Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 250: Hơn Cả Khoảng Cách 60 Giây
Những lời cuối cùng của An Nhiên, "Ngày mai, anh có rảnh không?", vẫn còn vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch như một khúc ca dịu êm, xua đi mọi lo âu, mọi nỗi sợ hãi đã bủa vây anh suốt thời gian qua. Nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao, đã trở thành nguồn sáng dẫn lối, khiến anh tin rằng mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời. Anh gật đầu, không nói nên lời, chỉ có ánh mắt anh là đang nói lên tất cả những gì anh muốn nói: một sự biết ơn vô hạn, một niềm hạnh phúc không thể diễn tả. Hành trình của họ, trong thế giới thực, đã chính thức bắt đầu. Có thể sẽ gượng gạo, có thể sẽ đầy thách thức, nhưng chắc chắn, nó sẽ là một hành trình ý nghĩa, một hành trình mà cả hai sẽ phải nỗ lực vun đắp, tin tưởng lẫn nhau, và học cách yêu thương không cần một "phép màu" nào khác ngoài chính trái tim mình.
Đêm đó, Lâm Dịch trằn trọc không ngủ. Thay vì phân tích logic hay tìm kiếm một giải pháp tối ưu cho một bài toán phần mềm, tâm trí anh lại chìm đắm trong hình ảnh của An Nhiên, trong nụ cười và ánh mắt cô. Anh đã dành quá nhiều thời gian để sợ hãi, để cố gắng kiểm soát một điều vốn dĩ không thể kiểm soát – tình yêu. Giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới mới, không còn 60 giây kỳ diệu, anh cảm thấy một sự tự do lạ lùng, xen lẫn chút hồi hộp của một người sắp dấn thân vào một cuộc phiêu lưu chưa từng có. Anh tự hỏi, ngày mai sẽ thế nào? Họ sẽ nói gì? Mọi thứ có còn đặc biệt khi không có "phép màu" thời gian ngưng đọng làm nền? Nỗi lo lắng vẫn len lỏi, nhưng lần này, nó không còn là một bức tường cản trở, mà là một làn sương mờ mỏng manh, chỉ cần một làn gió nhẹ từ An Nhiên là có thể xua tan. Anh nhớ lại lời Ông Sáu đã nói: "Thời gian không trôi, nhưng lòng người thì có." Và anh nhận ra, lòng anh đã trôi về phía An Nhiên, không thể cưỡng lại.
Sáng hôm sau, Lâm Dịch thức dậy sớm hơn mọi khi. Anh chọn trang phục cẩn thận, không phải bộ đồ công sở chỉnh tề thường ngày, mà là một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần kaki và giày lười, tạo cảm giác thoải mái hơn nhưng vẫn giữ được sự lịch lãm. Anh ngắm mình trong gương, vuốt lại mái tóc gọn gàng. Khuôn mặt góc cạnh của anh, thường ngày mang vẻ nghiêm nghị, hôm nay lại hiện lên một sự mong chờ khó tả. Đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn không còn tìm kiếm logic mà tràn đầy những cảm xúc mới mẻ. Anh hít một hơi thật sâu, như để nạp thêm dũng khí cho cuộc gặp gỡ định mệnh này. Anh biết, đây không phải là một cuộc họp dự án, mà là một điều gì đó còn quan trọng hơn thế rất nhiều.
Chiếc đồng hồ điểm đúng sáu giờ chiều, Lâm Dịch đã có mặt tại quán cà phê "Khoảnh Khắc". Từ bên ngoài, ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra, bao trùm không gian quán một vẻ ấm cúng và lãng mạn. Tiếng nhạc jazz du dương vọng ra ngoài, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rầm từ bên trong, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, mời gọi. Anh bước vào, không gian bên trong quán như ôm lấy anh bằng một mùi hương quyến rũ, đậm đà của cà phê rang xay, thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò, và cả hương hoa tươi cắm trên những chiếc bàn gỗ nhỏ. Bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài niệm, khiến mọi lo lắng trong lòng anh dần tan biến. Tiếng ly tách va chạm khẽ, tiếng khách hàng nói chuyện nhỏ, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, chân thực, hoàn toàn khác biệt với sự tĩnh lặng tuyệt đối của 'thế giới 60 giây'.
