Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 268: Bản Đồ Ký Ức: Những Bước Chân Đầu Tiên
Những tia nắng đầu tiên le lói xuyên qua khe cửa sổ, nhẹ nhàng rải ánh sáng màu vàng nhạt lên sàn nhà, đã là một tuần kể từ cái đêm Lâm Dịch thức trắng, ôm ấp nỗi hối tiếc và một quyết tâm cháy bỏng. Căn phòng của anh, thường ngày ngăn nắp và logic đến từng chi tiết, giờ đây lại mang một vẻ hỗn loạn đầy mục đích. Chiếc bàn làm việc mà anh vẫn dùng để giải mã những thuật toán phức tạp, phân tích dòng code khô khan, giờ đây lại trở thành chiến trường của một cuộc tìm kiếm hoàn toàn khác biệt.
Trước mặt Lâm Dịch không phải là màn hình máy tính đầy những ký tự lập trình, mà là một tấm bảng trắng nhỏ dựng ngay ngắn trên giá vẽ. Tấm bảng ấy, như một tấm gương phản chiếu tâm trí anh, lộn xộn nhưng đầy logic đến kỳ lạ. Những từ khóa được viết nguệch ngoạc bằng nhiều màu mực khác nhau, nối với nhau bằng những mũi tên, những đường kẻ đứt quãng. "An Nhiên", cái tên ấy được viết lớn nhất, nằm ở trung tâm, tỏa ra như một mặt trời nhỏ, xung quanh là những chòm sao ký ức. "Biên tập viên tự do", "yêu hoa nhài", "quán sách cũ 'Ký Ức'", "tin vào những điều không cần lý do", "thích cà phê không đường", "hay cười", "tóc dài", "mắt biết nói". Từng mảnh ghép nhỏ về cô mà anh đã cẩn thận ghi nhớ, giờ đây được hệ thống hóa một cách tỉ mỉ, như thể anh đang cố gắng giải một bài toán mà lời giải không nằm trong bất kỳ công thức nào.
Bên cạnh anh, chiếc cốc cà phê đã nguội lạnh từ lâu, một lớp váng mỏng đóng trên bề mặt, minh chứng cho những giờ khắc anh đã thức trắng, chìm đắm trong suy nghĩ. Ngoài trời, một cơn mưa phùn nhẹ đang lất phất rơi, tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng, phù hợp với tâm trạng của anh. Hơi lạnh từ cửa sổ phả vào, làm anh rùng mình nhẹ, nhưng sự lạnh lẽo ấy không thấm vào được ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng trong lòng. Anh đưa tay gạch nhẹ một đường dưới cụm từ "quán sách cũ 'Ký Ức'", rồi viết thêm vào một dấu hỏi lớn. Liệu có phải đó là nơi cô ấy thường lui tới? Hay chỉ là một cái tên anh vô tình nhớ được?
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nhưng không còn mang theo sự tuyệt vọng của đêm hôm đó. Giờ đây, mỗi hơi thở của anh đều thấm đẫm một mục đích rõ ràng. Anh nhớ như in từng khoảnh khắc An Nhiên đã chia sẻ về sở thích của mình. Cô ấy từng kể về niềm đam mê với những cuốn sách cũ, về cảm giác đặc biệt khi lật từng trang giấy đã ngả màu thời gian, về mùi hương của ký ức mà cô tìm thấy trong những hiệu sách nhỏ. Anh nhớ An Nhiên đã cười rạng rỡ thế nào khi nói về một cửa hàng sách cũ có tên "Ký Ức", nơi cô tìm thấy những bản in đầu tiên của các tác phẩm văn học lãng mạn yêu thích. "Ở đó, em như lạc vào một thế giới khác, thế giới mà thời gian ngưng lại, không phải 60 giây, mà là cả trăm năm, anh ạ," cô từng nói, đôi mắt lấp lánh.
