Mục Thần Ký - Chương 413: Làm kinh sợ thế giới khác
Trong Kinh thành, tại phủ Quốc sư.
Phúc lão vội vã bước vào, bẩm báo:
- Lão gia, Bệ hạ giá lâm!
Quốc sư Duyên Khang lập tức đứng dậy nghênh đón. Song hùng c���a Duyên Khang quốc hội tụ, công chúa Linh Dục Tú cũng đi bên cạnh. Duyên Phong Đế nhìn thẳng Quốc sư, Quốc sư Duyên Khang hiểu ý, phất tay bảo Phúc lão lui xuống.
- Bệ hạ vừa về kinh thành, chưa kịp vào cung đã trực tiếp đến tìm ta, lẽ nào có đại sự xảy ra?
Quốc sư Duyên Khang tỏ vẻ dò hỏi, ánh mắt lướt qua Linh Dục Tú rồi nói:
- Nơi đây chỉ có ba người chúng ta, Bệ hạ cứ việc nói.
- Quốc sư cảm thấy thế nào về sự việc đó?
Duyên Phong Đế nói:
- Năm ngày trước, thiên địa từng chấn động.
Quốc sư Duyên Khang gật đầu:
- Chấn động ấy vô cùng kỳ diệu. Pháp thay đổi, Đạo biến hóa, Đại đạo thiên địa có dị biến tất có người đổi Pháp. Điều này cũng khiến ta cảm động không thôi.
Duyên Phong Đế lấy quyển Nam Thiên và Nữ Thiên của *Nguyên Thần Dẫn* ra, đặt vào tay Quốc sư, nói:
- Quốc sư hãy xem.
Quốc sư Duyên Khang đọc kỹ từng chữ, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Một lúc lâu sau, ông mới khép quyển *Nguyên Thần Dẫn* lại, nói:
- Nét chữ này là của công chúa và Giáo chủ Tần. Lục Hợp biến Pháp, thay đ��i Thất Tinh, Thiên Nhân, Sinh Tử, Thần Kiều, khó trách lại gây ra động tĩnh lớn đến vậy. Tú công chúa rất giỏi, thành tựu tương lai ắt không dưới ta và Bệ hạ.
Ông ấy cực kỳ thông minh, không cần Duyên Phong Đế nói rõ cũng biết đây là do Tần Mục và Linh Dục Tú làm ra, hơn nữa còn suy đoán được bộ công pháp *Nguyên Thần Dẫn* xuất hiện sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Duyên Phong Đế gật đầu:
- Nguồn gốc của việc biến Pháp này đều từ hai quyển sách này mà ra. Trẫm không ngừng nghỉ lập tức đến gặp Quốc sư, bởi ta biết tình thế ắt sẽ trở nên nghiêm trọng. Trước mắt, ảnh hưởng tạo thành còn rất nhỏ, người không phải đại tông sư đã từ Thuật nhập Pháp thì không thể phát giác, nhưng đối với những tồn tại đã từ Pháp nhập Đạo, ảnh hưởng sẽ càng lớn. Quốc sư vừa nói có cảm động, xem ra Người đã bước vào cảnh giới Nhập Đạo.
Quốc sư Duyên Khang nói:
- Thời gian ta Nhập Đạo còn ngắn ngủi, chưa rõ ràng lắm, nhưng chấn động ấy giống như thủy triều từ bốn phương tám hướng ập đến. Ta đứng giữa thủy triều, cảm nhận được những biến hóa vô cùng nhỏ trong Đại đạo thiên địa.
Duyên Phong Đế cũng cảm nhận được ý tứ trong lời Quốc sư, tán thưởng:
- Cảnh giới Đạo quả nhiên kỳ diệu. Ảnh hưởng đến Người đã lớn như vậy, vậy ảnh hưởng đến các thần linh sẽ thế nào?
- Chắc chắn sẽ càng lớn!
Ánh mắt Quốc sư Duyên Khang lộ ra một tia sáng không rõ ý nghĩa, nói:
- Mấy ngày nay Bệ hạ không ở Kinh thành, tấu chương từ khắp nơi gửi về như tuyết bay, xin Bệ hạ xem qua.
Ông ấy lấy ra mười mấy bản tấu chương, đó là tấu chương của huyện lệnh, phủ doãn các nơi.
