Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 267: Hối Tiếc Của Người Lý Trí
Nỗi sợ hãi này, lớn hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào anh từng biết. Nó là động lực, nhưng cũng là một gánh nặng đè nén trái tim anh. Anh biết, anh không thể sống mãi trong sự vô định này. Anh cần phải làm một điều gì đó... một điều gì đó thực sự, để tìm lại An Nhiên, để tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình.
***
Đèn đường đã bật sáng từ lâu, và những ánh đèn vàng hiu hắt từ căn hộ của Lâm Dịch rọi xuống con phố tĩnh mịch. Màn đêm đã nuốt chửng cả thành phố, chỉ còn lại những đốm sáng lấp lánh như những vì sao xa xôi bị kẹt lại trên mặt đất. Lâm Dịch ngồi vắt vẻo trên chiếc sofa bọc da màu xám tro, tấm lưng tựa vào thành ghế lạnh lẽo. Anh giữ chặt chiếc cốc sứ trong tay, nhưng hơi ấm của cà phê đã tan biến từ lúc nào, chỉ còn lại sự lạnh ngắt thấm vào lòng bàn tay. Ánh mắt anh vô định, xuyên qua lớp kính gọng kim loại mỏng, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, nơi lẽ ra là bức tường nhưng trong tâm trí anh lại hiện lên một màn sương mờ không lối thoát. Tiếng còi xe vọng từ xa, nghe như một tiếng thở dài của thành phố chìm vào giấc ngủ, lẫn với tiếng gió se lạnh lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc buồn bã, day dứt. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi sách cũ quen thuộc từ kệ sách đặt gần đó, gợi lên một cảm giác cô độc đến tột cùng.
Chiếc đồng hồ đeo tay của anh, vật bất ly thân, vẫn chạy đều đặn, kim giây vẫn tuần tự di chuyển, từng nhịp, từng nhịp, như thể chế giễu sự đình trệ trong tâm hồn anh. Thời gian bên ngoài vẫn cứ trôi, nhưng bên trong Lâm Dịch, mọi thứ dường như đã ngừng lại vào khoảnh khắc 18:30 ngày hôm qua, vào cái giây phút anh nhận ra sự trống rỗng đến cùng cực khi An Nhiên không xuất hiện. Căn phòng quen thuộc, nơi anh đã trải qua bao đêm dài làm việc, bao sáng sớm tĩnh lặng, giờ đây trở nên quá rộng lớn và trống trải. Mỗi vật dụng, từ chiếc máy tính xách tay đặt ngay ngắn trên bàn, chồng tài liệu cao ngất, cho đến cây bút máy anh yêu thích, tất cả đều nhắc nhở anh về sự thiếu vắng của cô. Một sự thiếu vắng kỳ lạ, bởi An Nhiên chưa từng thực sự hiện diện ở đây, trong không gian riêng tư này của anh. Thế nhưng, cô đã hiện diện trong từng suy nghĩ, từng dự định, từng khoảnh khắc chờ đợi của anh suốt thời gian qua. Giờ đây, khoảng trống cô để lại lại rõ ràng đến đau đớn, như thể một phần của anh đã bị xé toạc, để lại một vết thương hở miệng, rỉ máu.
Anh đặt chiếc cốc lạnh ngắt xuống bàn kính, phát ra một tiếng "cạch" nhỏ trong không gian tĩnh mịch, nghe đến chói tai. Anh tháo cặp kính gọng kim loại, đặt lên mặt bàn, day nhẹ thái dương. Cảm giác mỏi mệt không chỉ đến từ thể xác mà còn từ tâm trí, từ những suy nghĩ cứ quẩn quanh, không ngừng dằn vặt anh. Anh đứng dậy, bước đi loanh quanh trong căn phòng, từng bước chân chậm rãi, nặng nề, như thể đang vác trên vai một gánh nặng vô hình. "Trống rỗng... Đây là cái giá của sự lý trí sao?" Anh tự hỏi, giọng nói thầm thì, khản đặc, lạc đi trong không khí. Câu hỏi vang vọng trong đầu anh, không có lời đáp, chỉ có sự im lặng đầy chua chát. "Tại sao mình không nói? Tại sao mình không hỏi?" Anh cứ lặp đi lặp lại những câu hỏi đó, như một điệp khúc của sự hối tiếc, của một cơ hội đã vuột mất. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí, về khả năng phân tích mọi thứ một cách logic, về việc kiểm soát mọi tình huống. Nhưng giờ đây, chính những "lý tưởng" đó lại quay lại trói buộc anh, biến anh thành kẻ thua cuộc trong cuộc chiến với cảm xúc của chính mình.
