Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 248: Khoảnh Khắc Gặp Lại: Nỗi Sợ Hãi Của Thực Tại

Ánh đèn vàng ấm áp của thành phố đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những hạt bụi vàng rơi vãi trên tấm màn nhung đêm. Gió đêm mơn man lùa qua những con phố cổ, mang theo chút hương hoa sữa dịu nhẹ lẫn mùi khói xe thoảng qua. Lâm Dịch bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu một nỗi niềm nhưng cũng chất chứa một hy vọng mong manh. Lời của chị Thư vẫn văng vẳng bên tai anh, như một kim chỉ nam dẫn lối trong mê cung của những cảm xúc hỗn độn. "Quán cà phê cũ kỹ... Ông Sáu... những câu chuyện về phép màu trong cuộc sống đời thường." Đó là tất cả những gì anh có, một mảnh ghép mơ hồ về thế giới của An Nhiên.

Anh rảo bước qua những con hẻm nhỏ, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, những ngôi nhà cổ kính mang vẻ đẹp hoài niệm, những bức tường gạch rêu phong kể lại bao câu chuyện thầm lặng. Cuối cùng, anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, sơn màu xanh lam phai nhạt, bên trên treo một tấm bảng hiệu bằng gỗ khắc chữ nghệ thuật: "Khoảnh Khắc". Cái tên nghe thật giản dị, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng kỳ lạ, như muốn níu giữ mọi khoảnh khắc trôi đi. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện lẫn chút hương bánh ngọt dịu dàng, nhẹ nhàng len lỏi qua khe cửa, mời gọi. Âm thanh của tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương như một lời ru êm ái, vọng ra từ bên trong, khiến trái tim Lâm Dịch vốn đang đập loạn xạ bỗng chốc dịu đi một nhịp. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương nồng nàn lan tỏa trong phổi, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Mở cánh cửa gỗ, Lâm Dịch bước vào. Không gian bên trong quán cà phê hiện ra trước mắt anh là một bức tranh sống động nhưng đầy tĩnh lặng. Ánh đèn vàng lờ mờ từ những chiếc chụp đèn cổ điển phủ lên mọi vật một lớp màu ấm áp, khiến mọi thứ trở nên mềm mại và mời gọi. Những chiếc bàn gỗ nhỏ nhắn, những chiếc ghế bọc da đã sờn màu, những kệ sách cũ kỹ chất đầy những cuốn sách bìa cứng, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp của thời gian, của những câu chuyện đã cũ nhưng không bao giờ mất đi giá trị. Tiếng máy xay cà phê rì rầm từ phía quầy bar, như một bản nhạc nền quen thuộc, không quá ồn ào mà chỉ đủ để nhắc nhở về sự hiện diện của cuộc sống. Thỉnh thoảng, tiếng ly tách chạm khẽ vào nhau, tiếng khách hàng nói chuyện nhỏ đủ để nghe thấy nhưng không làm xáo trộn bầu không khí chung.

Ánh mắt Lâm Dịch, vốn dĩ luôn sắc bén và tìm kiếm sự logic, giờ đây lại trở nên dò xét và đầy hồi hộp. Anh chậm rãi quét qua từng góc quán, từng khuôn mặt, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh cao ráo, gầy nhưng cân đối, khuôn mặt góc cạnh với những đường nét thanh tú giờ đây ẩn hiện vẻ căng thẳng. Đôi mắt sắc bén thường ngày ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn luôn tìm kiếm sự logic và trật tự, giờ đây chỉ tìm kiếm một bóng hình duy nhất. Tóc anh vẫn cắt gọn gàng, chải chuốt cẩn thận, trang phục công sở chỉnh tề – một chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng, quần tây và giày da bóng loáng – tạo nên vẻ ngoài của một người luôn kiểm soát mọi thứ. Nhưng sâu bên trong, anh đang hoàn toàn mất kiểm soát.

