Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 42: Ánh Mắt Giao Thoa Giữa Khoảng Lặng
Ánh nắng chiều rải một thảm vàng nhạt qua khung cửa sổ lớn của văn phòng, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà bóng loáng. Không khí cuối ngày thường mang theo mùi cà phê nhạt còn vương vấn và tiếng gõ bàn phím lạch cạch thưa thớt, nhưng hôm nay, với Lâm Dịch, mọi thứ dường như bị bóp méo, xa lạ. Anh ngồi trước màn hình máy tính, cố sức dán mắt vào những dòng code phức tạp đang hiện hữu, những ký tự nhảy múa trên nền đen lẽ ra phải là thế giới anh thuộc về, là nơi anh tìm thấy sự logic và trật tự. Thế nhưng, tâm trí anh lại như một con thuyền không neo, liên tục bị kéo về phía chiếc đồng hồ đeo tay, về phía một con số duy nhất: 18:30.
Anh kiểm tra thời gian một cách vô thức, mỗi lần kim giây nhích lên là một lần lồng ngực anh như bị thắt chặt hơn một chút. Một sự bồn chồn khó tả, một thứ cảm giác mà trước đây anh sẽ gán cho là "lỗi hệ thống" trong lịch trình cá nhân, giờ đây lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Nó không còn là sự khó chịu của việc mất kiểm soát, mà là một sự mong đợi mơ hồ, một khao khát được lấp đầy. Anh tự hỏi, tại sao anh lại phải trải qua những cảm giác phi lý này? Một kỹ sư phần mềm như anh, người luôn sống theo lịch trình chính xác đến từng phút giây, giờ đây lại để tâm trí mình trôi dạt theo những dòng chảy cảm xúc không tên. Anh cau mày, cố gắng tập trung lại vào màn hình, nhưng hình ảnh An Nhiên với nụ cười dịu dàng và đôi mắt biết nói cứ hiện lên, che khuất mọi thuật toán. Mùi mực mới từ những tập tài liệu trên bàn cũng không thể khiến anh tĩnh tâm.
"Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?"
Giọng nói của Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi với cặp kính cận và vẻ mặt còn non nớt, vang lên bất ngờ, khiến Lâm Dịch khẽ giật mình. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua cậu thanh niên đang đứng cạnh bàn, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ. Ánh mắt anh nhanh chóng trở lại vẻ nghiêm nghị thường ngày, che giấu đi sự xao nhãng vừa rồi. Anh không muốn bất kỳ ai, đặc biệt là một cậu thực tập sinh tò mò, nhận ra sự thay đổi bất thường trong anh. Thế giới của anh, dù đang biến động, vẫn phải giữ vẻ ngoài ổn định, kiểm soát.
"Không có gì," Lâm Dịch đáp, giọng anh trầm và có chút gắt gỏng hơn bình thường. Anh không muốn bất kỳ ai, đặc biệt là một cậu thực tập sinh tò mò, nhận ra sự thay đổi bất thường trong anh. "Cậu cứ làm theo hướng dẫn cũ."
Đức Anh hơi rụt rè, gật đầu rồi quay đi, nhưng Lâm Dịch biết cậu ta vẫn còn nghi hoặc. Anh thở dài, lướt qua màn hình máy tính một cách vô định, ngón tay gõ nhịp trên bàn phím nhưng không hề nhập thêm một dòng code nào. Đồng hồ đã chỉ 18:15. Anh biết mình không thể ngồi đây thêm nữa. Anh cần phải hành động, cần phải di chuyển về phía thang máy. Nhưng làm sao để không lộ vẻ mong chờ?
Anh đứng dậy, chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mỏng trên sống mũi, rồi vờ như đang tìm kiếm một tập tài liệu quan trọng trên giá sách gần cửa. Anh đi đi lại lại vài bước, cố gắng duy trì vẻ tự nhiên. Mùi giấy cũ và bụi nhẹ từ các kệ sách không thể xua đi mùi cà phê còn vương vấn và sự căng thẳng trong không khí cuối ngày làm việc. Từng bước chân của anh đều được tính toán, không nhanh quá để lộ sự vội vàng, cũng không chậm quá để lỡ mất "cơ hội". Anh liếc nhìn qua ô cửa kính ra hành lang, nơi dẫn đến khu thang máy. Một vài đồng nghiệp đã bắt đầu ra về, tiếng nói cười râm ran xa xa.
