Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 95: Đêm Dài Của Lý Trí Và Cảm Xúc
Anh không thể tiếp tục sống trong sự dằn vặt này nữa. Nỗi đau khi rời xa cô mỗi ngày, cảm giác trống rỗng khi 60 giây kết thúc, và nỗi sợ hãi mất mát cứ lớn dần, lấn át mọi lý trí. Anh đã từng ghét những điều "không kiểm soát được", nhưng giờ đây, anh lại khao khát được kiểm soát cái "không kiểm soát được" ấy, khao khát được biến ảo ảnh thành hiện thực. Đêm nay, anh biết, là một đêm định mệnh, một đêm anh sẽ phải đối mặt với chính mình, và với một câu hỏi lớn hơn cả mọi thuật toán: Liệu anh có đủ dũng cảm để bước ra khỏi chiếc thang máy đó, và tìm kiếm một tương lai thực sự cho tình yêu của anh và An Nhiên, một tương lai không còn bị giới hạn bởi 60 giây ngắn ngủi?
***
Đêm đã khuya, nhưng Lâm Dịch vẫn trằn trọc trên chiếc giường Kingsize rộng lớn, cảm giác như mình đang lọt thỏm giữa một sa mạc chăn gối lạnh lẽo. Anh trở mình, cố tìm một tư thế thoải mái, nhưng mỗi lần nhắm mắt lại là hình ảnh An Nhiên hiện lên rõ mồn một, nụ cười dịu dàng, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà. Chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay anh, một vật bất ly thân, vẫn sáng đèn, kim giây lướt đi đều đặn, lạnh lùng, như thể đang chế nhạo sự bất lực của anh trước dòng thời gian vốn dĩ không thể kiểm soát. Từng con số nhảy nhót trên màn hình nhỏ bé dường như đang đếm ngược không phải đến một cuộc họp, mà đến một quyết định, một sự đối đầu không thể tránh khỏi. Đã qua mười một giờ đêm, rồi mười hai giờ, và rồi một giờ sáng, nhưng giấc ngủ vẫn cứ lảng tránh anh như một thuật toán phức tạp mà anh chưa tìm ra lời giải.
Anh đứng dậy, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh ngắt, cảm giác buốt giá từ dưới lòng bàn chân lan tỏa lên, nhưng không thể xua đi ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực. Căn hộ của anh, vốn dĩ luôn được giữ gìn ngăn nắp, sạch sẽ đến mức vô trùng, giờ đây dường như cũng đang bị xáo trộn theo tâm trí anh. Chiếc áo sơ mi anh thay ra vắt hờ trên ghế, tập tài liệu công việc nằm ngổn ngang trên bàn trà, một sự bừa bộn hiếm thấy. Anh tiến đến bàn làm việc, bật laptop. Màn hình vừa sáng lên đã hắt vào khuôn mặt anh một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo, phản chiếu vẻ mệt mỏi và quầng thâm dưới đôi mắt. Anh mở một dự án đang dang dở, những dòng code phức tạp chạy dọc màn hình, nhưng tâm trí anh không thể nào bắt kịp. Mỗi ký tự, mỗi dấu chấm phẩy đều trở nên vô nghĩa, nhòe nhoẹt. Anh cố gắng đọc, cố gắng hiểu, nhưng mọi suy nghĩ đều bị kéo về một hướng duy nhất: An Nhiên.
