Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 298: Bình Minh Của Một Lời Hứa
Đêm đã về khuya, thành phố vẫn không ngừng thở hắt ra những ánh đèn vàng vọt, nhưng trong căn hộ của Lâm Dịch, chỉ có ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn làm việc là đủ để xua đi bóng tối cô quạnh. Anh ngồi đó, trước màn hình máy tính với những dòng code phức tạp đang nhảy múa, những biểu đồ thuật toán tinh vi mà đáng lẽ ra phải chiếm trọn sự tập trung của một kỹ sư phần mềm như anh. Nhưng đêm nay, tâm trí anh lại hoàn toàn bị chiếm đóng bởi hình ảnh của An Nhiên, bởi giọt nước mắt lăn dài trên má cô, bởi lời đề nghị công việc ở một thành phố xa lạ và câu hỏi còn bỏ ngỏ về tương lai của họ.
Anh khẽ thở dài, đẩy chiếc ghế ra sau. Tiếng bánh xe ma sát nhẹ trên sàn gỗ, phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm căn phòng. Đứng dậy, anh bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra khoảng không bao la của đô thị đang chìm vào giấc ngủ. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, những vệt sáng của ô tô vẫn còn lướt qua trên đại lộ phía xa, nhưng tất cả đều mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ lùng. Anh nhớ về những đêm trằn trọc trước đây, khi anh còn là một Lâm Dịch của "thế giới bên ngoài" đầy lý trí và kiểm soát. Lúc ấy, những con số, những dự án chính là điều duy nhất anh bận tâm. Nhưng giờ đây, mọi phép tính, mọi logic đều trở nên vô nghĩa trước một thứ cảm xúc mà anh chưa từng dám định nghĩa rõ ràng.
Anh đi đi lại lại trong phòng khách, mỗi bước chân đều chứa đựng sự dằn vặt. Anh pha một ly cà phê đen đặc, mùi thơm đắng lan tỏa, khẽ lùa vào khứu giác anh, đánh thức những giác quan còn đang mơ màng. Hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang len lỏi trong trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu có phải đây là cái giá phải trả cho việc chấp nhận "những điều không cần lý do" mà An Nhiên đã dạy anh?
Cuộc trò chuyện tối qua vẫn văng vẳng bên tai. An Nhiên đã nói, giọng cô nghẹn lại, "Em không muốn đánh mất những gì chúng ta đã xây dựng... Em không muốn xa anh." Nỗi sợ hãi của cô, cũng chính là nỗi sợ hãi của anh. Anh sợ rằng, cái "mái hiên" mà anh đã hứa sẽ cùng cô trú mưa, sẽ không đủ lớn để che chắn cho họ khỏi cơn bão mang tên "khoảng cách" và "thời gian". Anh, một người luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm sự ổn định, đã từng ghét cay ghét đắng mọi sự bất định. Vậy mà giờ đây, An Nhiên lại là tất cả những gì anh không thể kiểm soát, là một biến số khó lường trong cuộc đời được lập trình cẩn thận của anh.
Anh dừng lại trước chiếc kệ sách, đưa tay chạm vào cuốn sổ tay bìa da quen thuộc. Ngày xưa, nó chứa đầy những công thức, những kế hoạch chi tiết cho từng dự án. Nhưng kể từ khi An Nhiên bước vào cuộc đời anh, nó đã trở thành nơi anh ghi lại những dòng suy nghĩ, những cảm xúc hỗn độn mà anh chưa từng dám đối mặt. Anh mở nó ra, lướt qua những trang giấy chi chít chữ viết tay. Anh bắt đầu phác thảo những kịch bản.
