Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 266: Bóng Hình Khuất Lấp: Cuộc Sống Vô Vị Và Dấu Vết Mong Manh
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của không khí buổi hoàng hôn, lẫn chút bụi bặm đặc trưng của một tòa nhà cũ. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay một lần cuối. 18:29. Chỉ còn một phút. Một phút cuối cùng để đưa ra lựa chọn, một phút cuối cùng để hy vọng, một phút cuối cùng để nói lời tạm biệt với một phần cuộc đời mình. Lâm Dịch biết, nếu anh không hành động bây giờ, anh sẽ hối hận cả đời. Anh phải làm gì? Trái tim anh đập dữ dội, không theo một nhịp điệu nào cả. Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh An Nhiên mỉm cười hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Cô là ngọn hải đăng, là lý do, là tất cả.
Anh mở mắt. Quyết định đã được đưa ra. Anh bước một bước, rồi hai bước, tiến về phía cánh cửa thang máy đang chuẩn bị mở ra. Mỗi bước đi đều nặng trịch, nhưng lại tràn đầy một sự kiên định lạ thường. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ không để An Nhiên trở thành một ký ức mờ nhạt. Dù kết quả có thế nào, anh cũng phải đối mặt. Anh đã từng sợ hãi việc bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, nhưng giờ đây, anh không còn sợ hãi nữa. Anh chỉ sợ mất cô.
Tiếng "ting" vang lên khô khốc, xé tan sự tĩnh lặng như tờ giấy bị xé toạc. Cánh cửa thang máy cũ kỹ, với những vết xước mờ và lớp sơn bạc màu, từ từ trượt sang hai bên, hé lộ một khoảng không gian quen thuộc đến nao lòng. Ánh sáng vàng vọt từ bên trong hắt ra, bao trùm lên khuôn mặt Lâm Dịch, khiến những đường nét góc cạnh của anh trở nên khắc khổ hơn. Hơi thở anh nghẹn lại trong lồng ngực, đôi mắt sắc bén thường ngày nay ánh lên một tia hy vọng mong manh, cố gắng xuyên thấu vào bóng tối phía trong.
Anh chờ đợi. Một giây. Hai giây. Ba giây… Mỗi khắc trôi qua đều dài như một thế kỷ. Anh căng thẳng đến mức có thể nghe rõ tiếng máu chảy rần rật trong tai, tiếng đồng hồ đeo tay của anh dường như cũng đập nhanh hơn, hối hả hơn. Tâm trí anh như một cuộn phim quay chậm, tua đi tua lại hình ảnh An Nhiên, nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô, câu hỏi đầu tiên mà cô dành cho anh: "Anh cũng bị kẹt lại à?". Anh tìm kiếm bóng dáng mảnh mai, tìm kiếm mái tóc bồng bềnh, tìm kiếm nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Nhưng không có gì.
Không gian bên trong thang máy trống rỗng đến lạnh người. Chỉ có những bức tường kim loại xám xịt, tấm gương cũ kỹ phản chiếu hình ảnh một Lâm Dịch đang đứng đó, cô độc, và chiếc bảng điều khiển với những nút bấm đã mòn vẹt. Không có An Nhiên. Không có "điều không cần lý do" mà anh đã khao khát được nắm giữ. Cảm giác như một cú đấm thẳng vào lồng ngực, đánh bật đi tất cả những hy vọng cuối cùng của anh.
Đồng hồ trên tay Lâm Dịch điểm chính xác 18:30. Một luồng không khí lạnh lẽo dường như len lỏi qua từng thớ thịt anh, khiến anh rùng mình. Thế giới bên ngoài đột ngột hóa đá. Tiếng ồn ào của thành phố ngưng bặt, tiếng bước chân vội vã của những người qua đường biến mất, mọi thứ chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ có mình anh, đứng sững sờ trước khung cảnh trống rỗng này.
Đây là 60 giây cuối cùng. 60 giây của 'phép màu' mà anh sẽ phải trải qua một mình.
Lâm Dịch bước vào thang máy, bước chân nặng trĩu như đeo chì. Cánh cửa khép lại sau lưng anh với một tiếng "rít" buồn bã, giam giữ anh trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt này. Anh đưa tay lên chạm vào bức tường lạnh lẽo, rồi vuốt nhẹ qua tấm gương, nơi phản chiếu một khuôn mặt thất thần, đôi mắt đỏ hoe. Anh đã từng nghĩ, nếu An Nhiên không đến, anh có thể chịu đựng được nỗi đau ấy không? Giờ đây, anh có câu trả lời. Nó đau. Đau đến xé lòng. Đau đến nỗi anh muốn gục ngã ngay tại đây, trong chính không gian đã từng chứng kiến những khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời anh.