"Tại sao một điều 'bất thường' lại có thể chiếm lĩnh tâm trí mình đến vậy?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc trong không gian tĩnh lặng. "Mọi thuật toán đều có quy luật, có logic, nhưng cảm xúc này thì không." Anh đã dành cả đời để giải mã những hệ thống phức tạp nhất, để đưa mọi thứ vào khuôn khổ, vào trật tự. Nhưng An Nhiên, cô ấy là một ngoại lệ, một biến số không thể lường trước, một "điều không cần lý do" mà cô thường nói. Cô là hiện thân của sự phi lý, nhưng lại đẹp đẽ và cuốn hút đến lạ lùng. Anh cảm thấy mình đang bị kéo vào một vòng xoáy mà anh không thể thoát ra, một mê cung không có lối thoát, hay đúng hơn là anh không muốn tìm lối thoát.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ miên man, nhưng vô ích. Tiếng còi xe thưa thớt vọng lên từ xa, tiếng gió xào xạc qua khe cửa sổ như tiếng thở dài của đêm, chỉ càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề trong căn phòng và trong chính tâm hồn anh. Anh mở một cuốn sách về lập trình, lật vài trang, những con số, những ký hiệu, những thuật toán khô khan như những bức tường thành vững chắc mà anh đã xây dựng quanh mình. Anh đã từng tìm thấy sự an toàn trong đó, sự kiểm soát tuyệt đối. Nhưng giờ đây, những bức tường ấy đang sụp đổ, từng viên gạch lý trí đang vỡ vụn dưới sức công phá của một thứ gì đó mềm mại hơn, mãnh liệt hơn.
Anh đặt cuốn sách xuống, đứng dậy đi lại trong phòng. Mỗi bước chân của anh như đang đo đạc, tính toán, nhưng chẳng đi đến đâu. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm chìm trong ánh đèn vàng vọt, những tòa nhà cao tầng sừng sững như những khối hộp vô tri. Anh đã từng nhìn thấy vẻ đẹp trong sự trật tự ấy, trong sự vận hành không ngừng nghỉ của một đô thị hiện đại. Nhưng giờ đây, anh chỉ thấy sự cô đơn, sự hối hả vô nghĩa. Tất cả đều không có An Nhiên.
"Liệu mối quan hệ này sẽ đi đến đâu? Hay sẽ mãi chỉ là 60 giây?" Câu hỏi này cứ vang vọng trong đầu anh, không ngừng nghỉ, như một điệp khúc ám ảnh. Anh nhớ lại cái cảm giác trống rỗng mỗi khi 60 giây kết thúc, cái cảm giác như vừa mất đi một phần của chính mình. Anh đã cố gắng phủ nhận nó, cố gắng lý giải nó bằng logic, rằng đó chỉ là một sự phụ thuộc tạm thời, một thói quen đơn thuần. Nhưng trái tim anh lại nói một điều khác. Nó nói rằng anh khao khát được kéo dài khoảnh khắc đặc biệt đó, khao khát được giữ lấy An Nhiên không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi ấy, mà là mãi mãi. Mùi cà phê đen đậm anh đã pha từ tối giờ đã nguội ngắt, đắng chát trong cốc. Anh không còn cảm thấy muốn uống nữa, vị đắng ấy giờ đây dường như đang ngấm sâu vào trong tâm hồn anh.
***
Đã qua hai giờ sáng, và Lâm Dịch vẫn không thể chợp mắt. Anh ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường, tấm chăn mỏng tuột xuống, để lộ bờ vai rộng và vóc dáng gầy nhưng rắn chắc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên, nhưng vô ích. Thay vào đó, những đoạn hội thoại với An Nhiên, ánh mắt cô, nụ cười cô... tất cả hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, sống động hơn cả thực tại. Anh nhớ như in buổi đầu tiên họ gặp nhau, khi cô mỉm cười hỏi anh: "Anh cũng bị kẹt lại à?". Một câu hỏi đơn giản, nhưng đã phá vỡ bức tường lạnh lùng mà anh đã xây dựng bấy lâu.
Anh nhớ những lần họ chia sẻ về công việc, về những ước mơ nhỏ bé, về những điều vặt vãnh trong cuộc sống. Anh nhớ cái cách cô lắng nghe anh nói về những thuật toán phức tạp mà anh đam mê, dù cô không hiểu gì nhiều, nhưng ánh mắt cô luôn lấp lánh sự tò mò và thấu hiểu. Đặc biệt, anh nhớ lời cô nói về 60 giây: "Em xem 60 giây là một món quà. Nó không cần lý do." Và cả lời thú nhận của chính anh, lời thú nhận của cô trong chiếc thang máy hôm trước, khi cả hai đều cảm thấy khó khăn khi phải rời đi. Sự thấu hiểu giữa họ đã vượt xa những gì anh từng trải nghiệm với bất kỳ ai khác, một sự kết nối sâu sắc mà không cần đến lời nói hoa mỹ hay những cuộc hẹn hò dài dòng.