*Kịch bản 1: Để An Nhiên đi một mình. Anh ở lại thành phố này, tiếp tục công việc của mình. Họ duy trì mối quan hệ từ xa. Ưu điểm: Anh không phải thay đổi cuộc sống, công việc ổn định. Nhược điểm: Khoảng cách, cô đơn, mối quan hệ có thể dần phai nhạt. Rủi ro: Rất cao.*
Anh gạch bỏ. Chỉ nghĩ đến viễn cảnh đó, một sự trống rỗng lạnh lẽo đã lan khắp lồng ngực. Anh nhớ lại những khoảnh khắc 60 giây, cái ôm đầu tiên, nụ cười lạc quan của cô. Anh nhớ cách cô đã phá vỡ bức tường lý trí của anh, từng chút một, bằng sự dịu dàng và niềm tin của mình. Anh nhớ cái ngày cô không đến thang máy, cảm giác cô đơn tột cùng khi 60 giây trôi qua mà không có cô. Nỗi sợ hãi đó, còn lớn hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào về sự bất định.
*Kịch bản 2: Anh chuyển đến Đà Nẵng cùng An Nhiên. Ưu điểm: Luôn ở bên cô, cùng cô xây dựng tương lai. Nhược điểm: Anh phải từ bỏ công việc hiện tại, tìm một công việc mới ở một môi trường hoàn toàn xa lạ, đối mặt với sự thay đổi lớn. Rủi ro: Trung bình, nhưng đòi hỏi sự dũng cảm và thích nghi cao.*
Anh dừng bút. Anh là một kỹ sư phần mềm giỏi, anh có thể tìm được công việc ở bất cứ đâu. Vấn đề không phải là khả năng, mà là sự sẵn lòng. Sẵn lòng từ bỏ những gì đã quen thuộc, những gì an toàn, để bước vào một tương lai hoàn toàn mới, vì một người. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê vẫn còn vương vấn trong không khí.
Anh bỗng nhớ về những lần họ cùng nhau trú mưa, cùng nhau tìm ra giải pháp cho những vấn đề nhỏ nhặt. An Nhiên đã dạy anh rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng cần những kế hoạch hoàn hảo. Đôi khi, chính những điều bất ngờ, những sự ngẫu hứng lại tạo nên vẻ đẹp riêng. Cô đã dạy anh tin vào "điều không cần lý do", tin vào cảm xúc của trái tim mình.
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh cầm bút, gạch bỏ cả hai kịch bản đã phác thảo. Thay vào đó, anh viết một dòng duy nhất, rõ ràng, dứt khoát, như thể anh đang lập trình lại chính cuộc đời mình: *Cùng An Nhiên đến Đà Nẵng. Tìm việc mới. Xây dựng tương lai chung.*
Anh đặt bút xuống, nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy. Có một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng anh, một sự bình yên mà anh đã không cảm nhận được trong suốt nhiều giờ qua. Anh biết, quyết định này không phải là một quyết định dễ dàng. Nó không hoàn toàn logic, không hoàn toàn an toàn. Nhưng nó là quyết định đúng đắn, là điều mà trái tim anh mách bảo. Anh đã từng sợ hãi "thế giới bên ngoài" thang máy, sợ rằng tình yêu sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn của 60 giây. Nhưng An Nhiên đã chứng minh điều ngược lại. Tình yêu của họ không cần phép màu hay giới hạn thời gian để tồn tại. Nó cần sự dũng cảm, sự thấu hiểu và sự cam kết.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Bình minh đang dần ló dạng, những vệt sáng đầu tiên của ngày mới xé toạc màn đêm đen đặc. Những tia nắng vàng cam yếu ớt bắt đầu nhuộm màu chân trời, xua đi những bóng tối cuối cùng. Tiếng còi xe buổi sáng sớm bắt đầu vọng lên từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư cũng dần trở nên rõ ràng hơn. Mùi cà phê giờ đây không còn mang vị đắng của sự trằn trọc, mà là hương vị của một khởi đầu mới. Anh cảm thấy một luồng năng lượng tươi mới chạy khắp cơ thể. Anh đã đưa ra quyết định. Anh đã chọn tình yêu. Anh đã chọn An Nhiên. Và giờ đây, anh biết mình phải làm gì. Anh sẽ không để cô phải đối mặt với "cơn mưa" này một mình. Anh sẽ cùng cô tìm một mái hiên, dù mái hiên đó có ở bất cứ đâu. Anh sẽ cùng cô xây dựng một tương lai, nơi tình yêu của họ không chỉ "chỉ cần đủ", mà là tất cả.