Lâm Dịch cảm thấy như mình đang tham gia vào một vở kịch mà anh là đạo diễn kiêm diễn viên chính, phải che giấu đi động cơ thật sự của mình. Anh lấy cớ đi vệ sinh, sau đó vòng qua khu vực pha cà phê, rồi mới thong thả bước về phía thang máy. Mỗi bước đi, anh đều cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình đang tăng tốc. Đây là một cảm giác hoàn toàn mới lạ, một sự phấn khích ngấm ngầm mà anh chưa từng trải qua, vượt xa những dự án thành công hay những thuật toán được giải mã hoàn hảo. Anh không còn tự nhủ đó là một sự "kiểm tra hệ thống" nữa. Anh đã chấp nhận rằng đó là sự mong chờ. Mong chờ điều gì? Mong chờ ai? Anh không cần phải gọi tên nó. Chỉ cần biết rằng nó đang tồn tại. Anh tự nhủ, dù anh không thể lý giải được những gì đang diễn ra, anh đã hoàn toàn chấp nhận nó. Anh chấp nhận "điều không cần lý do" mà An Nhiên mang đến. Anh chấp nhận sự mất kiểm soát này, thậm chí còn khao khát nó.
***
Khi anh đến khu vực thang máy, đồng hồ đã chỉ 18:27. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vừa kịp. Anh ấn nút gọi thang máy, tiếng 'kít' quen thuộc của cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra, như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác. Mùi kim loại cũ và không khí hanh hao đặc trưng của không gian đóng kín ngay lập tức xộc vào khứu giác anh. Anh bước vào, cố giữ vẻ bình thản nhất có thể, nhưng ánh mắt anh không ngừng lướt qua tấm gương phản chiếu, như thể mong chờ một điều gì đó. Anh không biết An Nhiên sẽ đến hay không, nhưng một phần sâu thẳm trong anh biết rằng cô sẽ đến. Cô luôn đến.
Vài giây sau, như một định mệnh đã được an bài, An Nhiên xuất hiện. Cô bước đến, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, với một chiếc kẹp tóc nhỏ hình bông hoa màu trắng cài lệch bên thái dương. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, đôi mắt to tròn long lanh như chứa đựng cả một bầu trời sao, phản chiếu sự tò mò và một chút tinh nghịch quen thuộc. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhẹ nhàng, phản ánh tính cách phóng khoáng và yêu đời của cô. Lâm Dịch bất giác chú ý đến chi tiết đó. Một chiếc kẹp tóc mới. Nó khiến cô trông càng thêm dịu dàng và tươi tắn.
"Chào anh," An Nhiên cất tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của thang máy, phá vỡ sự im lặng căng thẳng mà Lâm Dịch đã vô thức tạo ra. Cô không hỏi han nhiều, chỉ một lời chào đơn giản nhưng đủ ấm áp để xua tan đi sự lạnh lẽo của kim loại và không khí điều hòa.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, cố gắng đáp lại bằng một giọng điệu tự nhiên nhất có thể. "Chào cô." Anh không thể giấu được sự rung động nhẹ trong giọng nói. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm tràn ngập khi cô xuất hiện, như thể một phần thiếu vắng trong ngày của anh đã được lấp đầy. Thang máy bắt đầu di chuyển lên, tiếng rít nhẹ của dây cáp quen thuộc, mang theo cảm giác chật chội nhưng cũng đầy thân mật.
Và rồi, đúng 18:30:00.
Thế giới bên ngoài lại một lần nữa 'đóng băng'. Tiếng ồn ào của thành phố như bị bóp nghẹt, những hình ảnh người đi đường vội vã hóa đá, chiếc xe máy đang lao vút bỗng đứng yên giữa không trung, chiếc lá vàng đang rơi cũng lơ lửng bất động. Thời gian, một lần nữa, cúi đầu trước "thế giới riêng" của họ.
Họ đứng đối diện nhau, trong không gian tĩnh lặng đến lạ lùng. Ánh mắt họ giao thoa, không cần lời nói, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Lâm Dịch nhìn cô, anh không còn cảm thấy ngượng nghịu hay bối rối như những lần đầu. Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ, một cảm giác thuộc về. Anh để ánh mắt mình lướt qua khuôn mặt trái xoan của cô, đôi mắt to tròn, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Anh nhận ra mình không còn cố gắng lý giải hiện tượng này nữa. Anh chỉ đơn giản là đang sống trong nó, cùng cô. Từng đường nét trên khuôn mặt cô, từng biểu cảm nhỏ nhất đều được anh thu vào tầm mắt, như thể anh muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc này, từng chi tiết nhỏ nhất của cô.