Mỗi góc nhỏ trong căn hộ dường như đều cất giấu một câu chuyện, một lời trách cứ thầm lặng. Chiếc bàn làm việc, nơi anh từng ngồi hàng giờ để phân tích các thuật toán phức tạp, giờ đây trở nên vô nghĩa. Những con số, những dòng code, từng là thế giới của anh, giờ đây chỉ còn là những ký hiệu vô tri, không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh của màn hình máy tính, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự an ủi. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, và tiếng gió vẫn rít lên khe khẽ qua cửa sổ, như một lời thì thầm đầy ai oán. Cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực anh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể sống mà không cần An Nhiên, rằng 60 giây chỉ là một "phép màu" thú vị, một đoạn nghỉ hiếm hoi trong cuộc đời vội vã. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, cô không chỉ là một phép màu, cô là ánh sáng, là hơi thở, là nhịp điệu đã khẽ khàng len lỏi vào cuộc sống đơn điệu của anh, và giờ đây, khi cô biến mất, tất cả chỉ còn lại bóng tối và sự vô nghĩa. Anh không thể lừa dối bản thân được nữa. Tình yêu, cái điều mà anh luôn cố gắng đặt ra ngoài mọi phương trình, mọi logic, đã âm thầm lớn lên trong anh, và giờ đây nó đang gào thét, đòi hỏi sự thừa nhận. Anh đã đánh mất cô, vì chính sự sợ hãi của mình, sự sợ hãi phải bước ra khỏi vùng an toàn, sự sợ hãi những điều không thể kiểm soát. Và cái giá phải trả, là nỗi trống rỗng đến tận cùng này.
***
Lâm Dịch nằm vật ra giường, nhưng tâm trí anh không thể yên. Chiếc giường vốn êm ái giờ đây lại trở thành một chiến trường, nơi những hồi ức và nỗi day dứt giằng xé anh không ngừng. Màn đêm đã sâu, bên ngoài là sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió vẫn thì thầm qua kẽ lá, nhưng trong lòng Lâm Dịch lại là một cơn bão tố đang gào thét. Những hình ảnh về An Nhiên, về chiếc thang máy cũ kỹ cứ thế ùa về, rõ nét đến từng chi tiết, như thể vừa mới hôm qua. Anh nhắm chặt mắt, nhưng càng cố gắng xua đi, chúng lại càng hiện lên sống động, chân thực hơn.
Anh nhớ như in tiếng thang máy "kít" quen thuộc mỗi khi nó dừng lại ở tầng bảy, một âm thanh đã trở thành tín hiệu của sự bắt đầu một "thế giới 60 giây" kỳ diệu. Anh nhớ nụ cười lạc quan của An Nhiên, một nụ cười luôn thường trực trên môi cô, dù đôi lúc có vẻ hơi ngượng nghịu khi anh giữ im lặng quá lâu. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, chứa đựng cả một bầu trời đầy sao, luôn nhìn anh với một sự tò mò, một niềm tin không cần lý do. Anh nhớ những câu hỏi mở, gợi chuyện mà cô thường dùng để phá vỡ sự im lặng của anh: "Anh cũng bị kẹt lại à?", "Anh có muốn thử không?", những câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại mở ra cả một thế giới đối thoại giữa hai con người xa lạ. Anh nhớ cả mái tóc dài màu nâu hạt dẻ thường buông xõa tự nhiên, đôi lúc phảng phất mùi hương hoa nhài dịu nhẹ, mùi hương mà anh chỉ có thể cảm nhận được trong khoảnh khắc thời gian ngưng đọng ấy. Mùi hương ấy giờ đây thoang thoảng trong ký ức anh, vừa ngọt ngào vừa cay đắng, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất. Anh nhớ cả cuốn sổ nhỏ và cây bút cô thường mang theo, nơi cô có thể đã ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc của mình về "phép màu" mà cả hai cùng trải nghiệm.