Anh tựa lưng vào vách thang máy, từ từ trượt xuống, ngồi thụp xuống sàn. Mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng vọng của nỗi tuyệt vọng trong tâm trí anh. 60 giây. Từng giây trôi qua đều là một nhát dao cứa vào tim anh. Anh nhớ lại những lần họ cùng đứng trong thang máy này, những cuộc trò chuyện vu vơ mà sâu sắc, những nụ cười trao nhau. Anh nhớ mùi hương thoang thoảng của cô, sự ấm áp từ bàn tay vô tình chạm nhẹ, và cả cái cảm giác an toàn kỳ lạ khi ở bên cô, giữa thế giới ngưng đọng. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức, những mảnh vỡ sắc nhọn găm vào tâm hồn anh.
"Em không đến... thật sao?" Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như một làn gió thoảng qua. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng vị mặn chát của nỗi đau. "Anh phải làm gì đây, An Nhiên?" Câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm can, không ngừng hành hạ anh. Anh đã từng là một người đàn ông của lý trí, của sự kiểm soát, nhưng giờ đây, anh hoàn toàn lạc lối, chỉ còn lại một trái tim tan nát và một tâm hồn trống rỗng.
Thời gian 60 giây trôi qua nhanh chóng đến tàn nhẫn, rồi lại chậm rãi đến kinh hoàng. "Ting." Tiếng thang máy báo hiệu hết 'phép màu' vang lên, nhưng Lâm Dịch không nghe thấy. Thế giới bên ngoài khôi phục, tiếng ồn ào, tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện ào ạt ập vào, như một cơn lũ cuốn trôi sự tĩnh lặng cuối cùng. Anh vẫn ngồi đó, bất động, như một pho tượng.
Cánh cửa thang máy từ từ mở ra ở tầng trệt. Ông Ba, người bảo trì thang máy, đang đi ngang qua với chiếc thùng đồ nghề trên tay. Ông ngước nhìn vào trong, thấy Lâm Dịch vẫn còn ngồi bó gối trên sàn. Ông Ba, với gương mặt khắc khổ và ánh mắt mệt mỏi nhưng tận tụy, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng ông có thể cảm nhận được không khí khác lạ. "Cậu thanh niên này lại đứng đây làm gì không biết..." Ông lẩm bẩm, giọng miền quê đặc trưng, rồi lắc đầu nhẹ, tiếp tục công việc của mình. Ông không biết rằng, người thanh niên trước mắt ông vừa trải qua sự mất mát lớn nhất trong đời, vừa vĩnh biệt một phần tâm hồn mình. Lâm Dịch từ từ đứng dậy, bước ra khỏi thang máy, bước chân nặng nề, tâm hồn trống rỗng, như một người vừa lạc mất phương hướng giữa biển cả bao la. Ánh đèn neon rực rỡ của sảnh tòa nhà Thiên Hà giờ đây trông thật giả tạo và vô vị.
***
Đêm đó, trong căn hộ quen thuộc của Lâm Dịch, sự trống trải dường như được phóng đại lên gấp bội. Bốn bức tường lạnh lẽo dường như đang nuốt chửng lấy anh, và mọi vật dụng, mọi góc nhỏ đều trở thành những lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự thiếu vắng của An Nhiên. Anh ngồi thẫn thờ trên ghế sofa bọc da màu xám, nơi anh thường ngồi sau mỗi 60 giây để suy ngẫm về những điều cô đã nói, về nụ cười của cô. Giờ đây, chiếc ghế chỉ còn lại hơi ấm của riêng anh, và khoảng không bên cạnh anh trống rỗng đến tột cùng.
Anh cố gắng làm việc. Anh mở chiếc laptop đời mới, màn hình phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Những dòng code phức tạp, những thuật toán logic mà trước đây anh luôn say mê, giờ đây trở nên vô nghĩa, nhạt nhẽo. Anh gõ bàn phím một cách máy móc, những ngón tay di chuyển chậm chạp, không còn sự linh hoạt và dứt khoát như thường lệ. Tâm trí anh không thể tập trung, mỗi con chữ, mỗi ký hiệu đều nhảy múa trước mắt anh, nhưng không thể kết nối thành một ý nghĩa nào.
