Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 94: Ám Ảnh Của 60 Giây
Cánh cửa thang máy đóng lại sau lưng Lâm Dịch với một tiếng "cạch" khô khốc, vang vọng trong sảnh tòa nhà đã vãn người. Âm thanh ấy như một nhát cắt dứt khoát, chia lìa anh khỏi An Nhiên, khỏi 60 giây phép màu vừa qua. Mỗi bước chân rời đi của cô, mỗi nhịp gõ đều đặn của giày cao gót trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, đều như những mũi kim đâm vào lồng ngực anh, khoét sâu thêm vào khoảng trống mênh mông đang hình thành trong tâm hồn. Anh đứng đó, bất động, cho đến khi bóng lưng nhỏ nhắn, cô đơn ấy khuất hẳn sau cánh cửa kính tự động, mang theo cả chút ánh sáng cuối cùng trong ngày của anh.
Anh đưa tay lên, sờ vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Chiếc đồng hồ, vốn là biểu tượng cho sự chính xác và kiểm soát của anh, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở phũ phàng về sự hữu hạn của thời gian, về 60 giây ngắn ngủi mà họ có mỗi ngày. Nó đã từng là vật bất ly thân, là la bàn định hướng cho mọi hành động, mọi quyết định của anh. Nhưng hôm nay, con số hiển thị trên mặt đồng hồ như một chuỗi ký tự vô nghĩa, không còn dẫn dắt, không còn mang lại sự an tâm. Trái tim anh dường như đã ngưng đập cùng với sự kết thúc của "60 giây" phép màu, bỏ lại anh trong một thế giới chuyển động đầy xa lạ và vô vị. Anh nhìn vào con số hiển thị trên mặt đồng hồ, nhưng anh không còn tìm thấy bất kỳ logic hay trật tự nào trong đó nữa. Anh chỉ thấy nỗi trống rỗng và một nỗi khao khát cháy bỏng, một khao khát muốn níu giữ, muốn quay ngược thời gian, muốn kéo dài thêm dù chỉ một khoảnh khắc.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, giữa sảnh tòa nhà náo nhiệt dần thưa vắng, nhưng tâm hồn anh lại lạc về một thế giới khác, một thế giới chỉ có anh và An Nhiên, nơi thời gian ngưng đọng. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi sợ hãi mà anh đã luôn cố gắng né tránh, giờ đây hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, như một con quái vật vô hình đang rình rập, chờ đợi nuốt chửng anh. Anh nhận ra rằng, anh đã thực sự cần An Nhiên, cần những khoảnh khắc họ chia sẻ, và anh sợ hãi khi nghĩ đến việc mất đi tất cả. Nỗi sợ này không chỉ là về việc mất đi "phép màu", mà là mất đi An Nhiên, mất đi "điều không cần lý do" đã khiến trái tim anh biết rung động, biết cảm nhận những thứ vượt ngoài mọi công thức hay thuật toán. Đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, sâu thẳm, làm lung lay cả nền tảng lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đuổi theo cô, muốn phá vỡ giới hạn 60 giây, muốn nói với cô rằng anh không thể chịu đựng được cảm giác này nữa. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn, nặng trĩu bởi gánh nặng của lý trí và nỗi sợ hãi cố hữu. Lý trí vẫn còn đó, giằng xé anh, thì thầm những lời cảnh báo về sự bất định, về những rủi ro khi bước ra khỏi vùng an toàn. Anh biết rằng lời thú nhận của cô, và của chính anh, đã đẩy mối quan hệ này đến một bước ngoặt. Họ không thể mãi sống trong "thế giới 60 giây" an toàn đó nữa. Cái vỏ bọc an toàn ấy đã bị rạn nứt, và những cảm xúc mãnh liệt đang tràn ra, đòi hỏi một không gian rộng lớn hơn để tồn tại.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nhìn ra bầu trời đêm qua khung cửa kính lớn của tòa nhà. Những vì sao vẫn lấp lánh, xa xôi và lạnh lẽo, như thể chúng đang nhìn xuống, phán xét sự yếu đuối của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang dâng trào, những cơn sóng lòng đang chực vỡ bờ. Anh biết đêm nay, sẽ lại là một đêm dài không ngủ, một đêm đầy dằn vặt. Nhưng lần này, anh sẽ không chỉ đối mặt với nỗi sợ hãi, mà anh còn sẽ đối mặt với một câu hỏi lớn hơn: liệu anh có đủ dũng cảm để bước ra khỏi chiếc thang máy đó, để tìm kiếm một tương lai thực sự cho tình yêu của anh và An Nhiên, một tương lai không còn bị giới hạn bởi 60 giây ngắn ngủi? Nỗi đau và khao khát khi rời đi đã trở thành một lời thúc giục, một tiếng gọi không thể chối từ, vang vọng trong không gian trống rỗng của tâm hồn anh.
