Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 297: Ngã Ba Tương Lai: Lựa Chọn Cho Tình Yêu

Cơn mưa đã ngớt từ lâu, để lại sau lưng một buổi chiều trong trẻo lạ thường. Ánh nắng yếu ớt của hoàng hôn len lỏi qua vòm lá xanh mướt, nhảy nhót trên mặt đường còn ướt đẫm, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Lâm Dịch và An Nhiên rời khỏi quán cà phê ấm cúng, bước đi trên con phố vẫn còn vương vấn hơi đất ẩm ướt và mùi hương thanh khiết sau mưa. Bàn tay họ vẫn nắm chặt, một sự gắn kết vô hình mà mạnh mẽ đã được củng cố sau những lời sẻ chia chân thành. Anh nhìn cô, nụ cười nhẹ nhàng và mãn nguyện hơn bao giờ hết, không còn chút gượng gạo hay tính toán. Trong ánh mắt anh, An Nhiên thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm tin tưởng mà trước đây anh chỉ dành cho những con số và kế hoạch hoàn hảo.

"Anh đưa em về nhé," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự dịu dàng mà chỉ An Nhiên mới có thể cảm nhận được trọn vẹn. Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay. Đối với anh, khoảnh khắc này quý giá hơn bất kỳ "60 giây" kỳ diệu nào trước đây. Nó là kết quả của sự nỗ lực, của sự thấu hiểu, và của một tình yêu đang dần trưởng thành qua từng thử thách nhỏ nhặt nhất. An Nhiên gật đầu, tựa nhẹ vào vai anh khi họ sánh bước. Cô biết, anh đã thay đổi rất nhiều. Từ một người luôn cố chấp với lý trí, anh đã học cách lắng nghe trái tim, học cách chấp nhận những điều không cần lý do. Và cô, từ một người luôn tin vào định mệnh, cũng đã học cách vun đắp, học cách cùng anh xây dựng một tình yêu không chỉ dựa vào phép màu mà còn dựa vào những khoảnh khắc bình dị, chân thật nhất.

Họ không nói nhiều trên đường về, nhưng sự im lặng ấy không hề trống rỗng mà lại tràn đầy những cảm xúc ấm áp. Mỗi bước chân là một nhịp điệu đồng điệu, mỗi cái siết tay là một lời hứa không thành lời. Khi đến trước căn hộ của An Nhiên, Lâm Dịch không vội vã rời đi. Anh ôm cô vào lòng, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc. "Ngủ ngon nhé, An Nhiên," anh thì thầm, hôn nhẹ lên trán cô. "Anh yêu em." Đó là một lời thổ lộ đơn giản, không hoa mỹ, nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành và sâu sắc mà anh có thể dành cho cô. An Nhiên mỉm cười, ánh mắt long lanh hạnh phúc. "Em cũng yêu anh, Lâm Dịch." Tình yêu của họ, giờ đây, không còn gói gọn trong 60 giây ngưng đọng, mà đã lan tỏa, thấm đẫm vào từng khoảnh khắc của cuộc sống thường nhật, được dệt nên từ những lần cùng nhau vượt qua những bất đồng nhỏ nhặt nhất, và những lần cùng nhau trú mưa dưới một mái hiên.

***

Vài ngày sau buổi dã ngoại, cuộc sống của An Nhiên trở lại với nhịp điệu quen thuộc của một biên tập viên tự do. Căn hộ của cô, nằm ở tầng trung của một khu chung cư cũ nhưng được bảo trì tốt, thuộc khu vực trung tâm thành phố, luôn mang một vẻ ấm cúng và đầy sức sống. Vào chiều muộn, khi ánh nắng nhẹ nhàng cuối ngày tràn vào qua ô cửa sổ, An Nhiên đang ngồi bên bàn làm việc, tập trung hoàn thành một bài viết về du lịch sinh thái. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư, và mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công tạo nên một bầu không khí yên bình, một sự hài hòa mà cô luôn trân trọng. Cô gõ phím đều đặn, từng câu chữ như nhảy múa dưới đầu ngón tay. Cuốn sổ nhỏ và cây bút yêu thích của cô nằm ngay ngắn bên cạnh, sẵn sàng ghi lại bất kỳ ý tưởng chợt lóe nào. Cô cảm thấy mọi thứ đang đi đúng hướng, cả công việc lẫn tình yêu. Mối quan hệ với Lâm Dịch ngày càng sâu sắc, vững chãi, khiến cô có thêm động lực và niềm tin vào tương lai.