Anh tắt máy tính. Cố gắng đọc sách. Một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, thể loại anh yêu thích. Anh lật giở từng trang, nhưng ánh mắt anh chỉ lướt qua những dòng chữ mà không hề ghi nhớ. Tâm trí anh cứ lơ lửng, quay về với những kỷ niệm về An Nhiên. Anh nhớ lần An Nhiên kể về một cuốn sách cô đã đọc, với những nhân vật mơ mộng và một kết thúc không tưởng. Cô đã tin vào những "điều không cần lý do" trong đó, điều mà Lâm Dịch, với bản tính lý trí của mình, khó lòng chấp nhận. Nhưng giờ đây, anh lại khao khát được tin vào một điều gì đó siêu thực, một phép màu có thể đưa cô trở lại.
"Mình đã đánh mất cô ấy... thật rồi." Anh nói với chính mình, giọng khàn đặc, yếu ớt đến đáng thương. Âm thanh cô độc của chính anh vang vọng trong căn hộ, càng làm tăng thêm sự trống vắng. Anh đứng dậy, đi dạo quanh căn hộ, như một bóng ma vật vờ. Anh chạm tay vào chiếc ly sứ trắng mà An Nhiên đã từng khen khi anh kể về việc uống trà hoa cúc. Anh dừng lại trước khung cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố về đêm, nơi ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi rụng. Anh nhớ có lần An Nhiên đã nói rằng cô thích nhìn thành phố từ trên cao, bởi vì nó giống như một bức tranh sống động, mỗi ánh đèn là một câu chuyện. Giờ đây, bức tranh ấy chỉ còn là một mớ hỗn độn của ánh sáng và bóng tối, không có ý nghĩa gì đối với anh.
Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh dữ dội. Anh hối hận vì đã không đủ dũng cảm. Hối hận vì đã chần chừ, do dự, vì đã để lý trí lấn át cảm xúc. Anh đã từng sợ hãi những "điều không cần lý do", nhưng chính cô, An Nhiên, đã trở thành "điều không cần lý do" duy nhất mà anh khao khát được nắm giữ. Anh đã hiểu quá muộn. Anh đã nhận ra tình yêu đích thực của mình khi nó đã tuột khỏi tầm tay. Cảm giác lạnh lẽo của không khí trong căn phòng, sự trống rỗng trong lồng ngực, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của nỗi đau. Anh không thể ngủ. Đêm dài đằng đẵng, mỗi khoảnh khắc đều là một cực hình.
Anh nhớ lại những dòng chữ cuối cùng trong thông báo thay mới thang máy, một lời kết thúc phũ phàng cho một giai đoạn đẹp đẽ. Chiếc thang máy cũ kỹ, giờ đây, không chỉ là một cỗ máy đơn thuần, mà là một biểu tượng cho sự kết thúc của một thế giới, một phép màu, và cả một tình yêu mà anh đã quá chậm trễ để nhận ra và gìn giữ. Anh đã từng tin rằng thời gian sẽ luôn chờ đợi anh, rằng 60 giây sẽ vĩnh viễn là của anh và An Nhiên. Nhưng không. Thời gian vẫn trôi, và nó không chờ đợi ai cả, đặc biệt là một kẻ do dự như anh. Anh đã mất cô. Và điều đó, đối với Lâm Dịch, còn đau đớn hơn bất kỳ sự mất mát nào khác anh từng trải qua.
***
Những ngày sau đó, tại văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo (CREATIVE SOLUTIONS), Lâm Dịch cố gắng vùi đầu vào công việc, nhưng vô ích. Mọi thứ trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Anh đến công ty đúng giờ, ngồi vào bàn làm việc, nhưng sự tập trung của anh đã biến mất hoàn toàn. Những con số, những dòng code mà trước đây anh có thể xử lý một cách sắc bén và hiệu quả, giờ đây chỉ còn là một mớ bòng bong. Anh gõ bàn phím chậm chạp, mắt nhìn xa xăm, thường xuyên ngừng lại giữa chừng, để mặc tâm trí mình lạc lối vào những ký ức về An Nhiên.
Khuôn mặt anh, vốn đã nghiêm nghị, giờ đây càng thêm hốc hác, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi u hoài không thể che giấu. Anh bỏ qua những buổi ăn trưa cùng đồng nghiệp, chỉ ngồi một mình trong góc văn phòng, gặm nhấm chiếc bánh mì nguội lạnh và uống ly cà phê không đường, không sữa. Mùi cà phê quen thuộc, thường giúp anh tỉnh táo và tập trung, giờ đây chỉ càng khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn.