Duyên Phong Đế mở ra xem, huyện lệnh Khải Ninh tấu lên rằng miếu Kỳ Nguyệt nãi nãi tại huyện Khải Ninh đã xảy ra chấn động. Các nơi khác không hề có động tĩnh, chỉ có miếu nãi nãi bị chấn sập, đè chết hơn mười tín đồ.
Huyện lệnh Khải Ninh cùng một đám nha dịch dọn dẹp gạch ngói vụn. Bấy giờ họ thấy miếu bị nứt ra, trong vết nứt có một pho tượng thần to lớn lộ ra nửa thân, loáng thoáng thấy có cả huyết nhục, phù văn lưu chuyển khắp người pho tượng.
Duyên Phong Đế khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát. Người giao các bản tấu chương cho Linh Dục Tú, bản thân lại cầm một tấu chương khác lên xem.
Tấu chương này do Phủ doãn Khúc châu tấu lên, nói rằng Đại Khúc hồ tại phủ Khúc châu đã xảy ra dị sự. Lúc nửa đêm, trong hồ sinh ra ánh sáng ngập trời, soi sáng khắp mặt hồ. Từ trong hồ có vật lớn trồi lên, mắt tựa đèn lồng, tự xưng là Khúc Hồ Quân, đòi người dân ven bờ cống nạp đồng nam đồng nữ để ăn. Phủ doãn đã lệnh nha dịch lặn xuống hồ dò la hư thực, mấy vị thần thông giả đã bỏ mạng.
Duyên Phong Đế cau mày, mở các bản tấu chương khác ra xem, tất cả đều là quan viên các nơi tấu trình những dị sự xảy ra tại địa phương mình. Có rất nhiều thần miếu nứt toác, các pho tượng thần vô cùng cổ xưa được cung phụng cũng sụp đổ. Nhiều sông lớn động đất, dưới lòng sông xuất hiện tượng thần. Các tượng thần hoặc bất động, hoặc mở miệng nói chuyện, bảo cư dân nơi đó tiến cống, cùng vô vàn dị sự khác.
Lại có nhiều nơi dị quang liên tục xuất hiện, hiển lộ những bảo vật kỳ quái mà không ai có thể lấy đi.
- Duyên Khang quốc không hề sở hữu những thần linh này.
Linh Dục Tú xem hết tấu chương, đặt xuống, suy tư nói:
- Những tượng thần này từ đâu tới? Chúng tuyệt không thể chui lên từ lòng đất. Trong các tấu chương này có một số bảo vật lưu lại từ thời cổ đại, giống như bảo vật của thần linh vậy.
- Không phải từ lòng đất mà ra.
Duyên Phong Đế nói:
- Nếu như chúng tồn tại trong lòng đất, khẳng định đã sớm bị người ta phát hiện ra rồi. Những tượng đá và bảo vật này đến từ thế giới khác.
- Không phải chỉ đến từ một thế giới.
Quốc sư Duyên Khang trầm giọng nói:
- Trong Đại Khư cũng có những tượng đá tương tự, có tin đồn nói rằng đó là thân thể thần linh hóa thạch. Những thần linh kia ngủ say bên trong, chờ đợi thời cơ sẽ lột xác thành chân thân như cũ. Nếu như những tượng đá trong Duyên Khang quốc chúng ta đến từ thế giới khác, vậy thì bọn chúng đã chọn thời cơ rất kỳ lạ.
- Công chúa và Giáo chủ Tần khai sáng *Nguyên Thần Dẫn*, Đại đạo thiên địa dị biến. Ngay sau đó, tượng đá và dị bảo liên tục xuất hiện, khẳng định giữa chúng có liên hệ.
Duyên Phong Đế nói:
- Quốc sư, lai lịch những tượng đá này, mục đích của chúng, tất cả đều phải xem xét kỹ lưỡng.
Quốc sư Duyên Khang lạnh nhạt nói:
- Ta nhớ đến chuyện Đô Thiên Ma Vương hạ xuống hai năm trước. Năm ấy, Đô Thiên Ma Vương giáng thế, nhờ vào sự cúng tế của Giáo chủ Tần, cần phải có tế đàn mới có thể triệu gọi Đô Thiên Ma Vương từ thế giới khác đến. Hơn nữa, Đô Thiên Ma Vương chỉ xuất hiện ý thức và một phần lực lượng tại Duyên Khang, bản thể của hắn muốn hiện thế cần phải có nhiều người chết đi. Càng cúng tế nhiều huyết nhục, khi đó hắn mới có thể giáng lâm Duyên Khang.
