Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 251: Lời Giải Của Sự Vắng Mặt
Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, như một dòng chảy êm đềm ôm lấy không gian ấm cúng của quán cà phê "Khoảnh Khắc". Trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, nơi mùi cà phê rang xay quyện với hương hoa ly ly thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, Lâm Dịch và An Nhiên vẫn ngồi đối diện nhau. Hai ly cà phê, một Americano không đường và một Latte ngọt ngào, đã vơi đi hơn một nửa, tựa như những câu chuyện vừa được kể, vừa được lắng nghe, vừa được thấu hiểu. Bàn tay Lâm Dịch vẫn siết nhẹ bàn tay An Nhiên, hơi ấm truyền qua da thịt, mang theo một lời hứa thầm lặng về một khởi đầu mới.
An Nhiên nhìn sâu vào đôi mắt Lâm Dịch, ánh nhìn của cô không còn sự lo lắng, thay vào đó là một sự kiên định, một niềm tin vững chắc. Cô khẽ mím môi, rồi hít một hơi thật sâu, như thể đang gom góp hết thảy dũng khí để nói ra một điều đã cất giấu bấy lâu, một điều mà cô biết sẽ khiến anh bối rối, thậm chí là tổn thương, nhưng lại là sự thật cần phải được nói ra, để mối quan hệ này có thể thực sự bắt rễ và lớn lên.
"Anh biết không, Lâm Dịch," cô bắt đầu, giọng cô nhỏ nhẹ, trầm lắng, nhưng mỗi từ lại vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của riêng họ. "Ngày cuối cùng của chiếc thang máy cũ kỹ ấy... em đã không đến. Em biết, điều đó có thể đã khiến anh rất thất vọng, thậm chí là tức giận." Cô dừng lại một chút, như để cho Lâm Dịch có thời gian tiếp nhận những lời cô nói. Anh chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, không hề phán xét, chỉ có sự chờ đợi và thấu hiểu. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong từng cơ bắp nhỏ trên bàn tay cô, dù cô đã cố gắng che giấu. Anh hiểu rằng, đây không phải là một sự bỏ rơi vô tâm, mà là một quyết định được cân nhắc kỹ lưỡng, được đánh đổi bằng chính nỗi sợ hãi của cô.
"Em đã nghĩ rất nhiều," An Nhiên tiếp tục, giọng cô giờ đây pha chút run rẩy. "Về mối quan hệ của chúng ta. Về 60 giây kỳ diệu ấy. Về anh, và về em. Em đã tự hỏi, liệu chúng ta có thực sự yêu nhau không, hay chỉ là say mê cái 'phép màu' của thời gian ngưng đọng? Liệu tình cảm này có đủ mạnh để tồn tại ngoài cái kén an toàn đó không?" Cô nhìn anh, rồi khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ quen thuộc mà anh đã thấy rất nhiều lần trong 60 giây định mệnh. "Và rồi em nhận ra, em sợ, Lâm Dịch... Em sợ rằng nếu em ở đó, anh sẽ chọn em vì nghĩa vụ, vì áp lực của giây phút cuối cùng, chứ không phải vì anh thực sự muốn. Em sợ rằng anh sẽ cảm thấy mình bị ràng buộc bởi một lời hứa vội vã, được nói ra trong một khoảnh khắc cảm xúc dâng trào, chứ không phải từ một lựa chọn tự do, chân thành."
Ánh mắt Lâm Dịch dịu lại. Anh hiểu. Anh hiểu cái áp lực vô hình mà An Nhiên đã cảm nhận. Anh, một con người luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm sự logic và trật tự, đã từng rất sợ hãi những điều không kiểm soát được. Anh sợ hãi những cảm xúc bất chợt, những quyết định bộc phát. Và An Nhiên, cô đã hiểu điều đó, không cần anh phải nói ra. Cô đã đặt cược tất cả, đặt cược vào niềm tin của mình, và cả vào anh.
"Em muốn anh phải tự mình bước ra," An Nhiên nói tiếp, giọng cô giờ đây đã mạnh mẽ hơn, như một lời khẳng định cho quyết định khó khăn của mình. "Em muốn anh phải tự mình vượt qua nỗi sợ hãi về những điều không thể kiểm soát, về việc bước ra khỏi vùng an toàn. Nếu anh không tìm em, em sẽ biết rằng phép màu của chúng ta chỉ thuộc về 60 giây đó. Em sẽ chấp nhận, dù có đau lòng đến mấy. Nhưng anh đã tìm em..." Cô siết nhẹ bàn tay anh, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi, xua tan đi bóng mây u ám vừa thoáng qua. "Anh đã tìm em, Lâm Dịch. Và điều đó... điều đó có ý nghĩa hơn bất cứ 60 giây nào."