Trần Tuấn, người bạn đồng nghiệp thân thiết của Lâm Dịch, không thể không nhận ra sự thay đổi rõ rệt này. Anh là người duy nhất dám tiếp cận Lâm Dịch trong những ngày u ám đó. Trần Tuấn có dáng người trung bình, hơi tròn trịa, với gương mặt hiền lành và ánh mắt thấu hiểu. Anh thường đeo kính gọng đen, tạo vẻ ngoài tri thức và ấm áp.
"Lâm Dịch, cậu ổn không?" Trần Tuấn bước đến bàn làm việc của Lâm Dịch vào một buổi chiều, giọng nói nhẹ nhàng, đầy lo lắng. "Trông cậu có vẻ... mất hồn từ hôm qua. Có chuyện gì vậy? Cậu có muốn tâm sự không?"
Lâm Dịch khẽ giật mình, ngước lên nhìn Trần Tuấn. Anh thở dài nặng nề, một âm thanh mệt mỏi thoát ra từ lồng ngực. "Không có gì, Trần Tuấn. Chỉ là hơi mệt thôi." Giọng anh trầm, đều, nhưng thiếu đi sự chắc chắn thường thấy. Anh cố gắng lảng tránh ánh mắt thấu hiểu của bạn mình, cúi xuống màn hình máy tính như thể đang rất bận rộn với công việc.
Trần Tuấn đặt tay lên vai Lâm Dịch, vỗ nhẹ. "Cậu đừng cố giấu nữa. Tôi biết cậu không ổn. Mấy ngày nay cậu không còn là Lâm Dịch mà tôi biết. Cậu làm việc như người máy, không còn hăng hái, không còn những phân tích sắc bén trong các cuộc họp. Cậu thậm chí còn không cười." Anh dừng lại một chút, nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt chân thành. "Hay là cậu nghỉ vài ngày đi, Lâm Dịch. Cứ thế này thì không ổn đâu. Sức khỏe và tinh thần của cậu quan trọng hơn công việc nhiều."
Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. "Không sao đâu. Tôi ổn. Tôi cần làm việc để... để không nghĩ ngợi lung tung." Anh biết đó là một lời nói dối. Công việc không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Nó chỉ càng làm nổi bật sự vô vị của cuộc sống khi thiếu đi An Nhiên. Anh cảm thấy mình như một con robot, bị lập trình để thực hiện những tác vụ nhất định, nhưng linh hồn thì đã bị đánh cắp. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo trong văn phòng, tiếng gõ bàn phím lạch cạch của các đồng nghiệp, tất cả đều trở thành một phông nền mờ nhạt cho nỗi đau âm ỉ trong anh.
***
Trong những buổi chiều tan làm sau đó, thay vì về thẳng căn hộ trống trải của mình, Lâm Dịch bắt đầu một hành trình mới, một cuộc lang thang vô định giữa lòng thành phố. Anh không ý thức được mình đang làm gì, hay tìm kiếm điều gì. Đó là một sự thôi thúc bản năng, một cách để xoa dịu nỗi nhớ đang gặm nhấm anh từ bên trong.
Anh bước đi chậm rãi trên những con phố đông đúc, ánh mắt lướt qua từng gương mặt xa lạ, từng cửa hàng, từng góc phố. Tiếng còi xe vang vọng, tiếng người nói chuyện ồn ào, tất cả đều hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống đô thị, nhưng Lâm Dịch dường như không nghe thấy gì. Anh chỉ đi, đi mãi, như thể đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó đã đánh mất.
Một buổi chiều, anh dừng lại trước cửa hàng hoa "Bốn Mùa". Anh nhớ rất rõ, có lần trong 60 giây, An Nhiên đã kể cho anh nghe về tình yêu của cô dành cho những bông hoa nhài trắng tinh khôi, về cách chúng tỏa hương dịu nhẹ trong đêm. Cô đã nói rằng mùi hương ấy mang lại cho cô cảm giác bình yên đến lạ. Lâm Dịch đứng bất động, ngắm nhìn những bó hoa tươi thắm được bày biện khéo léo trong tủ kính. Anh tưởng tượng An Nhiên đang ở đó, với nụ cười rạng rỡ, tỉ mỉ chọn từng bông hoa, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Mùi hương thoang thoảng của hoa hồng, hoa lily, và cả hoa nhài từ bên trong cửa hàng xộc vào mũi anh, gợi lên một nỗi nhớ da diết đến cồn cào.