Đúng lúc cô đang say sưa với công việc, tiếng chuông điện thoại di động bất chợt reo vang, phá tan sự tĩnh lặng dễ chịu. An Nhiên giật mình, đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn. Tên "Chị Thư" hiện lên trên màn hình. Cô mỉm cười, chắc hẳn chị Thư lại có dự án mới muốn giao cho cô. Cô nhấn nút nghe, giọng nói trong trẻo vang lên: "Chào chị Thư."

Đầu dây bên kia, giọng chị Thư, trẻ trung và năng động, mang theo một sự phấn khích rõ rệt. "An Nhiên, chị có tin này muốn báo cho em. Một tin cực kỳ tốt!" Chị Thư không đợi An Nhiên hỏi, tiếp lời ngay: "Công ty chúng ta đang mở chi nhánh mới ở Đà Nẵng, một dự án lớn, với mục tiêu phát triển mạnh mảng nội dung số. Và em biết gì không? Chị đã đề cử em vào vị trí biên tập viên cấp cao ở đó! Đây là một cơ hội vàng, An Nhiên à, một bước tiến lớn cho sự nghiệp của em đấy!"

An Nhiên như chết lặng. "Đà Nẵng?" Cô thì thầm, từ ngữ đó như một quả bom dội vào tâm trí cô, khiến mọi suy nghĩ trong cô ngưng đọng lại. Biên tập viên cấp cao, chi nhánh mới, Đà Nẵng... Tất cả đều là những cụm từ đầy hấp dẫn, gợi mở một tương lai rạng rỡ cho sự nghiệp mà cô hằng mơ ước. Cô đã luôn khao khát được thử sức mình ở một môi trường lớn hơn, năng động hơn, nơi cô có thể phát huy hết khả năng sáng tạo của bản thân. Đây chính là cơ hội mà cô đã chờ đợi bấy lâu.

"Đúng vậy! Đà Nẵng đấy, An Nhiên!" Chị Thư tiếp tục, giọng điệu nhiệt tình không hề giảm sút. "Em sẽ có toàn quyền xây dựng đội ngũ, định hướng nội dung cho chi nhánh mới. Sếp tổng rất tin tưởng vào khả năng của em. Hơn nữa, chế độ đãi ngộ cũng sẽ rất tốt, cao hơn rất nhiều so với hiện tại. Em hãy suy nghĩ thật kỹ nhé, và cho chị câu trả lời sớm nhất có thể. Nhưng chị nghĩ, em không nên bỏ lỡ cơ hội này đâu!"

An Nhiên cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít thở thật sâu. "Vâng, em... em sẽ suy nghĩ ạ. Em cảm ơn chị Thư rất nhiều vì đã tin tưởng em." Cô vừa nói, vừa cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập mạnh trong lồng ngực. Sau vài lời dặn dò nữa, chị Thư cúp máy.

Căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng vọng của từ "Đà Nẵng" trong tâm trí An Nhiên. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lòng vừa rộn ràng bởi một niềm vui khó tả, lại vừa lo lắng đến thắt ruột. Cơ hội lớn... nhưng còn Lâm Dịch thì sao? Cô không ngừng tự hỏi. Mối quan hệ giữa cô và anh mới chỉ thực sự bước ra khỏi cái kén 60 giây kỳ diệu, mới chỉ bắt đầu nếm trải những hương vị của tình yêu thực tế. Họ vừa mới học cách thấu hiểu, cách sẻ chia, cách chấp nhận những điều không hoàn hảo của nhau. Giờ đây, một khoảng cách địa lý lớn như vậy, liệu có phải là một thử thách quá sức?

