Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 93: Lời Thú Nhận Khó Nói
Đêm dài không ngủ đó, Lâm Dịch không còn né tránh nữa. Anh đối mặt với những câu hỏi mà anh đã cố gắng phân tích bằng logic suốt thời gian qua, nhưng giờ đây, chúng đã vượt xa mọi định nghĩa của con số và dữ liệu. Khao khát được tìm kiếm một điều gì đó ý nghĩa hơn đã lớn hơn nỗi sợ. Anh biết mình muốn một tương lai cho anh và An Nhiên, một tương lai không chỉ gói gọn trong 60 giây ngắn ngủi mỗi ngày. Quyết tâm nhỏ nhoi nhen nhóm trong lòng anh, nhưng nó vẫn còn mong manh, tựa như ngọn nến đứng trước cơn gió.
Sáng hôm sau, Lâm Dịch đến công ty sớm hơn thường lệ. Khuôn mặt anh tuy vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng lại phảng phất vẻ mệt mỏi, thiếu ngủ. Anh cố gắng tập trung vào công việc, vào những dòng code khô khan trên màn hình máy tính, nhưng tâm trí anh cứ miên man về những lời An Nhiên đã nói, về ánh mắt cô, về cái chạm nhẹ nhàng trên cánh tay anh. Mọi thứ trở nên mờ nhạt, vô nghĩa khi thiếu đi "điểm neo" duy nhất của anh. Mỗi giây trôi qua đều là một sự chờ đợi, một sự tính toán cho khoảnh khắc 18:29 chiều nay. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên có cảm thấy như anh không? Liệu cô có đang đếm ngược từng phút giây?
Thời gian cứ thế lướt qua, chậm chạp và giày vò. Khi kim đồng hồ chỉ đúng 18:28, Lâm Dịch thu dọn đồ đạc một cách vội vàng hiếm thấy, khác hẳn với sự chậm rãi, có trật tự thường ngày của anh. Tim anh đập mạnh, một cảm giác vừa lo lắng, vừa háo hức trỗi dậy. Anh bước ra khỏi văn phòng, đi dọc hành lang quen thuộc. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi, mà vì gánh nặng của những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Anh biết rằng hôm nay, 60 giây đó sẽ không còn là một nghi thức bí mật nữa, mà sẽ là một khoảnh khắc đối mặt với sự thật, với những cảm xúc chân thật nhất mà anh đã cố gắng chôn giấu.
***
Lâm Dịch bước vào chiếc thang máy cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt hắt xuống hành lang tạo thành những vệt sáng dài trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Căn phòng máy lạnh của văn phòng vẫn còn vương vấn mùi cà phê hòa quyện với mùi giấy mới, nhưng khi anh đi qua cánh cửa kính tự động, một làn gió nhẹ mang theo chút ẩm ướt của chiều tà phả vào mặt, nhắc nhở anh về thế giới bên ngoài đang hối hả. Anh nhìn quanh, như thể muốn tìm kiếm một dấu hiệu nào đó, một sự đảm bảo rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng chỉ có sự im lặng trả lời anh, cùng với tiếng lạch cạch đều đặn của chiếc thang máy khi nó hạ xuống từng tầng.
Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra, và như thường lệ, An Nhiên đã ở đó. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô đứng lặng lẽ trong góc, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt trái xoan dịu dàng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, thay vì ánh lên vẻ lạc quan quen thuộc, lại phảng phất một nỗi lo lắng mơ hồ, như thể cô đã chờ đợi anh từ rất lâu, mang theo một gánh nặng vô hình. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, đơn giản nhưng tôn lên vẻ thanh thoát của mình, nhưng hôm nay, nó không thể che giấu đi sự buồn bã len lỏi trong từng cử chỉ.
