Mục Thần Ký - Chương 414: Tượng đá
Tần Mục kinh ngạc. Đồ tể cũng đã quay về, vậy hẳn trưởng thôn đã biết chuyện Tinh Ngạn bị trọng thương trong cuộc đột kích, nguy hiểm của Tinh Ngạn đã được giải trừ. Vậy tại sao Mã gia không ở lại Đại Lôi Âm tự, mà lại đi theo trưởng thôn đến đây?
– Trưởng thôn, Tinh Ngạn ấy…
Trưởng thôn lắc đầu, nói: – Chuyện của Tinh Ngạn chỉ là việc nhỏ, gọi con về đây là vì có đại sự. Con có thể liên hệ với Thiên Ma tổ sư không?
Tần Mục khẽ động lòng, hỏi: – Đã xảy ra đại sự gì sao? Tổ sư cùng hộ pháp trưởng lão ra ngoài ngao du thế giới, còn nói sau khi chết sẽ để hộ pháp trưởng lão mang tro cốt của ông ấy về. Trưởng thôn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con và Hương thánh nữ vừa mới đi du ngoạn đã phát hiện một chuyện kỳ quái: một ngọn núi lớn nứt ra, có tượng đá lộ diện. Chắc hẳn là vì chuyện này chăng?
Tư Vân Hương vội vàng gật đầu, nói: – Pho tượng đá kia vô cùng khủng bố, giống như mọc ra từ trong núi vậy.
– Không chỉ có một pho tượng đá.
Mã gia lên tiếng, lời nói của ông khiến người ta có cảm giác trí tuệ rộng mở: – Các pho tượng đá xuất hiện khắp nơi trên thế giới, có khoảng một trăm pho, cùng với đủ loại dị bảo. Những vật này đều đột ngột xuất hiện, không phải là thứ thuộc về thế giới chúng ta. Thậm chí có tượng đá chui lên từ lòng đất núi Tu Di, kết quả lại không thể rời khỏi ngọn núi ấy, trái lại còn bị trấn áp.
Sắc mặt Tần Mục trở nên cổ quái.
Gương mặt người câm trở nên ngưng trọng, mười ngón tay ông vung vẩy nhanh chóng, tạo ra những động tác kỳ lạ.
– Những pho tượng đá thế này là dấu hiệu cho việc thần ma sắp giáng lâm.
Người điếc nhìn tay ông ta, rồi nói: – Thần ma từ thế giới khác rất khó xuyên qua hàng rào thế giới. Chúng cần phải tự hóa thân thành tượng đá trước, trong trạng thái không có sức mạnh. Lúc này mới có thể đưa tượng đá đến thế giới này, còn nguyên thần và pháp lực của chúng thì lưu lại thế giới khác. Để pho tượng đá khôi phục thân thể bằng xương bằng thịt, chúng còn cần huyết tế, triệu hoán nguyên thần của chúng từ thế giới khác đến, khi ấy pho tượng đá sẽ phục hồi. Dọc đường, những món bảo vật mà chúng ta đã thấy, đó là vũ khí mà ‘thiên tượng’ dùng để dẫn động đại kiếp, tàn sát lê dân bách tính, dùng huyết nhục của họ cúng tế những pho tượng đá này. Đừng nhìn tôi, đây là lời người câm nói đấy.
Mọi người đồng loạt nhìn sang người câm, trưởng thôn không kìm được mà hỏi: – Người câm, sao ông lại biết nhiều đến thế? Ngay cả ta cũng không tường tận những chuyện này, mà ông lại biết rất rõ.
Người câm chỉ nhếch miệng cười, ra dấu hiệu muốn nói chuyện. Người điếc liền phiên dịch: – Lão già này lại giả câm giả điếc rồi, ta cũng không hiểu ông ta muốn nói gì.
– Chuyện này quá đỗi kinh khủng. Theo ý kiến của ta, đừng đi tìm tổ sư làm gì, cứ trực tiếp trở về Đại Khư!
Tư bà bà nói: – Duyên Khang quốc xuất hiện nhiều tượng đá như thế, một khi các pho tượng đá ấy phục sinh thành thần linh, ai có thể ngăn cản? Mã gia, ông cũng đừng làm Như Lai nữa, ai thích làm Như Lai thì cứ làm. Ta cũng không muốn ở cái sơn trang này, chúng ta lập tức trở về Đại Khư!
