Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 642: Phong cách tàn bạo

Dù sao tu vi của Xích Khê cũng cao thâm, lập tức dốc sức chống lại sự đồng hóa của Tạo Hóa Thần Luân. Thế nhưng, ý thức của hắn vẫn dần trở nên mơ hồ, hơn nữa nguyên khí cũng không tài nào vận dụng được.

Thân thể ba đầu sáu tay trong thời đại Xích Minh được xưng tụng là thân thể chiến đấu mạnh nhất, vậy mà đối mặt với loại lực tạo hóa này lại gần như không có bất kỳ sức kháng cự nào. Chẳng mấy chốc, hắn biến thành một con cá lớn ba đầu sáu vây, nằm trên mặt đất giãy giụa.

Giờ phút này trong vườn, ngoại trừ Tần Mục đang ở trung tâm bánh xe thần Tạo Hóa, chỉ còn Sơ tổ Nhân Hoàng là không bị lực tạo hóa vặn vẹo, vẫn có thể duy trì ý thức của bản thân.

Trong vườn khắp nơi đều là cá lớn, cây biển, bạch tuộc, hải quỳ, các loại động vật biển, sứa, rắn biển, khiến khu vườn trở nên vô cùng hỗn loạn.

Cũng may, trước khi Tần Mục thí nghiệm Tạo Hóa Thần Luân này đã cho người xây tường cao xung quanh, ngăn cản ánh sáng của bánh xe thần Tạo Hóa, nhờ vậy Tạo Hóa Thần Luân vẫn chưa ảnh hưởng tới những người bên ngoài.

"Tần Nhân Hoàng, có thể dừng lại rồi!"

Sơ tổ Nhân Hoàng vội vàng cất cao giọng nói:

"Món bảo vật này có uy lực không thể xem thường, không cần thử nữa đâu. Cẩn thận nguyên thần của họ bị tổn thương không thể chữa trị!"

Bên trong Thần Luân, Tần Mục ngừng phát động Tạo Hóa Thần Luân, từng bánh xe dần dừng xoay tròn.

Vảy cá, mang cá trên người Sơ tổ dần dần biến mất, nhưng những người khác trong vườn vẫn còn đang giãy loạn trên mặt đất, chưa khôi phục lại thân thể ban đầu.

Tần Mục chờ đợi giây lát, thấy những người này vẫn không thể biến trở về nguyên hình, liền suy nghĩ rồi nói:

"Đây là một loại phong ấn, một khi đánh vào thân thể bọn họ sẽ phong ấn nguyên thần và thân thể, tự bản thân không có cách nào giải được..."

Hắn lấy giấy bút ra, ghi lại những suy nghĩ của mình.

Sơ tổ Nhân Hoàng không nhịn được thúc giục:

"Nhanh giúp họ giải phong ấn đi, thời gian kéo dài càng lâu, hồn phách và nguyên thần sẽ càng bị đồng hóa!"

Tần Mục cất xong giấy bút, lại khiến Tạo Hóa Thần Luân chuyển động. Mỗi một phù văn giải phong theo bánh xe xoay tròn chiếu sáng ra bốn phương tám hướng, giải bỏ phong ấn và sự tọa hóa trong thân thể mọi người.

Ầm ầm ầm, từng tiếng nổ mạnh truyền đến, thân thể mọi người biến hóa, rất nhanh từng người một khôi phục lại như lúc ban đầu. Cho dù là Duyên Phong đế cũng lộ ra vẻ mặt sợ hãi khi nhìn bảo vật thần kỳ này.

Trong lòng Xích Khê Thần nhân hối tiếc không thôi, tim quặn đau, máu chảy ròng ròng. Nhìn Tạo Hóa Thần Luân, sắc mặt hắn không ngừng thay đổi. Hắn rất muốn đòi lại, nhưng cũng biết mục đích của Tần Mục ngay từ đầu e rằng chính là Tạo Hóa Thần Luân này, chứ không phải mấy chục vạn thần binh khác trong danh sách!

Tần Mục kiên quyết sẽ không trả Tạo Hóa Thần Luân lại cho hắn, cho dù hắn có bỏ ra Xích Minh Trấn Thiên Lâu để đổi cũng không có khả năng!

Giá trị của Tạo Hóa Thần Luân này đã vượt xa Xích Minh Trấn Thiên Lâu!

"Lão tặc kinh niên, quả thực là lão tặc kinh niên..."