Và rồi, ánh mắt anh dừng lại. Ở một góc khuất, cạnh ô cửa sổ lớn nhìn ra con phố đã lên đèn, một bóng hình quen thuộc đang ngồi đó. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn nhỏ hắt lên một vầng sáng dịu dàng, bao quanh cô như một vầng hào quang. An Nhiên. Cô ấy thật sự ở đây. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh pastel nhẹ nhàng, phối cùng quần vải ống rộng, toát lên vẻ thoải mái và dịu dàng đúng như anh vẫn nhớ. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn long lanh, dù không nhìn thấy rõ nụ cười, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm nhận được sự bình yên tỏa ra từ cô. Cô đang chăm chú vào một cuốn sổ cũ, cây bút chì lướt nhẹ trên trang giấy, thi thoảng lại nhấp một ngụm cà phê từ chiếc cốc sứ đơn giản. Cô hoàn toàn không hay biết về sự hiện diện của anh, đắm chìm trong thế giới riêng của mình, thế giới của "những điều không cần lý do."

Khoảnh khắc đó, mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến. Chỉ còn lại nhịp đập dữ dội trong lồng ngực Lâm Dịch. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, vừa là sự nhẹ nhõm đến tột cùng vì đã tìm thấy cô, vừa là nỗi sợ hãi bất chợt ập đến. Sợ hãi vì sự thật này, sự thật rằng cô ở ngay đây, ngoài thế giới 60 giây an toàn của họ.

Anh chậm rãi bước đi, cố gắng giữ cho bước chân mình thật nhẹ nhàng, không tạo ra tiếng động. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh nội tâm. Anh muốn chạy đến bên cô, gọi tên cô, nhưng một nỗi do dự vô hình níu giữ anh lại. Anh chọn một bàn khuất, gần bức tường, nơi anh có thể quan sát cô mà không bị phát hiện, gần lối ra vào nhưng đủ kín đáo. Kéo ghế ra, tiếng cọt kẹt nhẹ vang lên, anh giật mình, liếc nhìn về phía An Nhiên, nhưng cô vẫn hoàn toàn đắm chìm trong công việc của mình. Anh thở phào nhẹ nhõm.

Một cô gái trẻ với mái tóc ngắn năng động, đeo chiếc tạp dề sạch sẽ, nở nụ cười tươi tắn bước đến. "Chào anh, anh dùng gì ạ?" Giọng cô trong trẻo, thân thiện.

Lâm Dịch cố gắng giữ bình tĩnh, giọng anh trầm và có chút khàn khàn. "Một Americano... không đường." Anh nói khẽ, gần như thì thầm, không dám nhìn thẳng vào mắt cô nhân viên, sợ rằng sự lo lắng trong ánh mắt mình sẽ bị lộ tẩy. Anh chỉ muốn hòa vào không gian này, trở thành một phần của bức tranh tĩnh lặng, để có thể tiếp tục quan sát An Nhiên. Cô nhân viên gật đầu rồi quay đi, để lại Lâm Dịch một mình với những suy nghĩ ngổn ngang.

Trong sâu thẳm tâm trí, anh lặp lại: *An Nhiên... cô ấy thật sự ở đây. Cô ấy vẫn vậy, vẫn say mê với thế giới riêng của mình.* Sự bình yên toát ra từ cô đối lập hoàn toàn với cơn bão đang càn quét trong lòng anh. Anh đưa tay vào túi áo khoác, ngón tay vô thức chạm vào mảnh bảng điều khiển thang máy cũ lạnh lẽo. Nó vẫn nằm đó, một lời nhắc nhở đau đáu về những gì đã qua, về khoảng thời gian đặc biệt mà anh từng có, và cả về những gì anh đã đánh mất vì sự do dự của mình. Khoảnh khắc này, trong một quán cà phê ấm cúng giữa lòng thành phố, nơi không có 60 giây kỳ diệu nào, anh cảm thấy mình vừa gần cô đến lạ, lại vừa xa cách đến vô cùng.

Từ chỗ mình, Lâm Dịch lặng lẽ quan sát An Nhiên, chìm đắm trong dòng chảy của thời gian thực. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tiếp tục vang lên, như một lời thì thầm của quá khứ và hiện tại. Anh thấy cô khẽ nhíu mày khi suy nghĩ, đầu bút chì gõ nhẹ lên mép cuốn sổ cũ. Anh thấy nụ cười thoáng qua trên môi cô khi cô đọc được điều gì đó thú vị, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, đủ để sưởi ấm cả một góc quán. Và anh thấy cách cô vuốt ve cuốn sổ cũ của mình, một cử chỉ đầy trìu mến, như thể nó là một người bạn thân thiết, một kho báu chứa đựng vô vàn những ý tưởng và câu chuyện.