An Nhiên đứng dậy, đi lại trong phòng. Từng bước chân cô dường như nặng trĩu. Ánh mắt cô nhìn ra cửa sổ một cách vô định, dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng giờ đây không còn mang lại sự bình yên mà chỉ khiến cô thêm bối rối. Cô muốn nắm lấy cơ hội này, thật sự muốn. Đó là ước mơ, là hoài bão của cô. Nhưng cô cũng không muốn đánh mất Lâm Dịch, người đàn ông đã dạy cô cách yêu thương và tin tưởng vào một tình yêu không cần phép màu. Cô biết, anh đã thay đổi vì cô, đã học cách mở lòng, học cách chấp nhận sự bất định. Liệu cô có thể rời bỏ anh, để anh một mình đối mặt với những nỗi sợ cũ? Nỗi sợ về sự lạc lõng, về những điều ngoài tầm kiểm soát?

Trong đầu cô, hình ảnh Lâm Dịch với nụ cười mãn nguyện khi trú mưa cùng cô, với ánh mắt đầy yêu thương khi nói lời "Anh yêu em", cứ hiện lên rõ mồn một. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, từ vòng ôm của anh. Tất cả những điều đó, cô không thể dễ dàng từ bỏ. Nhưng bỏ lỡ cơ hội sự nghiệp này, cô có hối hận không? Sự nghiệp và tình yêu, hai con đường đang rẽ ngang, buộc cô phải đưa ra một lựa chọn khó khăn hơn bao giờ hết. Căn hộ ấm cúng bỗng trở nên ngột ngạt, và An Nhiên, với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa, gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn giờ đây chất chứa đầy sự lo âu, chỉ muốn tìm một nơi nào đó để giãi bày, để tìm kiếm một lời khuyên, một sự an ủi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ lên những mái nhà và con phố. An Nhiên và Mai Hoa ngồi đối diện nhau trong quán cà phê 'Khoảnh Khắc' quen thuộc. Quán vẫn ấm cúng, nhỏ xinh trên con phố yên tĩnh, với tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng ru dương. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn như thường lệ. Nhưng hôm nay, sự thư thái ấy không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang bao trùm An Nhiên. Hai ly cà phê trên bàn đã nguội dần, chứng tỏ cuộc trò chuyện của họ đã kéo dài không ít.

"Vậy là, mày sẽ chuyển công tác vào Đà Nẵng thật sao?" Mai Hoa hỏi, giọng cô bạn thân không còn nhanh nhẹn, dứt khoát như mọi khi mà pha chút trầm tư. Cô nhìn An Nhiên, đôi mắt lanh lợi giờ đây ánh lên vẻ phức tạp của cảm xúc, vừa mừng cho bạn, vừa lo lắng thay. An Nhiên gật đầu nhẹ, chống cằm, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng. "Tao cũng đang không biết phải làm sao đây, Mai Hoa. Một mặt, đây là cơ hội mà tao đã mong ước bấy lâu. Biên tập viên cấp cao, được tự tay xây dựng một chi nhánh mới... Đó là đỉnh cao của sự nghiệp mà tao luôn hướng tới." Cô thở dài thườn thượt, mái tóc dài buông xõa càng làm tăng thêm vẻ ưu tư. "Nhưng mặt khác... còn Lâm Dịch thì sao? Tao và anh ấy vừa mới bắt đầu mọi thứ một cách nghiêm túc. Tình yêu của bọn tao mới chỉ thực sự chớm nở, mới chỉ thoát khỏi '60 giây' thần kỳ để đối mặt với thực tại. Giờ lại phải đối mặt với khoảng cách địa lý lớn như vậy, tao sợ lắm."

