Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mộng Ma - Chương 3: Vãng Sanh Cực Lạc Đan

Cảm thấy sắp có chuyện không lành xảy ra, hình tròn vội vàng thầm ra lệnh:

“Thiên Đạo Hoá Thân… đi!”

Và rồi, từ chính hình tròn đó, một hóa thân khác của nó xuất hiện, vừa hiện hình tức khắc đã biến mất khỏi nơi này.

Mà tại nơi hóa thân đó hướng tới, bầu trời vẫn trong xanh như thường lệ, vài áng mây trắng nhè nhẹ trôi dạt, chẳng khác gì một ngày bình thường.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là ở nơi này lại có một con sông khá rộng vắt ngang qua bầu trời, trông cực kỳ khó hiểu.

Trong lòng dòng sông, bóng dáng những loài thủy sinh đang bơi lội không ngừng ẩn hiện.

Soạt!

Mặt nước đang chảy xiết bất chợt rung chuyển, văng lên những bọt nước trắng xóa.

Một con cá chép vảy vàng đột ngột nhảy vọt khỏi dòng sông, với đôi vây đỏ rực như cánh.

Đuôi cá dài đẹp như lá cờ bay trong gió không ngừng vẫy vùng, vảy xếp đều đặn từng hàng ngăn nắp.

Song, cá vàng đâu hay biết rằng, quyết định nhảy ra khỏi dòng sông này chính là quyết định ngu xuẩn nhất đời nó.

Dòng sông vắt ngang bầu trời, nhảy ra khỏi dòng sông cũng tương đương với việc nhảy tự do từ trên cao xuống, nếu không biết bay thì cũng đồng nghĩa với cái chết cận kề.

Đáng tiếc, dù con cá chép này có biết điều đó hay không thì cũng đã quá muộn màng rồi.

May mắn thay, trước khi nó rơi xuống đất, một con chim đen bay ngang qua đã kịp đón lấy, cứu cá chép khỏi cái chết tan xác.

“Ực!”

Con chim đen nuốt chửng cá chép vàng rồi liếm mỏ. Tâm tình nó lúc này rất tốt, có lẽ vì bữa sáng hôm nay quá dồi dào.

Đôi cánh vẫn vỗ đều đều, kéo theo thân hình nhỏ bé và cái bụng vừa căng tròn bay đi xa, tiếp tục săn tìm những con mồi khác rơi xuống từ dòng sông.

Nhưng khi con chim đen đang bay, đột nhiên một vết nứt nhỏ xuất hiện ngay trước mặt nó, nhanh chóng lan rộng, khiến nó có chút khó hiểu.

Vừa lúc nó định né tránh vết nứt thì "ầm" một tiếng, một cơn gió cuồng bạo bất chợt nổi lên. Một lỗ hổng hình thành, từng mảnh vỡ bén nhọn văng ra, va chạm vào nền trời, xé toạc không khí, tạo nên những vết xước trong không gian.

“Quác!!!”

Con chim đen sợ hãi kêu lớn một tiếng, nhưng tiếng kêu vừa cất lên đã lặng đi, thân thể nó bị kéo vào sâu trong lỗ hổng như thể bị một con quái thú dị thường nuốt chửng.

Không có gì bất ngờ, cái chết đã chọn nó.

Đông! Đông! Đông! …

Mỗi nhịp đập vang lên, cả không gian xung quanh càng lúc càng run rẩy dữ dội.

Gió cũng ngày càng mạnh, không gian xung quanh bị kéo căng như tấm màn nhăn nhúm, từng luồng chấn động đua nhau nổi lên, khiến mọi thứ xung quanh trở nên nặng nề.

Nhưng dù là vậy, từ chính giữa lỗ hổng không gian, hai bóng đen đột ngột bay ra bên ngoài.

Một bóng người cùng một khối hắc cầu khá lớn.

“Ở đây đi!” Bóng người hư ảo nhìn xuống dưới rồi nói.

Nói xong, y nhìn về khối cầu đen khá lớn bay bên cạnh.

Tư! Tư! …

Màn đen như mực nhanh chóng tan biến thành từng luồng hắc khí dưới ánh sáng rực rỡ của ban ngày.

