(Đã dịch) Ngã Thị Nhất Cá Nguyên Thủy Nhân - Chương 1261: Phúc Tướng qua đời
Tình trạng Phúc Tướng tốt hơn khiến Hàn Thành thở phào nhẹ nhõm. Bước ra ngoài, dẫm lên lớp tuyết đọng, hắn cảm thấy không khí đặc biệt mát mẻ.
Với địa vị của Hàn Thành trong bộ lạc, những việc như sắc thuốc hắn vốn không cần tự tay làm, chỉ cần ra lệnh một tiếng là được. Thế nhưng hắn vẫn lựa chọn tự mình làm việc này, không cho phép người khác nhúng tay vào. Dựa theo loại dược liệu đã nấu sáng nay, hắn phối thêm một phần nữa rồi đến phòng bếp tiếp tục đun.
Hàn Thành vừa nhóm lửa chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng động. Quay đầu nhìn ra bên ngoài, hắn thấy Phúc Tướng đang chầm chậm đi tới. Trên bộ lông Phúc Tướng dính vài bông tuyết, miệng thở ra từng làn hơi nóng. Đằng sau nó, là Bạch Tuyết muội với vẻ mặt hơi luống cuống.
"Thành ca ca, anh, anh vừa đi thì Phúc Tướng đã đi tìm anh ngay, em không giữ nó lại được."
Bạch Tuyết muội vừa vội vàng vừa cẩn trọng giải thích với Hàn Thành.
Hàn Thành lắc đầu mỉm cười với nàng nói: "Không sao đâu, nó đến thì cứ để nó đến, dù sao nó cũng là lớn lên bên cạnh anh từ bé."
Bạch Tuyết muội thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm. Ở lại đây một lát, vì trong lòng nhớ ba đứa bé, nàng liền rời đi, trở về phòng.
Còn Phúc Tướng thì lúc này đã sớm nằm phủ phục trước mặt Hàn Thành, thậm chí còn kê nửa cái đầu lên một bên chân hắn. Dần dần, dù cách một lớp giày, Hàn Thành cũng cảm nhận được hơi ấm truyền qua. Hàn Thành cởi giày ở chân kia, đi đôi tất nhẹ nhàng vuốt ve người Phúc Tướng. Phúc Tướng rất hưởng thụ điều này, híp mắt nằm im không nhúc nhích.
Ánh lửa từ bếp lò chiếu ra, rọi xung quanh một mảng đỏ rực. Chiếu lên khuôn mặt Hàn Thành, cùng lão cẩu đang nằm dưới chân hắn, hưởng thụ dịch vụ mát-xa chân ấm áp của chủ nhân. Thời gian yên bình, tháng năm tĩnh lặng. Cảnh tượng ấy khiến lòng người dâng lên chút ấm áp, chút bình yên.
Dù hình ảnh có ấm áp đến mấy cũng sẽ có lúc bị phá vỡ. Đến khi đổ thuốc cho uống, tiếng kêu thảm thiết của chú chó con vang lên, cuốn phăng đi mọi vẻ đẹp đẽ trước đó...
Thế nhưng, trí nhớ của chú chó này lại nổi tiếng ngang ngửa loài cá vàng. Ngay cả khi còn sụt sịt, nó đã quên mất chuyện bị chủ nhân "vô lương" ép uống thuốc, dùng mũi dụi vào tay Hàn Thành.
Uống thuốc xong, Phúc Tướng trông tinh thần hơn hẳn, cũng không chịu ngủ, cứ thế nằm trên đất, thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ đuôi. Hàn Thành sợ nó lạnh, liền lấy một tấm da cũ nát lót dưới thân nó.
Cứ thế một lúc sau, Phúc Tướng nằm đó ngủ thiếp đi. Hàn Thành lại chờ thêm một lát, rồi nhẹ nhàng đứng lên, chuẩn bị rửa tay chân r���i đi ngủ. Nhưng vừa đứng dậy, còn chưa kịp cất bước, chú chó con đã tỉnh giấc, há miệng cắn ống quần Hàn Thành, không cho hắn rời đi.
Hàn Thành thấy vậy, chỉ đành bất lực ngồi xuống, giống như dỗ một đứa trẻ. Phúc Tướng thấy Hàn Thành ngồi xuống không đi nữa, mới chịu buông ống quần ra, rồi nằm sấp ngủ dưới đất, thậm chí còn "phách lối" gác cằm lên bàn chân Hàn Thành.