Mai Hoa đặt ly cà phê xuống, hơi nghiêng người về phía An Nhiên. "Tao hiểu. Đây đúng là một cơ hội vàng cho mày đó An Nhiên. Mày là người có năng lực, có đam mê, xứng đáng với những gì tốt nhất. Nhưng... còn Lâm Dịch thì sao? Mày mới bắt đầu với anh ấy, bây giờ lại đi xa thế này? Anh ấy là người khó mở lòng, mày biết mà. Nếu mày đi, liệu anh ấy có trở lại vỏ bọc cũ không? Hay là... anh ấy sẽ cảm thấy bị bỏ rơi?" Giọng Mai Hoa đầy sự quan ngại, bởi cô hiểu rõ tính cách của cả hai người bạn.

An Nhiên lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực. "Tao cũng đang nghĩ vậy. Tao rất muốn nắm lấy cơ hội này, nhưng... tao không muốn mọi thứ giữa tao và Lâm Dịch tan vỡ. Tao đã cố gắng rất nhiều để anh ấy mở lòng, để anh ấy học cách tin tưởng. Anh ấy đã thay đổi vì tao, đã chấp nhận những điều không theo kế hoạch. Giờ tao lại là người mang đến một điều 'không theo kế hoạch' lớn như vậy, tao sợ lắm, sợ làm anh ấy tổn thương." Cô siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc ly cà phê thủy tinh. "Tao sợ khoảng cách sẽ giết chết tình yêu của bọn tao. Tao sợ những khoảnh khắc bình dị mà bọn tao đang có sẽ không còn nữa."

"Vậy mày đã nói chuyện với anh ấy chưa?" Mai Hoa hỏi thẳng thừng, ánh mắt cô bạn nghiêm túc. "Mày nghĩ sao về mối quan hệ đường dài? Mày có đủ niềm tin không? Và quan trọng hơn, anh Lâm Dịch có đủ niềm tin không? Tình yêu xa không phải là không thể, nhưng nó đòi hỏi sự tin tưởng tuyệt đối, sự giao tiếp liên tục và nỗ lực từ cả hai phía. Mày phải chuẩn bị tinh thần cho những lúc cô đơn, những lúc nhớ nhung đến phát điên, những lúc ghen tuông vô cớ. Mày có sẵn sàng đánh đổi không?"

An Nhiên im lặng, những câu hỏi của Mai Hoa như những mũi kim châm vào sâu thẳm tâm hồn cô. Cô chưa từng nghĩ đến viễn cảnh đó một cách chi tiết đến vậy. Cô chỉ thấy sự lựa chọn giữa sự nghiệp và tình yêu, mà quên mất rằng, nếu chọn cả hai, cô sẽ phải đối mặt với những khó khăn gì. "Tao... tao chưa nói với anh ấy," cô thì thầm. "Tao không biết phải nói thế nào. Tao sợ anh ấy sẽ thất vọng, sẽ lại khép mình lại."

Mai Hoa thở dài, vỗ nhẹ lên tay An Nhiên. "Nghe này, An Nhiên. Mày phải nói với anh ấy. Ngay bây giờ. Anh Lâm Dịch không còn là người đàn ông chỉ biết né tránh và lý trí nữa rồi. Anh ấy đã thay đổi rất nhiều vì mày. Mày phải tin tưởng vào anh ấy, tin tưởng vào những gì hai đứa đã cùng nhau xây dựng. Nếu tình yêu của hai đứa đủ mạnh, đủ chân thành, thì khoảng cách không phải là vấn đề. Nó chỉ là một thử thách để tình yêu của hai đứa lớn mạnh hơn mà thôi." Mai Hoa nhìn thẳng vào An Nhiên, biểu cảm vừa động viên vừa nghiêm túc. "Nhưng nếu mày không nói ra, nếu mày cứ giữ trong lòng, thì đó mới là thứ sẽ giết chết mối quan hệ này. Hãy cho anh ấy cơ hội để cùng mày đối mặt, cùng mày tìm ra giải pháp. Đừng quên, anh ấy cũng là một nửa của mày mà."