***
Trong căn hộ nhỏ ấm cúng của An Nhiên, buổi sáng đã bắt đầu với ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ ban công, nơi những chậu hoa nhài vẫn còn đọng sương đêm, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua lá cây và tiếng bước chân lạo xạo của hàng xóm vội vã đi làm, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống đô thị. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ từ chồng sách trên bàn, mang đến một cảm giác yên bình thường ngày.
Nhưng An Nhiên lại không thể cảm nhận trọn vẹn sự yên bình đó. Cô ngồi trước laptop, tay đặt hờ trên bàn phím, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào cửa sổ, như thể đang chờ đợi một điều gì đó, hay một ai đó. Trước mặt cô là cuốn sổ nhỏ, nơi cô thường ghi lại những ý tưởng bài viết, những cảm xúc bất chợt. Đêm qua, cô đã không thể chợp mắt. Lời đề nghị công việc ở Đà Nẵng cứ lởn vởn trong đầu, xen lẫn với ánh mắt lo lắng và đầy thấu hiểu của Lâm Dịch. Cô đã tin tưởng anh, đã dựa vào bờ vai anh, đã cảm nhận sự vững chãi của anh khi anh nói về "cơn mưa" và "mái hiên". Nhưng liệu anh có thực sự tìm được "mái hiên" đó cho cả hai? Hay anh sẽ chọn con đường lý trí, con đường an toàn, để cô phải đi một mình?
Trái tim cô như bị bóp nghẹt bởi sự lo lắng. An Nhiên, vốn là người tin vào "những điều không cần lý do", tin vào định mệnh và những khoảnh khắc kỳ diệu, lại đang phải đối mặt với một thực tế khắc nghiệt: tình yêu không chỉ cần cảm xúc, mà còn cần sự lựa chọn và nỗ lực. Cô đã sẵn sàng chấp nhận mọi thứ, miễn là có Lâm Dịch ở bên. Nhưng liệu anh có sẵn sàng làm điều tương tự không? Cô đặt bút xuống, lướt ngón tay dọc theo những dòng chữ viết tay trong cuốn sổ. Đó là những kỷ niệm về 60 giây, về những cuộc trò chuyện ngắn ngủi mà sâu sắc, về nụ cười hiếm hoi của Lâm Dịch. Chúng là minh chứng cho một tình yêu đã lớn lên từ những điều không tưởng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, dứt khoát và rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. An Nhiên giật mình, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ngập ngừng một vài giây, hít thở sâu để trấn tĩnh bản thân. Liệu có phải là anh? Hay chỉ là người giao hàng, hoặc một hàng xóm? Cô đứng dậy, bước ra cửa, mỗi bước đi đều nặng trĩu những suy đoán và hy vọng.
Khi cánh cửa mở ra, Lâm Dịch đứng đó, sừng sững trong ánh nắng ban mai. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, mái tóc gọn gàng như thường lệ, nhưng đôi mắt anh không còn vẻ nghiêm nghị hay đắn đo như tối qua. Thay vào đó, chúng ánh lên một sự kiên định, một quyết tâm mà An Nhiên chưa từng thấy rõ ràng đến vậy. Khuôn mặt anh tuy có chút mệt mỏi vì một đêm không ngủ, nhưng đường nét góc cạnh giờ đây lại tỏa ra một sự vững chãi, bình yên đến lạ.
"Lâm Dịch?" An Nhiên thốt lên, giọng cô vẫn còn chút ngạc nhiên và hoài nghi.
Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, sau đó bước vào căn hộ của cô. Mùi cà phê thoang thoảng vẫn còn vương trên người anh, quyện với mùi hương hoa nhài dịu nhẹ trong phòng. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sâu thẳm nhưng đầy thấu hiểu.
