Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 56: Vết Sẹo Ẩn Sau Nụ Cười
Cánh cửa thang máy nặng nề từ từ mở ra, trả họ về với sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, nơi ánh đèn neon trắng lạnh lẽo chiếu rọi, nơi mùi không khí điều hòa lạnh nhạt hòa quyện với mùi nước lau sàn mới. Thế giới bên ngoài ập đến, ồn ã và vội vã, cắt ngang sự tĩnh lặng và kết nối sâu sắc của khoảnh khắc vừa rồi. Tiếng bước chân vội vã, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cửa tự động mở ra đóng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hối hả, như muốn cuốn phăng đi những cảm xúc mong manh vừa được chia sẻ.
An Nhiên mỉm cười, nhưng nụ cười đó buồn bã hơn bao giờ hết. "Tạm biệt, Lâm Dịch," cô nói, giọng cô có chút mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ nhẹ nhàng, như thể muốn che giấu đi sự yếu đuối vừa được hé lộ. Cô bước ra khỏi thang máy, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hòa vào dòng người đông đúc đang vội vã rời tòa nhà. Bóng lưng cô hơi gầy, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm mà chỉ có 60 giây và những ký ức tuổi thơ mới có thể tiết lộ. Cô vẫn siết chặt cuốn sổ trong tay, như thể đang níu giữ những mảnh ký ức vừa được chia sẻ, những cảm xúc mong manh vẫn còn đọng lại. Cô không quay đầu lại, không muốn Lâm Dịch nhìn thấy giọt nước mắt đang chực trào trên khóe mi.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, như thể một phần tâm hồn anh vẫn còn kẹt lại trong 60 giây vừa rồi, trong câu chuyện tuổi thơ đầy nước mắt và sự kiên cường của An Nhiên. Anh bước ra khỏi thang máy, đi dọc hành lang vắng vẻ sau giờ làm, tiếng bước chân anh vang vọng trên nền gạch hoa lạnh lẽo. Nhưng tâm trí anh hoàn toàn đảo lộn. Anh chưa bao giờ nghĩ An Nhiên lại có một quá khứ như vậy, một quá khứ đã tôi luyện nên một người con gái vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ đến lạ thường. Nụ cười lạc quan của cô, thứ mà anh đã từng nghĩ là biểu hiện của sự vô tư, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không phải là một nụ cười tự nhiên, mà là một nụ cười được lựa chọn, được tạo ra từ sự đau khổ, một bằng chứng cho ý chí sinh tồn phi thường của cô.
Anh thở dài, một tiếng thở dài không còn là sự trầm tư đơn thuần, mà chất chứa một nỗi niềm khó tả, một sự pha trộn giữa đồng cảm, ngưỡng mộ và một chút xót xa. Anh đã từng nghĩ mình không cần những điều "không kiểm soát được", nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng chính những điều không kiểm soát được đó, những bí mật ẩn giấu sâu thẳm trong tâm hồn An Nhiên, lại đang lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn anh, đánh thức những cảm xúc mà anh chưa từng biết đến. Anh muốn hỏi thêm, muốn tìm hiểu sâu hơn về câu chuyện của cô bé An Nhiên lạc lõng trong công viên, muốn biết điều gì đã xảy ra sau đó, ai đã nâng đỡ cô, ai đã giúp cô tìm lại tiếng cười. Anh muốn biết thêm về gia đình cô, về những người đã nuôi dưỡng nên một người con gái vừa lạc quan vừa ẩn chứa nỗi ưu tư này.
Sự thay đổi trong cách Lâm Dịch nhìn nhận An Nhiên là một điều không thể phủ nhận. Cô không còn là biên tập viên tự do với nụ cười rạng rỡ anh gặp mỗi chiều, mà là một người phụ nữ sâu sắc, với một nội tâm phong phú và một quá khứ đầy bi kịch nhưng cũng tràn đầy sức sống. Anh cảm thấy một khao khát mạnh mẽ muốn hiểu cô hơn, không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi này, mà còn trong thế giới thực, thế giới bên ngoài thang máy. Anh muốn biết cuộc sống của An Nhiên diễn ra như thế nào khi không có anh, khi không có "phép màu" của 60 giây. Anh muốn là người bạn mà cô đã mong ước, một người lắng nghe không phán xét, một người có thể chia sẻ những gánh nặng mà cô đã tự mình gánh vác suốt bao năm.