An Nhiên khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ quen thuộc mà anh đã bắt đầu ghi nhớ. Đôi mắt cô lấp lánh như đang mời gọi anh khám phá. Anh hơi cụp mắt xuống, giả vờ nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, nhưng thực chất là để thu lại cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng. Anh cảm thấy mình như một đứa trẻ đang đứng trước một món đồ chơi mới lạ, vừa tò mò, vừa bối rối. Anh lại ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt anh dừng lại ở chiếc kẹp tóc hình bông hoa trắng. Nó nhỏ bé, đơn giản, nhưng lại mang đến một cảm giác tươi mới cho cả không gian này, một sự chú ý vượt ra ngoài phạm vi "nghiên cứu" hiện tượng. Anh tự hỏi, cô có chọn nó đặc biệt cho ngày hôm nay không, hay đó chỉ là một sự ngẫu nhiên?
An Nhiên khẽ chạm tay vào cuốn sổ nhỏ cô đang cầm, cuốn sổ bìa da đã hơi sờn, với một cây bút chì nhỏ kẹp bên trong. Đó là nơi cô ghi lại những ý tưởng, những câu chuyện, những điều "không cần lý do" mà cô tin tưởng. Nó là một phần của thế giới của cô, thế giới mà anh đang dần muốn tìm hiểu, một thế giới không hề có code hay thuật toán, nhưng lại có sức hút mãnh liệt hơn bất kỳ thứ gì anh từng biết.
Bất chợt, thang máy khẽ rung lên một cái, một sự lắc nhẹ quen thuộc, và tay Lâm Dịch vô tình chạm nhẹ vào tay An Nhiên. Một cái chạm thoáng qua, như một làn gió nhẹ lướt qua da thịt, nhưng lại như một dòng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh giật mình rút tay lại, cảm giác ngượng ngùng thoáng hiện, nhưng An Nhiên chỉ mỉm cười, đôi mắt cô không hề có chút trách móc hay bối rối, chỉ có sự thấu hiểu. Cái chạm đó, dù vô tình, lại như một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đang lơ lửng giữa khoảng không của thời gian ngưng đọng. Nó không chỉ là một cái chạm vật lý, mà còn là một cái chạm cảm xúc, một sự xác nhận không lời về mối liên kết đặc biệt giữa họ.
Trong 60 giây này, họ không nói nhiều. Lời nói dường như trở nên thừa thãi. Mọi thứ được thể hiện qua ánh mắt, qua những cử chỉ nhỏ, qua sự hiện diện của nhau. Lâm Dịch cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc, một sự yên bình mà anh chưa từng biết đến trước đây. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, cố gắng đọc lấy những suy nghĩ, những cảm xúc mà cô đang che giấu. Anh tự hỏi, liệu cô có cảm thấy giống anh không? Liệu cô cũng đang mong chờ những khoảnh khắc này, mong chờ sự hiện diện của anh? Liệu cô có nhận ra rằng anh đang dần thay đổi, dần chấp nhận những điều phi logic nhất vì cô?
An Nhiên vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt cô, Lâm Dịch thoáng thấy một tia buồn man mác, một sự tiếc nuối khi khoảnh khắc này sắp kết thúc. Anh chợt nhận ra, không chỉ mình anh là người đang trải qua những cảm xúc phức tạp này. Cô cũng vậy. Cô cũng trân trọng từng giây phút, và có lẽ, cũng khao khát nó kéo dài hơn, khao khát một sự kết nối không bị giới hạn bởi thời gian và không gian.
***
Chiếc đồng hồ của Lâm Dịch nhấp nháy, báo hiệu 18:31:00.