Những lời ấy, ngày trước anh chỉ nghe thoáng qua, chỉ đơn thuần ghi nhận như một dữ liệu. Nhưng bây giờ, chúng trở thành những manh mối quý giá, những sợi chỉ dẫn đường trong mê cung rộng lớn của thành phố này. Anh đưa tay vuốt nhẹ những dòng chữ trên tấm bảng, tưởng tượng ra hình ảnh An Nhiên giữa những chồng sách cũ kỹ, đôi mắt say mê lướt qua từng hàng chữ. Trái tim anh khẽ nhói lên một nhịp, một nỗi khao khát mãnh liệt đến lạ. Anh chưa từng cảm thấy một cảm xúc nào mãnh liệt như vậy, một sự thôi thúc không thể kiềm chế.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố mờ ảo trong màn mưa phùn. Những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, những con đường vẫn tấp nập, tất cả đều chuyển động một cách hối hả, vội vã. Nhưng trong tâm trí anh, thời gian dường như đã chậm lại, chỉ còn đọng lại hình ảnh của An Nhiên. Anh đã từng là người ghét những điều "không kiểm soát được", ghét sự bất định. Anh đã từng tự hào về sự lý trí, về khả năng phân tích mọi thứ theo một trật tự nhất định. Nhưng giờ đây, chính sự lý trí ấy lại đang được anh vận dụng để tìm kiếm một điều hoàn toàn cảm tính: tình yêu. Anh đang cố gắng xây dựng một thuật toán cho cảm xúc, một lộ trình cho trái tim.
Anh quay lại bàn, mở chiếc laptop quen thuộc. Những ngón tay anh lướt trên bàn phím, không còn gõ những dòng code khô khan, mà là những từ khóa tìm kiếm: "biên tập viên tự do Hà Nội", "quán cà phê yên tĩnh có nhiều sách", "cửa hàng sách cũ nổi tiếng". Anh đọc lướt qua hàng loạt kết quả, so sánh, đối chiếu, cố gắng tìm ra điểm chung, một dấu hiệu nào đó có thể liên kết đến An Nhiên. Mỗi một trang web, mỗi một bài viết anh đọc, đều như một mảnh ghép nhỏ, một hạt cát trong sa mạc rộng lớn. Anh biết cuộc tìm kiếm này sẽ không hề dễ dàng, nhưng anh không còn sợ hãi nữa. Nỗi sợ hãi đã nhường chỗ cho một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Anh nhớ lại lời Trần Tuấn đã nói, rằng anh cần một kế hoạch B. Nhưng giờ đây, anh không chỉ có kế hoạch B, anh có cả một bảng kế hoạch chi tiết, một bản đồ ký ức được vẽ nên từ những mảnh vụn của 60 giây. Anh sẽ bắt đầu từ đâu? Có lẽ, từ những nơi cô ấy yêu thích, từ những điều cô ấy tin tưởng. Anh sẽ tìm cô, không phải vì anh biết chắc chắn sẽ tìm được, mà vì anh không thể không làm. Đây là cách anh sửa chữa sai lầm, là cách anh đối mặt với chính bản thân mình, là cách anh nắm lấy cơ hội thứ hai mà định mệnh có thể ban tặng. Dù chỉ là một hy vọng mong manh, anh cũng sẽ bám víu lấy nó, như một người lạc đường bám víu vào ánh sáng cuối đường hầm.
***
Buổi chiều cùng ngày, không khí trong văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vẫn hối hả như mọi khi. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng máy in rì rầm, tiếng đồng nghiệp trao đổi công việc tạo nên một bản nhạc quen thuộc của sự bận rộn. Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính của mình, cố gắng tập trung vào dự án đang dang dở. Những dòng code chạy dài trên màn hình, những con số nhảy múa, nhưng tâm trí anh lại không thể dồn vào chúng. Thay vào đó, nó cứ lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa, nơi có hình bóng một cô gái với nụ cười rạng rỡ và đôi mắt biết nói.
Anh chậm chạp gõ vài phím, rồi lại dừng lại. Ánh mắt anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây xám xịt đang kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Trong đầu anh, "bản đồ ký ức" về An Nhiên vẫn hiện hữu, rõ ràng và sống động hơn bất cứ dòng code nào. Anh tự hỏi, giờ này cô ấy đang làm gì? Liệu cô ấy có đang ngồi ở một quán cà phê quen thuộc nào đó, nhấm nháp ly cà phê không đường và viết lách? Hay cô ấy đang lạc mình trong một cửa hàng sách cũ, tìm kiếm những câu chuyện tình yêu lãng mạn?