An Nhiên nhìn Mai Hoa, đôi mắt cô bạn thân lấp lánh sự chân thành. Lời nói của Mai Hoa như một luồng gió mát thổi qua tâm trí đang rối bời của cô. Đúng vậy, cô không thể cứ trốn tránh. Cô phải đối mặt, cùng Lâm Dịch đối mặt với quyết định này. Cô phải tin tưởng vào anh, vào tình yêu của họ. Cô gật đầu, một tia quyết tâm lóe lên trong đôi mắt to tròn. "Mày nói đúng. Tao phải nói với anh ấy." Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, dù cho chặng đường phía trước vẫn còn đầy chông gai. Ánh mắt cô hướng về phía đường phố, nơi những ánh đèn lung linh bắt đầu biến thành những vệt sáng dài, báo hiệu một đêm dài của những suy tư và quyết định sắp tới.

***

Đêm đã về khuya, những ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn vì sao trên nền trời đen sẫm. Trong căn hộ chung cư cao cấp của Lâm Dịch, một bản nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đang dìu dặt phát ra từ hệ thống loa, tạo nên một không gian yên tĩnh và có chút trang trọng nhưng vẫn ấm cúng. Mùi gỗ nội thất mới quyện cùng mùi cà phê phảng phất, mang đến cảm giác dễ chịu quen thuộc. Tuy nhiên, bầu không khí quen thuộc ấy giờ đây lại bao trùm bởi một sự căng thẳng ngầm, nặng nề đến lạ.

Lâm Dịch ngồi trên sofa, dáng người cao ráo nhưng hơi gầy của anh tựa vào lưng ghế, ánh mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, anh nhìn An Nhiên đang ngồi cạnh mình. Cô tựa đầu vào vai anh, mái tóc nâu hạt dẻ mềm mại của cô xõa xuống vai anh, nhưng anh cảm nhận được sự bất an đang len lỏi trong từng cử chỉ nhỏ của cô. An Nhiên vừa kể xong câu chuyện về lời đề nghị công việc ở Đà Nẵng. Từ lúc cô bắt đầu nói, đến khi cô kết thúc bằng một tiếng thở dài đầy bất lực, không khí trong phòng chùng xuống, im lặng đến đáng sợ.

Lâm Dịch siết chặt bàn tay An Nhiên đang đặt trong lòng bàn tay anh. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo và run rẩy nhẹ từ những ngón tay cô. Anh đã im lặng lắng nghe, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu mình. Anh hiểu, rất hiểu tầm quan trọng của cơ hội này đối với An Nhiên. Anh biết cô có tài năng, có hoài bão, và khao khát được thể hiện mình. Giờ đây, anh không còn là Lâm Dịch của ngày xưa, người luôn sợ hãi những điều bất ngờ, những kế hoạch bị phá vỡ. Anh đã học được từ An Nhiên cách chấp nhận sự bất định, cách tìm thấy vẻ đẹp trong những điều không theo lý trí. Nhưng dù đã trưởng thành hơn, nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong lòng anh.

"Anh hiểu đây là một cơ hội lớn cho em, An Nhiên," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy. Anh khẽ xoay đầu, nhìn thẳng vào An Nhiên, ánh mắt anh sâu thẳm nhưng đầy thấu hiểu. "Anh biết em đã luôn mơ ước được phát triển sự nghiệp trong một môi trường năng động hơn, được tự mình tạo dựng những điều mới mẻ. Và anh tin em hoàn toàn xứng đáng với vị trí đó." Lời nói của anh không phải là sự xã giao, mà là sự ủng hộ chân thành từ tận đáy lòng.