Tiếng 'ting' chói tai vang lên, kéo họ về thực tại một cách đột ngột. Cánh cửa thang máy mở ra. Thế giới bên ngoài chợt sống động trở lại. Tiếng còi xe inh ỏi từ xa, tiếng người nói chuyện rôm rả, mùi khói xe và không khí điều hòa lạnh lẽo của sảnh tòa nhà ập đến, xua đi sự yên bình vừa rồi. Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng vàng rực rỡ qua cửa kính lớn của sảnh, vẽ nên những bóng dài trên nền đá cẩm thạch. Người đàn ông đang chỉnh cà vạt khẽ càu nhàu vì bị gián đoạn, người phụ nữ đang bước đi tiếp tục vội vã. Mọi thứ lại chuyển động, hối hả, vội vàng như chưa từng có khoảnh khắc nào dừng lại.
Lâm Dịch và An Nhiên khẽ giật mình. Ánh mắt họ chạm nhau lần nữa, trao nhau một nụ cười thấu hiểu, như một lời chào tạm biệt cho thế giới riêng vừa khép lại. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đã đủ để gieo những hạt mầm tò mò và khao khát trong lòng Lâm Dịch. Anh biết, "thế giới của chúng ta" không chỉ giới hạn trong 60 giây nữa. Nó đã bắt đầu len lỏi vào cuộc sống của anh, vào tâm trí anh, và anh không thể, cũng không muốn, thoát ra khỏi nó. Cảm giác trống rỗng khi thế giới đặc biệt này tan biến giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết, một sự trống trải mà anh từng nghĩ mình sẽ không bao giờ cảm nhận được.
An Nhiên bước ra khỏi thang máy, hòa vào dòng người tan tầm đang đổ ra khỏi tòa nhà. Cô quay đầu lại, nụ cười rạng rỡ của cô vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt cô, Lâm Dịch lại thấy thoáng qua một chút buồn bã, một sự tiếc nuối không thể gọi thành tên. Một khao khát về sự kết nối không bị giới hạn bởi thời gian và không gian.
"Hẹn gặp lại anh ngày mai," cô nói, giọng cô vẫn trong trẻo nhưng mang theo một chút trầm lắng. Lời nói đó như một sợi dây níu giữ anh lại, một lời hứa cho một khoảnh khắc an yên khác trong dòng đời vội vã.
Lâm Dịch gật đầu. "Ngày mai." Lời đáp của anh chắc chắn, không chút do dự. Anh biết, anh sẽ lại có mặt ở đây, vào đúng 18:29, chờ đợi cô. Anh không còn coi đó là một sự ngớ ngẩn, mà là một điều hiển nhiên, một phần không thể thiếu trong ngày của anh. Anh không còn sợ hãi sự bất định, mà khao khát được khám phá nó, cùng cô.
Anh dõi theo bóng lưng cô, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ khẽ đung đưa theo từng bước chân. Chiếc váy xanh nhạt của cô dần khuất sau đám đông. Cô hòa vào đám đông, nhưng hình ảnh chiếc kẹp tóc bông hoa trắng vẫn in đậm trong tâm trí anh, một chi tiết nhỏ nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Anh tự hỏi An Nhiên sẽ đi đâu, làm gì sau khi rời khỏi tòa nhà. Cô có về nhà ngay không? Cô có gặp gỡ bạn bè không? Hay cô sẽ đến một quán cà phê quen thuộc nào đó, ngồi viết lách trong cuốn sổ nhỏ của mình? Những câu hỏi cứ thế hiện lên trong đầu anh, không logic, không có mục đích rõ ràng, nhưng lại chiếm trọn tâm trí anh. Anh muốn biết mọi thứ về cô, về thế giới của cô ngoài 60 giây ngắn ngủi này.
Cảm giác 'hụt hẫng nhẹ' từ chương trước giờ đây rõ ràng hơn một chút, nó không còn mơ hồ nữa. Nó là một sự trống trải khi không gian đặc biệt vừa biến mất, khi An Nhiên không còn ở ngay trước mắt anh. Lâm Dịch siết chặt quai cặp, bước đi chậm rãi hơn bình thường, mắt vẫn dõi theo hướng An Nhiên đã đi, như muốn níu giữ hình bóng cô thêm một chút. Anh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ đeo tay, như một thói quen, nhưng lần này, hành động đó không còn là để kiểm soát thời gian, mà là để nhắc nhủ bản thân về một lời hứa, một sự mong chờ. Anh không còn tìm kiếm lý do. Anh chỉ tìm kiếm cô. Và một "ngày mai" khác, nơi những điều không theo quy tắc lại trở nên đẹp đẽ, đủ đầy.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.