(Đã dịch) Mộng Ma - Chương 16: Quang Luân Nhất Tự
Quyển 1: Phạt Hồn Giới
Kỳ biết tính mạng mình đã không còn nằm trong tay hắn, dù có không cam lòng cũng chẳng ích gì.
Vì sao kẻ vốn không mấy ác ý với hắn trước đó, giờ lại muốn ra tay sát hại hắn?
Điều này làm Kỳ rất khó hiểu.
Mới đây thôi, hắn còn tưởng rằng mình đã thoát c·hết trong gang tấc, nào ngờ lại bất ngờ rơi vào tình cảnh này. Cái c·hết lại một lần nữa cận kề.
Sinh vật kia tạm thời dừng tay cũng không có nghĩa là hắn đã an toàn.
Phải làm sao, phải làm sao?
Trong lòng Kỳ liên tục tính toán, nhưng rồi nhận ra nghĩ nát óc cũng chẳng ích gì. Hình thể kẻ trước mắt này đã lớn gấp mấy trăm lần hắn.
Ngay cả khi không hiểu vì sao sinh vật kia lại thu nhỏ chỉ còn một nửa, thì thực lực chênh lệch giữa đôi bên cũng quá rõ ràng, Kỳ chẳng có lấy một phần thắng nào.
“Còn quá yếu, còn quá yếu.” Trong lòng hắn lúc này đang rít gào trong bất lực và không cam lòng, cả người hắn run lên vì sợ hãi.
Dùng trí thì không xong, dùng sức lại càng không được. Hắn không cam lòng khi phải c·hết một cách vô nghĩa như thế.
Thất Khổ nhìn biểu hiện của tiểu Phạt này và tỏ vẻ rất hài lòng. Khi tâm tình bình tĩnh lại, hắn trở nên thông suốt hơn.
Nhưng không vì thế mà Thất Khổ bỏ qua câu nói hắn vừa nghe được từ tiểu Phạt trước mặt.
Câu nói ấy lập tức khiến Thất Khổ nghĩ ngay đến Thất Mã.
“Chẳng lẽ tên Thất Mã kia đã động tay động chân với tiểu Phạt này?” Trong lòng hắn lúc này cũng đang nổi sóng gió.
Đây là điều đầu tiên hắn nghĩ đến, nhưng rất nhanh lại bác bỏ: “Không đúng, tên kia đâu biết dùng mấy thủ đoạn như vậy.”
Nghĩ đến đây, hắn tự suy diễn ra một lý do.
“Chẳng lẽ là Thất Mã giấu nghề?”
Trên đường đi, hắn thấy Thất Mã cũng có vài lần tiếp xúc với tiểu Phạt này, nhưng thủ đoạn như thế này thì hắn chưa từng biết.
Không nói đến việc Thất Mã âm thầm ra tay thế nào mà qua mặt được hắn, chính thủ đoạn này đã khiến Thất Khổ phải nhíu mày.
“Thất Mã coi trọng tiểu Phạt này ư? Cũng có thể, dù sao đây là mầm non của một niệm linh sư. Nếu bán cho bọn chúng thì cũng được một khoản kha khá.”
“Quả nhiên không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá được. Chỉ riêng thủ đoạn này của ngươi thôi cũng khiến ta không thể nhìn thấu.”
Việc Thất Khổ phải chịu một đòn đau khi tấn công tiểu Phạt kia lại càng khiến Thất Mã trong lòng hắn trở nên thâm sâu khó lường.
Nghĩ đến đây, Thất Khổ trong lòng cũng cảm thấy mọi chuyện bắt đầu trở nên hợp lý. Hắn không tin tiểu Phạt kia có năng lực lớn đến như vậy.
“Nếu vậy, tên kia đã có ý đồ từ ngay khi b��t được tiểu Phạt này rồi. Đem tiểu Phạt đưa cho ta là đang thử thách một điều gì đó chăng?” Thất Khổ cũng cảm thấy nghi ngờ về điều này.
Hắn và Thất Mã chẳng hề thân thiết, lần này đi cùng nhau cũng chỉ là làm chung nhiệm vụ mà thôi.
“Được rồi, chắc chắn là tên đấy. Quả nhiên cái tính cách này chẳng lẫn vào đâu được.” Thất Khổ không suy nghĩ nữa mà đưa ra kết luận.
Trong lòng hắn âm thầm ghi lại khoản nợ này.
Mà đang thu thập tiểu Phạt cùng ấu Phạt, Thất Mã lúc này mắt không tự chủ mà giật giật mấy cái. Hắn cảm thấy đang bị ai đó thầm rủa.