Không khí trong thang máy ngay lập tức trở nên đặc quánh, không chỉ vì chiếc hộp kim loại kín mít, mà còn vì cảm xúc chất chứa của cả hai. Tiếng 'kít' quen thuộc vang lên, và thế giới bên ngoài bỗng chốc ngưng đọng. Đồng hồ trên tay Lâm Dịch chỉ 18:30, nhưng thời gian đối với họ đã trở nên vô nghĩa. Chỉ còn lại hai người, hai tâm hồn đang đối diện với nhau trong một khoảnh khắc siêu thực. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn trần hắt xuống, tạo nên những cái bóng dài và méo mó trên sàn, khiến không gian vốn đã nhỏ hẹp càng thêm phần u ám.
An Nhiên khẽ cử động, đôi mắt cô rời khỏi điểm nhìn vô định và chạm vào ánh mắt của Lâm Dịch. Một luồng điện nhẹ chạy qua. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó chỉ hé ra một cách gượng gạo, không thể che giấu đi nỗi buồn sâu kín. Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của cô cất lên, nhưng hôm nay lại mang theo một chút run rẩy, nhỏ đến nỗi gần như tan biến vào không gian tĩnh lặng: "Anh... vẫn ổn chứ, Lâm Dịch?"
Câu hỏi của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, phá vỡ sự im lặng đang đè nén. Lâm Dịch nhìn thẳng vào đôi mắt cô, đôi mắt anh vốn sắc bén và thường tìm kiếm sự logic, giờ đây chỉ còn phản chiếu sự bất an của chính cô và của cả chính anh. Anh muốn nói rằng anh không ổn, rằng anh đã trải qua một đêm dài dằn vặt, rằng anh đang bơi trong biển cả của những nỗi sợ hãi không tên. Nhưng những lời đó cứ nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả những hỗn loạn trong tâm hồn. Anh không cần phải nói, bởi vì An Nhiên hiểu. Ánh mắt cô đã thấu rõ mọi điều.
Một sự thấu hiểu không lời lan tỏa giữa họ. An Nhiên khẽ thở dài, như thể cô đã đoán trước được câu trả lời của anh, như thể cô cũng đang vật lộn với những cảm xúc tương tự. Cô không còn nhìn anh, mà quay đầu nhìn ra cánh cửa thang máy vẫn đang đóng kín, nhìn vào thế giới đã hóa đá bên ngoài. Giọng cô trở nên trầm hơn một chút, mang theo một nỗi buồn sâu sắc mà Lâm Dịch chưa từng nghe thấy ở cô: "Em... em cảm thấy, dạo này, mỗi khi thang máy dừng lại, rời đi... nó cứ nặng trĩu thế nào ấy. Như thể... mình đang từ bỏ một thứ gì đó."
Lời nói của An Nhiên như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Dịch, dù nó được thốt ra nhẹ nhàng và yếu ớt. Nó chạm đúng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của anh, nỗi sợ hãi mà anh đã không dám thừa nhận. Anh siết chặt bàn tay đang đặt bên hông, những ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ không khí trong thang máy, mà từ chính lời thú nhận của cô. Anh gật đầu nhẹ, chậm rãi, để xác nhận cảm giác của cô, để cho cô biết rằng cô không đơn độc trong nỗi đau này. Đó là một sự thấu hiểu không lời, một sự đồng điệu của hai tâm hồn đang cùng đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: phép màu 60 giây đang trở thành gánh nặng.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch nhận ra rằng sự gắn kết của họ đã vượt xa những buổi trò chuyện ngắn ngủi hay những câu hỏi xã giao. Nó đã trở thành một phần của họ, một sợi dây vô hình níu kéo họ lại với nhau. Và việc phải buông bỏ sợi dây đó, mỗi ngày, là một sự giày vò. Mùi hương thoang thoảng của An Nhiên, một mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ, giờ đây không còn mang lại cảm giác bình yên như trước, mà hòa quyện với không khí nặng nề, khiến anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh nhìn An Nhiên, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một phần của chính mình trong đôi mắt buồn bã của cô.