Những đoạn đối thoại của họ, giờ đây, vang vọng trong tâm trí anh như những lời buộc tội. Anh đã quá lý trí, quá dè dặt. Mỗi lần An Nhiên gợi mở, anh lại lùi lại, giữ khoảng cách. Anh nhớ những lần anh đã nuốt ngược lời muốn nói, những lần anh tự nhủ "chưa phải lúc", "không cần thiết", "để sau". Anh đã không hỏi về cuộc sống của cô bên ngoài 60 giây, không hỏi số điện thoại, không hỏi địa chỉ, không một chút thông tin nào có thể giúp anh tìm thấy cô. Anh đã tự biện minh rằng mối quan hệ của họ là đặc biệt, rằng nó chỉ nên tồn tại trong 60 giây, rằng việc mang nó ra ngoài đời thực sẽ làm mất đi vẻ đẹp kỳ diệu của nó. Nhưng giờ đây, những biện minh đó nghe thật trống rỗng và hèn nhát. Anh đã quá bận rộn với việc phân tích "phép màu" mà quên mất phép màu thực sự là An Nhiên, là sự kết nối chân thật giữa hai tâm hồn cô đơn.
Anh nhớ nhất là lời đề nghị cuối cùng của cô, lời đề nghị đã gieo vào lòng anh một hạt giống hy vọng, nhưng cũng là một nỗi day dứt khôn nguôi: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?". Anh đã không trả lời rõ ràng. Anh đã do dự, sợ hãi rằng tình cảm này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn. Anh đã sợ hãi sự bất định của tình yêu, của một mối quan hệ không thể kiểm soát bằng những con số hay thuật toán. Và chính sự do dự đó, chính nỗi sợ hãi đó đã cướp đi cơ hội cuối cùng của anh. Lời nói của cô vẫn vang vọng, rõ ràng đến từng âm tiết, như một lời chất vấn không ngừng nghỉ: "Anh có muốn gặp em ngoài đời không?". Và câu trả lời của anh, một sự im lặng đầy lý trí, giờ đây trở thành một tiếng "Không" vang dội, đầy hối tiếc.
Anh vò đầu bứt tai, cảm thấy sự giằng xé nội tâm đến tột độ. Lồng ngực anh như bị bóp nghẹt, mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự mất mát. Anh bật dậy khỏi giường, bước nhanh đến bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc. Anh nhìn chằm chằm vào những con số, vào kim giây vẫn đều đặn trôi, như thể muốn quay ngược thời gian, quay lại cái khoảnh khắc định mệnh ấy. Ước gì anh có thể quay lại, chỉ một lần thôi, để nói ra những điều anh đã giữ kín, để hỏi cô những điều anh đã không dám hỏi, để nắm lấy cơ hội mà anh đã để tuột mất. "Ước gì mình có thể giữ cô ấy lại lâu hơn", anh đã từng nghĩ vậy trong 60 giây, nhưng chưa bao giờ nói ra. Và giờ đây, khi thời gian đã trôi đi mãi mãi, khi cô đã biến mất, những từ ngữ ấy chỉ còn là những tiếng thở than vô vọng. Anh đã đánh mất cô vì sự lý trí, vì nỗi sợ hãi, vì chính cái tôi kiểm soát của mình. Và nỗi đau này, nó không thể được phân tích, không thể được giải quyết bằng bất kỳ thuật toán nào. Nó chỉ đơn thuần là nỗi đau của một người đàn ông nhận ra mình đã bỏ lỡ tình yêu của đời mình.
***
Khi những tia nắng đầu tiên le lói xuyên qua khe cửa sổ, nhẹ nhàng rải ánh sáng màu vàng nhạt lên sàn nhà, Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bên bàn làm việc. Anh đã thức trắng cả đêm, cơ thể rã rời nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến lạ lùng. Bên ngoài, thành phố đang dần bừng tỉnh. Tiếng chim hót yếu ớt từ xa bắt đầu ngân lên, như một lời chào ngày mới. Tiếng xe cộ cũng dần khởi động, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm, báo hiệu một ngày làm việc mới lại bắt đầu. Mùi không khí trong lành của buổi sớm mai, mang theo hơi sương se lạnh, tràn vào căn phòng, xua đi phần nào sự ngột ngạt của đêm dài dằn vặt. Chiếc cốc cà phê nguội lạnh vẫn nằm trơ trọi trên bàn, nhưng Lâm Dịch không còn để ý đến nó nữa.