Lâm Dịch cảm thấy như có một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể. Anh đã từng day dứt, đã từng cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng đến tột cùng khi An Nhiên không xuất hiện. Anh đã trải qua những 60 giây cô đơn nhất trong cuộc đời, một mình trong không gian tĩnh lặng quen thuộc giờ đây vắng bóng cô. Anh đã tự hỏi, liệu cô có thực sự muốn từ bỏ họ không? Liệu mọi thứ chỉ là một giấc mơ đẹp, một ảo ảnh đã tan biến? Nhưng giờ đây, từng lời An Nhiên nói ra như một chiếc chìa khóa, mở toang cánh cửa của sự thấu hiểu trong tâm trí anh. Cô không bỏ rơi anh. Cô đã cho anh không gian, cho anh cơ hội để thực sự lựa chọn, không phải vì áp lực, mà vì tình yêu.
Anh nhìn cô, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại ánh lên sự xúc động chân thành. Khuôn mặt góc cạnh của anh mềm mại hơn, những đường nét nghiêm nghị thường thấy dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một vẻ bình yên, nhẹ nhõm. Anh nhận ra sự dũng cảm phi thường của An Nhiên. Cô đã chấp nhận rủi ro, chấp nhận nỗi đau có thể xảy ra, chỉ để đảm bảo rằng tình cảm giữa họ là chân thật, là tự nguyện, không phải một sự lựa chọn miễn cưỡng. Cô ấy đã tìm thấy sức mạnh trong chính sự tự do, trong việc không kiểm soát, trong khi anh lại luôn tìm kiếm sự an toàn trong khuôn khổ và trật tự.
"Phép màu không phải là 60 giây ngưng đọng, Lâm Dịch," An Nhiên tiếp tục, giọng cô đầy nhiệt huyết và niềm tin. "Phép màu là việc chúng ta tìm thấy nhau trong đó. Là việc hai tâm hồn xa lạ, hai thế giới khác biệt, lại có thể kết nối sâu sắc đến vậy. Và em tin, phép màu đó đủ mạnh để tồn tại ngoài đời thực, không cần đến chiếc thang máy cũ kỹ kia nữa. Nó nằm trong chính chúng ta, trong sự rung động mà chúng ta đã từng cảm nhận, và trong những nỗ lực mà chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện."
Lời nói của An Nhiên vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Phép màu không nằm ở chiếc thang máy hay 60 giây, mà nằm ở chính tình cảm của họ. Anh đã luôn tìm kiếm phép màu ở bên ngoài, ở một hiện tượng siêu nhiên, nhưng An Nhiên đã chỉ cho anh thấy, phép màu lớn nhất nằm ở bên trong mỗi con người, ở khả năng yêu thương, tin tưởng và vượt qua giới hạn của bản thân. Anh đã sợ hãi điều không thể kiểm soát, nhưng cô ấy lại tìm thấy sức mạnh trong chính sự tự do đó, trong việc cho phép mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, chân thật nhất.
Một nụ cười nhẹ nhõm, tự do nở trên môi Lâm Dịch. Anh siết chặt bàn tay An Nhiên hơn một chút, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của cô. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, mùi cà phê nồng nàn, tiếng nhạc jazz du dương – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc hoàn hảo, một khoảnh khắc mà anh muốn giữ mãi. Anh đã từng giữ mảnh bảng điều khiển thang máy trong túi áo, một kỷ vật nhỏ bé của quá khứ, một biểu tượng của phép màu đã mất. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng phép màu đích thực không mất đi, nó chỉ chuyển hóa, trưởng thành hơn, chân thật hơn. Nó không còn là lời nhắc nhở về một thế giới đã qua, mà là một lời nhắc nhở về nơi tình yêu của họ đã bắt đầu, và về hành trình họ đã đi qua để đến được khoảnh khắc này – khoảnh khắc mà họ thực sự nắm tay nhau, không phải trong 60 giây, mà là trong vô vàn những giây phút đời thường, ý nghĩa, và chân thật nhất.