Lão tặc kinh niên này có ánh mắt vô cùng tinh ranh, có thể phân biệt được đâu là bảo vật, thậm chí ngay cả khi chính ngươi không biết trong nhà mình có báu vật gì. Hắn cũng có thể lao tới, sau đó dùng cái giá cực rẻ mua đi, hoặc dứt khoát trực tiếp trộm mất.

Một lão tặc như vậy thường sở hữu tư duy phi phàm mà người bình thường không có, có thể nhạy bén nhận ra những chỗ tốt mà người khác không chú ý. Hạt châu bị bụi che mờ, lão tặc lại có thể khiến nó một lần nữa phát ra ánh sáng rực rỡ.

Trong mắt Xích Khê, Tần Mục hiển nhiên chính là một lão tặc kinh niên như thế!

Chính hắn còn không nhìn ra tác dụng lớn nhất của Tạo Hóa Thần Luân, chỉ coi nó là chìa khóa giải phong. Tần Mục trái lại suy nghĩ một chút, đã biến Tạo Hóa Thần Luân thành một cái khóa!

Thật ra, Tần Mục cũng không khác thiếu niên thông thường là bao, cũng ham chơi, cũng bướng bỉnh. Điểm khác biệt lớn nhất có lẽ là trong thôn có một người từ trước đến nay vẫn là lão tặc không ai sánh kịp.

Người Què thường xuyên nhìn thấy đủ loại bảo vật, hơn nữa suy nghĩ của hắn không giống người thường, có thể nghĩ tới điều người khác không thể nghĩ tới. Tần Mục từ nhỏ đã được hắn giáo dục, tất nhiên thoạt nhìn cũng giống như một lão tặc kinh niên.

Mọi người vừa thử bảo vật, trên người dính đầy chất ô uế, ai nấy đều đi thay y phục bình thường. Không lâu sau, Duyên Phong đế trở về, cười nói:

"Xích Khê tiên sinh dự định quay về Huyền Không Giới? Trẫm bên này phái sứ thần đi cùng mới là phải phép. Tiên sinh đợi một lát."

Xích Khê gật đầu, ánh mắt chớp động rồi nói:

"Bệ hạ, ngoại thần muốn dùng Xích Minh Trấn Thiên Lâu đổi Tạo Hóa Thần Luân về, chẳng biết có được không?"

Duyên Phong đế cười ha hả, rồi nói:

"Thời tiết hôm nay thật đẹp... Tần ái khanh, ngươi khiến ngự hoa viên của trẫm tan hoang, trẫm muốn chặt đầu ngươi!"

Ban Công Thố lộ ra vẻ mong chờ, nhưng trên mặt Duyên Phong đế lại hiện ra vẻ tươi cười, hiển nhiên chỉ nói vậy thôi, tâm tình rất tốt.

Ban Công Thố thất vọng, Xích Khê liếc nhìn về phía Tần Mục, nói:

"Ngoại thần cho rằng Tần tiểu hữu thông minh, có thể hộ tống ngoại thần đi tới Huyền Không Giới."

Trong lòng Duyên Phong đế khẽ động, nhìn về phía Tần Mục. Tần Mục liền vội vàng lắc đầu, nói:

"Đánh chết ta cũng không đi, đi ta sẽ bị đánh chết."

Duyên Phong đế cười nói:

"Đi tới Huyền Không Giới, quả thật cần một sứ giả có khả năng trấn áp được cục diện. Nếu có Quốc sư ở đây, ngược lại có thể mời Quốc sư đi một chuyến, đáng tiếc Quốc sư còn phải chủ trì chiến sự ở Thái Hoàng Thiên, không thể dễ dàng thoát thân. Ngoại trừ Quốc sư ra, người duy nhất có khí phách đủ sức chống đỡ Duyên Khang sụp đổ chỉ có Tần ái khanh, cho dù là trẫm cũng không được, kém hơn Tần ái khanh nhiều."

Trong lòng Tần Mục sảng khoái, cười nói:

"Không đi."

Tiểu thái giám bên cạnh đang c��m giấy bút, dâng lên một quyển sách nhỏ. Duyên Phong đế cầm bút chấm mực, viết một vòng tròn trên quyển sách nhỏ, rồi nói:

"Trẫm nịnh nọt ngươi, ngươi cũng không đi?"

"Bệ hạ đang viết gì vậy?"

