Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mộng Ma - Chương 14: Huyết Nguyệt Quang Luân

Quyển 1: Phạt Hồn Giới

Cây hắc mâu cắm dưới đất chợt lóe lên ánh sáng nứt vỡ. Dù Kỳ đã kịp lùi xa một đoạn, nhưng thấy vậy hắn vẫn cố sức lùi xa hơn nữa.

Oanh!

Một tiếng nổ trầm thấp vang vọng. Kỳ biết kẻ kia cố tình chờ hắn chạy xa mới ra tay. Hắn cũng hiểu, nếu dính phải chiêu này, tuyệt đối đừng mong sống sót.

“Ha ha… tiếp, tiếp.” Tiếng Thất Khổ văng vẳng trong đêm tối, báo hiệu màn truy đuổi này còn lâu mới kết thúc.

Lớp tuyết dày bên dưới càng khiến thân hình nhỏ bé của Kỳ gặp nhiều bất lợi.

Thiên, địa, nhân!

Chỉ màn đêm là còn chút ít trợ giúp, còn lại tất cả đều chống lại hắn.

Nghe tiếng động phía sau, Kỳ không cần đoán cũng biết lại sắp có một đòn tấn công nữa ập tới.

“Sắp lên dốc rồi, nếu vượt qua được dốc tuyết này thì vẫn còn cơ hội chạy xa hơn nữa.”

Dù biết khó thoát thân, nhưng làm sao hắn có thể bỏ cuộc? Nếu chạy thoát được thì tốt, hắn dự định sẽ săn bắt đám "đồng loại" nhỏ để sống tạm thời. Khi nào cảm thấy an toàn, hắn sẽ đi nơi khác để học hỏi và trưởng thành.

Nếu rơi vào tay sinh vật kia, số phận hắn lại lần nữa phó mặc cho trời. Sống hay c·hết đều không do hắn định đoạt. Cuộc đời hắn sẽ lại lặp lại cảnh hàng ngàn năm về trước, bị kẻ khác dùng một ý niệm mà tùy ý định đoạt số phận, sống c·hết...

Vù! Vù! …

Lần này, không chỉ một mà đến hai cây hắc mâu đã bay đến từ phía sau Kỳ.

Kỳ thấy hai cây hắc mâu nhắm thẳng vào hai bên trái phải, chặn đường thoát của hắn, liền cảm thấy bất an.

Nếu chúng không gây ra loại sát thương khủng khiếp như trước, hắn đã cứ thế lao thẳng về phía trước. Nhưng khi nhận ra ý đồ, Kỳ không thể không dừng lại né tránh.

Ầm! Ầm!

Hai hắc mâu không đâm trúng hắn mà lao thẳng về phía trước một đoạn, tạo ra hai lối đi buộc Kỳ phải lựa chọn.

Dừng lại hay lùi về sau thì đều sẽ bị sinh vật kia bắt. Dù rẽ trái, rẽ phải hay lao thẳng, đều khó lòng tránh thoát được vụ nổ nếu kẻ kia tiếp tục kích hoạt chúng.

Dù cho lựa chọn nào, kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì cho hắn.

Thấy "tiểu Phạt" dừng lại, Thất Khổ cũng không vội di chuyển, chỉ đứng đó thưởng thức vẻ mặt của "tiểu Phạt". Hắn muốn xem, trong hoàn cảnh này, Kỳ sẽ chọn lối đi nào.

Điều làm hắn ngạc nhiên nhất là Kỳ lại thông minh đến vậy. Khả năng né tránh, dự đoán, và suy tính của hắn chứng tỏ trí tuệ vượt xa những gì Thất Khổ từng nghĩ.

Trong số các "tiểu Phạt" chưa khai mở linh trí, đây quả là kẻ đứng đầu.

Thấy "tiểu Phạt" vẫn chần chừ, Thất Khổ quyết định tăng thêm độ khó cho trò chơi này.

Vút! Vút! Vút!

Ba cây hắc mâu không chút ngần ngại bay ra, cộng thêm hai cây trước đó, hình thành một vòng tròn vây chặt Kỳ ở chính giữa.

Thấy như vậy, Kỳ cũng chỉ đành cười khổ. Dù con dốc đã cách hắn không xa nhưng trong hoàn cảnh thế này thì không còn đường nào để thoát được.

“Chẳng lẽ phải chạy đến một cây hắc mâu nào đó rồi kích nổ sao? Từ lúc kẻ kia kích hoạt, vẫn có một khoảng thời gian ngắn để hắn kịp lùi lại, nhưng mức độ nguy hiểm sẽ tùy thuộc vào thời điểm hắn kích nổ.”

Nhưng chính lúc này, một dị biến xảy ra mà không hề báo trước.

Cách đó không xa, Thất Khổ đang cười vui vẻ bỗng dưng cảm thấy một luồng bất an trỗi dậy trong lòng.

Á!

Không hiểu sao Thất Khổ bỗng hét thảm một tiếng.

Hai con mắt xám xịt nhanh chóng tuôn ra hai dòng lệ đen sì. Từng giọt lệ như một chất lỏng ghê tởm nào đó, vừa lúc nhúc vừa bóng sáng.

Tách! Tách!

Những giọt lệ đen rơi vào nền tuyết trắng trong màn đêm tối. Nếu như lúc này có đèn sáng rọi, mặt của Thất Khổ sẽ trở nên vô cùng đáng sợ.

Đôi mắt xám xịt hư huyễn của hắn đã biến mất, thay vào đó là hai dòng lệ đen sì, trông không khác gì lệ quỷ, không ngừng trào ra từ hốc mắt.

Cùng lúc đó, luồng hắc khí bao quanh Thất Khổ cũng dần thu nhỏ lại.