Đồ tể lắc đầu nói: – Bà bà, rời đi như vậy không ổn đâu? Trốn chui trốn nhủi trong Đại Khư, chẳng phải là rùa rụt cổ sao? Nam t�� hán đại trượng phu, đội trời đạp đất, phải oanh oanh liệt liệt chiến một trận!
Tư bà bà nguýt ông ta một cái, cười lạnh nói: – Không rời đi thì chờ chết sao? Giống như ông, bị người ta chém đứt ngang lưng, kéo dài hơi tàn là được à?
Đồ tể đỏ bừng mặt, tức giận nói: – Ta không chấp nhặt với nữ lưu như bà.
Trưởng thôn ho khan một tiếng, nói: – Bà bà, Nhân Hoàng phải gánh vác trách nhiệm.
– Gánh vác trách nhiệm ư? Tư bà bà giận quá hóa cười: Ông gánh nổi trách nhiệm sao? Chính mình làm không được, còn muốn đẩy Mục nhi vào hố lửa! Nếu có năng lực thì ông gánh vác đi! Giờ thì hay rồi, bị chặt như khúc cây, trốn vào Đại Khư giả chết, còn mặt dày nói gánh vác trách nhiệm!
Trưởng thôn tức giận nói: – Bà, bà...
– Cái gì mà bà với chả bà? Tư bà bà hung ác nói: Hơn một trăm pho tượng đá, ông có thể đi san bằng hết sao? Nếu không thì ông ngoan ngoãn theo ta về Đại Khư mà chờ chết đi!
Người điếc ho khan một tiếng, nói: – Bà bà, bà nói quá đáng rồi đấy.
Tư bà bà quát: – Có chuyện của ông sao? Ta một tay bón phân bón tiểu nuôi Mục nhi lớn lên, còn ông thì ngày ngày mặt ủ mày chau đánh tay nó. Nếu không phải cái tên mọt sách ông viết chữ đẹp, còn có thể dạy Mục nhi biết chữ, lão nương đã sớm đánh chết ông rồi!
Người điếc giận tím mặt, lắp bắp nói: – Sách không đánh thì không đọc được. Bà, bà thật là quấy rầy! Duy tiểu nhân dữ nữ tử khó nuôi...!
Tư bà bà dùng tấm da trâu che đầu ông ta, người điếc lập tức biến thành một con trâu đực, kêu ồ... ò... Ò...
Dược sư vội vàng nói: – Bà bà, ta cảm thấy...
– Cút! Tư bà bà nói: Về nhà mà hầu hạ đám nữ nhân của ông đi!
– Được rồi. Dược sư sảng khoái đáp lời, rồi xoay người bước đi.
Người câm gõ gõ tẩu hút thuốc, ra dấu hiệu bằng tay: – A a...
– Im miệng! Ông là kẻ hư hỏng, một bụng ý nghĩ xấu xa!
Người câm cúi đầu, vô cùng oan ức, không nói thêm lời nào nữa. Người què há to miệng định nói chuyện, Tư bà bà quay đầu nhìn sang, người què liền rùng mình mấy cái, cười khan nói: – Bà dữ tợn cái gì mà dữ tợn? Mọi người có chuyện gì cứ ngồi xuống thương lượng, ha ha, dễ thương lượng mà. Mã gia, Mã gia, ông nói một câu đi! Lời Mã gia nói là ta phục nhất, Mã gia nói quay về thôn thì ta liền quay về thôn, Mã gia nói làm gì thì ta làm nấy!
Tư bà bà liếc nhìn Mã gia một cái: – Ông không trở về Đại Khư, ta sẽ đi thẳng đến Đại Lôi Âm tự, xem trong chùa của ông có mấy kẻ làm hòa thượng ra hồn!
Mã gia không nói một lời nào.
Trưởng thôn quay sang nhìn người mù. – Người mù, ông nói một câu đi.
Người mù nói: – Mục nhi muốn ở lại thì cứ ở lại, Mục nhi muốn về Đại Khư thì chúng ta cũng sẽ trở về Đại Khư.
Tư bà bà lạnh lùng nhìn ông, người mù nhắm mắt lại, nói: – Bà bà, nếu như bà muốn đưa Mục nhi đi, bọn họ đều sẽ không cản bà đâu, chỉ riêng ta là sẽ cản bà. Ta đã từng mang Mục nhi đi rồi, ta biết rõ quyết tâm của thằng bé. Chúng ta đều đã già cả rồi, nếu trưởng thôn không bù đắp Thần Kiều, e rằng sẽ không qua nổi mùa xuân năm sau, cần gì phải làm căng làm gì? Cứ nghe Mục nhi nói thế nào đã.