Duyên Phong Đế và Linh Dục Tú lặng lẽ lắng nghe, không hề ngắt lời. Quốc sư Duyên Khang muốn nói một chuyện cực kỳ quan trọng, bọn họ không thể không hết lòng chú ý.
- Điều này cho thấy, việc xuyên qua các thế giới khác biệt cần một nguồn năng lượng khổng lồ. Thế giới càng mạnh, năng lượng cần thiết để xuyên qua càng lớn.
Quốc sư Duyên Khang tiếp tục nói:
- Mà lần này, Đại đạo thiên địa lại thay đổi, những tượng đá thần linh hạ xuống, có lẽ chỉ đưa bản thân tượng đá tới đây chứ lực lượng của bọn chúng không thể đến. Bọn chúng còn cần vô số huyết nhục cúng tế, mới có thể dùng chân thân giáng xuống.
Duyên Phong Đế và Linh Dục Tú đều chấn động, đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ đáng sợ. Quốc sư Duyên Khang đã nói ra đúng ý nghĩ của bọn họ:
- Bọn chúng cần tạo ra thiên tai, khiến lê dân bách tính tử vong với quy mô lớn, mới có thể giúp chân thân giáng lâm Duyên Khang.
Duyên Phong Đế và Linh Dục Tú không khỏi rùng mình.
Thiên tai lần trước đã cướp đi sinh mạng vô số lê dân bách tính, đến nay nguyên khí Duyên Khang quốc vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn. Nếu như lại xảy ra một tai họa nữa, tất nhiên sẽ là nước mất nhà tan, vô số sinh linh lầm than.
- Theo suy đoán của ta, không bao lâu nữa, các thần linh từ Thượng Thương sẽ nhận được tin tức, cũng sẽ tới Duyên Khang giáng tai họa.
Quốc sư Duyên Khang trầm giọng nói:
- Tai họa lần này sẽ không kém gì tuyết tai lần trước. Có thể là động đất, núi lửa, vòi rồng, lũ lụt ngập trời, cũng có thể là tuyết tai hay hạn hán. Chỉ cần có thể giết chết hàng vạn lê dân bách tính, tất cả đều có thể xảy ra.
Duyên Phong Đế lạnh lùng nói:
- Ý của Quốc sư là...
- Tiêu diệt Thượng Thương.
Quốc sư Duyên Khang thản nhiên nói:
- Chúng ta càng phải tiêu diệt các thần linh của Thượng Thương, không cho bọn chúng giáng tai họa. Nếu như ta đoán không lầm, chính Thượng Thương là nơi những thần ma phụ trách giáng tai họa. Diệt trừ Thượng Thương, các tượng đá khắp nơi sẽ không thể biến thành chân thân, lê dân bách tính cũng tránh được cái chết. Chúng ta cần tiên hạ thủ vi cường, cùng nhau diệt trừ tất cả thần linh tại Thượng Thương!
Duyên Phong Đế cảm thấy đầu óc đau nhức như muốn nứt ra. Người vỗ trán, cắn răng nói:
- Thượng Thương nằm ở Tây Thổ, bên trong không biết có bao nhiêu thần ma, chúng ta làm gì có đủ lực lượng để tiêu diệt Thượng Thương? Nếu như đợi thêm vài năm, khi rất nhiều cao thủ bù đắp Thần Kiều, tu thành Thần cảnh...
Vẻ mặt Quốc sư Duyên Khang vẫn bình thản, nói:
- Bệ hạ, bọn chúng sẽ không cho Người thời gian đó đâu. Nếu như ta đoán không sai, những bảo vật mà các tấu chương kia nhắc tới, e rằng chính là Vũ Khí Thiên Tượng!
Duyên Phong Đế và Linh Dục Tú lại một lần nữa rùng mình.
Vũ Khí Thiên Tượng là khái niệm do Tần Mục đề cập đến. Lấy thiên tượng làm vũ khí, như mưa tuyết, gió, mưa đá, vòi rồng, lũ lụt, núi lửa, động đất, tựa như thu cả thiên tượng vào trong hồ lô. Vào thời bình thường, sử dụng Vũ Khí Thiên Tượng sẽ giúp mưa thu��n gió hòa.
Nếu như tiến đánh nước đối địch, thậm chí còn có thể vận dụng Vũ Khí Thiên Tượng để sát thương quân địch.