"Mình có đang yêu không?" Anh tự hỏi, giọng nói thì thầm gần như không nghe thấy. "Hay chỉ là một sự phụ thuộc cảm xúc vô lý mà mình không thể kiểm soát?" Anh đã luôn tin vào logic, vào sự kiểm soát. Tình yêu, đối với anh, là một khái niệm mơ hồ, đầy rủi ro, một "biến số" mà anh không bao giờ muốn đưa vào "hệ thống" cuộc đời mình. Nhưng An Nhiên đã thay đổi tất cả. Cô là biến số duy nhất anh khao khát được giải mã, khao khát được giữ lại. Nỗi sợ hãi mất đi điều đó, mất đi cô gái mang lại sự "bất định" đẹp đẽ này, bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy một sự đau nhói trong lồng ngực, một sự trống rỗng mà không một dòng code nào có thể lấp đầy.
Anh day day thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ như một lời nhắc nhở thường trực về sự căng thẳng và mệt mỏi tinh thần đang hành hạ anh. Anh vuốt mái tóc gọn gàng của mình, cảm thấy nó bết lại vì mồ hôi lạnh. Anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay, vật bất ly thân, vật phẩm anh tin tưởng nhất. Nhưng giờ đây, nó không còn mang lại cho anh cảm giác an toàn, mà là một sự nhắc nhở về giới hạn của thời gian, về sự hữu hạn của 60 giây.
"Ngoài 60 giây đó, cô ấy sẽ làm gì?" Anh tự hỏi, tâm trí anh bắt đầu vẽ nên những hình ảnh về cuộc sống của An Nhiên. "Cô ấy sống ra sao? Có nghĩ về mình không? Hay mình chỉ là một phần nhỏ trong 'món quà' của cô ấy?" Anh chưa bao giờ thực sự nghĩ về cuộc sống của cô bên ngoài thang máy, ngoài cái thế giới 60 giây mà họ chia sẻ. Anh đã luôn tự nhủ rằng điều đó không quan trọng, rằng 60 giây là đủ. Nhưng giờ đây, anh khao khát được biết. Anh khao khát được biết cô ấy thích ăn gì, cô ấy đọc sách gì, cô ấy có những người bạn như thế nào, cô ấy có hay cười rạng rỡ như khi ở bên anh không. Anh khao khát được là một phần của thế giới thực của cô, không chỉ là một khoảnh khắc kỳ diệu bị cô lập trong không gian và thời gian.
Một cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công nhà hàng xóm, mùi hương tinh khiết và dịu dàng, giống như An Nhiên. Anh thở dài nặng nề, cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Anh đã luôn tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình, về lý trí sắt đá. Nhưng trước An Nhiên, mọi thứ đều tan chảy. Cô ấy không chỉ là một hiện tượng kỳ lạ, cô ấy là một người phụ nữ, một tâm hồn, một "điều không cần lý do" đã khiến trái tim anh rung động theo một cách mà anh chưa từng biết. Anh biết rằng anh không thể tiếp tục lẩn tránh cảm xúc này, không thể tiếp tục giả vờ rằng 60 giây là đủ. Nó không đủ. Nó chưa bao giờ đủ.
***
Bình minh dần ló dạng, xua tan màn đêm đen đặc. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời bắt đầu le lói qua khung cửa sổ, nhuộm một màu cam nhạt lên những đám mây lững lờ trôi. Lâm Dịch vẫn đứng bên cửa sổ, đôi mắt anh quầng thâm vì một đêm trắng, nhưng trong tâm trí anh dường như có một sự rõ ràng mới, dù đau đớn. Anh không còn cố gắng phủ nhận cảm xúc của mình nữa. Không còn là những dòng code khô khan hay những thuật toán phức tạp, giờ đây anh chấp nhận rằng trái tim anh đang đập vì An Nhiên, vì những khoảnh khắc 60 giây, và vì khao khát được có nhiều hơn thế.