"Anh đã suy nghĩ rất kỹ, An Nhiên," anh bắt đầu nói, giọng anh trầm ấm, đều đều nhưng chứa đựng một sức nặng của sự quyết đoán. Anh không vòng vo, không rào đón, đi thẳng vào vấn đề, đúng như phong cách của anh. "Anh biết em lo lắng, anh cũng vậy. Nhưng anh không thể để em đi một mình."
An Nhiên đứng lặng, đôi mắt to tròn của cô mở lớn, nhìn chằm chằm vào anh. Cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe.
Lâm Dịch tiến đến gần hơn, đưa tay khẽ chạm vào má cô, ngón tay anh ấm áp và vững chãi. "Cơ hội này là của em, là điều em xứng đáng nhận được. Và anh sẽ không đứng nhìn em từ xa, hay để khoảng cách phá hủy những gì chúng ta đã xây dựng." Anh hít một hơi sâu, đôi mắt sắc bén sau cặp kính gọng kim loại mỏng giờ đây ánh lên sự chân thành và tình yêu sâu sắc. "Anh sẽ cùng em đến Đà Nẵng, An Nhiên."
Câu nói của anh như một dòng nước mát lạnh tưới vào tâm hồn khô cằn vì lo lắng của An Nhiên. Cô không thể thốt nên lời. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự sợ hãi, mà là của sự xúc động và hạnh phúc vỡ òa. Cô nhìn vào ánh mắt anh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự do dự, nhưng chỉ thấy sự kiên định.
"Thật... thật sao, Lâm Dịch?" cô thì thầm, giọng cô nghẹn lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Anh... anh không sợ sao? Công việc của anh, cuộc sống ở đây..."
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh, một nụ cười không cần nhìn đồng hồ, không cần tính toán. "Anh sợ mất em hơn, An Nhiên." Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, sau đó dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt còn vương lại. "Chúng ta đã học cách vượt qua những điều bất ngờ, những 'cơn mưa' nhỏ. Anh tin, chúng ta cũng sẽ vượt qua được 'cơn mưa' lớn này. Anh đã dành cả đêm để nghĩ, để đấu tranh với chính mình, với những logic và sự ổn định mà anh đã từng bám víu. Nhưng cuối cùng, anh nhận ra rằng, điều duy nhất anh không thể mất, chính là em."
Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, ôm chặt. Hơi ấm từ anh lan tỏa, xoa dịu mọi nỗi sợ hãi còn sót lại trong An Nhiên. Cô tựa đầu vào bờ vai vững chãi của anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh. Trong giây phút đó, cô biết, "60 giây" đã không còn là giới hạn của họ. Tình yêu của họ đã bước ra khỏi chiếc thang máy kỳ diệu, bước ra khỏi những định nghĩa thông thường, và trở thành một điều gì đó lớn lao hơn, chân thật hơn. Nó đã trở thành một lựa chọn, một cam kết, một tương lai được xây dựng bằng sự dũng cảm và niềm tin.
***
Công viên Trung Tâm vào buổi trưa rực rỡ nắng. Những tia nắng vàng ươm xuyên qua tán lá cây cổ thụ, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên thảm cỏ xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió xào xạc qua lá, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, thanh bình. Đâu đó, tiếng trò chuyện râm ran của những người đi dạo, tiếng trẻ con cười đùa ở sân chơi, và tiếng rao hàng lanh lảnh của người bán kem hay bánh mì kẹp vang vọng, mang đến một sức sống tươi mới cho không gian. Mùi cỏ cây xanh tươi, mùi đất ẩm sau những giọt mưa đêm qua, và thoang thoảng hương hoa nhài từ những bụi cây ven đường, len lỏi vào khứu giác, khiến lòng người thư thái.
Lâm Dịch và An Nhiên đi bộ chậm rãi trên con đường đá lát quanh hồ. Họ nắm chặt tay nhau, không còn chút gượng gạo hay lo lắng nào. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, mang theo sự vững chãi và bình yên. Vẻ mặt anh giờ đây không còn sự đấu tranh nội tâm, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một niềm hạnh phúc thầm kín. An Nhiên tựa đầu vào vai anh, cảm nhận từng nhịp bước chân đều đặn của anh, như thể mọi lo âu đã tan biến theo làn gió nhẹ.
