Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 264: Nỗi Nhớ Hóa Da Diết: Vị Trí Của Em Trong Trái Tim Anh

Cảm giác tê dại trong tâm hồn Lâm Dịch đã tan biến, nhường chỗ cho một cơn đau nhói, chân thật đến mức anh có thể cảm nhận được nó đang xé toạc lồng ngực mình. Anh đã thôi nghĩ đến việc kiểm soát hay lý giải bất cứ điều gì. Giờ đây, anh chỉ còn muốn níu giữ những ký ức về An Nhiên, về những khoảnh khắc "chỉ cần đủ" đã qua. Nỗi trống rỗng và nỗi nhớ da diết này, giống như một dòng sông cuộn chảy trong lòng anh, báo hiệu rằng anh sẽ không thể chịu đựng được cuộc sống này mãi. Anh không còn ám ảnh kiểm tra đồng hồ, bởi vì anh đã buông bỏ sự kiểm soát lý trí, mở lòng hơn với cảm xúc. Anh biết, đã đến lúc anh phải làm điều gì đó, để tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình, để tìm lại An Nhiên, dù cho hành trình ấy có gian nan đến mấy, dù cho anh không biết cô đang ở đâu, hay liệu cô có còn nhớ đến anh không. Anh chỉ biết, anh cần cô, hơn bất cứ điều gì khác.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng nhạt nhòa len lỏi qua khe rèm cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ căn hộ của Lâm Dịch. Trời trong và dịu nhẹ, một buổi sáng tưởng chừng như bình yên như bao buổi sáng khác. Nhưng đối với Lâm Dịch, sự bình yên ấy giờ đây lại mang một vẻ trống rỗng đến khó chịu, không còn mơ hồ mà là một sự thiếu hụt rõ ràng, hữu hình. Anh mở mắt, cảm giác nặng nề vẫn còn đọng lại từ những giọt nước mắt đêm qua, và một cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực. Anh nằm yên một lúc, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi những ký ức không mời mà đến vẫn quay cuồng.

Anh đưa mắt nhìn sang chiếc ghế sofa đặt ở góc phòng khách, nơi ánh nắng sớm đang chiếu rọi. Đó là chiếc ghế anh vẫn thường ngồi mỗi tối, đọc sách hoặc làm việc. Nhưng giờ đây, trong tâm trí anh, chiếc ghế ấy không còn đơn thuần là một món đồ nội thất. Nó là nơi An Nhiên vẫn thường “ngồi” mỗi khi anh nghĩ về cô, một hình ảnh ảo ảnh nhưng chân thật đến lạ. Anh nhớ như in cách cô nghiêng đầu, nụ cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh khi cô kể về một cuốn sách vừa đọc, hay một bộ phim vừa xem. Anh nhớ cách cô đặt câu hỏi, cách cô lắng nghe, và cả những lần cô bất chợt im lặng, chỉ để tận hưởng khoảnh khắc cùng anh.

Một kỷ niệm chợt ùa về, rõ nét như vừa mới xảy ra. Đó là một buổi tối trong thang máy, An Nhiên đã kể cho anh nghe về một giấc mơ cô vừa trải qua, một giấc mơ về một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ dưới ánh nắng. Cô đã nói, "Anh Dịch này, em ước gì mình có thể mang cả cánh đồng ấy vào đây, để anh cũng thấy được vẻ đẹp của nó." Anh khi đó chỉ mỉm cười gượng gạo, không nói gì, vì anh luôn giữ khoảng cách và không muốn những cảm xúc lãng mạn xen vào "hiện tượng" anh đang cố gắng giải mã. Nhưng giờ đây, anh ước gì mình đã nói với cô rằng, chỉ cần cô ở đó, mọi thứ đều đã trở thành một cánh đồng hoa rực rỡ rồi.

