhấp nháy, báo hiệu một ngày làm việc sắp kết thúc, Lâm Dịch cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh cần phải nhìn thấy nó, lần cuối cùng. Anh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những suy nghĩ miên man và tiến lại gần hơn khu vực tháo dỡ.

***

Bóng tối của chạng vạng bắt đầu bao trùm, hắt lên những bóng đổ dài và méo mó từ các cấu trúc sắt thép trơ trọi. Lâm Dịch nép mình sau một cột trụ bê tông lớn, nơi ánh sáng từ đèn pha công trường không thể chạm tới hoàn toàn. Từ vị trí đó, anh có thể nhìn rõ hơn phần cabin cũ kỹ của chiếc thang máy, nơi anh và An Nhiên đã chia sẻ biết bao '60 giây' quý giá. Giờ đây, nó chỉ còn là một khung xương trơ trọi, những tấm panel trang trí đã bị gỡ bỏ, để lộ ra những vết xước, những mảng bám bẩn đã tích tụ theo thời gian. Từng đường dây điện chằng chịt, từng nút bấm đã bạc màu, từng mảnh gương đã mờ đục, tất cả đều bị gỡ bỏ một cách không thương tiếc, như thể chúng chưa từng mang một ý nghĩa nào.

Tiếng kim loại va chạm, tiếng máy khoan rền rĩ, tiếng nói chuyện ồn ào của công nhân vang vọng trong không gian trống rỗng, tạo nên một bản hòa tấu chói tai của sự kết thúc. Mùi bụi bặm và dầu máy càng trở nên nồng nặc hơn, hòa lẫn với cái lạnh ẩm của đêm xuống. Lâm Dịch cảm thấy một cơn rùng mình nhẹ chạy dọc sống lưng, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác trống rỗng khó tả. Nơi đây, từng là một thế giới thu nhỏ, nơi thời gian ngưng lại, nơi anh có thể tạm gác lại mọi lo toan của "thế giới bên ngoài" để dành trọn vẹn 60 giây cho An Nhiên. Giờ đây, nó chỉ còn là một đống phế liệu đang chờ được đưa đi.

Ánh mắt anh dừng lại ở Ông Ba, người đang cẩn thận tháo rời bảng điều khiển chính bên trong cabin. Đó là phần quan trọng nhất, trái tim của chiếc thang máy, nơi chứa đựng những nút bấm định mệnh, nơi An Nhiên từng tì tay, từng khẽ chạm vào khi nói chuyện, khi cô nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh và nụ cười dịu dàng. Mỗi lần cô chạm vào nút bấm tầng, một dòng điện nhỏ như chạy qua trái tim anh, khiến anh nhận ra sự hiện diện của cô, sự dịu dàng của cô. Anh nhớ lại câu hỏi của cô, cái ngày mà thông báo thay mới thang máy được dán lên: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?" Câu hỏi đó đã ám ảnh anh, đã khiến anh day dứt, nhưng cũng đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn anh.

Ông Ba cẩn thận dùng một chiếc kìm để ngắt các mối nối điện cũ kỹ. Một mảnh nhựa nhỏ, hình chữ nhật, màu trắng ngà, đột nhiên rơi ra từ góc bảng điều khiển, lăn loong choong trên nền bê tông bụi bặm. Nó là một phần của vỏ bọc nút bấm, đã ngả màu ố vàng theo thời gian, với một vết xước mờ ở chính giữa, như một dấu ấn của vô số lần chạm tay. Ông Ba dường như không để ý, ông chỉ lẩm bẩm: "Mấy cái đồ cũ này cũng nặng phết, phải cẩn thận không lại hỏng đồ mới." Ông Ba tiếp tục công việc của mình, cùng một người công nhân khác vác tấm bảng điều khiển nặng trịch ra khỏi khu vực thi công, để lại mảnh nhựa nhỏ cô đơn trên nền đất.