Lâm Dịch đảo mắt tìm kiếm. Và rồi, anh thấy cô. An Nhiên đang ngồi ở một góc nhỏ quen thuộc, nơi anh đã từng lén lút quan sát cô từ xa trong những ngày trước. Cô mặc một chiếc váy cotton màu xanh ngọc bích nhẹ nhàng, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ bình yên, và nụ cười dịu dàng luôn thường trực trên môi. Cô không còn cầm cuốn sách hay chiếc laptop như thường lệ, mà chỉ đơn giản là ngắm nhìn đường phố qua khung cửa kính, nhấp một ngụm cà phê từ chiếc cốc sứ trắng. Bên cạnh cô, trên chiếc bàn gỗ nhỏ, là hai ly cà phê đã được đặt sẵn, một ly đang bốc hơi nghi ngút, và một ly khác, có vẻ như là của anh, vẫn còn nguyên vẹn, hơi nước cũng đang nhẹ nhàng bay lên. Lâm Dịch cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Việc An Nhiên chuẩn bị sẵn ly cà phê cho anh cho thấy sự thấu hiểu và chủ động của cô, báo hiệu cô sẽ là người dẫn dắt mối quan hệ trong giai đoạn mới này.
Lâm Dịch bước đến, từng bước chân anh đều cảm thấy nặng trĩu một cách lạ lùng, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự mong chờ, sự trân trọng. Anh cảm nhận được sự chú ý của An Nhiên khi anh đến gần. Cô ngước mắt lên, và nụ cười trên môi cô giãn rộng hơn một chút, một nụ cười rạng rỡ, chân thành.
"Chào anh," An Nhiên khẽ nói, giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió. "Anh đến rồi."
Lâm Dịch ngồi xuống ghế đối diện cô, cảm giác lúng túng ban đầu khiến anh không biết đặt tay vào đâu. Anh nhìn vào đôi mắt cô, rồi lại nhìn xuống ly cà phê trước mặt, và rồi anh lại ngước lên, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trong ánh nhìn của cô.
"An Nhiên... anh..." Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích về sự do dự của mình, về nỗi sợ hãi đã giằng xé anh, về cả cảm giác trống rỗng khi cô không xuất hiện vào ngày cuối cùng. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, không sao thốt ra thành câu. Anh cảm thấy mình thật vụng về, thật khác xa với con người lý trí, kiểm soát mọi thứ trong công việc.
An Nhiên không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu. Cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào tay anh đang đặt trên mặt bàn gỗ. Cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp ấy như một dòng điện nhỏ chạy qua, xua đi sự căng thẳng trong Lâm Dịch. Anh cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay cô, một sự tiếp xúc chân thực, không còn bị ngăn cách bởi lớp không khí ngưng đọng.
"Anh biết không," cô khẽ nói, giọng cô dịu dàng, như đang kể một câu chuyện cổ tích, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự trưởng thành và kiên định. "Em luôn tin rằng phép màu không chỉ có ở trong 60 giây đó." Cô nhìn vào mắt anh, ánh mắt cô sâu thẳm và đầy kiên định. "Phép màu không phải là sự ngưng đọng của thời gian, mà là cách chúng ta chọn để cảm nhận và trân trọng từng khoảnh khắc. Dù là 60 giây ngắn ngủi hay một giờ dài trong đời thực, nếu có sự kết nối, nó vẫn là phép màu. Nó là điều không cần lý do để tồn tại, chỉ cần đủ để ta cảm nhận."