Anh rời giường, bước vào bếp. Mùi cà phê nguội còn vương vấn từ hôm qua, một mùi hương quen thuộc nhưng không thể xua đi cảm giác lạnh lẽo trong căn hộ. Anh pha một tách cà phê mới, dòng nước chảy róc rách, tiếng ấm siêu tốc sôi lên, những âm thanh đơn điệu trong một không gian quá đỗi tĩnh lặng. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn vươn mình sừng sững dưới bầu trời xanh trong. Thành phố vẫn hối hả, vẫn chuyển động, nhưng anh thì không. Anh cảm thấy mình như một bức tượng sống, đứng yên giữa dòng chảy thời gian.

"Lại là An Nhiên... Sao lại thế này?" Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm đầy mệt mỏi và bất lực. Anh đã cố gắng, thật sự cố gắng để gạt cô ra khỏi tâm trí mình. Anh đã thử vùi đầu vào công việc, thử đọc những tài liệu chuyên ngành khô khan, thử xem những bộ phim tài liệu mà anh từng yêu thích. Nhưng vô ích. Cứ mỗi khi anh nghĩ mình đã thành công, hình ảnh của cô lại hiện lên, rực rỡ và sống động hơn bao giờ hết. Một nụ cười, một ánh mắt, một câu nói bâng quơ... tất cả đều quay trở lại, ám ảnh anh không ngừng.

Anh đặt ly cà phê xuống bàn, tay vô thức gõ nhịp những ngón tay lên mặt bàn lạnh lẽo. Từng nhịp gõ đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược, nhưng không phải đếm ngược thời gian, mà là đếm ngược sự kiên nhẫn của chính anh. Anh cố gắng tập trung vào một kế hoạch công việc sắp tới, cố gắng sắp xếp những dòng code trong đầu, nhưng mọi thứ đều rối tung. Những con số, những thuật toán giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn, không còn chút ý nghĩa nào.

Anh đứng dậy, đi lại quanh căn hộ, ánh mắt vô định. Anh nhìn vào giá sách, nơi có những cuốn sách anh từng đọc, từng yêu thích. Anh nhớ An Nhiên cũng rất thích đọc sách, cô ấy đã từng giới thiệu cho anh vài cuốn tiểu thuyết mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ đọc. Và anh đã đọc chúng, chỉ để hiểu hơn về cô, về thế giới quan mà cô đang sống. Giờ đây, những cuốn sách ấy nằm im lìm trên giá, như những kỷ vật của một thời đã qua, của một mối liên kết đã đứt gãy.

Lâm Dịch thở dài. Cảm giác bất lực dâng trào. Anh, một người luôn tự hào về khả năng kiểm soát mọi thứ, kiểm soát cảm xúc, kiểm soát thời gian, giờ đây lại hoàn toàn mất kiểm soát trước một thứ vô hình: nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà nó đã trở thành một phần của anh, một phần không thể tách rời, đè nặng lên từng hơi thở, từng suy nghĩ. Anh muốn thoát ra, nhưng anh không biết làm thế nào. Hay có lẽ, anh không muốn thoát ra nữa. Có lẽ, nỗi nhớ này chính là cầu nối duy nhất còn sót lại giữa anh và cô, giữa anh và những khoảnh khắc "chỉ cần đủ" mà anh đã từng có. Anh cầm chiếc đồng hồ đeo tay lên, nhưng không nhìn vào kim giây, chỉ vuốt nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo. Đã bao lâu rồi anh không còn phải ám ảnh bởi từng giây trôi qua? Nhưng thay vào đó, anh lại ám ảnh bởi một hình bóng.

***

Buổi trưa, văn phòng CEO Trần Minh vẫn nhộn nhịp như thường lệ, nhưng Lâm Dịch cảm thấy mình như lạc vào một thế giới khác. Ánh nắng chói chang chiếu qua tường kính lớn, rọi vào bàn làm việc của anh, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng gõ bàn phím lách cách của đồng nghiệp, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng máy in từ phòng thư ký vang vọng đều đều, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê đen đậm đặc và mùi gỗ mới từ nội thất sang trọng xen lẫn, nhưng tất cả đều trở nên nhạt nhẽo, vô vị trong cảm nhận của anh.

Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng hoàn thành một báo cáo quan trọng. Nhưng đôi mắt anh cứ lơ đãng, nhìn chằm chằm vào những dòng code đang chạy trên màn hình mà không thể tập trung. Những con chữ nhảy múa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, nơi có một cô gái với nụ cười lạc quan và ánh mắt dịu dàng. Anh gõ bàn phím chậm chạp, từng phím một, như thể mỗi lần chạm vào là một gánh nặng. Hiệu suất của anh giảm sút rõ rệt, điều mà trước đây anh chưa bao giờ cho phép xảy ra.

Anh thở dài một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ không liên quan. Anh nhìn điện thoại, vô thức kiểm tra tin nhắn, mặc dù anh biết sẽ không có bất kỳ tin nhắn nào từ cô. Đã một tháng rồi. Một tháng dài đằng đẵng, nơi sự im lặng của chiếc điện thoại trở thành một tiếng vọng đau đớn trong tâm hồn anh. Anh nhớ lại những lần trong thang máy, An Nhiên đã kể cho anh nghe về những tin nhắn cô nhận được từ bạn bè, về những kế hoạch cuối tuần. Cô đã luôn có một cuộc sống sôi nổi, đầy màu sắc, khác hẳn với sự đơn điệu, theo lịch trình chính xác của anh. Và anh đã từng tự hỏi, liệu cô có bao giờ nghĩ đến anh ngoài những 60 giây đó không? Giờ đây, anh biết câu trả lời là có, ít nhất là trong tâm trí anh.

Anh vô thức lấy một cây bút và tờ giấy nháp, bắt đầu vẽ nguệch ngoạc. Anh không có ý định vẽ bất cứ thứ gì cụ thể, nhưng khi nhìn lại, anh nhận ra mình đã vẽ một hình oval, và bên trong là một đường cong nhẹ, tạo thành một nụ cười. Đó là nụ cười của An Nhiên, nụ cười đã phá vỡ sự im lặng và lý trí của anh. Anh giật mình, vội vàng vò nát tờ giấy, cố gắng che giấu bằng chứng về sự mất tập trung của mình.

"Cậu ổn chứ, Lâm Dịch? Dạo này cậu có vẻ... mơ màng."

Giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn của Trần Tuấn vang lên bên cạnh, làm Lâm Dịch giật mình. Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của người bạn đồng nghiệp. Trần Tuấn đứng đó, dáng người trung bình, hơi tròn trịa, vẫn với cặp kính gọng đen quen thuộc và chiếc áo sơ mi kẻ sọc lịch sự. Gương mặt anh hiền lành, ánh mắt thấu hiểu.

Lâm Dịch cố gắng che giấu cảm xúc, nở một nụ cười gượng gạo. "Không có gì, chỉ là hơi mệt chút thôi." Anh quay lại màn hình máy tính, giả vờ tập trung.

Trần Tuấn không nói gì, chỉ im lặng một lát. Anh đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm. "Cậu biết không, Lâm Dịch, tôi đã từng thấy cậu căng thẳng, thấy cậu bận rộn đến mức quên ăn quên ngủ. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu... trống rỗng đến vậy."

Lâm Dịch khẽ rùng mình trước lời nhận xét của Trần Tuấn. Trống rỗng. Đó chính là cảm giác mà anh đang trải qua. Anh biết Trần Tuấn là một người tinh ý, luôn quan sát và thấu hiểu. Anh ấy không phải là loại người sẽ hỏi thẳng tuột, mà sẽ dùng những lời lẽ gợi mở, để anh tự nhìn nhận.

"Công việc nhiều thôi, Tuấn à." Lâm Dịch cố gắng nói dối, nhưng giọng anh thiếu đi sự kiên quyết thường thấy.