“Lại là tên nào dám nói xấu Mã gia ta.” Thất Mã lúc này không khỏi ảo tưởng mà tự xưng một tiếng, sau đó hắn hừ một tiếng: “Hừ, đừng để ta biết là ai, …”
Nói xong, hắn không quan tâm nữa mà tiếp tục trông coi đám tiểu Phạt bên cạnh.
Trời cũng đã tối nên hắn chẳng dại gì mà đi tìm kiếm trong gió rét để h·ành h·ạ bản thân.
Căn phòng này nằm dưới lòng đất, do Thất Mã tạm thời tạo ra để trú nhờ một đêm.
Dưới ánh sáng mờ từ một ngọn lửa nhỏ, hiện tại Thất Mã đã thu thập được gần mười tiểu Phạt, còn lại không ít ấu Phạt.
Kỳ lạ là bọn chúng lúc này không hề gây hấn với nhau, mà lại chăm chỉ liếm thứ gì đó dưới đất.
Thất Mã lúc này cũng không biết rằng Thất Khổ đang đổ hết chuyện vào đầu hắn.
Lúc trước, hắn cũng không nghĩ nhiều. Vì thấy Thất Khổ khá yêu thích ấu Phạt kia nên hắn mới không để ý mà đưa nó đi.
“Buổi chiều có thấy một kẻ nào đó chạy theo sau nhưng sau đó lại mất hút.” Thất Mã có chút nghi vấn.
Nhưng chẳng mấy chốc, dưới lòng đất lại truyền ra tiếng cười:
“Ha ha. Mà kệ!”
Kỳ lúc này cũng khôi phục lại được một phần.
Nhưng với hắn, với tình cảnh hiện tại thì dù có hồi phục mười phần cũng chẳng ích gì. Nó chỉ làm thời gian tử vong của hắn đến chậm hơn mà thôi.
Nhìn sinh vật kia lại hướng về phía mình, trong lòng hắn không ngừng nhảy loạn xạ.
Vòng tròn đỏ bên cạnh hắn đã tàn tạ, nên hắn không nghĩ có thể sống sót sau vụ này.
U… u…
Sát khí mà Thất Khổ thu liễm được giải phóng, nhằm thẳng vào hắn mà đè xuống. Hắn biết đã không thể trông mong sinh vật kia sẽ không g·iết hắn lần này.
Trong mấy ngày nay, tinh thần hắn đã chập chờn nhiều vô kể. Kỳ tự hỏi sao mình lại sống được đến giờ.
Xoẹt!
Như nắm lấy một tia hy vọng nào đó, đôi mắt mờ ảo do chút hồn lực mới tụ thành, như bị kích thích, cũng sáng đỏ lên, không khác gì vòng tròn đỏ.
“Ta! Muốn! Sống!”
Kỳ nói gằn từng chữ. Giống như con mèo đen nhỏ xù lông, dù nhỏ yếu nhưng vẫn cho thấy sự chống trả quyết liệt của nó.
Đúng vậy, hắn cũng không muốn c·hết trong sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn cảm thấy… ngay cả khi tuyệt vọng như thế này, hắn vẫn sẽ không từ bỏ hy vọng sống.
Dù cho lần này có c·hết, hắn muốn nói rằng… hắn đã tận lực rồi.
Thất Khổ thì cũng ánh mắt hờ hững nhìn về Kỳ đang nửa thân lún vào lòng đất. Dù khoảng cách này hắn có thể g·iết tiểu Phạt này ngay lập tức nhưng hắn lại không làm vậy.
Thất Mã có khả năng biết dùng niệm lực nằm ngoài khả năng nhận thức của hắn. Hắn không biết Thất Mã khi biết tiểu Phạt này c·hết thì sẽ làm khó hắn chuyện gì.
“Âm thầm động tay chân, giả vờ không quan tâm đến tiểu Phạt này nhưng thực ra mọi chuyện đều nắm trong lòng bàn tay. Quả nhiên là một kẻ nham hiểm.” Đây là đánh giá của Thất Khổ trước trí tuệ sâu xa của Thất Mã.
Mà Thất Mã lúc này nếu biết thì chắc sẽ ngỡ ngàng, rồi âm thầm cười trộm khi biết Thất Khổ suy nghĩ về hắn như vậy.
Trở mặt với Thất Mã hay không, đây đang là băn khoăn của Thất Khổ.
Hiện tại, Thất Mã cao hơn hắn một tiểu cảnh giới nên liệu có thắng được hay không vẫn là một vấn đề. Chưa kể đến lúc về giao nộp nhiệm vụ, hắn còn có thể đem chuyện này ra khiến Thất Khổ gặp rắc rối lớn.