Nỗi hối tiếc đã ngấm sâu vào từng tế bào, ăn mòn anh từ bên trong, nhưng cùng với nó là một sự rõ ràng đến đau đớn. Anh đã đánh mất An Nhiên vì chính những "lý trí" mà anh luôn tự hào, vì những nguyên tắc cứng nhắc mà anh tự đặt ra cho bản thân. Anh đã quá tập trung vào việc bảo vệ bản thân khỏi những điều "không kiểm soát được", đến nỗi anh đã bỏ lỡ một điều quý giá hơn mọi logic, mọi phép màu: tình yêu. Anh đã sợ hãi sự bất định của tình yêu, của một mối quan hệ ngoài 60 giây, và chính nỗi sợ đó đã cướp đi cơ hội của anh, cướp đi An Nhiên khỏi cuộc đời anh. Cái khoảnh khắc An Nhiên không đến, cái khoảnh khắc 60 giây cuối cùng trôi qua trong sự cô đơn tột cùng, đã dạy cho anh một bài học đắt giá. Tình yêu không cần lý trí hay phép màu để tồn tại, nó chỉ cần sự dũng cảm để đối mặt và chấp nhận. Nó cần sự chân thành, sự sẻ chia, và một trái tim rộng mở.
Nhưng bây giờ, nỗi sợ hãi đã được thay thế bằng một quyết tâm cháy bỏng, một ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ trong lòng anh. Anh không thể tiếp tục sống trong sự hối tiếc và vô định này nữa. Anh không thể cứ mãi lang thang tìm kiếm những dấu vết mong manh của cô trong thành phố rộng lớn. Anh cần phải hành động. Anh cần phải tìm cô. Nỗi đau mất mát đã biến thành động lực, sự trống rỗng đã trở thành kim chỉ nam. Anh sẽ sửa chữa sai lầm này, bằng mọi giá.
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến cửa sổ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn không khí lạnh buổi sớm tràn vào lồng ngực, đánh thức từng giác quan. Anh nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ. Ánh mắt anh, từ buồn bã và day dứt, dần chuyển sang kiên định và mạnh mẽ. Hình ảnh An Nhiên vẫn hiện hữu trong tâm trí anh, nhưng không còn là một bóng hình xa vời của sự mất mát, mà là một mục tiêu rõ ràng, một lý do để anh tiếp tục.
Anh lấy điện thoại ra từ túi quần, bàn tay siết chặt. Anh đã không có số của cô, không có địa chỉ, không có bất kỳ thông tin cụ thể nào. Nhưng anh có những ký ức, những mảnh ghép nhỏ về cuộc đời cô mà cô đã kể trong 60 giây. Cô là biên tập viên tự do, cô yêu hoa nhài, cô thích quán sách cũ "Ký Ức", cô tin vào những điều không cần lý do. Những thông tin ấy, từng chút một, giờ đây trở thành những manh mối quý giá, những sợi chỉ dẫn đường trong mê cung rộng lớn của thành phố này. Anh sẽ bắt đầu từ đâu? Anh sẽ tìm như thế nào? Những câu hỏi tuôn trào trong đầu anh, nhưng lần này, chúng không còn là những câu hỏi của sự tuyệt vọng, mà là những câu hỏi của một người đàn ông đã tìm thấy mục đích. Anh sẽ tìm kiếm cô, không phải một cách vô thức như những ngày qua, mà là một cách chủ động, kiên quyết. Anh sẽ tìm kiếm An Nhiên, để bù đắp cho tất cả những gì anh đã bỏ lỡ, để nói ra những lời anh đã không thể nói, để nắm lấy cơ hội thứ hai mà định mệnh có thể ban tặng. Đây không chỉ là việc tìm kiếm một người con gái, đây là việc tìm kiếm lại chính bản thân anh, tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời đã từng vô vị của anh. An Nhiên, anh sẽ tìm em. Anh sẽ sửa chữa sai lầm này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.