***
Lâm Dịch bước vào căn hộ của mình, cánh cửa khép lại sau lưng với một tiếng "cạch" khẽ, nhưng lại vang vọng như một tiếng sét đánh ngang tai trong không gian tĩnh lặng. Sự ngăn nắp và trật tự quen thuộc của căn hộ, vốn là niềm tự hào và cũng là nơi ẩn náu của anh, giờ đây không thể xoa dịu được mớ bòng bong trong đầu anh. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ bóng loáng, nhưng lại không đủ sức xua tan đi bóng tối u ám đang bao trùm tâm trí anh. Anh cởi áo khoác một cách vội vã, không theo thói quen treo vào tủ một cách ngay ngắn mà vắt hờ lên thành ghế sofa, một hành động chưa từng có tiền lệ, phản ánh sự mất kiểm soát đang gặm nhấm anh từ bên trong.
Anh đi lại vài vòng trong phòng khách, mỗi bước chân đều nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một tảng đá vô hình. Đầu anh ong lên những câu hỏi, những hình ảnh chập chờn của An Nhiên, của ánh mắt thấu hiểu và nụ cười gượng gạo cuối cùng của cô. Anh xoa trán, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu đang đè nén. Mùi gỗ thoang thoảng từ nội thất, mùi sách cũ từ giá sách lớn, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây lại trở nên xa lạ, không mang lại chút bình yên nào. Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa da mềm mại, nhưng sự êm ái của nó không thể làm dịu đi sự gai góc trong lòng. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những đốm lửa cô đơn trong màn đêm.
"Nó là gì?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, như thể đang nói với chính mình, hoặc với khoảng không vô định trước mặt. "Chỉ là 60 giây... một khoảng thời gian ngắn ngủi, được định nghĩa rõ ràng, có bắt đầu và kết thúc. Nhưng tại sao lại khó khăn đến vậy khi kết thúc?" Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại khoảnh khắc chia ly ở thang máy. Cái nhìn cuối cùng của An Nhiên, ánh mắt chất chứa nỗi buồn nhưng cũng đầy kiên định. Cô ấy hiểu. Cô ấy hiểu sự giằng xé trong anh. Và điều đó lại càng khiến anh hoang mang.
"Cô ấy nhìn mình như thể hiểu tất cả... hiểu cả những điều mình chưa dám nói ra, chưa dám đối mặt." Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Dịch. Anh là người luôn kiểm soát, luôn giữ mình trong một vỏ bọc lý trí và logic. Nhưng trước An Nhiên, và trong 60 giây kỳ lạ ấy, tất cả những bức tường phòng thủ của anh dường như sụp đổ. "Mình có đang mất kiểm soát không?" Câu hỏi này vang vọng trong tâm trí anh, mang theo một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Mất kiểm soát đồng nghĩa với sự hỗn loạn, với những điều không thể dự đoán, những thứ mà anh đã luôn cố gắng loại bỏ khỏi cuộc sống của mình.