Lòng Tư bà bà mềm xuống, bà nhìn về phía Tần Mục, ôn nhu nói: – Mục nhi, giờ con đã trưởng thành rồi, mấy kẻ phá phách trong thôn đã dạy con thành ra thế này, nhưng con đừng học thói xấu từ bọn họ. Theo bà bà trở về đi, con ưng cô nương nào thì bà sẽ cưới cô nương ấy cho con, bà bà chờ được ôm cháu trai.
Tần Mục ngơ ngác nhìn quanh, rồi cúi đầu xuống. Tư Vân Hương đứng bên cạnh hắn, nàng cũng có chút ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thầm nghĩ: "Dù sao cô cô quả thực rất uy phong khí phách, có thể khiển trách những tồn tại tựa thần linh này phải cúi đầu im lặng. Bao giờ mình mới có thể uy phong được như cô cô?"
Sau một lúc lâu, Tần Mục ngẩng đầu, nghi hoặc nói: – Những pho tượng đá này giống hệt các tượng đá trong Đại Khư, đều do thần ma hóa thành. Việc chúng đột nhiên xuất hiện có phải vì con và Dục Tú đã khai sáng Nguyên Thần Dẫn, từ đó dẫn tới biến cố này không? Phải chăng những pho tượng đá kia đến để diệt Duyên Khang? Vậy tai họa này là do con gây ra? Chúng đến để giết con sao?
Trưởng thôn nói: – Chưa chắc đã do con gây ra đâu, mà càng có thể là do Duyên Phong Đế một pháo bắn giết Thượng Thương Ngọc Quân mà nên. Tính toán thời gian, Thượng Thương chắc hẳn cũng đã báo cáo việc Duyên Phong Đế bắn một pháo cho chủ nhân đứng sau họ biết rồi. Duyên Khang quốc sư và Duyên Phong Đế cải cách biến pháp, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn đến chuyện này thôi, chỉ là hiện tại xảy ra trước thời hạn nhiều năm mà thôi.
Đồ tể nói: – Biến cố này không phải do con gây ra, mà là do biến pháp dẫn đến. Đầu tiên, Duyên Phong Đế bắn một pháo khiến chủ nhân Thượng Thương chú ý, sau đó con và công chúa Tú khai sáng Nguyên Thần Dẫn, từ đó dẫn tới sự biến hóa rất nhỏ của đại đạo.
– Vậy thì trong đó cũng có nguyên nhân từ con.
Tần Mục suy nghĩ một lát, rồi nói với Tư bà bà: – Bà bà, con sẽ không trở về đâu, con ở đây có rất nhiều bằng hữu. Vệ Dung, Thẩm Vạn Vân, Mộ Thanh Đại, Việt Thanh Hồng, con không muốn vài năm sau lại nghe tin họ chết. Mọi người chẳng phải đã nói rồi sao? Bản thân gây ra chuyện gì thì bản thân nên tự đi vá.
Tư bà bà hơi ngẩn người: – Đồ tể đã dạy con nói nghĩa khí, con thật sự nói nghĩa khí ư? Nói nghĩa khí thì dùng được gì? Liệu có thể bảo vệ được tính mạng sao?
Tần Mục lắc đầu: – Không thể. Nhưng con có thể an tâm.
Tư bà bà ngơ ngác, thở dài: – An tâm sao? Không biết khi Duyên Khang quốc hủy diệt trong chiến tranh, con còn có thể an tâm được hay không. Con đã trưởng thành rồi, có chủ kiến của riêng mình, thôi vậy, ta không miễn cưỡng con nữa. Mọi người hãy mời tổ sư trở về đi.
Tần Mục chớp mắt mấy cái, hiếu kỳ hỏi: – Vì sao phải mời tổ sư trở về ạ?
– Mấy bộ xương già chúng ta đã bàn bạc một phen, cảm thấy Thượng Thương giáng kiếp, dẫn động bảo vật phá đất chui lên. Thiên tai sẽ bùng phát, lợi dụng những người chết trong thiên tai để hiến tế, từ đó phục sinh các pho tượng đá.
Trưởng thôn nói: – Cho nên, sau khi mấy người chúng ta bàn bạc, đã quyết định sẽ đi ngăn chặn Thượng Thương, không cho bọn chúng đạt được ý đồ.
Tần Mục giật mình, bực bội hỏi: – Nếu là thân thể do thần ma hóa thành, vì sao không đập nát những pho tượng đá ấy đi?