Lâm Dịch chờ cho đến khi Ông Ba và người công nhân khuất bóng hẳn sau những tấm ván ép. Anh từ từ bước ra khỏi chỗ nấp, tiến lại gần nơi mảnh nhựa nhỏ đang nằm. Anh cúi xuống, nhặt nó lên. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại cũ, xen lẫn chút bụi bặm, truyền đến đầu ngón tay anh. Anh nắm chặt nó trong lòng bàn tay, như nắm giữ một mảnh ký ức, một phần của "thế giới 60 giây" đã từng tồn tại.

Anh nhìn mảnh nhựa nhỏ, rồi ngước nhìn lên khung thang máy trơ trọi. Một cảm giác trống rỗng dâng lên, nhưng không còn là nỗi sợ hãi hay sự mất mát đau đớn. Thay vào đó, đó là một sự chấp nhận lạ lùng, một sự bình yên đến khó tin. "Thế giới 60 giây" đã thực sự kết thúc, một cách không thể đảo ngược. Phép màu đã tan biến thành tro bụi, nhưng nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Nó đã đưa anh và An Nhiên đến với nhau. Nó đã dạy anh cách yêu, cách mở lòng.

Và bây giờ, anh đã có câu trả lời cho câu hỏi của An Nhiên, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả hành động. Anh đã gửi tin nhắn. Anh đã chủ động tìm một quán cà phê, một không gian yên tĩnh và lãng mạn, để mời cô. Anh đã sẵn sàng để bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, để đối mặt với thực tại, để xây dựng một mối quan hệ thực sự, không còn phụ thuộc vào bất kỳ phép màu nào. Anh đã sẵn sàng để yêu cô, không chỉ trong 60 giây ngưng đọng, mà trong dòng chảy bất tận của thời gian. Mảnh nhựa nhỏ trong tay anh không phải là một xiềng xích của quá khứ, mà là một biểu tượng, một lời nhắc nhở về nơi họ đã bắt đầu, một lời nhắc nhở về hành trình mà họ đã cùng nhau đi qua, và là một lời hứa cho tương lai.

***

Đêm đã buông xuống hẳn khi Lâm Dịch bước vào bãi đỗ xe ngầm Thiên Phát. Không khí trong bãi đỗ xe rộng lớn và tối tăm, chỉ có ánh đèn huỳnh quang màu vàng nhạt hắt xuống từ trần nhà, tạo nên những vệt sáng leo lét trên nền bê tông xám xịt. Tiếng động cơ xe ô tô nổ máy từ xa, tiếng đóng cửa xe vang vọng, và tiếng bước chân lạo xạo trên nền xi măng ẩm ướt tạo nên một bản âm thanh đơn điệu, có chút lạnh lẽo và bí ẩn. Mùi xăng dầu, mùi cao su cháy và mùi ẩm mốc đặc trưng của bãi đỗ xe xộc vào mũi anh, quen thuộc nhưng cũng gợi lên cảm giác cô độc.

Lâm Dịch mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Anh không vội nổ máy. Thay vào đó, anh lặng lẽ ngồi đó, hít thở sâu, để cho những âm thanh và mùi vị của không gian bao trùm lấy mình. Trong tay anh là mảnh nhựa nhỏ từ bảng điều khiển thang máy cũ. Anh đưa nó lên ngang tầm mắt, dưới ánh đèn vàng vọt từ trần xe. Nó đã ngả màu ố vàng, những vết xước mờ trên bề mặt như những đường vân của thời gian, của ký ức. Anh vuốt nhẹ lên vết xước ấy, hình dung ra bàn tay của An Nhiên đã từng chạm vào nó biết bao lần. Bàn tay dịu dàng ấy, nụ cười lạc quan ấy, ánh mắt tin tưởng ấy. Chúng đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm trí anh, vượt xa giới hạn của 60 giây.