Anh lại đưa tay lên, vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay. Chiếc đồng hồ, một tạo tác cơ khí tinh xảo, từng là hiện thân của sự kiểm soát tuyệt đối của anh đối với thời gian và cuộc sống. Nhưng bây giờ, nó chỉ là một vật vô tri, không thể trả lời những câu hỏi đang dằn vặt anh. Từng giây phút trôi qua trong căn hộ tĩnh mịch này, anh cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự trống rỗng mà An Nhiên để lại. Không có cô, 60 giây ấy chỉ còn là một ký ức, một ảo ảnh đẹp đẽ mà anh không thể nắm giữ. Anh nhớ lại những lời thú nhận khó nói của cả hai trong thang máy, về cảm giác khó khăn khi phải rời đi. An Nhiên cũng cảm thấy vậy. Điều đó càng khiến anh tin rằng, mối liên kết giữa họ không chỉ là sự tình cờ của một hiện tượng siêu nhiên, mà là một điều gì đó sâu sắc hơn, một sợi dây vô hình đã buộc chặt hai tâm hồn lại với nhau.
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, tạo nên một bức tranh sống động về thế giới đang chuyển động không ngừng. Nhưng trong căn phòng của Lâm Dịch, thời gian dường như cũng ngưng đọng, không phải theo cách kỳ diệu như trong thang máy, mà là một sự đình trệ đầy ám ảnh. Anh không thể thoát ra khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ. Anh cần một câu trả lời, một sự rõ ràng, điều mà anh vẫn luôn tìm kiếm trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Nhưng lần này, câu trả lời không nằm trong những con số hay thuật toán, mà nằm sâu thẳm trong trái tim anh, nơi mà anh ít khi dám chạm đến. Nỗi bất an, khao khát, và sự sợ hãi đan xen, tạo thành một mớ bòng bong khó gỡ. Anh biết, đêm nay sẽ dài, và anh sẽ không thể tìm thấy giấc ngủ yên bình cho đến khi anh đối mặt với những cảm xúc này một cách triệt để.
***
Đêm khuya, căn hộ của Lâm Dịch chìm trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tiếng còi xe xa xăm thỉnh thoảng vọng lại từ phía đường lớn, nhưng không đủ để phá vỡ bầu không khí đặc quánh của những suy tư. Lâm Dịch không ngủ được. Anh đã thử, nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà, nhưng tâm trí anh không ngừng quay cuồng với hình ảnh An Nhiên, với những lời nói và ánh mắt của cô. Cuối cùng, anh bỏ cuộc. Anh vùng dậy, cảm thấy mệt mỏi hơn cả sau một ngày làm việc căng thẳng.
Anh ngồi vào bàn làm việc, nơi từng là "thánh địa" của logic và sự tập trung, nơi anh có thể gạt bỏ mọi phiền nhiễu để đắm mình vào thế giới của code và thuật toán. Anh mở máy tính, màn hình vừa bật sáng đã hắt lên khuôn mặt anh một ánh sáng xanh nhạt lạnh lẽo. Nhưng màn hình trống rỗng, không một dòng code nào hiện ra. Tâm trí anh chỉ toàn hình ảnh An Nhiên và những khoảnh khắc trong thang máy. Anh cố gắng sắp xếp suy nghĩ, cố gắng dùng lý trí để phân tích, mổ xẻ cái "hiện tượng 60 giây" này, mổ xẻ cả mối quan hệ của họ, nhưng mọi thứ cứ chồng chéo lên nhau, không theo một trật tự nào cả.
Anh với tay lấy một cuốn sách về lập trình từ giá sách gần đó, lật vài trang rồi lại đặt xuống. Những dòng code, những thuật toán phức tạp, những logic khô khan mà anh đã từng say mê, giờ đây trở nên vô nghĩa. Anh pha một cốc cà phê đen đậm, mùi hương nồng nàn lan tỏa trong không khí, nhưng chỉ nhấp môi một ngụm rồi để nguội. Cà phê không còn đủ sức để đánh thức anh, bởi anh đã quá tỉnh táo, quá mệt mỏi vì những suy nghĩ miên man. Anh liên tục xoa thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ như một lời nhắc nhở thường trực về sự căng thẳng và mệt mỏi tinh thần đang hành hạ anh.