Trần Tuấn lắc đầu nhẹ. "Không phải công việc. Cậu chưa bao giờ để công việc ảnh hưởng đến phong độ của mình như thế này. Có chuyện gì đó... đang làm cậu bận tâm. Tôi hy vọng cậu sẽ sớm tìm được câu trả lời cho mình." Anh rút tay về, vỗ nhẹ vai Lâm Dịch một lần nữa rồi quay đi, để lại Lâm Dịch một mình với những suy nghĩ nặng trĩu.

Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng Trần Tuấn. Anh biết bạn mình đang lo lắng cho anh. Anh biết anh không thể giấu giếm được mãi. Nhưng làm sao anh có thể giải thích được? Giải thích về một hiện tượng kỳ lạ mà chỉ có anh và An Nhiên trải nghiệm? Giải thích về một tình yêu được xây dựng trên nền tảng của 60 giây ngưng đọng, và giờ đây đã tan biến cùng với chiếc thang máy cũ kỹ? Anh không thể. Anh chỉ có thể im lặng, để nỗi nhớ gặm nhấm anh từng chút một, từng ngày một. Tiếng chuông đồng hồ điểm một giờ chiều, báo hiệu giờ nghỉ trưa. Nhưng đối với Lâm Dịch, nó không còn là một khoảnh khắc để nghỉ ngơi, mà là một lời nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian, một lời nhắc nhở về những gì anh đã mất. Anh đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng, nhưng tâm hồn anh vẫn còn kẹt lại, giữa những dòng code vô nghĩa và những ký ức không thể xóa nhòa.

***

Buổi chiều, khi nắng đã dịu dần, nhuộm vàng con phố, Lâm Dịch bước đi trên vỉa hè quen thuộc. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ là một thói quen vô thức, đôi chân tự động đưa anh đi theo một con đường không có điểm đến. Tiếng còi xe từ xa xăm vọng lại, tiếng người qua lại xôn xao, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị. Nhưng tất cả những âm thanh ấy đều không thể lấn át được tiếng vọng của nỗi nhớ trong tâm hồn anh.

Anh vô tình đi ngang qua một cửa hàng hoa nhỏ mang tên "Bốn Mùa". Cánh cửa gỗ mở hờ, để lộ ra một thế giới đầy màu sắc và hương thơm. Hương hoa dịu nhẹ, ngọt ngào ập vào anh, như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn đang khô cằn của anh. Anh chợt dừng bước, như bị một lực vô hình níu giữ. Ánh mắt anh vô định nhìn vào những bông hoa đủ màu sắc đang đua nhau khoe sắc bên trong cửa hàng.

Và rồi, một khoảnh khắc ùa về, rõ nét đến mức anh có thể cảm nhận được từng chi tiết. An Nhiên. Cô đã từng kể cho anh nghe về loài hoa cô yêu thích. Không phải là những loài hoa rực rỡ, kiêu sa như hồng hay ly, mà là những bông cúc họa mi trắng tinh khôi. Cô đã nói, "Em thích cúc họa mi, anh Dịch ạ. Chúng nhỏ bé, giản dị, nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng, rất bền bỉ. Chúng khiến em nhớ về những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa trong cuộc sống."

Lúc đó, anh chỉ im lặng lắng nghe, gật đầu xã giao. Anh không thực sự hiểu hết ý nghĩa lời nói của cô, hay đúng hơn, anh không muốn hiểu. Anh, một người luôn tìm kiếm sự logic, sự kiểm soát, đã không nhận ra rằng chính những điều nhỏ bé, giản dị ấy mới thực sự đáng giá. Anh đã bỏ qua những tín hiệu, những lời gợi mở mà An Nhiên đã trao cho anh trong suốt những 60 giây quý giá đó.