"Anh đã nghĩ rất kỹ," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, vang lên giữa không gian yên ắng của công viên. Anh khẽ siết chặt tay cô. "Anh sẽ tìm cách chuyển công tác, hoặc nếu không thể, anh sẽ tìm một công việc mới ở Đà Nẵng. Anh sẽ không để em phải một mình đối mặt với thử thách này."
An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô vẫn còn đọng lại chút nước mắt hạnh phúc. "Thật sao, Lâm Dịch? Anh không sợ sao? Anh đã luôn yêu thích công việc của mình ở đây..."
Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi của anh giờ đây trở nên thật rạng rỡ dưới ánh nắng. "Anh sợ mất em hơn, An Nhiên. Anh đã từng sợ những điều ngoài tầm kiểm soát, sợ sự bất định. Nhưng em đã dạy anh rằng, có những điều không cần lý do để tin, để yêu." Anh dừng lại bên một chiếc ghế đá cổ kính, kéo cô ngồi xuống. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua những điều tưởng chừng như không thể, từ 60 giây kỳ diệu đến những 'cơn mưa' bất chợt. Anh tin, chúng ta cũng sẽ cùng nhau xây dựng được một cuộc sống mới ở một thành phố mới."
An Nhiên nhìn anh, trái tim cô như được sưởi ấm bởi những lời nói chân thành của anh. Anh đã thay đổi rất nhiều, không còn là Lâm Dịch của những con số và logic khô khan. Anh đã trở thành một người đàn ông dũng cảm, sẵn sàng vượt qua mọi rào cản vì tình yêu.
"Vậy... chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?" cô hỏi, giọng cô chứa đựng sự háo hức xen lẫn chút e dè.
Lâm Dịch đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt anh nhìn về phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng của thành phố hòa vào nền trời xanh biếc. "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách tìm hiểu về Đà Nẵng, về những cơ hội ở đó. Anh sẽ tìm kiếm các công ty công nghệ, em sẽ tìm hiểu về tạp chí của chị Thư. Chúng ta sẽ cùng nhau lập kế hoạch, nhưng lần này, kế hoạch sẽ linh hoạt hơn, và sẽ luôn có chỗ cho những điều bất ngờ."
Anh khẽ cười, nụ cười đó khiến An Nhiên cũng phải bật cười theo. "Anh vẫn không thể bỏ được thói quen lập kế hoạch à?"
"Không phải là bỏ được," anh đáp, "mà là học cách điều chỉnh. Em đã dạy anh rằng, đôi khi, những kế hoạch tốt nhất lại là những kế hoạch có thể thay đổi. Điều quan trọng nhất là chúng ta có nhau để cùng đối mặt với mọi thay đổi." Anh siết chặt tay cô thêm lần nữa. "Và anh tin, dù ở bất cứ đâu, dù có bao nhiêu giây trong một ngày, miễn là có em, thì đó sẽ là một cuộc sống ý nghĩa."
An Nhiên tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên lan tỏa. Cô ngước nhìn lên bầu trời xanh trong, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Không còn là những 60 giây kỳ diệu trong chiếc thang máy cũ kỹ, mà là một cuộc đời thực, với những lựa chọn, những khó khăn, và cả những hạnh phúc vô bờ bến. Tình yêu của họ đã không còn "chỉ cần đủ", mà đã trở thành tất cả. Họ đã không chỉ vượt qua rào cản của thời gian, của lý trí, mà còn vượt qua cả nỗi sợ hãi về tương lai.
Họ ngồi đó, dưới bóng cây xanh mát, nắm tay nhau, nhìn về phía xa, nơi chân trời rộng mở. Đó không chỉ là một cái kết cho một chương, mà là một khởi đầu mới, một lời hứa cho một tương lai mà họ sẽ cùng nhau vẽ nên, từng khoảnh khắc một, không cần phép màu, chỉ cần tình yêu và sự dũng cảm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.