"Mình sợ gì?" Anh lại thì thầm, giọng nói yếu ớt hơn cả những tiếng còi xe ngoài kia. "Sợ mất đi cái cảm giác đặc biệt đó, hay sợ chính bản thân mình sẽ thay đổi?" Cả hai, anh nhận ra. Anh sợ mất đi 60 giây ấy, mất đi cái nơi duy nhất anh có thể là chính mình một cách chân thật nhất, nơi anh cảm nhận được sự kết nối sâu sắc mà cuộc sống thực tại không thể mang lại. Nhưng anh cũng sợ sự thay đổi trong chính bản thân mình. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, với việc sống trong một thế giới có trật tự và quy luật. An Nhiên và 60 giây đã phá vỡ tất cả. Cô ấy là "điều không cần lý do", là hiện thân của sự phi lý mà lại đẹp đẽ đến lạ lùng. Anh sợ rằng, nếu anh mở lòng hoàn toàn, anh sẽ không còn là Lâm Dịch của ngày xưa nữa, một Lâm Dịch luôn lý trí, luôn vững vàng.
"An Nhiên... cô ấy có thật sự nghĩ như mình không?" Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Ánh mắt cô, nụ cười cô, sự dịu dàng và thấu hiểu của cô, tất cả đều cho thấy cô cũng cảm nhận được điều tương tự. Nhưng cô có sợ hãi như anh không? Cô có lo lắng về tương lai không chắc chắn như anh không? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh khao khát được biết, khao khát được chia sẻ những nỗi sợ hãi và khao khát này với cô, vượt ra ngoài giới hạn của 60 giây.
Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm quang đãng. Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh, nhưng không thể làm lòng anh sáng lên. Mùi không khí lạnh của điều hòa phả vào mặt anh, mang theo một chút hơi thở của sự cô đơn. "Mối quan hệ này có tương lai không? Hay nó chỉ là một ảo ảnh 60 giây, một giấc mơ đẹp đẽ sẽ tan biến khi ánh sáng thực tại chiếu rọi?" Anh đã luôn tìm kiếm sự chắc chắn, sự rõ ràng trong mọi mối quan hệ, mọi dự án. Nhưng với An Nhiên, mọi thứ đều mờ ảo, mong manh, như một làn sương sớm. Điều đó khiến anh vừa sợ hãi, vừa bị cuốn hút một cách kỳ lạ. Anh sợ hãi sự bất định của tình yêu, của cảm xúc, những thứ không thể đưa vào công thức, không thể tính toán.
Anh quay người lại, bước chậm rãi về phía chiếc đồng hồ treo tường, rồi lại nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Chiếc đồng hồ, vật bất ly thân, vật phẩm anh tin tưởng nhất, giờ đây dường như đang chế nhạo anh. Từng tiếng tích tắc đều đặn, lạnh lùng, dường như đang đếm ngược, không phải đến một cuộc họp, mà đến một quyết định. Anh phải làm gì đó. Anh không thể tiếp tục sống trong sự dằn vặt này nữa. Nỗi đau khi rời xa cô mỗi ngày, cảm giác trống rỗng khi 60 giây kết thúc, và nỗi sợ hãi mất mát cứ lớn dần, lấn át mọi lý trí. Anh đã từng ghét những điều "không kiểm soát được", nhưng giờ đây, anh lại khao khát được kiểm soát cái "không kiểm soát được" ấy, khao khát được biến ảo ảnh thành hiện thực. Đêm nay, anh biết, là một đêm định mệnh, một đêm anh sẽ phải đối mặt với chính mình, và với một câu hỏi lớn hơn cả mọi thuật toán: Liệu anh có đủ dũng cảm để bước ra khỏi chiếc thang máy đó, và tìm kiếm một tương lai thực sự cho tình yêu của anh và An Nhiên, một tương lai không còn bị giới hạn bởi 60 giây ngắn ngủi?
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.