Thấy hành động vô lại của Phúc Tướng, Hàn Thành cũng đành chịu. Thế nhưng xét thấy tình trạng của nó vừa mới tốt hơn, Hàn Thành cũng chỉ có thể nhượng bộ chú chó này một chút.
Thời gian dần trôi, trong phòng nhờ có giường sưởi nên rất ấm áp. Bên ngoài gió tuyết vẫn chưa ngừng, bóng đêm yên tĩnh, chỉ nghe tiếng tuyết rơi xào xạc. Mấy đứa Tiểu Oản Đậu, Tiểu Hạnh nhi vốn còn ồn ào giờ đã ngủ say, Bạch Tuyết muội cũng bắt đầu gọi Hàn Thành đi ngủ. Đêm đã về khuya, đến lúc đi ngủ rồi.
Hàn Thành nhìn Phúc Tướng đang gác cằm trên chân mình ngủ rất yên tĩnh, nghĩ ngợi một lát rồi khom người ôm nó lên, đi tới ổ chó, đặt nó vào bên trong.
"Ngủ ngon nhé, uống thuốc rồi, ngủ một giấc thật ngon, bệnh sẽ khỏi thôi. Chờ mày khỏi hẳn, chúng ta sẽ đi tìm con nai ngốc nghếch kia, cùng nhau trộm sữa nai mà uống."
Hàn Thành sắp xếp Phúc Tướng ổn thỏa trong ổ chó xong, nhẹ giọng nói với nó như vậy. Trong mắt Hàn Thành, Phúc Tướng dường như đã hiểu lời hắn nói, yên lặng nằm trong ổ chó, cũng không có bất kỳ cử động thừa thãi nào. Thấy vậy hắn liền yên tâm xoay người bỏ đi.
Kết quả vẫn chưa đi được hai bước, liền cảm thấy ống quần bị thứ gì đó cắn nhẹ một cái. Hàn Thành dừng bước lại, thuận thế quay đầu nhìn lại, liền thấy Phúc Tướng vừa nãy còn nằm yên trong ổ chó, không biết từ khi nào đã chui ra ngoài, dùng miệng cắn ống quần hắn, kéo lại không cho hắn đi.
Hàn Thành chỉ đành bất lực xoay người ngồi xuống, ôm chú chó này lên, đi tới ổ chó, đặt nó trở lại vào bên trong.
"Đêm đã khuya rồi, ta cũng mệt mỏi, buồn ngủ lắm rồi. Nếu không mai sẽ không có tinh thần làm việc. Mày cũng ngoan ngoãn ngủ một giấc thật ngon đi, rồi ta sẽ mang mày ra sân, lén bắt một con thỏ trong chuồng nuôi ra cho mày chơi."
Hàn Thành đứng đó nói nhỏ, cùng Phúc Tướng, cái kẻ cứng đầu này, phân tích phải trái. Phúc Tướng thì yên tĩnh nằm ở đó, với vẻ mặt chăm chú lắng nghe.
Cứ thế một lúc sau, Hàn Thành thấy nó lại ngoan ngoãn trở lại, liền đứng dậy. Thế nhưng lần này Hàn Thành đã cẩn thận hơn, hắn không đi thẳng ra ngoài như lần trước, mà đi được một bước thì dừng lại, nhanh chóng nghiêng đầu nhìn về phía sau.
Quả nhiên, Phúc Tướng vừa nãy còn nằm yên trong ổ chó, dường như đã hiểu hết lời hắn nói, đã rục rịch đứng dậy được một nửa... Thấy Hàn Thành nhìn tới, nó do dự một chút, rồi lại nằm xuống chỗ cũ. Hàn Thành thấy vậy liền nghiêng đầu, tiếp tục bước đi.
Đi được hai bước nữa, hắn lại quay đầu nhìn, phát hiện Phúc Tướng không chỉ đã đứng dậy mà còn chui nửa người ra khỏi ổ chó. Hàn Thành thấy cảnh tượng này, vừa bất lực vừa có chút bực mình. Hắn cảm thấy chú chó này quá không vâng lời. Muốn nổi giận, mắng nó vài tiếng, nhưng lại không nỡ.
