Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 57: Hành Lang Của Ước Mơ Và Nỗi Sợ
Ánh nắng cuối ngày vàng ươm hắt qua khung cửa sổ lớn của văn phòng, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà lát gạch men bóng loáng. Tiếng gõ bàn phím lách cách của các đồng nghiệp vẫn đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng máy in từ phòng thư ký và những cuộc gọi điện thoại khẽ khàng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi chiều tan tầm. Mùi cà phê đen đậm đặc đã nguội lạnh phảng phất trong không khí, xen lẫn mùi gỗ mới của những chiếc bàn làm việc và mùi giấy tờ từ chồng hồ sơ cao ngất. Lâm Dịch ngồi đó, trước màn hình máy tính đang hiển thị những dòng code phức tạp, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn lạc trôi khỏi thế giới logic và thuật toán.
Những lời của Minh Khang vẫn văng vẳng bên tai, và hơn thế nữa, là hình ảnh An Nhiên với đôi mắt ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm từ câu chuyện gia đình mà cô đã chia sẻ. Anh cố gắng tập trung, cố gắng tìm kiếm một lỗi hệ thống nào đó trong đoạn mã, nhưng mỗi ký tự, mỗi dòng lệnh dường như đều biến thành nụ cười của cô, nụ cười mà giờ đây anh biết, không phải là sự vô tư, mà là một sự lựa chọn dũng cảm giữa bộn bề nỗi đau. "Tại sao mình lại bận tâm đến thế?" anh tự nhủ, câu hỏi vang vọng trong tâm trí như một âm thanh lạc lõng giữa bản tính lý trí của anh. Lâm Dịch luôn là người kiểm soát mọi thứ, ghét sự bất định, sự phức tạp, những điều không thể phân tích và dự đoán. Vậy mà, An Nhiên đã trở thành một biến số không thể kiểm soát, một "lỗi hệ thống" ngọt ngào đang làm loạn nhịp trái tim anh.
Anh khẽ cựa quậy trên ghế, cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự mong chờ chưa từng có trước đây. Mắt anh liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây chậm rãi trôi qua từng vạch nhỏ, mỗi giây dường như dài hơn bình thường. 18:20... 18:21... Thời gian vốn là một khái niệm khách quan, chính xác đến từng mili giây trong thế giới của Lâm Dịch, nay lại mang một ý nghĩa chủ quan đến lạ lùng. Nó không còn là đơn vị đo đếm công việc, mà là thước đo của sự mong ngóng, của một khoảnh khắc định mệnh sắp tới. Anh nhớ lại lời Minh Khang nói: "Có lẽ vì cậu đã cố gắng kiểm soát quá nhiều thứ rồi, Lâm Dịch. Đôi khi, chính những điều 'phi lý' lại là những điều đẹp đẽ nhất." Những lời đó đã gieo vào lòng anh một tia sáng mới, một sự cho phép bản thân được cảm nhận những điều vượt ngoài logic, vượt ngoài kiểm soát.
Lâm Dịch đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, cố xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Anh vốn là một kỹ sư phần mềm 28 tuổi, sống theo lịch trình chính xác, với đôi mắt sắc bén thường ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn luôn tìm kiếm sự logic và trật tự. Ngoại hình cao ráo, gầy nhưng cân đối, khuôn mặt góc cạnh với đường nét thanh tú nhưng thường mang vẻ nghiêm nghị, ít biểu cảm. Trang phục công sở của anh luôn chỉnh tề, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng. Nhưng giờ đây, sự chỉnh tề ấy dường như chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu một tâm hồn đang dần rung động, một trái tim đang học cách mở ra với những điều không cần lý do.