Một người bán hoa, một phụ nữ trung niên với nụ cười hiền hậu, bước ra khỏi cửa hàng, thấy anh đứng đó đã lâu. "Anh mua hoa tặng bạn gái sao? Hoa này đẹp lắm, chị ấy sẽ thích." Người bán hoa chỉ vào một bó hoa hồng trắng tinh khiết, điểm xuyết vài cành hoa baby.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm. "Không... không phải đâu." Giọng anh trầm khàn. Anh không biết phải giải thích thế nào. Bạn gái? Cô ấy đã không đến. Cô ấy đã biến mất. Anh chỉ đứng đó một lúc nữa, rồi lại tiếp tục bước đi, để lại phía sau mùi hương hoa ngọt ngào và ánh mắt khó hiểu của người bán hoa.
Cuộc hành trình vô định của anh đưa anh đến một con hẻm nhỏ, nơi có một cửa hàng sách cũ mang tên "Ký Ức". Tấm biển hiệu đã bạc màu, và những chồng sách cũ kỹ, ố vàng xếp cao ngất ngưỡng bên trong, tạo nên một không gian đầy hoài niệm. Lâm Dịch nhớ An Nhiên từng nhắc đến cửa hàng này, nơi cô thường tìm thấy những cuốn sách hiếm, những câu chuyện về tình yêu và những chuyến phiêu lưu kỳ diệu.
Anh bước vào. Mùi giấy cũ, mùi mực in đã phai màu, mùi bụi thời gian đặc trưng xộc vào mũi anh, mang theo một cảm giác quen thuộc đến lạ. Anh đi dọc các kệ sách, chạm tay vào những bìa sách sờn cũ, lật giở từng trang. Mỗi cuốn sách dường như đều chứa đựng một câu chuyện, một linh hồn. Anh tìm kiếm những tựa sách mà An Nhiên có thể đã đọc, những thể loại cô yêu thích. Anh dừng lại trước một cuốn tiểu thuyết lãng mạn cũ, bìa đã rách một góc. "An Nhiên sẽ thích cuốn sách này... nhưng cô ấy ở đâu rồi?" Anh thầm nghĩ, một nỗi đau nhói lên trong tim. Anh không mua cuốn sách đó. Anh chỉ đứng đó, chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình, tưởng tượng ra An Nhiên đang mỉm cười, đôi mắt sáng lên khi tìm thấy một "kho báu" giữa những trang giấy cũ.
Những ngày sau đó, Lâm Dịch cứ thế lặp lại hành trình của mình. Anh đi qua những quán cà phê mà anh đoán cô có thể thích, những công viên nơi cô có thể tản bộ, những con đường mà anh cảm thấy có một chút "hơi thở" của cô. Anh không gọi điện, không nhắn tin, vì anh không có số điện thoại của cô. Anh không biết địa chỉ nhà cô. Anh chỉ có thể tìm kiếm như một người điên, một cách vô thức, một cách tuyệt vọng.
Mỗi buổi tối, khi màn đêm buông xuống, và ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, Lâm Dịch lại cảm thấy một sự trống rỗng không thể lấp đầy. Nỗi nhớ An Nhiên không giảm bớt, mà càng lúc càng trở nên da diết, thường trực. Anh biết rằng, những cuộc lang thang vô định này không thể đưa An Nhiên trở lại. Nhưng đó là tất cả những gì anh có thể làm. Đó là cách duy nhất để anh cảm thấy mình vẫn còn kết nối với cô, vẫn còn một chút hy vọng mong manh về một cuộc gặp gỡ nào đó, một dấu vết nào đó giữa cuộc đời rộng lớn này. Anh đã từng sợ hãi việc bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, nhưng giờ đây, anh không còn sợ hãi nữa. Anh chỉ sợ rằng, thế giới bên ngoài quá rộng lớn, và anh sẽ không bao giờ tìm thấy cô nữa. Nỗi sợ hãi này, lớn hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào anh từng biết. Nó là động lực, nhưng cũng là một gánh nặng đè nén trái tim anh. Anh biết, anh không thể sống mãi trong sự vô định này. Anh cần phải làm một điều gì đó... một điều gì đó thực sự, để tìm lại An Nhiên, để tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.