Anh biết rằng anh sẽ mong chờ ngày mai, không chỉ để gặp cô, mà còn để cô có thể tiếp tục câu chuyện còn dang dở. Anh mong chờ để được làm người bạn lắng nghe mà cô đã luôn mong ước, một người không phán xét, chỉ đơn thuần là ở bên cạnh. Và hơn thế nữa, anh mong chờ để xem liệu anh có thể tìm thấy một phần phép màu nào đó, một lý do để mỉm cười, trong thế giới thực cùng cô, như cách cô đã tự tạo ra phép màu cho chính mình. Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm thành phố, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một tia sáng mới vừa được thắp lên, soi rọi một con đường mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ bước đi.
***
Trong văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, ánh nắng chiều đã bắt đầu nhạt dần, đổ những vệt vàng cam lên các ô cửa kính và len lỏi vào từng góc bàn làm việc. Tiếng gõ bàn phím vẫn rì rầm như một bản hòa tấu bất tận của năng suất, tiếng điện thoại reo khẽ ở phòng ban khác, tiếng máy in từ phòng thư ký ở cuối hành lang đều đặn nhả giấy, và tiếng chuông đồng hồ điểm mỗi giờ vẫn vang lên một cách vô tri. Mùi gỗ mới từ những chiếc bàn làm việc hiện đại hòa quyện với mùi cà phê đen đậm đặc đang bốc hơi từ những chiếc cốc trên bàn, đôi khi xen lẫn mùi giấy tờ mới. Bầu không khí vốn dĩ trang trọng và chuyên nghiệp, nhưng hôm nay, với Lâm Dịch, nó lại mang một vẻ căng thẳng, nặng nề. Anh ngồi đó, trước màn hình máy tính hiển thị những dòng code phức tạp, nhưng ánh mắt anh lại vô hồn, lướt qua mà không thực sự nhìn thấy.
Anh cố gắng ép mình tập trung, cố gắng tìm lại sự logic và trật tự vốn có của thế giới anh. Nhưng từng chi tiết trong câu chuyện của An Nhiên, từng lời cô kể về tuổi thơ, về gánh nặng gia đình, về nụ cười được "lựa chọn" ấy, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí, như những dòng code bị lỗi không thể vá, phá vỡ mọi thuật toán anh đã xây dựng cho cuộc đời mình. Màn hình máy tính trước mặt anh như một tấm gương phản chiếu sự hỗn loạn trong đầu. Anh gõ phím chậm rãi, những ngón tay như nặng trĩu, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng thật khẽ, đủ để chỉ mình anh nghe thấy. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng anh không hề quan tâm đến những con số hay thuật toán trên màn hình, cũng chẳng để ý đến khung cảnh đẹp đẽ bên ngoài. Tâm trí anh trôi dạt về một công viên cũ kỹ, về một cô bé An Nhiên bé nhỏ lạc lõng giữa dòng đời.
"Vô lý," anh lẩm bẩm trong đầu, một từ mà anh thường dùng để bác bỏ những điều không thể giải thích. Nhưng lần này, nó không còn sức mạnh trấn an anh nữa. "Một cô gái tin vào định mệnh, tin vào phép màu... lại mang trong mình những gánh nặng ấy? Tại sao mình lại cảm thấy... khó chịu đến vậy khi nghĩ về nó? Nó không phải việc của mình. Mình nên tập trung vào công việc." Nhưng càng cố gắng gạt bỏ, hình ảnh An Nhiên với nụ cười buồn bã khi rời thang máy càng hiện rõ. Anh nhớ cái cách cô siết chặt cuốn sổ, nhớ ánh mắt lẩn tránh của cô khi nói lời tạm biệt. Anh tự hỏi, đằng sau nụ cười "được lựa chọn" ấy, còn bao nhiêu vết sẹo mà anh chưa từng thấy? Bao nhiêu nỗi buồn mà cô đã giấu kín sau vẻ lạc quan giả dối?