Lần trước Quốc sư Duyên Khang tiến đánh thảo nguyên, Ban Công Thố đã hạ lệnh cho Đại Vu khắp nơi phóng độc, rải vu độc phủ kín thảo nguyên. Quốc sư Duyên Khang khi đó muốn trừ hết vu độc, đồng thời cũng muốn cứu dân du mục. Ngay sau đó, Người đã vận dụng Vũ Khí Thiên Tượng, khiến mưa đổ xuống mười ngày liên tục, vừa pha loãng vu độc vừa tẩy rửa nơi đó.
Nhưng khi ấy, không ít dân du mục đã chết đuối trong lũ lụt, vô số người bỏ mạng. Quốc sư Duyên Khang cũng bị chỉ trích một phen, mang theo ô danh.
Nếu như Quốc sư Duyên Khang không đoán sai, những bảo vật đào được lần này chính là Vũ Khí Thiên Tượng. Chỉ cần đợi đến khi thần linh Thượng Thương vừa giáng lâm là có thể thúc giục uy năng của vũ khí, phóng xuất ra đủ loại thiên tượng, từ đó khiến lê dân bách tính Duyên Khang quốc thương vong vô số!
Chết nhiều người như vậy, những tượng đá sẽ có đủ huyết nhục để cúng tế. Lực lượng thần ma bộc phát, khi đó tượng đá hóa thành thần ma đại khai sát giới, tiêu diệt thế giới này!
- Trẫm lập tức hạ lệnh, sai người canh gác nghiêm ngặt các tượng đá và bảo vật, tuyệt đối không thể để những vật này rơi vào tay Thượng Thương.
Duyên Phong Đế đổ mồ hôi lạnh, Người đi tới đi lui, giọng nói khàn khàn:
- Tuyệt đối không thể để bọn chúng tìm thấy. Tại sao phải làm như vậy? Không thể để dân chúng thiên hạ sống tốt hơn hay sao? Trẫm, thật không hiểu nổi!
- Biến Pháp đã chạm đến lợi ích của thần ma. Biến Pháp thay đổi Đạo, Đạo cũng biến đổi. Nếu thần ma không thay đổi theo, bọn chúng sẽ không được Đạo dung tha.
Quốc sư Duyên Khang nói:
- Trong đó khẳng định còn có những cấp độ sâu xa hơn, chúng ta có quá ít tin tức, rất khó phân tích ra chân tướng. Bệ hạ, ta cần Nhân Hoàng tự mình ra mặt.
Duyên Phong Đế nhìn sang Quốc sư.
Quốc sư Duyên Khang nhìn về phía xa xăm, lẩm bẩm nói:
- Chỉ có Nhân Hoàng tự mình ra mặt mới có thể khiến tất cả Thánh địa, tất cả cường giả nghe theo hiệu lệnh, cùng nhau tiêu di��t Thượng Thương! Tất cả môn phái tông phái đều chỉ nghe theo Nhân Hoàng mà thôi.
Linh Dục Tú cảm thấy bối rối trong đầu, Nhân Hoàng đương đại, chẳng phải là Tần Mục hay sao?
Nhân Hoàng Ấn, chẳng phải đang nằm trong tay Tần Mục sao!
Như vậy chẳng phải có nghĩa là, Tần Mục cũng nhất định phải đi đánh Thượng Thương hay sao?
- Ta sẽ đi gặp Nhân Hoàng!
Cùng lúc đó, tại một sơn trang nọ, Tần Mục và Tư Vân Hương đang tu luyện nguyên thần. Nguyên thần hai người ngao du thiên hạ, lúc thì đến nơi này, lúc lại đến nơi khác. Bỗng nhiên, họ thấy núi lở đất nứt, một ngọn núi nứt toác, một pho tượng khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất.
Đây là chuyện gì thế này? Nơi đây là Đại Khư sao?
Hai người kinh ngạc. Bỗng nhiên, họ lại ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, trong lòng chấn động: Chúng ta vừa dùng Dẫn Hồn Hương, không thể nào cháy hết nhanh như vậy, nhất định có người đã thổi tắt Dẫn Hồn Hương!
Nguyên thần của cả hai bị Dẫn Hồn Hương triệu hồi, lập tức trở lại bên trong thân thể. Tần Mục mở mắt, thì thấy Trưởng thôn, Đồ tể, Người câm và Mã gia đều đã có mặt.
Nội dung tinh túy này là sự sáng tạo độc quyền của truyen.free.