Lâm Dịch cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Anh khẽ hít một hơi, lấy lại sự bình tĩnh. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt đã từng là nơi anh tìm thấy sự bình yên trong những khoảnh khắc tĩnh lặng. "Anh sợ... sợ rằng khi không còn nó, mọi thứ sẽ không còn đặc biệt nữa." Anh thú nhận, giọng anh trầm xuống, chất chứa sự day dứt. "Anh sợ sự phức tạp của đời thực. Sợ những điều không kiểm soát được. Anh đã quen với sự rõ ràng, với những con số, những thuật toán. Nhưng tình yêu... nó không có công thức, không có thuật toán nào có thể dự đoán được."
An Nhiên mỉm cười, nụ cười ấy như xua đi mọi bóng tối trong lòng anh. "Đúng vậy," cô đồng tình. "Tình yêu không có công thức. Nhưng đó chính là vẻ đẹp của nó, phải không? Nó là một điều không cần lý do. Một điều không thể đoán trước, nhưng lại mang đến những cảm xúc chân thật nhất." Cô nhẹ nhàng rút tay về, nhưng ánh mắt vẫn không rời anh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho anh. "Em hiểu nỗi sợ của anh. Em cũng đã từng có những nỗi sợ riêng. Sợ rằng anh sẽ mãi mãi chỉ muốn ở trong 'thế giới 60 giây' an toàn đó, nơi mọi thứ đều hoàn hảo và không có rủi ro. Sợ rằng anh sẽ không bao giờ dám bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình."
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, từng lời cô nói đều chạm đến tận cùng tâm hồn anh. Anh nhớ lại những đêm dài trằn trọc, những suy nghĩ mâu thuẫn đã giày vò anh. Anh đã tự hỏi rất nhiều lần, liệu anh có đang đánh mất một điều gì đó quý giá chỉ vì nỗi sợ hãi vô hình của mình.
"Em... đã không đến vào ngày cuối cùng," Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh có chút run rẩy, gợi lên sự trống trải mà anh đã trải qua. Anh vẫn còn nhớ rõ cảm giác cô đơn tột cùng, trống rỗng khi thang máy đi qua tầng 7 mà không có An Nhiên ở đó. Đó là 60 giây dài nhất, đau đớn nhất trong cuộc đời anh, một khoảnh khắc anh phải đối mặt với sự mất mát hoàn toàn.
An Nhiên nhìn anh, ánh mắt cô chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng không thiếu sự kiên quyết. "Đúng vậy," cô xác nhận. "Sự vắng mặt của em ngày hôm đó, là để anh tự quyết định. Em muốn anh tìm thấy lý do để gặp em, không phải vì em ở đó, không phải vì anh bị mắc kẹt, mà là vì anh thực sự muốn. Em muốn anh bước ra khỏi cái vỏ bọc an toàn của mình, tự mình tìm đến em. Bởi vì nếu em cứ tiếp tục ở đó, anh sẽ mãi mãi không bao giờ phải đối mặt với thực tế, với những thử thách mà một mối quan hệ thật sự cần có." Cô dừng lại, nhấp một ngụm cà phê, rồi tiếp tục. "Em đã đặt cược rất nhiều vào quyết định của mình. Em đã sợ hãi rằng anh sẽ không đến, rằng em đã đánh mất anh vĩnh viễn. Nhưng em biết, đó là cách duy nhất để chúng ta có thể thực sự bắt đầu. Để tình yêu của chúng ta không chỉ là một 'phép màu' thoáng qua, mà là một điều có thể tồn tại và phát triển trong thế giới thực."
Lâm Dịch cảm thấy một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Anh cảm phục sự dũng cảm của cô, sự kiên định của cô, và cả sự tin tưởng mà cô đã dành cho anh. Anh đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến nỗi sợ hãi của bản thân, mà không nhận ra rằng An Nhiên cũng đã phải trải qua những đấu tranh nội tâm không kém. Anh đã giữ mảnh bảng điều khiển thang máy như một kỷ vật, nhưng An Nhiên đã giữ trong lòng một niềm tin mạnh mẽ hơn bất cứ vật chất nào.