Anh nhìn ra thành phố đang dần thức giấc. Những ánh đèn đường vẫn còn sáng lờ mờ, nhưng đã có bóng dáng những chiếc xe đầu tiên lăn bánh, tiếng động cơ nhẹ nhàng hòa vào tiếng chim hót líu lo buổi sớm. Một ngày mới bắt đầu, và anh cảm thấy mình cũng đang bắt đầu một chương mới trong cuộc đời. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nỗi sợ mất kiểm soát, sợ sự bất định của một mối quan hệ không còn giới hạn bởi 60 giây, sợ rằng khi bước ra khỏi "thế giới ảo" đó, mọi thứ sẽ không còn kỳ diệu. Anh sợ rằng, khi ánh sáng thực tại chiếu rọi, ảo ảnh sẽ tan biến, và anh sẽ mất đi An Nhiên, mất đi cái cảm giác đặc biệt mà cô đã mang lại.
Nhưng khao khát được hiểu và được thuộc về đã lớn hơn. Khao khát được tìm hiểu sâu hơn về An Nhiên, về cuộc sống của cô ngoài kia, không chỉ là một hình ảnh phản chiếu trong khoảnh khắc thời gian ngưng đọng. Khao khát được chia sẻ không chỉ 60 giây mà là cả một cuộc đời. Anh biết, anh không thể cứ mãi lẩn tránh điều này. Anh không thể tiếp tục sống trong sự dằn vặt, trong sự nửa vời, trong một mối quan hệ bị giới hạn bởi thời gian và không gian.
"Mình phải làm gì đây?" Anh độc thoại, giọng nói trầm lắng, pha chút mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết tâm lạ lùng. "Mình có thể mất tất cả nếu hành động. Nhưng nếu không làm gì, mình cũng sẽ mất cô ấy, mất đi cái cảm giác đặc biệt này." Anh biết, rủi ro là rất lớn. Anh có thể bị từ chối, có thể phá vỡ cái nghi thức đẹp đẽ mà họ đã tạo ra, có thể mất đi cái "món quà" 60 giây mà An Nhiên trân trọng. Nhưng nếu anh không thử, anh sẽ sống trong hối tiếc, sống trong sự dằn vặt mãi mãi. Anh sẽ không bao giờ biết được điều gì có thể xảy ra, điều gì có thể vượt ra ngoài giới hạn của 60 giây.
Anh quay người lại, bước chậm rãi về phía bếp. Pha một tách cà phê Americano không đường, vị đắng nguyên chất có thể giúp anh tỉnh táo hơn, giúp anh tập trung vào quyết định trọng đại này. Anh cầm tách cà phê ấm nóng, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh bình minh đã rực rỡ hơn, soi sáng khắp căn phòng, xua đi những bóng tối của sự hoài nghi và sợ hãi. Đôi mắt anh vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, nhưng giờ đây có thêm một tia sáng của sự kiên định.
Anh sẽ không để mất em, An Nhiên. Anh sẽ không để mất cái cảm giác đặc biệt này. Dù phải đối mặt với những gì mình sợ hãi nhất, dù phải bước ra khỏi "vùng an toàn" của chiếc thang máy, của 60 giây định mệnh. Anh sẽ tìm cách biến ảo ảnh thành hiện thực. Anh sẽ tìm cách để 60 giây không chỉ là một khoảnh khắc kỳ diệu, mà là một khởi đầu, một cánh cửa mở ra một tương lai thực sự cho tình yêu của họ. Anh hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, nhưng trái tim anh lại cảm thấy một sự ngọt ngào lạ lùng, một sự bình yên đến từ một quyết định đã được đưa ra. Anh biết, ngày mai sẽ là một ngày khác, một ngày mà anh sẽ không còn là Lâm Dịch của ngày hôm qua nữa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.