"Em ngủ trước đi, anh ở đây trông Phúc Tướng thêm một lát."
Hàn Thành đứng đó suy nghĩ một lát, rồi nói với Bạch Tuy��t muội trong phòng ngủ. Bạch Tuyết muội đối với yêu cầu của Thành ca ca từ trước đến nay chưa từng từ chối, nghe vậy mặc dù cảm thấy hơi không c���n thiết, vẫn dứt khoát đồng ý.
Hàn Thành liền lại đặt Phúc Tướng vào trong ổ chó, sau đó kéo một cái ghế đến ngồi ở đó, bầu bạn cùng Phúc Tướng, cũng chủ động đưa chân ra để Phúc Tướng gác cằm lên bàn chân mình. Hàn Thành bỗng nhiên ý thức được lúc này cử chỉ hôm nay của Phúc Tướng đặc biệt bất thường, khác hẳn mọi ngày. Lần cuối nó dính người như vậy dường như là lúc nó sinh con, đặc biệt là lần đầu tiên sinh con. Hiện tại Phúc Tướng trong bụng không có chó con, đương nhiên không thể nào sinh con. Cho nên cho dù Hàn Thành vô cùng không muốn nghĩ đến hướng đó, vô cùng không muốn có chuyện gì xảy ra, cũng không thể không đề phòng, tránh để mình bỏ lỡ điều gì đó rồi phải hối hận không kịp trong những năm tháng sau này.
Ngọn đèn dầu cháy sáng, ngọn lửa màu cam không ngừng nhảy nhót, làm chao đảo tầm mắt và bóng hình vạn vật trong phòng. Hàn Thành ngồi ở trên ghế, cúi người xuống, bế chú chó Phúc Tướng đã già này lên, đặt vào lòng. Phúc Tướng mở mắt nhìn Hàn Thành, rồi không làm động tác gì nữa. Cho đến khi Hàn Thành đặt nó ổn định trên đùi, nó khó nhọc xê dịch vài cái, điều chỉnh nửa thân dưới, tìm một tư thế thoải mái rồi bắt đầu ngủ.
Hàn Thành ôm nó, cứ thế yên tĩnh ngồi đó, dùng tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve đầu Phúc Tướng. Giống như Phúc Tướng khi còn nhỏ là một cục lông xù, Hàn Thành vẫn thường ôm nó, đặt lên đùi mà đùa nghịch. Chỉ là thời gian thấm thoát trôi đi, cục lông xù bé nhỏ ngày nào đã già yếu, Hàn Thành cũng đã sớm trưởng thành. Con vật lúc trước nằm trong lòng Hàn Thành phần lớn thời gian đều không yên, thích đùa giỡn cùng Hàn Thành, giờ đây sức lực đã kém đi, chỉ ngủ say sưa...
Thời gian dần trôi, bóng đêm dần sâu hơn, cơn buồn ngủ không ngừng ập đến. Ôm Phúc Tướng ngồi trên ghế, Hàn Thành dù rất cố gắng không ngủ nhưng vẫn không kìm được lim dim. Ngọn đèn dầu đang lặng lẽ cháy. Hàn Thành ngồi đó, cúi đầu ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Thân thể không kìm được ngả về phía trước, cảm giác mất thăng bằng ập tới khiến hắn giật mình tỉnh giấc.
Giữ nguyên một tư thế quá lâu không nhúc nhích, khiến hai chân hắn tê dại. Hắn nhìn Phúc Tướng đang nằm yên tĩnh ngủ trên chân, trong lòng mình, sau đó khẽ cử động chân để làm dịu đi cảm giác tê dại đang lan tỏa. Hàn Thành cử động thật nhẹ nhàng hết mức có thể, lo lắng làm phiền chú chó con đã rất già này.
Một phen cử động sau đó, hai chân Hàn Thành đã đỡ tê dại đi nhiều, mà trong quá trình này, Phúc Tướng, kẻ mê ngủ bấy lâu nay, vẫn không hề bị Hàn Thành đánh thức. Điều này khiến Hàn Thành thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau đó lại trở nên hơi căng thẳng, lo lắng Phúc Tướng liệu có xảy ra chuyện gì không, vội vàng đưa tay sờ đầu Phúc Tướng, và đưa tay dò đến mũi Phúc Tướng.