Tần Mục tiến lên trước, chỉ thấy trên quyển sách nhỏ viết tên rất nhiều người, phần lớn là tên các đại thần trong triều, trong đó cũng có tên hắn. Sau tên mỗi người là sáu bảy chữ "chính", còn có một chữ "chính" viết bốn nét.

Trên trang này, số chữ "chính" sau tên hắn lại là nhiều nhất.

Duyên Phong đế cuống quýt che lại quyển sách nhỏ, Tần Mục nhanh tay trộm lấy quyển sách nhỏ, lật xem. Trên sách nhỏ có hơn mười trang, trong đó số chữ "chính" nhiều nhất không phải là hắn, mà là Hoàng hậu nương nương, phía sau viết mười mấy chữ "chính".

Duyên Phong đế cuống quýt cướp lại, cả giận nói:

"Trộm đồ của trẫm, trẫm muốn chém đầu ngươi!"

Dứt lời, hắn lại thêm một nét vào phía sau tên Tần Mục.

Tần Mục bừng tỉnh hiểu ra, liếc mắt nhìn Hoàng hậu nương nương bên cạnh, thầm nghĩ:

"Đoán chừng là bình thường hai người họ hay cãi nhau, cho nên hoàng đế đã "chém đầu" Hoàng hậu nương nương mấy trăm lần rồi. Chắc hẳn Hoàng hậu nương nương không hề hay biết chuyện này, nếu biết, hậu cung của hoàng đế lại chẳng được yên ổn."

Duyên Phong đế thận trọng cất quyển sách nhỏ xong, nhìn về phía Xích Khê nói:

"Tần ái khanh là phụ tá đắc lực của trẫm, không thể dễ dàng rời khỏi triều đình. Xin hỏi tiên sinh lần này đi Huyền Không Giới, cần bao lâu thời gian? Nếu cần quá lâu, trẫm luyến tiếc để Tần ái khanh đi."

Xích Khê cười nói:

"Bệ hạ yên tâm. Ngoại thần vốn là dẫn theo tộc nhân khống chế tinh cầu, phiêu lưu trong vũ trụ, không biết tổ địa ở phương nào, bởi vậy phải mất mấy nghìn năm mới tìm được tổ địa. Lần này nếu chỉ dẫn theo Tần tiểu hữu thì dài lắm một năm là có thể đi về."

Duyên Phong đế kinh ngạc nói:

"Vì sao lúc trước phải tốn thời gian lâu như vậy, mà lần này lại nhanh đến thế?"

Xích Khê nói:

"Lúc trước chỉ có tinh đồ đánh dấu tổ địa, còn cần tính toán quỹ đạo của sao, tìm kiếm xung quanh, lại phải tránh né kẻ thù truy sát, bởi vậy tốn rất nhiều thời gian. Mà lần này quen việc dễ làm, trong Thiên cung Xích Minh dưới đáy biển của ta có thuyền, tốc độ nhanh hơn tinh cầu, bởi vậy tốc độ nhanh hơn trước gấp trăm ngàn lần."

Duyên Phong đế yên lòng, cười nói:

"Xích Khê tiên sinh chờ đợi mấy ngày, Tần ái khanh sẽ đi cùng tiên sinh."

Tần Mục liền vội vàng lắc đầu, nói:

"Bệ hạ..."

Duyên Phong đế thật lòng nói:

"Nam nhi đọc vạn quyển sách không bằng đi mười vạn dặm đường. Trong triều này, người có thể không làm nhục quốc thể, cũng chỉ có Tần ái khanh. Lần này đi tới Xích Minh Huyền Không Giới, nhiệm vụ vô cùng nặng nề, có thể liên minh cùng Xích Minh Dư Bộ hay không, còn phải xem bản lĩnh của Tần ái khanh. Lần này trẫm thật sự không tìm ra ai thích hợp hơn ngươi. Trẫm cũng biết chuyến đi này e rằng có rất nhiều nguy hiểm, rất nhiều khó khăn, nhưng người có năng lực gánh vác việc này cũng chỉ có ngươi."

Tần Mục nhíu mày, nhìn về phía Xích Khê. Xích Khê mỉm cười, không nói lời nào, còn Ban Công Thố phía sau lại giơ tay lên cổ mình vạch một cái.

Hai người xin cáo lui rồi rời đi.