Một bóng người lướt qua bàn anh. Đó là Thảo Vy, đồng nghiệp cùng phòng, xinh đẹp và luôn ăn mặc thời trang, gọn gàng. Cô nàng luôn tự tin và nhạy bén, thường xuyên để ý đến mọi thứ xung quanh. Thảo Vy liếc nhìn Lâm Dịch, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô nhận ra sự khác lạ của anh, một sự mất tập trung hoàn toàn trái ngược với phong thái chuyên nghiệp thường ngày của anh. Lâm Dịch, người luôn kiểm soát mọi thứ, người mà những bảng số liệu và thuật toán là lẽ sống, giờ đây lại như một cỗ máy bị đoản mạch.
"Lâm Dịch, anh có vẻ hơi... mất tập trung dạo này?" Thảo Vy dừng lại bên bàn anh, giọng nói của cô có chút tò mò nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. Cô kéo nhẹ chiếc ghế phụ ra, ngồi xuống đối diện anh, khiến anh giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Ánh mắt cô dò xét, như muốn đọc được điều gì đó trên khuôn mặt vốn ít biểu cảm của anh.
Lâm Dịch khẽ giật mình, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh. Anh đẩy cặp kính gọng kim loại mỏng lên sống mũi, cố gắng che giấu đi sự bối rối. "Không có gì, chỉ là... một vài vấn đề kỹ thuật đang khiến tôi suy nghĩ," anh nói, giọng đều đều, cố gắng giữ sự khách quan. Nhưng chính anh cũng cảm thấy lời nói của mình thiếu thuyết phục. Anh là một kỹ sư phần mềm, một người luôn tự tin giải quyết mọi "vấn đề kỹ thuật" một cách nhanh chóng và hiệu quả. Vấn đề anh đang gặp phải rõ ràng không nằm trong phạm vi đó.
Thảo Vy mỉm cười nhẹ. "Thật sao? Hay là 'vấn đề' đó có liên quan đến một người nào đó mà tôi biết? Dạo này anh thường về muộn hơn mọi khi, và ánh mắt anh có vẻ... mơ màng hơn." Cô nói, cố tình nhấn nhá chữ "mơ màng". Cô biết Lâm Dịch là người có lịch trình chính xác đến từng phút, việc anh thay đổi thói quen là một điều bất thường.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Anh không thích bị người khác soi mói vào cuộc sống riêng tư, đặc biệt là khi anh đang phải vật lộn với chính những cảm xúc mà anh không thể lý giải. "Chắc cô nhầm rồi," anh đáp cụt lủn, quay lại nhìn màn hình máy tính, cố ra vẻ bận rộn. "Tôi có một deadline quan trọng." Anh không muốn kéo dài cuộc trò chuyện này thêm nữa. Mọi lời nói của Thảo Vy chỉ càng khiến anh thêm khó chịu, bởi vì cô đã chạm đúng vào điểm yếu của anh lúc này: sự mất kiểm soát.
Thảo Vy nhún vai, đứng dậy. "Được thôi, nếu anh đã nói vậy." Cô nhìn anh thêm một lúc, ánh mắt vẫn đầy tò mò, trước khi quay gót rời đi. "Nhưng nếu có gì cần tâm sự, cứ nói với tôi nhé. Đôi khi, một góc nhìn khác có thể giúp anh tìm ra lỗi trong 'thuật toán' của mình đấy." Giọng cô vang lên nhẹ nhàng trước khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt anh.
Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm khi Thảo Vy rời đi. Anh biết Thảo Vy không có ý xấu, nhưng những lời cô nói lại càng xoáy sâu vào sự bối rối trong lòng anh. Anh đã từng là một người sống theo lịch trình chính xác, mọi thứ đều được tính toán và kiểm soát. Nhưng giờ đây, một cô gái với nụ cười buồn, một câu chuyện tuổi thơ đầy bi kịch, và 60 giây kỳ diệu đã phá vỡ hoàn toàn "thuật toán" cuộc đời anh. Anh biết, "lỗi" này không thể được vá bằng những dòng code hay logic khô khan. Nó nằm sâu hơn, ở một nơi mà anh chưa từng dám chạm tới: trái tim anh. Anh cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn hiểu thêm về An Nhiên, không chỉ là những dữ liệu bề mặt, mà là những cảm xúc, những nỗi đau, những giấc mơ đã định hình nên cô. Anh muốn biết liệu cô có đang ổn không, liệu nụ cười của cô hôm nay có bớt buồn hơn một chút không.
***
Đêm đã buông xuống trên thành phố, mang theo sự tĩnh lặng hiếm hoi sau một ngày dài hối hả. Trong căn hộ của Lâm Dịch, tiếng còi xe từ xa vọng lên một cách mờ nhạt, hòa lẫn với tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư vọng lên từ tầng dưới. Thỉnh thoảng, tiếng chuông điện thoại di động của anh reo lên một tiếng nhẹ nhàng rồi tắt ngấm, báo hiệu một tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ mà anh không buồn quan tâm. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công len lỏi vào phòng, mang theo chút dịu mát của màn đêm, quyện cùng mùi sách cũ trên kệ và mùi cà phê mới pha vẫn còn vương vấn trong không khí. Bầu không khí trong căn hộ của Lâm Dịch vốn dĩ ấm áp và yên bình, đôi khi có chút cô đơn, nhưng chủ yếu là cảm giác an toàn, tĩnh lặng mà anh luôn tìm kiếm. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn chiếu khắp phòng, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới ồn ào bên ngoài.
Sau một bữa tối đơn giản, gồm vài món ăn được chuẩn bị sẵn, Lâm Dịch ngồi trong phòng khách, một tách cà phê nguội dần trên bàn. Anh mở cuốn sổ ghi chép quen thuộc, nơi anh thường ghi lại những ý tưởng, những thuật toán, hay đôi khi là những quan sát về thế giới xung quanh. Anh định viết ra những suy nghĩ của mình, những "dữ liệu" về An Nhiên, cố gắng sắp xếp chúng một cách logic. Anh muốn phân tích nụ cười của cô, ánh mắt của cô, những lời cô đã nói. Anh muốn tìm một công thức, một thuật toán để hiểu về cô, về những cảm xúc phức tạp đang trỗi dậy trong lòng anh. Nhưng rồi cây bút lại ngừng lại, treo lơ lửng trên trang giấy trắng. Anh không thể. Anh không thể phân tích cô như một thuật toán hay một hiện tượng vật lý. An Nhiên không phải là một vấn đề kỹ thuật để giải quyết, cô là một con người, với những bí mật, những nỗi buồn, và những vết sẹo mà chỉ có trái tim mới có thể cảm nhận.
Anh cảm nhận một sự bối rối sâu sắc về những cảm xúc mới mẻ này. Đồng cảm, xót xa, ngưỡng mộ, và một khao khát mãnh liệt muốn che chở, muốn hiểu sâu hơn. Tất cả những thứ đó đều là "phi logic" đối với một người như anh. Anh đã từng tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc, về sự tỉnh táo và lý trí của mình. Nhưng giờ đây, trước An Nhiên, mọi rào cản ấy dường như đang sụp đổ.
"Một cô gái tin vào định mệnh, tin vào phép màu... lại mang trong mình những gánh nặng ấy?" Anh lẩm bẩm trong độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khẽ như thể sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của đêm. "Tại sao mình lại cảm thấy... khó chịu đến vậy khi nghĩ về nó? Mình đang quan tâm cô ấy theo cách nào? Đây không phải là sự tò mò thông thường, không phải là sự quan tâm của một đồng nghiệp, càng không phải là một mối quan hệ được xác định rõ ràng. Nó là gì?" Anh bối rối trước chính mình, trước những cảm xúc đang trỗi dậy mạnh mẽ đến mức anh không thể gọi tên.