Lâm Dịch khẽ cắn môi, lén lút mở một tab trình duyệt khác. Anh gõ vào ô tìm kiếm: "Danh sách các quán cà phê yên tĩnh ở quận X", "các cửa hàng sách cũ gần khu vực văn phòng". Anh lướt nhanh qua các kết quả, cố gắng ghi nhớ những cái tên, những địa chỉ có thể trùng khớp với hình ảnh mà anh đã vẽ ra trong tâm trí mình. Dù biết rằng việc tìm kiếm một người không có bất kỳ thông tin liên lạc nào trong một thành phố hàng triệu dân là vô cùng khó khăn, nhưng anh không thể bỏ cuộc. Nỗi hối tiếc đã quá lớn, quá nặng nề để anh có thể quay lưng lại.
"Cậu ổn không, Lâm Dịch?"
Một giọng nói ấm áp vang lên bên tai, kéo anh thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh giật mình, vội vàng đóng tab trình duyệt lại, quay sang nhìn. Trần Tuấn đang đứng ngay cạnh bàn làm việc của anh, đôi mắt ẩn chứa sự quan tâm. Trần Tuấn, với dáng người hơi tròn trịa và nụ cười hiền lành, luôn là người duy nhất trong công ty có thể "đọc vị" được Lâm Dịch.
"Tớ... tớ ổn," Lâm Dịch đáp, giọng hơi khàn. Anh đưa tay đẩy nhẹ cặp kính gọng kim loại lên sống mũi, cố gắng che giấu sự bối rối.
Trần Tuấn không nói gì, chỉ khẽ nhướn mày. Anh đã quan sát Lâm Dịch suốt một tuần qua. Vị kỹ sư phần mềm tỉ mỉ, chính xác đến từng chi tiết, người luôn đúng giờ và hoàn thành mọi việc một cách hoàn hảo, giờ đây lại trở nên lơ đãng, chậm chạp. Anh ta thường xuyên nhìn vào điện thoại một cách vô thức, đôi khi lại thở dài thườn thượt.
"Cậu cứ như người mất hồn vậy," Trần Tuấn nói, giọng điệu nhẹ nhàng, không có ý trách móc. Anh đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ thân thiết mà anh ít khi làm với người bạn luôn giữ khoảng cách này. "Có chuyện gì vậy? Vẫn là chuyện thang máy cũ à?"
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy mệt mỏi, nhưng trong sâu thẳm lại hiện lên một sự kiên định lạ thường. Anh nhìn Trần Tuấn, người bạn thân duy nhất mà anh có thể tin tưởng.
"Tớ... tớ đang tìm một người," Lâm Dịch thừa nhận, giọng nói trầm hẳn xuống.
Trần Tuấn gật đầu nhẹ, như thể anh đã đoán trước được điều đó. "Người đó quan trọng đến vậy sao?"
Lâm Dịch hít một hơi sâu, rồi buông ra một hơi thở dài, chứa đựng tất cả những cảm xúc anh đã kìm nén bấy lâu. "Quan trọng hơn bất cứ thứ gì tớ từng nghĩ." Anh ngừng lại, như đang cân nhắc xem có nên chia sẻ nhiều hơn không. Nhưng rồi, anh quyết định. "Tớ đã... đã bỏ lỡ cô ấy. Vì sự lý trí của mình, vì nỗi sợ hãi những điều không kiểm soát được. Tớ đã để cô ấy rời đi."
Trần Tuấn vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, ánh mắt thấu hiểu. "Mọi người đều mắc sai lầm, Lâm Dịch. Điều quan trọng là cậu nhận ra điều đó và muốn sửa chữa." Anh hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Nếu đã quyết tâm, đừng bỏ cuộc. Đôi khi, những manh mối nhỏ nhất lại dẫn đến con đường lớn nhất."