Duyên Phong đế thấy bọn họ đi xa, liền nói:

"Tần ái khanh, Xích Khê cũng không phải chủ nhân thực sự, Thần tử Xích Minh mới là người chủ sự. Minh ước Xích Khê ký kết cùng Duyên Khang ta kỳ thực chẳng ra gì, cần phải chờ Thần tử của Xích Minh gật đầu, minh ước mới tính là hữu hiệu. Hiện tại Duyên Khang nhìn như vững chắc, kỳ thực lại có nguy cơ như trứng xếp chồng, cho nên bất kể thế nào cũng phải cùng Huyền Không Giới ký kết minh ước! Đến Huyền Không Giới, vị Thần tử Xích Minh kia e rằng sẽ gây khó dễ cho sứ thần Duyên Khang. Người có thể ứng phó loại tình huống và cục diện này, trẫm không tìm ra được ai khác! Đây là lời tâm huyết của trẫm! Lần này, trẫm không thể tự mình đi, nhưng sẽ để Tú công chúa cùng ngươi đi. Nếu có gì bất trắc, công chúa của trẫm sẽ cùng sống cùng chết với ngươi!"

Tần Mục chớp chớp mắt, nói:

"Ta đi là được."

Hắn nhìn về phía Sơ tổ Nhân Hoàng, Sơ tổ Nhân Hoàng do dự một chút, nói:

"Ta có thể đi cùng ngươi."

Tần Mục yên lòng, cười nói:

"Bệ hạ có thể yên tâm."

Duyên Phong đế thở hắt ra một hơi, than thở:

"Các ngươi đi rồi, trẫm vẫn còn đôi chút không yên lòng. Lúc ngươi đi qua Thái Hoàng Thiên, hãy ghé thăm Quốc sư một lần, hỏi xem hắn có ý kiến gì. Trẫm đã chuẩn bị sẵn mấy lễ vật từ mấy ngày qua, ngươi hãy mang đến bái kiến và hiến tặng Thần tử của Xích Minh."

Tần Mục gật đầu.

Hai ngày trôi qua, Duyên Phong đế đã chuẩn bị xong lễ vật, là ba thức kiếm pháp cơ sở, được biên soạn thành sách, giao cho Tần Mục mang theo. Ngoài ra còn có một chút kỳ trân dị bảo giao cho Linh Dục Tú.

Tần Mục cùng Sơ tổ Nhân Hoàng và Linh Dục Tú khởi hành. Xích Khê cùng Ban Công Thố đã chuẩn bị sẵn thuyền. Chiếc thuyền này là một chiếc thuyền lớn trong Thần Thành dưới đáy biển Nam Hải, được Xích Khê lấy ra từ trong phong ấn. Đây là một chiếc lâu thuyền vô cùng cổ xưa, có sáu cánh, phía trên trải rộng các loại phù văn hoa lệ. Đầu thuyền là đầu phượng, trên thân thuyền có dấu vết phù văn của các loại chim muông.

Tần Mục cẩn thận quan sát, trong lòng rét lạnh. Đầu phượng ở mũi thuyền không ngờ lại là đầu phượng thật sự, có máu có thịt, linh vũ cũng là lông chim phượng chân chính!

Phù văn dấu vết của các loại chim muông trên thân thuyền không ngờ là da lột xuống từ thân của thần thú, thần cầm, phù văn phía trên chính là phù văn tự nhiên của thần thú thần cầm!

"Vậy sáu cái cánh này..."

Trong lòng hắn hoảng sợ, sáu cái cánh của chiếc thuyền này chắc cũng là cánh của Thần Ma, hơn nữa còn không phải là Thần Ma bình thường.

Thời đại Xích Minh sử dụng thân thể của Thần Ma để chế tạo vũ khí, thần binh. Từ điểm này có thể thấy rõ phong cách của thời đại lịch sử này!

Dã man, điên cuồng, thô bạo!

Không chỉ chiếc thuyền này, ngay cả Trảm Thần Huyền đao cũng có thể cho thấy phong cách tàn bạo của thời đại đó!

Trảm Thần Huyền đao chỉ dùng đầu của Bá chủ Đế Tọa chế luyện thành!

Lần này đi tới Xích Minh Huyền Không Giới, e rằng tuyệt đối không phải là một chuyến du lịch vui vẻ!

Những dòng chữ này, kết tinh từ tâm huyết, được bảo hộ quyền s�� hữu duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free