Anh quyết định thu dọn đồ đạc sớm hơn vài phút so với thường lệ. Chiếc laptop được gấp lại gọn gàng, tài liệu được xếp chồng ngay ngắn. Từng hành động đều mang theo một sự cẩn trọng, nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự vội vã không thể che giấu. Anh đứng dậy, điều chỉnh lại cặp kính, hít một hơi thật sâu. Bước chân anh hướng về phía thang máy, không còn là bước chân của một người thợ code tan ca, mà là bước chân của một người đang đi tìm kiếm một câu trả lời, một sự thấu hiểu cho chính mình và cho người con gái đã làm đảo lộn thế giới của anh. Anh biết, 60 giây sắp tới không chỉ là một nghi thức, mà là một cánh cửa mở ra những điều sâu thẳm nhất. Anh muốn tìm hiểu những mảnh ghép đã tạo nên nụ cười lạc quan nhưng đầy vết sẹo ấy, muốn trở thành một phần của câu chuyện đó. Ánh nắng từ cửa sổ vẫn đang chiếu rọi, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một tia sáng mới vừa lóe lên, soi sáng con đường mà anh sẽ chọn, một con đường không còn bị kiểm soát bởi lý trí, mà dẫn lối bằng trái tim.
Đứng trước cánh cửa thang máy cũ kỹ, Lâm Dịch cảm nhận được một sự hồi hộp nhẹ. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh chỉ 18:28. Anh chờ đợi. Đúng 18:29, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, và An Nhiên xuất hiện, mang theo nụ cười tươi tắn quen thuộc. Cô gái với dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười ấm áp. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh pastel, phản ánh sự tươi sáng, phóng khoáng trong tính cách của mình. "Chào anh," An Nhiên khẽ nói, nụ cười của cô như xua tan đi sự nghiêm nghị còn vương vấn trên gương mặt Lâm Dịch. Anh khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười gần như không thể nhận ra thoáng hiện trên môi anh.
Thang máy mở ra, và cả hai bước vào. Không gian hẹp của chiếc thang máy bao trùm lấy họ, mang theo mùi kim loại đặc trưng hòa lẫn với mùi nước hoa nhẹ nhàng, thoang thoảng của An Nhiên. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống, tạo nên một bầu không khí gần gũi đến lạ. Đúng khoảnh khắc chiếc thang máy đi qua tầng 7, một tiếng "kít" nhỏ vang lên, và rồi, thế giới bên ngoài ngưng đọng. Thời gian ngừng lại. Mọi chuyển động, mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn lại hai con người trong không gian tĩnh lặng, nơi mọi hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, dường như để lấy thêm dũng khí. Cô cảm nhận được ánh mắt của Lâm Dịch đang nhìn mình, không phải là sự dò xét, mà là sự lắng nghe, sự thấu hiểu. Ánh mắt anh dịu đi, mang theo một sự đồng cảm sâu sắc mà cô chưa từng thấy trước đây. Cô khẽ chạm tay vào cuốn sổ nhỏ đang cầm trên tay, rồi ngước nhìn Lâm Dịch, đôi mắt cô sáng lên một cách đặc biệt. "Anh biết không, Lâm Dịch," cô bắt đầu, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, "em có một ước mơ... một ước mơ mà em đã ấp ủ từ rất lâu."
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh biết, đây là một khoảnh khắc đặc biệt, một cánh cửa khác mà An Nhiên đang mở ra cho anh.
"Em muốn viết một cuốn sách," An Nhiên tiếp tục, niềm đam mê rạng rỡ trên gương mặt cô. "Không chỉ là một câu chuyện tình yêu, hay một câu chuyện phiêu lưu. Em muốn viết một cuốn sách có thể chạm đến trái tim của người khác, mang lại hy vọng cho những người đang lạc lối. Giống như... giống như cách em luôn cố gắng tìm kiếm và trân trọng những điều kỳ diệu trong cuộc sống này vậy. Em muốn kể những câu chuyện mà qua đó, mọi người có thể tìm thấy lý do để tin vào những điều không cần lý do, để cảm nhận rằng cuộc sống vẫn còn rất nhiều phép màu, dù cho đôi khi nó có khó khăn đến mấy." Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, nhưng Lâm Dịch vẫn có thể nhìn thấy một thoáng mơ hồ, một chút mong manh ẩn chứa sâu trong ánh mắt ấy.