Bên trong hắc cầu, linh hồn thiếu niên cũng nhận ra màn đen này đang dần mờ nhạt, sẽ sớm biến mất hoàn toàn, nên không khỏi sững sờ.

Ngay bên cạnh đó, khi hắc cầu đã hòa lẫn hoàn toàn vào ánh sáng, bóng người đưa một cánh tay về phía thiếu niên, nhẹ nhàng ấn một cái.

“Ừm?!” Nhìn thấy động tác nhanh gọn của kẻ này, thiếu niên liền sững sờ.

Thân thể hơi rùng mình, tầm nhìn hắn chỉ còn một màu đen. Thiếu niên dường như đã đoán được kết cục của mình sẽ ra sao, trong lòng liền thầm thở dài:

“Xong!”

Đúng như thiếu niên nghĩ, hắn còn chưa kịp nghĩ thêm điều gì thì linh hồn màu lam của hắn đã bị một lực ép vô hình vo thành một khối cầu bé nhỏ.

Dần dần, khối cầu linh hồn ấy dưới sự điều khiển của bóng người dần co lại chỉ bằng một điểm sáng.

“Đi!”

Bóng người hư ảo lạnh nhạt nói, bàn tay y đang nắm chặt liền đưa một ngón tay chỉ thẳng xuống đất. Điểm sáng xanh liền bùng lên, chớp động rồi hóa thành một dải lam quang, lao thẳng xuống mặt đất mà bay.

Tựa con đom đóm bay giữa ban ngày, dù phát ra ánh sáng nhưng dường như vô hình. Ánh sáng ấy yếu ớt trôi dạt theo gió trời, từ trên trời cao rơi nhanh qua vách núi cao dốc, xuyên qua rừng cây, vượt qua con sông trên mặt đất và biến mất không dấu vết.

Liếc nhìn linh hồn thiếu niên đã hóa thành một phần tinh quang biến mất nơi chân trời, bóng người ngoái đầu nhìn ra phía sau.

Y quay đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, để lộ nửa khuôn mặt cùng ánh mắt hờ hững, mái tóc đen nhẹ bay theo cơn gió từ lỗ hổng phía sau.

“Đừng núp nữa!” Y mở miệng như thể đang nói chuyện một mình.

Ù ù ù…

Ngay khi lời nói y vừa dứt, lỗ hổng phía sau tức khắc đóng lại, nhưng phong bạo lúc này không còn ôn hòa như trước mà trở nên cực kỳ dữ dội, sắc bén.

Từng luồng gió mạnh mẽ va chạm, đan xen vào nhau, kéo theo đám mây trắng thưa thớt xung quanh, tạo thành một cơn vòi rồng khổng lồ.

Ầm! Ầm! Ầm!

Cơn gió tăng tốc xoay tròn ngày càng mạnh lên, một hoa văn phức tạp lấy trung tâm là chính giữa vòng xoáy cũng nhanh chóng hình thành.

Và rồi, từ chính giữa trung tâm hoa văn ấy đột ngột rọi lên một vầng sáng, một vầng sáng trắng ngay tức khắc bao phủ toàn thế giới này, mà mục tiêu chính là bóng người mờ ảo.

Dửng dưng, hờ hững với mọi thứ, bóng người hư ảo vẫn tỏ ra dửng dưng.

Trong mắt y, một màu đen không thể chứa thêm bất kỳ hình ảnh nào khác vẫn sắc bén hướng về phía sau, còn vòi rồng xoay tròn và vầng sáng bao bọc lấy y thì y lại coi như không thấy.

Theo gió xoáy, mái tóc đen dài cũng vì thế mà bay rối loạn.

Ngay lúc ánh sáng kia chiếu qua, toàn bộ thế giới bên dưới ngay tức khắc ngừng vận chuyển. Rồi, một giọng nói uy nghiêm không phân biệt nam hay nữ truyền xuống:

“Truyền tống!!!”

Vừa dứt lời, bóng người hư ảo đã bị vầng sáng cùng câu nói dịch chuyển đến một không gian kỳ lạ.

Trong không gian này, hoa văn phức tạp kia vẫn như cũ chuyển động, nhưng lúc này đã hóa thành hai dạng ở phía trên và phía dưới.