***
Trong không gian ngưng đọng của chiếc thang máy cũ kỹ, lời thú nhận của An Nhiên như một tiếng vọng ngân dài, lấp đầy mọi ngóc ngách, khiến cho sự tĩnh lặng trở nên nghẹt thở. Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt anh không rời khỏi An Nhiên, như thể anh đang cố gắng đọc vị từng đường nét trên khuôn mặt cô, tìm kiếm một lời giải đáp cho những cảm xúc hỗn độn đang cào xé trong lòng. Anh luôn là người lý trí, kiểm soát mọi thứ, nhưng giờ đây, trước An Nhiên, anh cảm thấy mình trần trụi và yếu đuối hơn bao giờ hết. Lời nói của cô đã mở ra một cánh cửa mà anh luôn cố gắng đóng chặt, cánh cửa dẫn đến nỗi sợ hãi lớn nhất của anh: sự mất mát.
Cuối cùng, sau một hồi im lặng tưởng chừng như kéo dài vô tận, Lâm Dịch cất tiếng. Giọng anh trầm khàn, khác hẳn với chất giọng đều đều, súc tích thường ngày. Nó như một lời thú nhận được thốt ra từ tận sâu thẳm tâm hồn, lần đầu tiên anh thừa nhận điều này một cách rõ ràng, không che giấu, không lý giải bằng logic. "Anh... cũng vậy. Mỗi ngày. Cứ như... đang xé một mảnh của mình ra vậy."
Những lời nói đó không chỉ là sự đồng tình, mà còn là sự phơi bày một phần tâm hồn anh. Nó là sự thừa nhận rằng anh, một kỹ sư phần mềm luôn sống theo lịch trình chính xác, ghét những điều "không kiểm soát được," đã hoàn toàn bị cuốn hút, bị phụ thuộc vào "điểm neo" mang tên An Nhiên và 60 giây kỳ diệu này. Anh cảm thấy lòng mình quặn thắt, một khao khát mãnh liệt dâng trào, muốn được níu giữ khoảnh khắc này, muốn được kéo dài nó mãi mãi. Cảm giác này, anh biết, không phải là sự tò mò của một nhà khoa học với một hiện tượng lạ nữa, mà là sự dằn vặt của một trái tim đã biết rung động.
An Nhiên nhìn anh, đôi mắt cô ngấn nước nhưng không để giọt lệ nào rơi xuống. Nụ cười gượng gạo trên môi cô tan biến, thay vào đó là một vẻ mặt buồn bã, thấu hiểu. Cô đã nhận ra sự thay đổi trong anh, nhận ra những cảm xúc mãnh liệt đang ẩn giấu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh. "Em cứ ước... giá mà nó lâu hơn một chút." Giọng cô thì thầm, như một lời nguyện cầu không thành. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn trần trong thang máy hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật vẻ mong manh, yếu đuối của cô trong khoảnh khắc đó.
Lời ước của An Nhiên như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Dịch. Anh cũng ước. Anh cũng khao khát điều đó. Khao khát được kéo dài những khoảnh khắc quý giá, được giữ lấy An Nhiên ở bên cạnh anh lâu hơn. "Anh cũng ước." Anh đáp lại, giọng nói khản đặc, gần như chỉ là một tiếng thở dài. Cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Họ đang đứng trong một thế giới mà thời gian đã ngưng đọng, nhưng chính họ lại bị giam cầm bởi giới hạn 60 giây. Sự kỳ diệu giờ đây lại trở thành một xiềng xích, trói buộc khao khát của họ.
Lâm Dịch đưa tay lên, những ngón tay anh khẽ run rẩy. Anh dường như muốn chạm vào An Nhiên, muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, muốn ôm cô vào lòng để xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong cả hai. Anh muốn phá vỡ rào cản vô hình đã ngăn cách họ, không chỉ là rào cản của thời gian, mà còn là rào cản của sự dè dặt, của nỗi sợ hãi. Nhưng rồi, giữa không trung, bàn tay anh dừng lại. Lý trí vẫn còn đó, nỗi sợ hãi rằng mọi thứ sẽ tan vỡ nếu anh vượt qua giới hạn vẫn còn gặm nhấm anh. Anh nhớ lại những lời anh đã tự nhủ: "Nỗi sợ mất mát lớn hơn cả niềm vui được sở hữu trong khoảnh khắc."