"Anh xin lỗi," Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh khàn đi, chất chứa sự hối lỗi. "Anh đã quá chậm chạp. Anh đã để em phải chờ đợi. Anh đã để em phải đặt cược."
An Nhiên khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn nở trên môi, xua tan đi sự nặng nề trong lời nói của anh. "Không sao đâu, Lâm Dịch. Quan trọng là anh đã đến. Quan trọng là anh đã chọn bước ra." Cô đưa tay về phía ly cà phê trước mặt anh, đẩy nhẹ nó về phía anh. Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, mang theo mùi hương quyến rũ, như mời gọi anh bước vào một khoảnh khắc ấm áp mới. "Em đã chuẩn bị nó cho anh. Cà phê sữa đá, đúng không? Anh vẫn thích loại đó chứ?"
Lâm Dịch nhìn ly cà phê, rồi lại nhìn An Nhiên. Sự quan tâm nhỏ bé, tinh tế ấy khiến anh cảm thấy ấm lòng đến lạ. Cô nhớ. Cô nhớ loại cà phê anh thích, dù họ chỉ có 60 giây mỗi ngày để chia sẻ những điều nhỏ nhặt như vậy. Đó là một chi tiết nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao, khẳng định rằng An Nhiên đã thực sự lắng nghe và quan tâm đến anh, vượt xa mọi giới hạn của thời gian.
Anh khẽ nhấp một ngụm. Vị cà phê sữa đá quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng, ngọt ngào và mát lạnh, xua đi mọi căng thẳng còn sót lại. "Ngon lắm," anh thành thật nói, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nụ cười không cần nhìn đồng hồ, không cần tính toán. "Cảm ơn em."
Không gian quán vẫn rì rầm những tiếng động quen thuộc: tiếng máy xay cà phê, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, tiếng ly tách va chạm khẽ, giọng nói dịu dàng của An Nhiên, giọng trầm khẽ của Lâm Dịch. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt thoang thoảng, mùi hoa tươi trên bàn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ của quán, đôi mắt long lanh của An Nhiên, biểu cảm căng thẳng dần giãn ra của Lâm Dịch, hơi nước bốc lên từ ly cà phê – tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh hoàn hảo cho khoảnh khắc này, một khoảnh khắc chân thực và ý nghĩa hơn bất kỳ 60 giây nào.
"Vậy thì," An Nhiên nói, cô khẽ cười. Nụ cười của cô lấp lánh như ánh nắng ban mai, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng. "Anh đã sẵn sàng để thử chưa? Để thử yêu nhau... ngoài 60 giây kia?"
Ánh mắt Lâm Dịch chạm vào ánh mắt cô. Anh nhìn thấy sự tin tưởng, sự lạc quan, và cả một chút tinh nghịch trong đôi mắt ấy. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu cần phải có sự an toàn, sự kiểm soát. Nhưng An Nhiên đã dạy anh rằng tình yêu đích thực nằm ở sự dũng cảm, ở việc dám đối mặt với những điều không chắc chắn, với những điều không cần lý do. Anh đã học được rằng, có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự.
Anh đưa tay ra, lần này không còn do dự. Anh nắm lấy bàn tay An Nhiên đang đặt trên mặt bàn, siết nhẹ. Bàn tay cô mềm mại, ấm áp, mang đến cho anh một cảm giác bình yên đến lạ, một sự kết nối mà anh khao khát từ lâu. "Anh sẵn sàng," anh đáp, giọng anh kiên định, không còn một chút lưỡng lự nào. "Anh muốn thử. Anh muốn tìm hiểu em, An Nhiên. Ngoài 60 giây kia. Trong thế giới thật này, với tất cả những điều phức tạp và không thể đoán trước của nó." Anh nhấn mạnh từng từ, mỗi từ như một lời thề, một lời hứa với chính mình và với cô.