Nhưng… một con mắt dọc từ chính giữa hư không bất chợt mở ra.

Ầm!

Không gian xung quanh như bị thứ gì đó đè nén, khiến lực ép không gian tăng lên hàng ngàn vạn lần, làm bóng người khó lòng động đậy.

“Thiên Ngoại Chi Ma! Trở về đi, ngươi không nên bước chân vào thế giới này.” Âm thanh uy nghiêm nhưng xen lẫn đôi chút chần chừ vang vọng ra.

Nhưng bóng người không đáp lại, mà nhìn sang một phía khác rồi cười cười:

“Ồ! Là vậy?”

Con mắt dọc khổng lồ nghe vậy liền có chút bực bội, nó cũng hướng về phía xa đó nhìn, mặc dù nơi này đã không còn là thế giới có con sông vắt ngang bầu trời nữa.

Và tại mặt đất của thế giới kia, một thiếu niên tên Khá Bá Quá đang nằm co ro trên mặt đất, không hiểu sao lúc này lại như cắn thuốc, đột ngột vùng lên đứng dậy.

“Haha… ta thật sự xuyên không rồi?” Khá Bá Quá nhìn vào thân thể nhỏ bé của mình rồi cười lớn.

Lúc này hắn cũng đã xác định được rằng, hệ thống kia chẳng hề lừa hắn chút nào.

Vận động làm quen với cơ thể mới, Khá Bá Quá dường như nghĩ ra điều gì đó, liền ngó nghiêng xung quanh rồi nhỏ giọng:

“Này hệ thống à. Nhiệm vụ đầu tiên của ta ở thế giới này là gì? Mà nếu chưa có thì đưa luôn cho ta vài món quà tân thủ.”

Đối với Khá Bá Quá, việc hệ thống này không phải hệ thống vô địch hay chuyên trang bức đã là một kết quả thiếu hoàn mỹ rồi.

Nhưng không sao, có còn hơn không, hắn cũng không dám phàn nàn gì với hệ thống.

“Đinh! Hệ thống đang khởi động lại!”

“Đinh! Hệ Thống đang cập nhật lại tài nguyên mới!”

“...”

“Đinh! Hệ thống đã ổn định và có thể tiếp tục sử dụng như bình thường.”

“Đinh! Hệ thống thông báo, suy nghĩ vừa rồi của túc chủ là cực kỳ không tốt cho bổn hệ thống, vậy nên sẽ tự động khấu trừ một vạn điểm tích lũy để coi như bồi thường.”

Tiếng hệ thống nhắc nhở truyền ra.

Vốn Khá Bá Quá sắc mặt hơi vui vẻ, nhưng nghe thông báo kia của hệ thống, sắc mặt hắn liền đọng cứng lại.

“Này này… không thể nào! Hệ thống ngươi tiến hóa rồi hay sao, hay là ngươi trước giờ vẫn có thể đọc được suy nghĩ của kẻ khác?”

Khá Bá Quá lúc này không giữ được bình tĩnh, hỏi lại. Nhưng chưa kịp để hệ thống trả lời, tiếng bất mãn của hắn lại lần nữa vang lên: “À mà từ từ đã, sao lại trừ của ta tận một vạn điểm? Hệ thống, ngươi có ý định làm tặc cướp không vậy?”

“Đinh! Mong túc chủ hãy giữ bình tĩnh.” Tiếng hệ thống máy móc lại truyền ra.

Khá Bá Quá nghe thế, sắc mặt liền đen sầm lại. Hắn đưa cánh tay nhỏ vung lên, đấm vào giữa không trung, nơi có màn hình sáng mà chỉ hắn mới trông thấy:

“Bình tĩnh? Bình tĩnh cái con khỉ ấy, hệ thống ngươi trừ mất của ta một vạn điểm thì ta đây sao có thể bình tĩnh được!”

Nhưng hắn vừa nói xong, chợt màn hình trước mặt hắn lại hiện lên một tin nhắn. Trong tin nhắn này có viết:

“Bạn nhận được Vãng Sanh Cực Lạc Đan x1, đã chuyển vào túi đồ.”

Toàn bộ bản dịch này là tâm huy��t của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free