Mỗi cử chỉ, mỗi biểu cảm nhỏ của cô đều quen thuộc đến lạ, nhưng lại xa lạ đến đáng sợ khi được nhìn từ khoảng cách này, trong một thế giới không có phép màu. Những ký ức về 60 giây trong thang máy ùa về, sống động như vừa mới xảy ra. Anh nhớ những lần cô cười khúc khích khi anh lúng túng, nhớ những câu chuyện cô kể về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhớ ánh mắt lấp lánh của cô khi chia sẻ một ý tưởng điên rồ nào đó. Anh nhớ cái cảm giác an toàn và thân thuộc khi chỉ có hai người họ trong khoảnh khắc thời gian ngưng đọng, khi thế giới bên ngoài hóa đá và mọi hối hả đều dừng lại. Trong 60 giây đó, mọi thứ thật đơn giản, thật dễ dàng. Không có áp lực, không có kỳ vọng, chỉ có sự kết nối thuần khiết.

*60 giây... nó đã quá dễ dàng.* Lâm Dịch thầm nghĩ, siết chặt ly cà phê ấm nóng trong tay. *Anh đã quá quen với việc thời gian dừng lại, với việc chỉ có hai chúng ta. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều thật... thật đến đáng sợ.* Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh lẽo hơn cả mảnh bảng điều khiển thang máy trong túi áo. Liệu An Nhiên của thế giới thực này có còn là An Nhiên đã chia sẻ mọi khoảnh khắc với anh? Hay cô chỉ là một ảo ảnh được tạo ra từ sự kỳ diệu của thang máy cũ kỹ?

Anh lo sợ rằng, khi không còn bức màn bảo vệ của thời gian ngưng đọng, phép màu trong mối quan hệ của họ sẽ tan biến. Thế giới bên ngoài quá lớn, quá ồn ào, quá phức tạp. Anh sợ rằng những điều "không cần lý do" của An Nhiên sẽ trở nên yếu ớt trước sự "lý trí" quá mức của anh, và tình cảm của họ sẽ mất đi vẻ đẹp vốn có khi đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Nỗi sợ hãi bị từ chối, nỗi sợ hãi khi phải bước ra khỏi "vùng an toàn" của 60 giây, đối lập gay gắt với khao khát mãnh liệt được kết nối và hàn gắn mối quan hệ với cô trong thế giới thực. Anh vẫn là Lâm Dịch, một kỹ sư phần mềm sống theo lịch trình chính xác, ghét những điều không kiểm soát được. Nhưng giờ đây, anh lại khao khát điều không kiểm soát được nhất: trái tim của An Nhiên.

Một bóng người cao tuổi, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, bước đến bàn anh. Đó là Ông Sáu, người chủ quán mà chị Thư đã nhắc đến, với chiếc tạp dề sạch sẽ vẫn vắt trên vai. Ông đặt một đĩa bánh quy nhỏ bên cạnh ly cà phê Americano của anh, ánh mắt ông sâu thẳm và đầy vẻ thấu hiểu. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt ấy dường như đã nhìn thấu mọi lo lắng trong lòng anh.

"Cà phê của anh đây ạ," Ông Sáu nói, giọng điệu trầm ấm, vang vọng như một lời thì thầm của thời gian. Ông khẽ nhấp môi, như thể đang cân nhắc điều gì đó, rồi lại nhìn về phía An Nhiên đang say sưa viết. "Thời gian không trôi, nhưng lòng người thì có." Ông nói, không trực tiếp nhìn Lâm Dịch, mà như đang nói với chính mình, hoặc với không gian tĩnh lặng xung quanh.