Lâm Dịch đặt cuốn sổ xuống, một tiếng "thịch" khẽ vang lên. Anh xoa nhẹ thái dương, cảm giác mệt mỏi không chỉ vì công việc mà còn vì những suy tư miên man. Anh đứng dậy, bước ra ban công. Khung cửa kính lớn mở ra, đón làn gió đêm mát rượi. Anh nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, những con đường như những mạch máu đang cuộn chảy không ngừng nghỉ. Thành phố này, đầy rẫy những bí mật và những câu chuyện chưa kể, giống như An Nhiên vậy. Anh tự hỏi, trong hàng triệu ánh đèn kia, đâu là ánh đèn từ căn hộ của cô? Cô đang làm gì vào lúc này? Liệu cô có đang nghĩ về những gì đã chia sẻ? Liệu cô có đang buồn không?
Anh cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Anh luôn tin vào dữ liệu, vào bằng chứng cụ thể. Nhưng với An Nhiên, mọi dữ liệu anh có đều mâu thuẫn. Cô lạc quan, nhưng sâu thẳm lại mang nỗi buồn. Cô mạnh mẽ, nhưng cũng đầy dễ tổn thương. Cô tin vào những điều không cần lý do, trong khi anh chỉ tin vào logic. Sự đối lập đó, đáng lẽ ra phải đẩy anh ra xa, nhưng không hiểu sao, nó lại càng kéo anh lại gần. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một câu đố khó, một thuật toán phức tạp mà anh khao khát được giải mã.
Anh nhớ lại lời An Nhiên đã nói rằng cô muốn có một người bạn để chia sẻ, một người lắng nghe không phán xét. Liệu anh có thể là người đó không? Anh, một người luôn giữ khoảng cách, luôn sợ hãi những điều "không kiểm soát được", liệu anh có thể bước vào thế giới đầy màu sắc nhưng cũng đầy vết sẹo của cô? Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh: liệu có cách nào để hiểu cô hơn, để biết về cuộc sống của cô ngoài 60 giây đó? Anh không có số điện thoại của cô, không có cách nào liên lạc ngoài chiếc thang máy và 60 giây định mệnh ấy. Điều đó khiến anh cảm thấy bất lực, và lần đầu tiên, anh không thích sự giới hạn của 60 giây. Anh khao khát nhiều hơn, khao khát được thấy cô ở những bối cảnh khác, được nghe cô kể những câu chuyện khác, được biết về những điều đã định hình nên con người cô.
Ánh mắt anh vẫn dán vào thành phố, nhưng tâm trí anh đã vượt xa những tòa nhà và ánh đèn. Anh nhìn thấy An Nhiên, với nụ cười lạc quan che giấu một trái tim đầy vết sẹo. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra bên trong mình. Rào cản lý trí của anh, thứ mà anh đã xây dựng vững chắc suốt bao năm, đang có dấu hiệu rạn nứt. Anh bắt đầu chấp nhận rằng có những điều trong cuộc sống không thể giải thích bằng logic, không thể kiểm soát bằng lý trí. Và có lẽ, chính những điều "phi lý" đó lại là những điều đẹp đẽ nhất. Anh muốn tìm hiểu cô, muốn thấu hiểu những vết sẹo ẩn sau nụ cười ấy. Anh muốn được ở bên cạnh cô, không chỉ trong 60 giây, mà còn trong thế giới thực, nơi mọi thứ không còn kỳ diệu, nhưng vẫn có thể đẹp đẽ theo một cách khác. Đêm càng về khuya, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một con đường mới mẻ và đầy thách thức đang dần hiện ra.