Lời khuyên của Trần Tuấn như một tia sáng ấm áp, xua đi phần nào sự hoang mang trong lòng Lâm Dịch. Anh gật đầu, cảm ơn người bạn thân bằng một ánh mắt biết ơn. Trần Tuấn mỉm cười nhẹ, rồi quay trở lại bàn làm việc của mình, để lại Lâm Dịch chìm vào suy nghĩ.
Những manh mối nhỏ nhất... Đúng vậy. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ đi theo từng manh mối, dù là nhỏ bé nhất. Anh sẽ tìm kiếm An Nhiên, bằng tất cả những gì anh có. Dù con đường phía trước có mịt mờ đến đâu, anh cũng sẽ bước đi. Bởi vì, nếu có một cơ hội thứ hai, dù là mong manh nhất, anh cũng sẽ không để nó vuột khỏi tầm tay mình một lần nữa.
***
Khi màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng những ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà, Lâm Dịch đã đứng trước một cửa hàng nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Trời đã tạnh mưa, nhưng không khí vẫn còn se lạnh, mang theo hơi ẩm đặc trưng của một ngày đông ẩm ướt. Trên tấm biển gỗ cũ kỹ, những nét chữ thư pháp được chạm khắc tinh xảo, dù đã phai màu theo thời gian, vẫn hiện rõ cái tên: "Ký Ức".
Đúng như hình dung, nơi đây không hề ồn ào hay phô trương. Một ánh đèn vàng dịu hắt ra từ bên trong, như một ngọn hải đăng nhỏ giữa lòng thành phố rộng lớn. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của sách cũ, mùi gỗ và chút hương trầm thoang thoảng quyện vào không khí. Mùi hương ấy, anh đã từng nghe An Nhiên kể, nó mang theo những câu chuyện của thời gian, của những tâm hồn đã từng say mê lật giở từng trang sách.
Anh đẩy cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió nhỏ leng keng vang lên, chào đón anh vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Bước chân vào bên trong, Lâm Dịch không khỏi ngỡ ngàng. Cửa hàng không lớn, nhưng được sắp xếp một cách ấm cúng và đầy nghệ thuật. Những kệ sách gỗ cao ngất ngưỡng, uốn lượn như những mê cung, chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại, đủ mọi niên đại. Ánh đèn vàng hắt xuống, tạo nên những vệt sáng huyền ảo trên từng gáy sách đã ngả màu. Những chồng sách chất cao ngất, những cuốn sách được mở hờ trên bàn, như đang chờ đợi một người nào đó đến để tiếp tục câu chuyện dang dở.
Khác với vẻ ngoài lý trí, cứng nhắc thường thấy, trái tim Lâm Dịch bỗng mềm đi một nhịp. Nơi đây, anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một không gian mà thời gian dường như đã ngưng lại, không phải trong 60 giây, mà là vĩnh cửu. Anh đã từng nghe An Nhiên mô tả về cảm giác này, về "thế giới khác" mà cô tìm thấy trong những hiệu sách cũ. Và giờ đây, anh đang ở ngay giữa "thế giới" đó. Hình ảnh An Nhiên hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, cô ấy đang mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi tìm thấy một cuốn sách yêu thích.
Lâm Dịch bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình. Anh đi chậm rãi qua từng lối đi nhỏ hẹp giữa các kệ sách, ánh mắt dò xét từng góc nhỏ, từng bìa sách. Anh cẩn thận lướt qua những cuốn văn học lãng mạn, những tập thơ cũ, những câu chuyện cổ tích đã sờn gáy. Anh chạm tay vào những trang giấy đã ngả vàng, cảm nhận sự thô ráp, quen thuộc. Mỗi lần anh lật một cuốn sách, mùi giấy cũ lại phảng phất bay lên, đánh thức thêm những ký ức về An Nhiên.