“Khốn kiếp! Chuyện gì đang xảy ra thế này?”

Thất Khổ cảm thấy cảnh vật xung quanh trở nên mờ mịt, mà chính hắn cũng đang yếu dần.

A… a….

Từng cơn đau nhói nhanh chóng xâm chiếm tâm trí Thất Khổ, khiến hắn không ngừng rên rỉ.

“Chuyện này, chuyện này…” Thất Khổ cũng không rõ mình bị làm sao, những suy nghĩ trong hắn cũng đã không còn rành mạch.

Đưa mắt nhìn về phía "tiểu Phạt" gần đó, sắc mặt hắn trở nên dữ tợn hẳn lên:

“Chắc chắn là ngươi! Chính ngươi đã khiến ta xui xẻo đến nông nỗi này! Đã vậy thì...”

“Bạo!!!”

Đã không còn giữ được minh mẫn, Thất Khổ chỉ biết đổ tội cho "tiểu Phạt" trước mặt này.

Thấy kẻ kia đột nhiên trở nên điên loạn như vậy, Kỳ không khỏi vui mừng.

Hắn cho rằng mấy cây hắc mâu này nếu không được khống chế thì sẽ tự tan biến hoặc tự nổ một cách hỗn loạn, không đồng đều. Đây chính là cơ hội thoát thân của hắn.

Nhưng... chưa kịp thấy cây hắc mâu nào tan rã hay có dấu hiệu nổ, thì đã nghe tiếng hét kích nổ từ kẻ kia.

“Không ổn!”

Hết cách, Kỳ chỉ còn biết gồng mình, thúc đẩy cơ thể tròn vo của hắn. Ba đám mây vân sắc lần lượt phát sáng, và luồng hắc khí bên ngoài, vốn đã mờ nhạt, như bị kích thích, bỗng bùng lên chập chờn trong làn gió nhẹ.

Uỳnh!

Tuyết bụi mịt mù. May mắn là hắn không đứng quá gần tâm điểm vụ nổ nên mới giữ được mạng. Nhưng do đứng giữa năm cây hắc mâu, lúc này thương thế của hắn đã trở nặng.

Luồng hắc khí bên ngoài đã tan biến hoàn toàn sau vụ nổ, ba đường vân ảm đạm như kiệt sức.

May mắn không thương tổn đến thân thể gốc, nếu có chút nứt vỡ thì hắn không rõ lần này còn có thể sống sót được không.

Ở hướng tây, một Phạt Ma đang nhắm chặt đôi mắt liền mở ra. Trên nét mặt ấy lộ rõ vẻ vui mừng.

Trên tay hắn c��m một tấm bùa chú đang cháy dở, nhưng những hoa văn trên đó như được khắc sâu vào hư không, không hề biến mất dù tấm bùa đã cháy thành tro.

Sau một hồi, tấm phù chú cháy hết, những hoa văn như điểm sáng của ngôi sao chập chờn trong đêm tối.

Chúng dần ghép lại thành một ký tự màu xanh lam, lơ lửng giữa không trung rồi biến mất vào màn đêm.

Thấy vậy, Phạt Ma cười lớn, thân hình ngập tràn hắc khí không chút chậm trễ đuổi theo ký tự màu lam kia.

“Chạy, ta xem lần này ngươi chạy kiểu gì a…”

...

Về phía Kỳ.

Thấy "tiểu Phạt" vẫn chưa c·hết, Thất Khổ gầm lên một tiếng:

“C·hết đi! Hắc Mâu Phi Dạ!!!”

Do đầu óc mụ mị và thực lực tiếp tục suy giảm, hắn không dám thi triển chiêu thức quá mạnh. Chỉ cần đủ để kết liễu "tiểu Phạt" kia là được.

Một cây phi mâu hình thành rất nhanh sau lời nói.

Khác với những cây hắc mâu trước, phi mâu này dù đen nhưng lại có hoa văn rõ ràng. Nếu bây giờ đem cả hai ra so sánh, phi mâu ấy dường như đã hóa thành thực thể.

Không cần quá nhiều động tác, cây phi mâu lao thẳng vào K��� mà lần này không có gì gọi là nhường nhịn. Sát khí ẩn hiện từ cây mâu càng làm nó trở nên sắc bén.

Chém!!!

Nếu còn có mắt để nhìn, tròng mắt Kỳ lúc này có lẽ đã co rút lại.

Ầm! Dù phi mâu lao đến cực nhanh, nhưng tốc độ phản ứng của Kỳ cũng chẳng hề kém. Hắn nghĩ rằng kẻ kia đang trong trạng thái tinh thần bất ổn, nên lần này hắn lại may mắn thoát được cú chém.

Nhưng… hắn vẫn chưa kịp vui mừng, phi mâu ở ngay sát hắn đã nứt ra từng mảnh ánh sáng, và từ xa vọng lại tiếng nổ trầm đục.

Hắn biết mình không thể thoát khỏi đòn này nữa. Cái c·hết quen thuộc lại một lần nữa tìm đến hắn.

“Cây đậu má!”

Kỳ gầm lên một tiếng, hắn không cam lòng c·hết ngay lúc này. Hắn vừa thoát khỏi Ma tộc chưa đầy một tuần, bao nhiêu vận xui vẫn chưa buông tha.

Oanh! Oanh! Oanh!

Theo tiếng hét của Kỳ, một vòng tròn đỏ đằng sau hắn như ẩn như hiện bay lên, chiếu ánh sáng đỏ rực về mọi phía.

Cách đó không xa, Thất Khổ như nghĩ đến thứ gì, miệng không nhịn được mà phát ra tiếng:

“Huyết Nguyệt Quang Luân!!!”

Truy��n này được dịch và biên tập độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free