***
Trưa hôm sau, quán cà phê "Mỗi Ngày" lại đón Lâm Dịch. Mặt tiền quán vẫn khiêm tốn với cánh cửa gỗ cũ đã bạc màu, bảng hiệu viết tay nghệ thuật treo nghiêng một cách cố ý, tạo nên vẻ cổ điển, lãng mạn. Bước vào bên trong, hương cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi hoa tươi cắm trên bàn đón chào anh. Tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng du dương lấp đầy không gian, tiếng ly tách chạm khẽ và tiếng khách hàng nói chuyện nhỏ tạo nên một bầu không khí thư thái, đủ riêng tư cho những cuộc trò chuyện sâu sắc. Gạch bông cổ điển trên sàn, bàn ghế gỗ mộc, những chiếc sofa bọc vải nhung êm ái, và kệ sách nhỏ với vài cuốn sách cũ kỹ, tất cả đều góp phần tạo nên một không gian hoài niệm, tách biệt khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài.
Minh Khang đã ở đó, ngồi ở một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua tấm rèm mỏng, làm nổi bật mái tóc hơi rối và nụ cười thân thiện thường trực của anh. Anh đang nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt lướt qua cuốn tạp chí cũ. Thấy Lâm Dịch bước vào, Minh Khang gật đầu chào, nụ cười giãn rộng. Lâm Dịch với dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc gọn gàng và bộ trang phục công sở chỉnh tề, bước đến bàn. Anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng hôm nay, ánh mắt anh có vẻ trầm tư hơn, ẩn chứa một điều gì đó khó giải thích.
"Chào cậu," Lâm Dịch nói, giọng trầm đều, kéo ghế ngồi đối diện Minh Khang. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng có thể giúp anh tỉnh táo và xua đi mớ hỗn độn trong đầu. Cảm giác ly cà phê mát lạnh trong tay anh khi nó được đặt xuống bàn, nhưng tâm trí anh lại không hề tập trung vào hương vị.
Minh Khang đặt tạp chí xuống. "Chào Lâm Dịch. Lâu lắm rồi cậu mới ghé quán này vào giờ trưa. Có chuyện gì đặc biệt à?" Ánh mắt anh thoáng nhìn vẻ mặt đầy suy tư của Lâm Dịch, một vẻ mặt hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt của người bạn lý trí này.
Lâm Dịch khuấy nhẹ ly cà phê, tiếng đá va vào thành ly kêu lanh canh. Anh không trực tiếp kể về An Nhiên, không thể nào. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, và liệu Minh Khang có thể hiểu được sự phức tạp của những gì anh đang trải qua không. Thay vào đó, anh đặt ra những câu hỏi vu vơ, những triết lý mà anh chưa từng bận tâm trước đây. "Này Khang," anh bắt đầu, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi nắng nhẹ đang chiếu rọi những tán cây xanh. "Cậu có bao giờ cảm thấy... có những điều mình không thể hiểu nổi, không thể phân tích được không? Những điều mà lý trí mình không chấp nhận được, nhưng cảm xúc lại... phản ứng mạnh mẽ?"
Minh Khang nhấp một ngụm trà, ánh mắt thấu hiểu. Anh quen với cách nói chuyện vòng vo nhưng sâu sắc của Lâm Dịch khi có chuyện. Anh biết Lâm Dịch không bao giờ hỏi những câu vu vơ nếu không có lý do. "Ồ, người anh em lý trí của tôi cuối cùng cũng gặp phải vấn đề 'phi logic' rồi sao?" Minh Khang cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh lại rất nghiêm túc. "Kể nghe xem nào, cô gái nào đã làm loạn hệ thống của cậu vậy?"
Lâm Dịch khẽ giật mình. Anh không nghĩ Minh Khang lại nhạy bén đến vậy, có thể đoán ra ngay trọng tâm vấn đề. "Không phải cô gái nào cả," anh cố gắng phủ nhận một cách yếu ớt, nhưng đôi má anh lại thoáng ửng hồng, một biểu hiện hiếm thấy. "Chỉ là... một câu chuyện. Một câu chuyện về một người. Một người mà tôi nghĩ tôi đã hiểu, nhưng hóa ra lại không phải vậy. Một người mà nụ cười của họ... ẩn chứa quá nhiều điều mà tôi chưa từng nghĩ tới."