– Sau khi thần ma hóa đá thì vô cùng chắc chắn, rất khó bị đánh nát.
Người mù nói: – Trong Đại Khư, con từng gặp pho tượng đá nào bị bể nát chưa?
Tần Mục suy nghĩ một chút, quả thực đúng là như vậy, hắn đã du ngoạn nhiều nơi trong Đại Khư, rất ít khi gặp tượng đá vỡ vụn. Lần trước hắn nhìn thấy ở Đông Hải Đại Khư có rất nhiều tượng đá Long Vương bị chém đầu. Chắc hẳn là Thiên Vương miếu, nơi có tượng đá Thiên Vương cưỡi Long Kỳ Lân, đã thừa lúc ban đêm đi Đông Hải bình loạn, dùng Thanh Long Yển Nguyệt Đao chém đầu các tượng đá Long Vương.
– Có thể mang các pho tượng đá này chuyển vào trong Đại Khư không?
Tần Mục nói: – Chuyển vào Đại Khư, đặt những pho tượng đá này chung một chỗ với các tượng đá Đại Khư, như vậy không cần lo lắng chúng gây sự nữa.
Người què cười nói: – Cõng tượng đá chính là cõng một vị thần linh, ai có thể cõng thần đi lại mấy vạn dặm để tiến vào Đại Khư? Hơn nữa, đây không phải một hai pho tượng, mà là hơn trăm pho tượng.
Tần Mục cau mày, tượng thần nặng đến mức đáng sợ, ngay cả nhân vật như Mã gia cõng tượng đá đi hai ba trăm trượng là đã phải dừng lại nghỉ ngơi, mà Mã gia lại là người sở trường về lực lượng thân thể trong Tàn Lão thôn.
– Hương thánh nữ, trong Thánh giáo có biện pháp nào để liên hệ với tổ sư hoặc hộ pháp trưởng lão không?
Tần Mục nghiêng đầu hỏi.
Tư Vân Hương vội vàng đáp: – Tư gia chúng con có Thị Kính, hai chiếc gương là một đôi. Trong lòng mặc niệm tên đối phương, nghĩ đến giọng nói, dáng điệu và tướng mạo đối phương, như vậy có thể liên lạc, cả hai bên đều có thể nhìn thấy và nghe được tiếng nói của nhau. Tổ sư và hộ pháp trưởng lão đều có Thị Kính, rất tiện để liên hệ. Con sẽ báo tin cho lão thái thái, nhờ lão thái thái liên hệ tổ sư!
Tần Mục kinh ngạc nói: – Thánh giáo còn có loại bảo vật như Tâm Thị Kính sao?
Tư Vân Hương lườm hắn một cái, nói: – Con trở thành Thánh giáo chủ hai năm rồi, con đã đi qua Thánh Lâm sơn mấy lần? Các Thánh giáo Tư gia, Thánh giáo Ngọc gia, Thánh giáo Sư gia, con đã đến bái phỏng chưa? Nếu như không phải con làm giáo chủ cũng không đến nỗi nào, ta đã sớm làm phản con rồi!
Tần Mục cười nói: – Con sẽ không đâu, con không có năng lực đó.
Tư Vân Hương phát điên, đành phải ngoan ngoãn đi liên lạc với tổ nãi nãi nhà Tư gia. Nàng rất muốn uy phong được như Tư bà bà, nhưng tiểu tử này không biết điều, căn bản không cho mình cơ hội để uy phong.
– Đồ gia gia, nhật nguyệt tinh thần trên trời, tinh hà tinh đấu, đều là giả sao?
Tần Mục đi tới bên cạnh Đồ tể, dò hỏi: – Đồ gia gia có biết bí ẩn trong đó không?
Đồ tể rút dao mổ lợn ra, hai lưỡi dao đan xen cọ xát vào nhau, nói: – Nói đến chuyện này, không thể không nhắc tới một chiêu Hoành Thụ Mang Mang Nhất Tuyến Thiên của ta. Năm đó ta là đại tông sư chiến kỹ lưu phái, một lòng muốn khai sáng tuyệt học xưa nay chưa từng có. Thời điểm ấy ta có tự tin cuồng nhiệt, cảm thấy lão tử vô địch thiên hạ, bất cứ thần thông gì trên đời đều sẽ bị ta phá giải. Nhưng mà, ta còn chưa đấu thắng trời nên ta muốn bổ trời, nhảy ra khỏi thiên ngoại, tranh đấu với ông trời một phen.
Đây là ấn phẩm chuyển ngữ độc quyền, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.