Anh khẽ gật đầu, không nói gì. Trong đầu anh, những suy nghĩ chạy đua. Một cuốn sách? Thắp lên hy vọng? Những điều không cần lý do? Đó là tất cả những thứ đối lập với thế giới của anh. Nhưng lạ thay, anh không cảm thấy khó chịu. Thay vào đó là một sự tò mò, một khao khát muốn hiểu sâu hơn về thế giới nội tâm phong phú của cô. Anh muốn biết, những câu chuyện đó sẽ được kể như thế nào, và liệu có một phần nào đó của anh, một kỹ sư khô khan, có thể tìm thấy sự đồng cảm trong những "phép màu" của cô hay không.
"Nhưng..." giọng An Nhiên đột ngột trầm xuống, sự run rẩy nhẹ trong từng âm tiết khiến Lâm Dịch giật mình. Nụ cười trên môi cô vụt tắt, thay vào đó là một nỗi ưu tư sâu sắc. "Em cũng sợ... sợ rằng một ngày nào đó em sẽ mất đi khả năng nhìn thấy điều kỳ diệu trong cuộc sống này. Sợ rằng... sự lạc quan của em, nụ cười của em, chỉ là một vỏ bọc mỏng manh mà em đã tự tạo ra để bảo vệ bản thân khỏi những vết sẹo cũ. Sợ rằng một lúc nào đó, nó sẽ tan vỡ, và để lại em với sự trống rỗng, cô đơn." Cô nhìn xuống chân, rồi lại ngước lên nhìn Lâm Dịch, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên một nỗi sợ hãi rất thật, rất con người.
Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi của An Nhiên, cô gái luôn tràn đầy năng lượng và niềm tin vào những điều không cần lý do, lại chính là nỗi sợ hãi của sự mất mát, của sự cô đơn. Nó chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong anh, thứ mà anh chưa từng dám đối mặt, thứ mà anh luôn cố gắng chôn vùi dưới những con số và thuật toán. Anh đưa tay lên, đặt nhẹ lên lan can gần cô một cách vô thức, một cử chỉ trấn an không lời, một sự kết nối mà anh chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ làm. Anh muốn nói điều gì đó, muốn trấn an cô, muốn xóa tan nỗi sợ hãi đó, nhưng lời nói dường như mắc nghẹn ở cổ họng. Trong 60 giây tĩnh lặng ấy, chỉ có ánh mắt anh là lên tiếng, truyền tải một thông điệp mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào: "Anh ở đây. Anh hiểu." Anh nhìn vào mắt cô, thấu hiểu rằng những vết sẹo ẩn sau nụ cười của cô không chỉ là quá khứ, mà còn là nỗi sợ hãi đang hiện hữu. Anh muốn biết, liệu anh có thể giúp An Nhiên vượt qua nỗi sợ hãi của cô hay không, vượt ra ngoài vai trò của một người lắng nghe trong thang máy.
Cảm giác không gian tĩnh lặng bao trùm hai người trong 60 giây dường như bị cắt ngang đột ngột bởi một tiếng chấn động nhẹ. Chiếc thang máy khẽ rung lên, và rồi, thế giới bên ngoài bắt đầu chuyển động trở lại. Tiếng người ồn ào, tiếng xe cộ từ bên ngoài tòa nhà, tất cả ùa vào không gian nhỏ hẹp, kéo họ trở lại thực tại một cách phũ phàng.
Cánh cửa thang máy từ từ mở ra, trả họ về với sảnh tòa nhà nhộn nhịp vào giờ tan tầm. Tiếng bước chân vội vã của những nhân viên tan sở, tiếng chuông thang máy liên tục vang lên từ các tầng khác, tiếng chào hỏi vội vàng của những người ra vào, tất cả tạo nên một sự tương phản đến choáng váng với sự tĩnh lặng vừa rồi. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo trộn lẫn với thoang thoảng mùi thức ăn từ các nhà hàng lân cận, báo hiệu một buổi tối bận rộn đang chờ đợi.