Anh cố gắng hình dung ra cô đang đứng ở đâu, đang đọc cuốn sách gì. An Nhiên thích những điều lãng mạn, những câu chuyện có hậu, những ước mơ bay bổng. Liệu cô có đang tìm kiếm một cuốn tiểu thuyết tình yêu kinh điển của các tác giả Pháp, hay một tập thơ của Xuân Quỳnh? Từng bước chân của anh đều nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan đi bầu không khí tĩnh lặng và hoài niệm nơi đây. Anh đi qua khu vực sách cổ, rồi đến khu vực truyện trinh thám, nhưng tâm trí anh chỉ hướng về một hình bóng duy nhất.
Một người phụ nữ lớn tuổi, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, đang ngồi sau quầy tính tiền, chăm chú đọc một cuốn sách. Bà là chủ cửa hàng, có lẽ vậy. Lâm Dịch tiến đến gần, lòng dấy lên một chút hy vọng, một chút lo lắng.
"Chào bà," anh nói, giọng anh trầm và hơi ngập ngừng.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đặt cuốn sách xuống và mỉm cười với anh. "Chào cháu. Cháu tìm sách gì à?"
Lâm Dịch hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại câu hỏi trong đầu. "Dạ... cháu muốn hỏi, ở đây có hay có một cô gái... tóc dài, hay cười, thường tìm sách văn học lãng mạn không ạ?" Anh mô tả thêm những đặc điểm mà anh nhớ về An Nhiên, cố gắng không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. "Cô ấy có đôi mắt rất sáng, và thường mặc những chiếc váy màu pastel."
Người phụ nữ chủ cửa hàng nhìn anh một cách trìu mến, rồi lắc đầu nhẹ. "Ồ, cháu trai. Ở đây có rất nhiều cô gái tóc dài, hay cười, và thích sách lãng mạn lắm. Cô không nhớ rõ được hết đâu. Nhưng mà..." Bà dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua các kệ sách. "Cô có một cô bé rất hay đến đây, cũng thích sách lãng mạn, nhưng cô ấy lại thích những cuốn sách cũ, đã có dấu vết của thời gian cơ. Cô bé ấy hay ngồi ở góc kia, đọc hàng giờ liền." Bà chỉ về phía một góc khuất, nơi có một chiếc ghế bành cũ kỹ và một cây đèn đọc sách.
Lâm Dịch nhìn về phía góc đó, tim anh đập mạnh hơn một chút. Có thể là An Nhiên? Anh cảm ơn bà chủ, rồi bước về phía chiếc ghế bành. Anh đứng đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào không gian trống trải. Không có An Nhiên ở đây. Không có một dấu vết rõ ràng nào. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ dâng lên, nhưng rồi nó nhanh chóng được thay thế bằng một sự kiên định mới.
Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Anh đã dự đoán trước rằng con đường này sẽ không dễ dàng. Anh đã chuẩn bị cho những thất bại, cho những lần tìm kiếm vô vọng. Nhưng điều đó không làm anh nản lòng. Thất bại hôm nay chỉ là một phần của quá trình, một dữ liệu mới để anh điều chỉnh "thuật toán" tìm kiếm của mình. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tiếp tục đi.
Lâm Dịch quay lại quầy tính tiền, mua một cuốn sách mà anh tin rằng An Nhiên sẽ thích – một cuốn tiểu thuyết lãng mạn cổ điển của một tác giả Pháp. Anh muốn giữ lấy một phần của "thế giới" này, một phần của hy vọng.
Khi bước ra khỏi cửa hàng sách cũ, tiếng chuông gió lại leng keng vang lên một lần nữa, như một lời tạm biệt, hay một lời hứa hẹn. Đêm đã về khuya, không khí trở nên lạnh hơn. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh sau màn mây. Anh biết rằng An Nhiên vẫn ở đâu đó ngoài kia, trong thành phố rộng lớn này. Và anh sẽ tìm thấy cô. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình mà anh đã sẵn sàng đối mặt, không còn sợ hãi những điều không kiểm soát được, không còn chần chừ trước những cảm xúc mà anh từng cố gắng kìm nén. Anh sẽ tìm cô, vì anh tin rằng, tình yêu không cần lý do, nó chỉ cần đủ. Và anh, đã đủ dũng cảm để tin vào điều đó.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.