Anh kể một cách trừu tượng, không nhắc tên An Nhiên, nhưng mỗi từ anh nói ra đều chất chứa nỗi bối rối và sự khao khát thấu hiểu. "Họ lạc quan, luôn vui vẻ, luôn tin vào những điều không cần lý do. Nhưng rồi, tôi phát hiện ra, đằng sau vẻ ngoài đó là một quá khứ đầy khó khăn, những gánh nặng mà họ đã tự mình gánh vác. Và nụ cười đó, nó không phải là sự vô tư, mà là một sự lựa chọn. Một lựa chọn để tồn tại, để vượt qua nỗi đau." Anh dừng lại, hớp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong miệng, nhưng không đủ để làm dịu đi sự bùng nổ của cảm xúc trong anh.
Minh Khang lắng nghe chăm chú, thi thoảng nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy suy nghĩ và thấu hiểu. Anh biết Lâm Dịch đang miêu tả An Nhiên, cô gái mà anh và Lâm Dịch gặp trong thang máy. Anh đã nghe Lâm Dịch nhắc đến cô vài lần, nhưng chưa bao giờ thấy Lâm Dịch bị ảnh hưởng sâu sắc đến vậy. "Nghe có vẻ như cậu đang gặp phải một 'lỗi hệ thống' lớn đấy, Lâm Dịch ạ," Minh Khang cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ấm. "Cậu luôn tin vào logic, vào những thứ có thể kiểm soát được. Nhưng con người, và đặc biệt là cảm xúc, lại là những điều hoàn toàn khác. Chúng ta không thể phân tích một trái tim bằng những thuật toán."
"Nhưng... tại sao lại là tôi?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh đầy sự hoang mang. "Tôi luôn tránh xa những điều như vậy. Tôi không thích sự bất định, sự phức tạp. Tôi không thích những điều 'không kiểm soát được'."
Minh Khang mỉm cười nhẹ. "Có lẽ vì cậu đã cố gắng kiểm soát quá nhiều thứ rồi, Lâm Dịch. Đôi khi, chính những điều 'phi lý' lại là những điều đẹp đẽ nhất. Những vết sẹo, những nỗi đau, những nụ cười được lựa chọn... đó mới chính là thứ tạo nên một con người. Và việc cậu cảm thấy bối rối, cảm thấy khó chịu, điều đó cho thấy cậu đang thực sự quan tâm. Đó không phải là một 'lỗi', mà là một tín hiệu. Tín hiệu từ trái tim cậu."
Minh Khang nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt anh đầy sự khích lệ. "Hãy lắng nghe nó, Lâm Dịch. Đừng cố gắng phân tích nó, đừng cố gắng kiểm soát nó. Hãy chấp nhận nó. Chấp nhận rằng có những điều kỳ diệu không cần lý do, và có những con người mà chúng ta muốn hiểu, không phải vì họ logic, mà vì họ là chính họ. Có lẽ, đây là lúc cậu nên bước ra khỏi những con số và thuật toán, để nhìn vào một thế giới rộng lớn hơn, nơi mà cảm xúc mới là thứ điều khiển mọi thứ."
Những lời của Minh Khang như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang hỗn loạn của Lâm Dịch. Anh vẫn cảm thấy bối rối, nhưng sự bối rối đó không còn là sự khó chịu nữa, mà là một sự tò mò, một sự khao khát được khám phá. Anh nhìn ly cà phê đã nguội dần trong tay, rồi ngước lên nhìn Minh Khang. Anh biết, Minh Khang đang nói về một điều mà anh đã cố gắng chối bỏ suốt bao lâu nay: sự thật rằng anh đang rung động, đang bị cuốn hút bởi An Nhiên. Và hơn thế nữa, anh muốn biết về cô, không chỉ trong 60 giây, mà là toàn bộ cuộc đời cô. Anh muốn tìm hiểu những mảnh ghép đã tạo nên nụ cười lạc quan nhưng đầy vết sẹo ấy, muốn trở thành một phần của câu chuyện đó. Ánh nắng từ cửa sổ vẫn đang chiếu rọi, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một tia sáng mới vừa lóe lên, soi sáng con đường mà anh sẽ chọn, một con đường không còn bị kiểm soát bởi lý trí, mà dẫn lối bằng trái tim.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.