An Nhiên nhìn hành động do dự của anh, và một tia đau đớn thoáng qua trong đôi mắt cô. Cô hiểu. Cô hiểu nỗi sợ hãi của anh, hiểu sự giằng xé trong tâm hồn anh. Cô biết anh không muốn phá vỡ sự kỳ diệu của "60 giây" này, dù anh khao khát được có nhiều hơn. Mùi hương thoang thoảng của cô, mùi hương mà anh đã khắc sâu vào ký ức, giờ đây như một lời nhắc nhở về sự mong manh của tất cả những gì họ đang có.
Sự im lặng bao trùm trở lại, nhưng đó không phải là sự im lặng bình yên như những ngày đầu. Đó là sự im lặng chất chứa nỗi buồn, sự tiếc nuối và một nỗi lo lắng vô hình về tương lai. Cả hai đều cảm nhận được rằng giới hạn 60 giây đang trở thành một gánh nặng không thể chịu nổi. Mỗi khi thời gian ngưng đọng, họ càng cảm thấy mình gắn bó sâu sắc hơn, nhưng mỗi khi nó kết thúc, họ lại càng đau đớn hơn. Họ đang từ bỏ một phần của chính mình, mỗi ngày, khi cánh cửa thang máy chuẩn bị mở ra.
Lâm Dịch cảm thấy nỗi đau đó, nỗi đau của sự chia ly sắp đến. Anh muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo, muốn tìm một giải pháp. Nhưng anh biết rằng trong 60 giây này, anh không thể thay đổi thực tại. Anh chỉ có thể đứng đó, đối mặt với sự thật, đối mặt với nỗi sợ hãi mất mát An Nhiên. Khoảnh khắc này, anh không còn là một kỹ sư khô khan nữa, mà là một người đàn ông đang yêu, đang vật lộn với những cảm xúc mà anh không thể kiểm soát.
***
Tiếng 'kít' chói tai vang lên, một âm thanh thô bạo và bất ngờ, xuyên thủng sự tĩnh lặng đang bao trùm. Nó như một lời nhắc nhở phũ phàng rằng phép màu đã kết thúc, rằng thế giới bên ngoài đã trở lại với guồng quay hối hả của nó. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra, để lộ sảnh tòa nhà văn phòng quen thuộc, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực rỡ, lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen của màn đêm. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng giày gõ lóc cóc trên sàn đá hoa cương – tất cả những âm thanh của thực tại ập đến, vỡ vụn khoảnh khắc riêng tư của họ.
Lâm Dịch và An Nhiên bước ra khỏi thang máy. Mỗi bước đi của họ đều nặng nề, như thể họ đang mang theo một gánh nặng vô hình, một phần của chính mình đã bị bỏ lại trong không gian 60 giây vừa rồi. Khuôn mặt Lâm Dịch vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng khóe mắt anh hằn lên những đường nét mệt mỏi, và đôi môi anh mím chặt. Anh cố gắng che giấu đi sự hụt hẫng đang cuộn trào trong lòng, nhưng từng cử chỉ của anh đều toát lên vẻ nặng nề. Cảm giác lạnh lẽo của không khí bên ngoài như một sự tương phản gay gắt với sự ấm áp, thân mật trong thang máy, khiến anh cảm thấy trống rỗng và lạc lõng.
An Nhiên đi bên cạnh anh, dáng người nhỏ nhắn của cô có vẻ yếu ớt hơn mọi ngày. Cô cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo đến tội nghiệp, nhưng ánh mắt to tròn long lanh của cô lại phảng phất nỗi buồn sâu sắc. Giọng cô run nhẹ khi cất lời, như thể mỗi âm tiết đều phải gồng mình để thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn lại: "Tạm biệt anh, Lâm Dịch."