Ông Sáu, người vẫn đứng sau quầy pha chế, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía họ. Ông thấy An Nhiên mỉm cười rạng rỡ, thấy Lâm Dịch gật đầu nhẹ nhõm. Một nụ cười hiền từ nở trên môi ông, khóe mắt ông ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. Ông chậm rãi lau sạch chiếc quầy pha chế, như thể đang lau đi những bụi bặm của thời gian, để nhường chỗ cho một câu chuyện mới, một khởi đầu mới. Ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu nảy nở trong quán cà phê nhỏ này, và ông biết, câu chuyện của Lâm Dịch và An Nhiên sẽ là một trong những câu chuyện đẹp nhất. Thời gian không trôi, nhưng lòng người thì có, và đôi khi, chính sự thay đổi ấy lại mang đến những điều kỳ diệu hơn cả phép thuật.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, như thể đang hít thở không khí của một thế giới mới, một thế giới mà anh đã sẵn sàng đối mặt. "Anh đã hiểu, An Nhiên," anh nói, giọng anh nhẹ nhàng, xúc động, nhưng cũng đầy sự kiên định. "Anh thực sự đã hiểu. Cảm ơn em... Cảm ơn vì đã tin tưởng anh, và vì đã cho anh cơ hội này để thực sự lựa chọn." Lời nói của anh là một lời thú nhận, một lời xin lỗi cho sự do dự của mình, và là một lời hứa cho tương lai. Anh đã học được rằng tình yêu không chỉ là những khoảnh khắc lung linh, mà còn là sự dũng cảm để đối mặt với thực tại, với tất cả sự phức tạp và không thể đoán trước của nó. Anh đã học được cách chấp nhận sự 'không kiểm soát được' như một phần của tình yêu, điều này sẽ thay đổi cách anh đối diện với cuộc sống và bản thân trong những chương tiếp theo.
An Nhiên mỉm cười, ánh mắt long lanh hơn bao giờ hết, như chứa đựng cả một vũ trụ của hy vọng và tình yêu. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, sẽ không có những 60 giây ngưng đọng để họ có thể trốn tránh thế giới bên ngoài. Sẽ có những ngày họ bận rộn, những ngày họ mệt mỏi, những ngày họ không thể gặp nhau đúng giờ, hay thậm chí là không thể gặp nhau. Nhưng cô cũng tin rằng, tình yêu của họ đã đủ mạnh để vượt qua tất cả. Niềm tin của An Nhiên vào 'phép màu' nằm trong chính kết nối giữa họ sẽ là kim chỉ nam cho mối quan hệ của họ trong tương lai, giúp Lâm Dịch học cách chấp nhận những điều phi lý trong cuộc sống.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch nhận ra rằng, dù thế giới bên ngoài có hối hả đến đâu, có phức tạp đến mấy, chỉ cần có An Nhiên bên cạnh, anh vẫn có thể tìm thấy sự bình yên, sự cân bằng. Họ đã có 60 giây của riêng mình, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau xây dựng một thế giới rộng lớn hơn, không còn giới hạn bởi thời gian hay không gian. Mối quan hệ của họ, không cần dài, chỉ cần đủ để họ nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và đó, có lẽ, chính là phép màu lớn nhất.
Anh nhìn xuống mảnh bảng điều khiển thang máy vẫn nằm trong túi áo, một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Nó vẫn ở đó, nhưng giờ đây, ý nghĩa của nó đã khác. Nó không còn là biểu tượng của một điều kỳ diệu đã mất, mà là một lời nhắc nhở về nơi tình yêu của họ đã bắt đầu, và về hành trình họ đã đi qua để đến được khoảnh khắc này – khoảnh khắc mà họ thực sự nắm tay nhau, không phải trong 60 giây, mà là trong vô vàn những giây phút đời thường, ý nghĩa, và chân thật nhất. Sự thấu hiểu sâu sắc này sẽ giúp họ vượt qua những thử thách đầu tiên khi xây dựng mối quan hệ ngoài 'thế giới 60 giây', chứng minh rằng tình yêu của họ mạnh mẽ hơn không gian và thời gian.
Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm con phố bằng một màu đen huyền bí, điểm xuyết bởi ánh đèn vàng ấm áp từ những cửa hàng còn mở cửa. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của mùa thu. Trong không gian ấm cúng của quán "Khoảnh Khắc", dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, hai bàn tay vẫn nắm chặt, như một lời hứa, một sự khởi đầu mới. Đây không phải là kết thúc của một câu chuyện, mà là chương đầu tiên của một hành trình tình yêu chân thật, vượt xa mọi giới hạn của thời gian, nơi Lâm Dịch và An Nhiên sẽ cùng nhau viết nên định nghĩa riêng về hạnh phúc. Họ đã giải mã được bí ẩn của 60 giây, và giờ đây, họ sẵn sàng khám phá những bí ẩn lớn hơn của tình yêu trong thế giới thực.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.