"Hương hoa này... giống như mùi hương của cô ấy. Cô ấy đã từng nói thích loài hoa gì nhỉ? Mọi thứ về cô ấy, giờ đây đều rõ ràng đến vậy sao?" Độc thoại nội tâm của Lâm Dịch vang lên, giọng nói anh chứa đầy sự ngạc nhiên và một chút đau khổ. Nỗi nhớ không còn là những mảnh vụn ký ức chắp vá, không còn là một cảm giác mơ hồ, không tên. Giờ đây, nó đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, rõ ràng, hiện hữu trong từng thớ thịt, từng tế bào của anh. Nó là mùi hương, là hình ảnh, là giọng nói, là tất cả những gì thuộc về An Nhiên.

Anh đứng sững trước cửa hàng hoa, ánh mắt mơ hồ nhìn vào những bông cúc họa mi trắng muốt đang nằm e ấp trong một chiếc bình gốm. Chúng nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm hồn anh đến lạ. Tay anh vô thức siết chặt lại, cảm giác lạnh lẽo của không khí buổi chiều len lỏi qua kẽ tay. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa và cả nỗi nhớ. Nó không còn là một nỗi nhớ buồn bã, mà là một nỗi nhớ day dứt, khao khát, một nỗi nhớ khiến anh nhận ra rằng, An Nhiên đã khắc sâu vào tâm trí anh, vào trái tim anh, hơn bất cứ điều gì khác.

Anh đã từng sợ hãi những điều không kiểm soát được, sợ hãi những cảm xúc mà anh không thể lý giải. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đã nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi khác lớn hơn nhiều: nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên, mất đi những gì cô đã mang lại cho cuộc đời anh. Anh biết, anh không thể quay ngược thời gian, không thể quay trở lại những khoảnh khắc 60 giây đã qua. Nhưng anh có thể làm gì đó, có thể tìm kiếm cô, có thể nói với cô những điều anh đã không thể nói.

Anh đứng đó thêm vài phút, như một pho tượng giữa dòng người hối hả. Mùi hương hoa vẫn vương vấn, như một sợi dây vô hình kết nối anh với cô. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát mãnh liệt muốn được nhìn thấy cô, muốn được nghe giọng nói của cô, muốn được cảm nhận sự hiện diện của cô thêm một lần nữa. Cảm giác ấy chân thật đến mức anh có thể nếm được vị mặn chát của nước mắt đang chực trào nơi khóe mắt. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng trái tim anh vẫn đập loạn xạ, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Nỗi nhớ An Nhiên đã không còn chỉ là một cảm xúc, nó đã trở thành một phần của hơi thở, của sự sống của anh.

***

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của một ngày dài, Lâm Dịch trở về căn hộ của mình. Anh không bật đèn, để bóng tối bao trùm lấy không gian quen thuộc. Sự tĩnh lặng ngột ngạt của căn hộ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió lùa qua khe cửa, càng làm nỗi cô đơn trong anh trở nên sâu sắc hơn. Anh bước vào phòng khách, thả mình xuống chiếc sofa lạnh lẽo, nơi mà chỉ vài giờ trước, anh còn hình dung ra bóng dáng An Nhiên đang ngồi.

Trong bóng tối mịt mùng, anh nhắm nghiền mắt lại. Không gian xung quanh anh dường như biến mất, chỉ còn lại anh và những ký ức. Anh bắt đầu hồi tưởng lại từng khoảnh khắc với An Nhiên trong 'thế giới 60 giây' của họ. Từ ngày đầu tiên, khi cô mỉm cười và hỏi "Anh cũng bị kẹt lại à?", phá vỡ bức tường im lặng mà anh đã xây dựng quanh mình. Anh nhớ giọng nói cô, trong trẻo và ấm áp, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn trong tâm hồn anh.