An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngấn nước. Cô nhìn vào ánh mắt anh, tìm kiếm sự động viên, sự an ủi. "Nhưng... em không biết phải làm sao, Lâm Dịch," cô nói, giọng cô nghẹn lại. "Em không muốn đánh mất những gì chúng ta đã xây dựng. Chúng ta vừa mới bắt đầu mà... Em không muốn xa anh. Em sợ rằng khoảng cách sẽ làm chúng ta dần xa nhau, sợ rằng những khoảnh khắc bình dị, những lần cùng nhau trú mưa, cùng nhau chia sẻ, sẽ không còn nữa." Nỗi sợ hãi hiện rõ trên gương mặt trái xoan của cô, khiến cô trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết. Cô đưa tay còn lại lên nắm chặt lấy bàn tay anh, như muốn níu giữ điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay.

Lâm Dịch khẽ vuốt ve mái tóc cô, sau đó dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang lăn trên má cô. "Anh cũng sợ, An Nhiên," anh thừa nhận, giọng anh khẽ run lên. Đây là một sự yếu lòng hiếm hoi mà anh để lộ ra trước mặt cô. "Nhưng không phải vì khoảng cách, mà vì liệu chúng ta có đủ mạnh mẽ để vượt qua nó hay không. Liệu tình yêu của chúng ta có đủ lớn để giữ lấy nhau, dù cho có muôn vàn thử thách và cám dỗ." Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh thể hiện sự quyết tâm. "Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về điều này, An Nhiên, về tương lai của chúng ta. Về những gì chúng ta sẵn sàng hy sinh, về những gì chúng ta có thể cùng nhau xây dựng, dù cho em có ở Đà Nẵng hay bất cứ đâu."

Anh siết chặt tay An Nhiên, truyền cho cô sự vững chãi và tin tưởng. "Chúng ta không thể cứ trốn tránh. Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ, đúng không? Từ những bất đồng nhỏ nhất cho đến những cơn mưa bất chợt trong cuộc đời. Thì đây cũng là một 'cơn mưa' khác, An Nhiên. Một cơn mưa lớn hơn, nhưng anh tin, chỉ cần chúng ta cùng nhau tìm một mái hiên, cùng nhau trú, cùng nhau giữ chặt lấy nhau, thì chúng ta sẽ vượt qua được." Anh nhìn cô, đôi mắt sắc bén sau cặp kính gọng kim loại mỏng giờ đây ánh lên sự chân thành và tình yêu sâu sắc.

An Nhiên nhìn anh, trái tim cô như được sưởi ấm bởi những lời nói của anh. Cô dựa đầu vào vai anh một lần nữa, cảm nhận sự vững chãi nhưng trong lòng vẫn đầy bất an. Cô biết, anh đã thay đổi rất nhiều, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Anh đã không còn né tránh hay chìm đắm trong nỗi sợ hãi về những điều ngoài tầm kiểm soát. Anh đã chọn đối mặt, cùng cô đối mặt. Nhưng quyết định này quá lớn, quá quan trọng. Nó không chỉ là sự nghiệp của cô, mà còn là tương lai của hai người.

Họ ngồi đó, trong ánh sáng dịu nhẹ của đèn phòng, với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng làm nền, và những ánh đèn thành phố lấp lánh qua cửa sổ. Hai bàn tay vẫn nắm chặt, truyền cho nhau hơi ấm và sự tin tưởng. Họ nhìn nhau, thấu hiểu rằng một quyết định lớn đang chờ đợi họ, một quyết định có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời và tình yêu của họ. Không phải 60 giây, không phải phép màu, mà là sự lựa chọn và nỗ lực của chính họ sẽ định đoạt tương lai. Và An Nhiên biết, dù khó khăn đến đâu, cô cũng sẽ cùng Lâm Dịch đối mặt, bởi vì tình yêu này, đã không còn "chỉ cần đủ", mà đã trở thành tất cả đối với cô. Cô hít thở sâu, một tương lai bất định đang mở ra trước mắt, và cô tự hỏi, liệu họ có đủ dũng cảm để bước tiếp cùng nhau hay không.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free