Câu nói của Ông Sáu như một cú đánh mạnh vào tâm trí Lâm Dịch. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn Ông Sáu, người vẫn giữ nụ cười hiền hậu, nhưng có chút gì đó triết lý và sâu sắc. "Thời gian không trôi, nhưng lòng người thì có." Anh lặp lại trong suy nghĩ. Phải rồi. 60 giây chỉ là một khoảnh khắc ngưng đọng, một phép màu tạm thời. Nhưng tình cảm, sự khao khát, nỗi nhớ nhung trong lòng anh dành cho An Nhiên lại là thật, và nó không hề ngưng trôi theo thời gian. Nó đã lớn dần, mạnh mẽ hơn, vượt qua mọi giới hạn của 60 giây, vượt qua cả nỗi sợ hãi cố hữu của anh. Câu nói của Ông Sáu như một lời khẳng định, một sự khích lệ gián tiếp, rằng tình yêu của họ không bị giới hạn bởi không gian hay thời gian, mà nằm ở chính "lòng người."

Lâm Dịch đưa tay vào túi áo, ngón tay lại chạm vào mảnh bảng điều khiển thang máy cũ. Nó vẫn lạnh lẽo, nhưng giờ đây, anh cảm thấy một chút ấm áp len lỏi từ sâu bên trong, từ chính trái tim mình. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi tê liệt nữa. Nó là nỗi sợ hãi của một người đang đứng trước ngưỡng cửa của một điều vĩ đại, một điều anh chưa từng trải nghiệm. Anh nhận ra rằng hành trình này sẽ không dễ dàng, không chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn thuần, mà là một quá trình vun đắp và tin tưởng lẫn nhau, một quá trình mà anh phải học cách hành động theo trái tim mình, không còn chỉ theo lý trí.

Bên ngoài, trời đã tối hẳn, ánh đèn đường và đèn xe bắt đầu tạo nên một dòng chảy ánh sáng lung linh. Đèn trong quán cà phê cũng sáng rõ hơn, làm nổi bật những gam màu ấm áp. Tiếng nhạc jazz dịu đi một chút, nhường chỗ cho những khoảng lặng suy tư. Lâm Dịch vẫn nhìn An Nhiên, và dường như trong khoảnh khắc đó, anh đã đưa ra một quyết định, dù chưa phải là hành động ngay lập tức. Anh sẽ không để cô biến mất một lần nữa. Anh sẽ tìm cách để "lòng người" của anh có thể chạm đến "lòng người" của cô, ngoài giới hạn của thời gian.

An Nhiên khẽ khép cuốn sổ lại, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự yên lặng trong không gian nhỏ của cô. Cô đặt cây bút chì ngay ngắn lên trên bìa sổ, một cử chỉ gọn gàng và quen thuộc, như một dấu chấm hết cho một buổi làm việc đầy cảm hứng. Cô nhẹ nhàng cho cuốn sổ và vài vật dụng cá nhân khác vào chiếc túi xách vải của mình, mọi động tác đều chậm rãi và thanh thoát, không một chút vội vã. Rồi, cô hít một hơi thật sâu, như thể đang thu nạp năng lượng sau những giờ phút tập trung cao độ, và chậm rãi đứng dậy.

Khoảnh khắc đó, một luồng điện chạy dọc sống lưng Lâm Dịch, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, một cảm giác hoảng loạn bất chợt ập đến. Cô ấy sắp đi. Đây là cơ hội cuối cùng, hay là anh sẽ để cô ấy biến mất một lần nữa, như cái cách cô đã biến mất sau ngày cuối cùng của chiếc thang máy cũ? Nỗi sợ hãi mất đi cô lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một nỗi sợ hãi nguyên thủy và sâu sắc, tương tự như cảm giác trống rỗng khi anh một mình trong chiếc thang máy ngưng đọng không có cô. Nhưng kèm theo đó, lại là một nỗi sợ hãi khác, nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với thực tại, với những điều không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Anh nhổm người dậy, một phản xạ tự nhiên, như muốn lao đến gọi tên cô. Nhưng rồi, một lực vô hình nào đó lại kéo anh ngồi phịch xuống ghế. Cơ thể anh căng cứng, các cơ bắp co thắt lại, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm. Hơi thở anh trở nên dồn dập, tiếng tim đập thình thịch vang vọng trong tai, át đi cả tiếng nhạc jazz dịu nhẹ.