“Thất Mã à. Ngươi thật ghê tởm.” Thất Khổ căm ghét nói.
Hắn vốn dĩ không muốn gây hấn hay bất hòa với Thất Mã, nhưng sau vụ này thì làm sao hắn có thể nhịn được.
“Thất Mã! Nếu như ngươi định có ý đồ bán tiểu Phạt dị biệt này lấy tài nguyên thì lần này, ý nguyện của ngươi đừng hòng thực hiện được.”
Nói xong Thất Khổ muốn thôn phệ Kỳ, hắn muốn xem Thất Mã sau khi biết có thể làm gì được hắn.
Nếu về có ai trách cứ hắn thì sao? Không mấy ai quan tâm một tiểu Phạt chưa mở linh trí đã c·hết hơn là hắn. Cho dù có cũng chẳng quá quan trọng.
Nói gì thì nói, hắn không biết Thất Mã còn bày trò gì với tiểu Phạt này không nữa.
Nếu bây giờ thôn phệ thì sẽ có rất nhiều rủi ro. Nếu không nuốt thì lại bỏ lỡ mất cơ hội tốt này, nên làm sao đây?
Thất Khổ lúc này đang rất băn khoăn khi lựa chọn, mà không biết rằng vì hắn đã nghĩ quá nhiều mà trượt mất cơ hội g·iết tiểu Phạt này.
Cuộc đời hắn đã định sẵn là không thể đột phá thêm cảnh giới được nữa, nếu không có cơ duyên này thì hắn chỉ có thể lay lắt sang thế giới khác để trở thành ngụy Tâm Ma.
Đây chính là cơ duyên mà khó có thể bỏ qua được.
Chính lúc này, đôi mắt hắn lóe lên vẻ quyết tâm tàn nhẫn.
Hắn muốn thôn phệ tiểu Phạt này.
Nhìn Kỳ bên dưới như con nhím con dựng gai nhọn lên để đe dọa, Thất Khổ liền cười lạnh. Một bàn tay được hồn lực tạo thành ngay lập tức hiện lên rồi vỗ xuống.
Kỳ thấy vậy, ánh mắt đỏ lóe lên tinh quang. Dù tiếc nuối nhưng đây chính là sự chống trả cuối cùng của hắn.
Ông ông…
Cây bút hư huyễn tượng trưng cho chấp niệm bấy lâu một lần nữa xuất hiện. Đầu bút hấp thu mọi đốm sáng đỏ tồn tại xung quanh rồi nhanh chóng viết lên vòng tròn nửa từ còn thiếu:
“Sinh!”
Oanh!
Chiêu thức bàn tay của Thất Khổ va chạm với vòng tròn đỏ khiến không khí trở nên cuồn cuộn. Từng tia gió mạnh từ mọi phía quét sạch lớp tuyết phủ dưới đất trong bán kính vài thước.
“Quang Luân Nhất Tự?” Thất Khổ nhìn vòng tròn kia rồi lẩm nhẩm lần nữa.
Hắn vốn tưởng rằng vòng tròn kia trước đó đã là nhất tự rồi, nhưng xem ra bây giờ mới đúng là như vậy.
Tiểu Phạt kia đã năm lần bảy lượt đều nhờ nó mà thoát c·hết, nên Thất Khổ lúc này thấy màu đỏ ấy rất chán ghét.
Sắc mặt hắn cũng tự tin mang theo một ý cười:
“Hừ! Nát cho ta!!!”
Đang trong lúc Thất Khổ dùng thêm một phần sức mạnh, một ký tự màu lam sắc không rõ nguồn gốc ngược gió bay đến.
Một ký tự không rõ là chữ gì nhưng rơi đến trước mặt Thất Khổ rồi phát sáng. Từng luồng xung kích chập chờn như sóng nước nhẹ nhàng tấn công vào thần hồn.
Kỳ và Thất Khổ đang đấu sức thấy vậy trong lòng đều hô lên một tiếng: “Không tốt!”
Nhưng để cả hai tránh thoát khỏi đ�� thì lúc này đã quá muộn.
Keng!
Một thanh âm như tiếng chuông văng vẳng trong đêm tối. Dù Thất Mã ở cách xa nơi đó nhưng đôi lông mày không biết vì sao lại nhíu lại. Hắn nghĩ chắc chẳng có chuyện gì nên cũng không thèm để ý nữa.
Cách tiếng chuông không xa, một Phạt Ma với vòng tròn đen bay phía sau cũng nghe thấy tiếng chuông vang vọng liền cười lớn.
“Ha ha ha… Bắt được!!!”
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.