An Nhiên siết nhẹ lại tay anh, nụ cười trên môi cô giãn rộng, rạng rỡ hơn bao giờ hết. Lời khẳng định 'Chúng ta có thể thử' của An Nhiên mở ra một chương mới đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn cho mối quan hệ của họ, không còn phụ thuộc vào yếu tố siêu nhiên. Cô nhìn vào mắt anh, ánh mắt cô long lanh hơn bao giờ hết, như chứa đựng cả một vũ trụ của hy vọng và tình yêu, một tương lai mà họ sẽ cùng nhau kiến tạo.
"Anh biết không," cô khẽ nói, giọng cô dịu dàng như gió đêm, "Ngoài 60 giây kia... có rất nhiều điều khác biệt. Có thể sẽ không còn lung linh như anh nghĩ. Có thể sẽ có nhiều khó khăn hơn. Sẽ không có những khoảnh khắc thời gian ngưng lại để chúng ta có thể thoải mái ngắm nhìn nhau, hay nói những lời không sợ bị gián đoạn. Sẽ có những ngày chúng ta bận rộn, có những ngày chúng ta mệt mỏi, có những ngày chúng ta không thể gặp nhau đúng giờ, hay thậm chí là không thể gặp nhau." Cô tạm dừng, ánh mắt vẫn dán chặt vào anh, không né tránh. "Nhưng... cũng có thể... nó sẽ đẹp theo một cách khác. Một cách chân thật hơn. Một tình yêu được xây dựng từ những nỗ lực, những thấu hiểu, những sẻ chia trong cuộc sống thường nhật, không còn dựa vào bất kỳ 'phép màu' nào."
Lâm Dịch gật đầu, siết chặt tay cô hơn. Anh hiểu những gì cô muốn nói. Anh không còn tìm kiếm một "phép màu" nào nữa. Phép màu thật sự không phải là việc thời gian ngưng đọng, mà là việc anh và An Nhiên, hai con người hoàn toàn khác biệt, đã tìm thấy nhau và sẵn sàng bước cùng nhau trên một hành trình mới, với tất cả sự chân thành và dũng cảm.
"Anh hiểu," anh nói. "Và anh tin rằng, chỉ cần chúng ta cùng nhau, mọi thứ đều có thể. Chỉ cần đủ."
An Nhiên mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh dương. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch nhận ra rằng, dù thế giới bên ngoài có hối hả đến đâu, có phức tạp đến mấy, chỉ cần có An Nhiên bên cạnh, anh vẫn có thể tìm thấy sự bình yên. Họ đã có 60 giây của riêng mình, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau xây dựng một thế giới rộng lớn hơn, không còn giới hạn bởi thời gian hay không gian. Mối quan hệ của họ, không cần dài, chỉ cần đủ để họ nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và đó, có lẽ, chính là phép màu lớn nhất.
Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, tiếng máy xay cà phê vẫn rì rầm đâu đó, và mùi hương quyến rũ của cà phê vẫn lan tỏa. Trong không gian ấm cúng của quán "Khoảnh Khắc", dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, hai bàn tay vẫn nắm chặt, như một lời hứa, một sự khởi đầu mới. Đây không phải là kết thúc của một câu chuyện, mà là chương đầu tiên của một hành trình tình yêu chân thật, vượt xa mọi giới hạn của thời gian, nơi Lâm Dịch và An Nhiên sẽ cùng nhau viết nên định nghĩa riêng về hạnh phúc.
Anh vẫn giữ mảnh bảng điều khiển thang máy trong túi áo, một kỷ vật nhỏ bé của quá khứ. Nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của một "phép màu" đã mất, mà là một lời nhắc nhở về nơi tình yêu của họ đã bắt đầu, và về hành trình họ đã đi qua để đến được khoảnh khắc này – khoảnh khắc mà họ thực sự nắm tay nhau, không phải trong 60 giây, mà là trong vô vàn những giây phút đời thường, ý nghĩa, và chân thật nhất.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.