Lâm Dịch quay sang nhìn cô, ánh mắt anh chất chứa bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu điều muốn níu giữ. Nhưng anh chỉ có thể đáp lại bằng hai từ đơn giản, mà hôm nay lại trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, nặng trĩu hơn bất kỳ lời chia ly nào anh từng trải qua: "Tạm biệt, An Nhiên." Anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo căng giữa hai người, và mỗi lời tạm biệt là một nhát cắt, khiến sợi dây đó đứt lìa.
An Nhiên không nói gì thêm. Cô quay đi, bước những bước chân nặng nề về phía cửa ra vào của tòa nhà. Bóng lưng cô có vẻ cô đơn hơn mọi ngày, như một bức tranh phác họa nỗi buồn đang gặm nhấm tâm hồn cô. Lâm Dịch đứng im một lúc lâu, không thể rời mắt khỏi bóng lưng cô. Anh cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông trong không khí, một khoảng không lạnh lẽo và vô vị. Tiếng giày cao gót của An Nhiên gõ nhẹ trên sàn nhà, rồi dần xa, cho đến khi chỉ còn là một âm thanh mơ hồ, rồi biến mất hoàn toàn.
Anh đưa tay lên, sờ vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Chiếc đồng hồ, vốn là biểu tượng cho sự chính xác và kiểm soát của anh, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở phũ phàng về sự hữu hạn của thời gian, về 60 giây ngắn ngủi mà họ có mỗi ngày. Thời gian vẫn trôi, kim đồng hồ vẫn quay đều, nhưng lòng anh thì không. Trái tim anh dường như đã ngưng đập cùng với sự kết thúc của "60 giây" phép màu. Anh nhìn vào con số hiển thị trên mặt đồng hồ, nhưng anh không còn tìm thấy bất kỳ logic hay trật tự nào trong đó nữa. Anh chỉ thấy nỗi trống rỗng và một nỗi khao khát cháy bỏng.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, giữa sảnh tòa nhà náo nhiệt, nhưng tâm hồn anh lại lạc về một thế giới khác, một thế giới chỉ có anh và An Nhiên, nơi thời gian ngưng đọng. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi sợ hãi mà anh đã luôn cố gắng né tránh, giờ đây hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, anh đã thực sự cần An Nhiên, cần những khoảnh khắc họ chia sẻ, và anh sợ hãi khi nghĩ đến việc mất đi tất cả. Nỗi sợ này không chỉ là về việc mất đi "phép màu", mà là mất đi An Nhiên, mất đi "điều không cần lý do" đã khiến trái tim anh biết rung động.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đuổi theo cô, muốn phá vỡ giới hạn 60 giây, muốn nói với cô rằng anh không thể chịu đựng được cảm giác này nữa. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn, và lý trí vẫn còn đó, giằng xé anh. Anh biết rằng lời thú nhận của cô, và của chính anh, đã đẩy mối quan hệ này đến một bước ngoặt. Họ không thể mãi sống trong "thế giới 60 giây" an toàn đó nữa.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nhìn ra bầu trời đêm qua khung cửa kính lớn của tòa nhà. Những vì sao vẫn lấp lánh, xa xôi và lạnh lẽo. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang dâng trào. Anh biết đêm nay, sẽ lại là một đêm dài không ngủ, một đêm đầy dằn vặt. Nhưng lần này, anh sẽ không chỉ đối mặt với nỗi sợ hãi, mà anh còn sẽ đối mặt với một câu hỏi lớn hơn: liệu anh có đủ dũng cảm để bước ra khỏi chiếc thang máy đó, để tìm kiếm một tương lai thực sự cho tình yêu của anh và An Nhiên, một tương lai không còn bị giới hạn bởi 60 giây ngắn ngủi? Nỗi đau và khao khát khi rời đi đã trở thành một lời thúc giục, một tiếng gọi không thể chối từ.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.