*Phải làm gì đây? Nói gì đây?* Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí anh, không ngừng gặm nhấm sự quyết đoán vừa mới nhen nhóm. *Liệu cô ấy có cười nhạo anh vì sự ngốc nghếch này không?* Anh nhớ lại vẻ ngoài lý trí, nghiêm nghị của mình, và nghĩ đến sự ngờ nghệch của một người đàn ông gần như van nài một manh mối từ chị Thư. *Hay tệ hơn, liệu cô ấy có thờ ơ không?* Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là bị từ chối, mà là sự thờ ơ, sự vô cảm từ người mà anh đã từng có một kết nối sâu sắc, dù chỉ là 60 giây mỗi ngày. Anh sợ rằng phép màu của họ sẽ tan biến khi đối diện với thực tế phũ phàng, rằng tình cảm của họ chỉ là sản phẩm của một hiện tượng kỳ lạ, không có khả năng tồn tại trong thế giới bình thường.

Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào bóng lưng của An Nhiên khi cô bước đi. Từng bước chân của cô dường như kéo dài vô tận, mang theo tất cả những hy vọng và nỗi sợ hãi của anh. Cô đi về phía quầy tính tiền, nơi Ông Sáu đang đứng đó với nụ cười điềm tĩnh, và Yến đang bận rộn pha chế. Không khí mát mẻ từ bên ngoài tràn vào khi một khách hàng khác mở cửa rời đi, mang theo một chút mùi hương phai nhạt của đêm hè, thay thế cho mùi cà phê nồng nàn đang dần lắng xuống.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi lại thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao sự tiếc nuối và do dự. Anh đưa tay vào túi áo, ngón tay vô thức vuốt ve mảnh bảng điều khiển thang máy cũ, cảm giác lạnh lẽo của nó bám chặt vào da thịt. Đó là biểu tượng của một thời đã qua, một minh chứng cho sự tồn tại của một "phép màu" mà anh đã không dám nắm giữ. Giờ đây, anh đang đứng trước một "khoảnh khắc" khác, một cơ hội để sửa chữa sai lầm, nhưng anh vẫn chần chừ, vẫn lo sợ.

Anh nhìn An Nhiên trả tiền, rồi cô mỉm cười nhẹ nhàng với Ông Sáu và Yến, một nụ cười ấm áp, rạng rỡ như ánh trăng. Cô quay người, bước về phía cửa ra vào, mái tóc dài khẽ lay động theo từng bước chân. Bóng lưng cô dần xa, và rồi, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ khàng đóng lại, mang theo An Nhiên, mang theo cả cơ hội của Lâm Dịch, để lại anh một mình trong không gian quán cà phê ấm cúng nhưng giờ đây lại trở nên trống rỗng và lạnh lẽo lạ thường.

Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bất động, ánh mắt vô định nhìn về phía cánh cửa vừa đóng lại. Anh cảm thấy một sự đau nhói trong lòng, một sự thất vọng sâu sắc với chính bản thân mình. Anh đã tìm thấy cô, đã ở rất gần cô, nhưng lại một lần nữa, anh để cô đi. Nỗi sợ hãi của anh đã chiến thắng khao khát trong khoảnh khắc quyết định ấy.

Nhưng rồi, trong sâu thẳm tâm trí anh, câu nói của Ông Sáu lại vang lên: "Thời gian không trôi, nhưng lòng người thì có." Phải rồi, lòng người anh vẫn ở đó, vẫn khao khát An Nhiên, vẫn day dứt về cô. Khoảnh khắc này có thể đã trôi qua, nhưng cảm xúc của anh thì không. Lâm Dịch siết chặt bàn tay, cảm nhận sự đau nhói từ mảnh bảng điều khiển thang máy trong túi áo. Đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là một chương khác trong hành trình của anh, một hành trình mà anh biết rằng sẽ cần nhiều hơn là một cuộc gặp gỡ đơn thuần, mà là một quá trình vun đắp và tin tưởng lẫn nhau, một quá trình mà anh phải học cách dũng cảm đối diện với thực tại, không còn để nỗi sợ hãi hay sự do dự ngự trị. Anh sẽ không bỏ cuộc.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free