Anh ngước nhìn lên trần xe, đôi mắt xuyên qua lớp kính chắn gió tối màu, như thể đang nhìn xuyên qua lớp bê tông dày đặc để nhìn thấy bầu trời đêm phía trên, và xa hơn nữa là nơi chiếc thang máy đã từng đứng. "Thế giới 60 giây đã thật sự kết thúc," anh thầm nghĩ. Lần này, không còn là tiếng thở dài của sự tiếc nuối hay nỗi sợ hãi. Đó là một sự xác nhận, một sự chấp nhận hoàn toàn. Chiếc thang máy, phép màu, đã không còn. Nhưng tình yêu thì vẫn còn đó, và nó đang lớn dần lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không cần đến bất kỳ sự ngưng đọng thời gian nào.

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Dịch. Đó là một nụ cười của sự giải thoát, của một khởi đầu mới. Anh đã từng là một người đàn ông bị ám ảnh bởi sự kiểm soát, bởi logic và những con số. Anh đã từng coi thường những "điều không cần lý do" mà An Nhiên tin tưởng. Nhưng giờ đây, anh đang tự nguyện bước vào một thế giới đầy những điều không thể kiểm soát, đầy những cảm xúc "không cần lý do" mà lại đẹp đẽ đến lạ lùng. Anh đã không còn sợ hãi. Anh đã không còn dựa dẫm vào "phép màu" của 60 giây.

Anh lấy điện thoại ra, kiểm tra lại tin nhắn đã gửi cho An Nhiên. "An Nhiên, ngày mai em rảnh không? Anh có tìm được một quán cà phê tên là 'Khoảnh Khắc' khá thú vị, có không gian yên tĩnh và một khu vườn nhỏ. Anh muốn mời em đi thử." Dòng tin nhắn vẫn còn đó, là bằng chứng cho sự chủ động, cho quyết tâm của anh. Tim anh khẽ đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác hồi hộp pha lẫn chút mong đợi. Anh hình dung ra cuộc gặp mặt ngày mai, không còn là những ánh mắt vội vã trong thang máy, không còn là những cuộc trò chuyện gói gọn trong một phút. Thay vào đó, sẽ là cả một buổi chiều, có thể là cả một buổi tối, để họ có thể nói chuyện, để họ có thể cười đùa, để họ có thể khám phá những điều mới mẻ về nhau, không còn bị giới hạn bởi bất kỳ chiếc đồng hồ nào.

Anh cẩn thận cất mảnh nhựa nhỏ vào ví, ở một ngăn riêng biệt, cạnh tấm thẻ căn cước và những giấy tờ quan trọng nhất. Nó sẽ là một vật kỷ niệm quan trọng, một biểu tượng cho quá khứ không quên nhưng không còn ràng buộc. Nó là một lời nhắc nhở về 'nơi' họ đã bắt đầu, nhưng không phải là điểm kết thúc. Nó là minh chứng cho sự biến mất của phép màu, nhưng đồng thời cũng là dấu hiệu cho sự ra đời của một thứ tình yêu chân thực hơn, bền vững hơn, được xây dựng trên nền tảng của sự chủ động và dũng cảm.

Lâm Dịch khởi động xe. Tiếng động cơ gầm lên một tiếng trầm ấm, phá tan sự tĩnh lặng của bãi đỗ xe ngầm. Anh cài dây an toàn, tay nắm chặt vô lăng. Ánh đèn pha của chiếc xe rọi thẳng vào bóng đêm phía trước, xuyên qua màn sương mờ của buổi tối. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để lái chiếc xe của cuộc đời mình, không còn đi vòng tròn trong 60 giây, mà thẳng tiến về phía trước, về phía một tương lai mà anh và An Nhiên sẽ cùng nhau khám phá. Một tương lai không cần phép màu, chỉ cần đủ để họ biết rằng mình đã yêu thật sự, và sẽ tiếp tục yêu, từng khoảnh khắc một, không giới hạn.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free