An Nhiên bước ra khỏi thang máy, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau khi chia sẻ những điều thầm kín nhất. Nỗi sợ hãi được nói ra dường như đã được giải tỏa phần nào. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một nỗi buồn thoáng qua, một sự tiếc nuối không tên khi khoảnh khắc thân mật vừa rồi kết thúc quá nhanh. Cô nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch đang khuất dần vào dòng người. "Ước gì... có nhiều thời gian hơn," cô khẽ thì thầm, giọng nói gần như tan vào tiếng ồn ào xung quanh. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn nghe Lâm Dịch nói gì đó, muốn biết anh nghĩ gì về những ước mơ và nỗi sợ của cô. Nhưng 60 giây thì quá ngắn ngủi, và thực tại thì quá khắc nghiệt. Nỗi buồn thoáng qua của An Nhiên khi 60 giây kết thúc báo hiệu mong muốn có nhiều hơn một mối quan hệ chỉ gói gọn trong khoảnh khắc định mệnh. Cô khẽ thở dài, rồi mỉm cười quyết tâm, bước nhanh ra khỏi tòa nhà, hòa vào dòng người đông đúc. Ước mơ về việc viết một cuốn sách vẫn cháy bỏng trong lòng cô, như một ngọn hải đăng chỉ lối giữa đại dương cuộc đời.
Lâm Dịch bước đi, nhưng đầu óc anh vẫn quay cuồng với những lời An Nhiên vừa chia sẻ. Nỗi sợ hãi của cô đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong anh, thứ mà anh chưa từng dám đối mặt. Một người luôn lạc quan, luôn tin vào những điều không cần lý do như cô ấy, lại cũng có những nỗi sợ hãi mong manh đến vậy sao? "Cô ấy cũng có những nỗi sợ như vậy sao? Một người luôn lạc quan như cô ấy..." anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí. Anh vẫn luôn nghĩ rằng An Nhiên là một biểu tượng của sự vô tư, của niềm tin không giới hạn. Nhưng giờ đây, anh biết, sự lạc quan đó là một lựa chọn, một sự kiên cường đáng nể, được vun đắp trên nền tảng của những vết sẹo và nỗi sợ hãi sâu kín.
Lâm Dịch đưa tay chạm vào mắt kính, suy tư. Hình ảnh An Nhiên với đôi mắt long lanh khi nói về ước mơ, và sự run rẩy trong giọng nói khi nhắc đến nỗi sợ hãi, cứ lởn vởn trong đầu anh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn hiểu rõ hơn về cô, muốn biết điều gì đã tạo nên con người An Nhiên phức tạp nhưng đầy quyến rũ đó. Anh muốn biết liệu anh có thể làm gì đó, không chỉ là lắng nghe, mà là giúp cô giữ vững niềm tin vào những điều kỳ diệu, giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi về sự cô đơn và trống rỗng. Ý nghĩ đó khiến trái tim anh đập nhanh hơn một chút, một cảm giác lạ lẫm nhưng không hề khó chịu.
Anh rảo bước về nhà, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt. Con đường về căn hộ của anh vẫn như mọi ngày, nhưng tâm trạng anh thì không. Anh không còn là Lâm Dịch của những con số và thuật toán khô khan nữa. Anh là Lâm Dịch của những cảm xúc bối rối, của sự tò mò và khao khát thấu hiểu một người con gái mà anh chỉ gặp vỏn vẹn 60 giây mỗi ngày. Anh biết, con đường phía trước sẽ không còn được kiểm soát bằng lý trí, mà sẽ dẫn lối bằng trái tim. Và anh, dù vẫn còn chút hoang mang, nhưng đã sẵn sàng để bước đi trên con đường đó, chấp nhận những điều không cần lý do, chấp nhận rằng có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.