Anh nhớ những lần cô kể về công việc biên tập viên tự do của mình, về những cuốn sách cô yêu thích, về những ước mơ nhỏ bé của cô. Anh nhớ cách cô cười, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả không gian thang máy chật hẹp. Anh nhớ ánh mắt cô, đôi mắt trong veo, chứa đựng sự lạc quan và niềm tin vào những "điều không cần lý do", điều mà một người lý trí như anh chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Anh nhớ cả những lần cô chủ động chạm vào anh. Một lần, cô vô tình chạm vào tay anh khi đưa cho anh một tờ giấy ghi chú. Một lần khác, cô khẽ chạm vào vai anh khi muốn thu hút sự chú ý của anh. Những cái chạm nhẹ nhàng, vô tình ấy, đã từng khiến anh giật mình, cố gắng giữ khoảng cách. Nhưng giờ đây, anh lại khao khát được cảm nhận những cái chạm ấy thêm một lần nữa, khao khát được sự ấm áp từ bàn tay cô, từ sự hiện diện của cô.

Anh nhận ra rằng, anh đã từng nghĩ mình nhớ 'phép màu', nhớ cái cảm giác thời gian ngưng đọng, nhớ sự thoát ly khỏi thế giới bên ngoài hối hả. Nhưng không phải. Anh không chỉ nhớ 'phép màu' ấy. Anh nhớ chính An Nhiên. Anh nhớ cách cô làm trái tim anh rung động, nhớ sự ấm áp và ý nghĩa mà cô mang lại cho cuộc sống đơn điệu của anh. Cô đã mang đến cho anh những khoảnh khắc "chỉ cần đủ", những khoảnh khắc mà anh chưa từng biết mình cần cho đến khi cô xuất hiện.

Một cơn đau nhói quặn thắt trong lồng ngực Lâm Dịch. Anh đưa tay lên ôm lấy đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, như muốn giấu đi những giọt nước mắt đang chực trào. Anh đã quá lý trí, quá sợ hãi những điều không kiểm soát được, mà quên mất rằng chính những điều không thể kiểm soát ấy mới mang lại ý nghĩa đích thực cho cuộc sống. Anh đã từng sợ hãi việc để cảm xúc lấn át lý trí, sợ hãi việc mất đi sự kiểm soát. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, anh sợ mất cô ấy hơn. Sợ mất đi nụ cười ấy, sợ mất đi ánh mắt ấy, sợ mất đi tất cả những gì cô đã mang đến cho anh.

"Không phải 60 giây. Là An Nhiên. Cô ấy... đã ở đây, trong trái tim mình từ bao giờ?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can anh, không ngừng hành hạ anh. Anh đã từng tin rằng tình yêu là một thứ gì đó phức tạp, cần được phân tích, cần được kiểm soát. Nhưng An Nhiên đã dạy cho anh biết rằng tình yêu đôi khi chỉ đơn giản là một cảm giác, một sự kết nối không cần lý do, không cần giải thích.

Anh thở dài một hơi thật sâu, như trút bỏ một gánh nặng khổng lồ đã đè nặng lên vai anh suốt bao lâu nay. Đó không chỉ là một tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà còn là một tiếng thở dài của sự chấp nhận, chấp nhận một sự thật hiển nhiên mà anh đã cố gắng chối bỏ. An Nhiên đã chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim anh, sâu sắc hơn anh từng nghĩ. Một vị trí mà không một dòng code nào, không một thuật toán nào có thể giải mã, và cũng không một ai có thể thay thế.

Lâm Dịch mở mắt, nhìn chằm chằm vào không gian trống rỗng trước mặt. Bóng tối vẫn bao trùm căn phòng, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của An Nhiên vẫn hiện hữu, rõ nét và sống động hơn bao giờ hết. Cô không ở đây, nhưng cô vẫn ở đây, trong từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim anh. Anh biết, cuộc sống của anh sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Anh đã từng sợ hãi việc bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, sợ hãi việc đối mặt với tình yêu trong thực tại. Nhưng giờ đây, anh không còn sợ hãi nữa. Anh chỉ muốn tìm thấy cô, muốn nói với cô rằng anh đã sai, rằng anh đã nhận ra, rằng anh cần cô. Nỗi nhớ đã không còn là gánh nặng, mà là ngọn hải đăng soi sáng con đường anh phải đi.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free