Không có cảm nhận được hô hấp!
Hàn Thành trong lòng không khỏi kinh hãi, vội vàng dùng tay vỗ đầu Phúc Tướng.
"Phúc Tướng! Phúc Tướng!"
Hàn Thành vừa vỗ vừa gọi. Thế nhưng chú chó trước kia chỉ cần nghe tiếng bước chân hắn đã hưng phấn nhảy cẫng lên, chạy ra nghênh đón, lại không hề nhúc nhích, vẫn yên tĩnh nằm trong lòng Hàn Thành, không một hơi thở...
"Phúc Tướng! Phúc Tướng!"
Hàn Thành tiếp tục gọi, tiếng gọi thêm phần gấp gáp, lực ở tay cũng tăng mạnh theo. Phúc Tướng vẫn yên tĩnh nằm trong lòng Hàn Thành, không một hơi thở. Tay Hàn Thành run rẩy, sờ lên vị trí tim Phúc Tướng, đè nén cảm xúc mãnh liệt trong lòng, nghiêm túc cảm nhận. Dù cảm nhận hồi lâu cũng không thấy nhịp đập.
Trong lòng Hàn Thành, hy vọng dần tắt, trái tim hắn từng chút một chìm xuống đáy sâu tuyệt vọng...
Trong phòng, ngọn đèn dầu lặng lẽ cháy. Vì lâu không ai châm thêm dầu, ngọn lửa càng ngày càng nhỏ, ánh đèn ngày càng ảm đạm, cuối cùng sau một hồi vùng vẫy, hoàn toàn tắt hẳn. Căn phòng chìm vào bóng tối. Hàn Thành cứ thế ngồi trên ghế, ôm Phúc Tướng vẫn giữ nguyên tư thế ngủ, yên lặng trong bóng tối.
Đầu óc Hàn Thành trống rỗng. Sau khi trải qua sự khó tin ban đầu và nỗi bi thương tột độ, giờ đây hắn lại trở nên rất đỗi bình tĩnh. Hắn chỉ cứ thế ngồi, ôm Phúc Tướng sẽ không còn cử động nữa, không có bi thương đặc biệt, không rơi nước mắt, chỉ cảm thấy toàn thân và đầu óc đều trống rỗng. Chính hắn cũng không biết mình đang nghĩ gì lúc này. Hắn chẳng muốn làm gì, chẳng muốn nói gì, chỉ cứ thế yên tĩnh ngồi đó...
Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên. Tiểu Hoàng Đậu tè dầm ra giường giữa đêm. Bạch Tuyết muội chưa kịp đánh, nó đã tự khóc trước rồi. Bạch Tuyết muội từ trong giấc mộng tỉnh lại, rất thuần thục đưa tay sờ xuống dưới người Tiểu Hoàng Đậu. Nàng cũng không đốt đèn, mò mẫm trong bóng tối, từ một bên lấy ra một cái tã lót sạch sẽ, lau chùi sạch sẽ cho đứa bé, rồi đặt đứa bé sang chỗ khô ráo. Sau đó bắt đầu lau vệt nước đọng đó, cũng lại tìm một miếng tã lót khác, trải lên chỗ Tiểu Hoàng Đậu tè ướt rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Làm xong những thứ này sau đó, Bạch Tuyết muội đưa tay sờ sang chỗ Hàn Thành nằm ngủ, nhưng không thấy ai. Nàng lại duỗi tay ra xa hơn để sờ thử, nhưng vẫn không sờ thấy ai. Bạch Tuyết muội liền trở nên thanh tỉnh hẳn, cơn buồn ngủ tan biến rất nhiều.
"Thành ca ca?"
"Thành ca ca?"
Bạch Tuyết muội lên tiếng gọi. Kết quả trong nhà yên tĩnh lạ thường, không có ai đáp lại tiếng gọi của nàng. Sự bất thường này khiến Bạch Tuyết muội lập tức thanh tỉnh, không thể nào ngủ lại được nữa. Nàng mò mẫm tìm thấy hộp quẹt, mở hộp quẹt ra, thổi sáng, tóe ra ánh lửa rồi châm vào ngọn đèn dầu đặt trên đài không xa đầu giường.
Ánh đèn dầu chiếu sáng căn phòng, Bạch Tuyết muội nhanh chóng đưa mắt quét khắp căn phòng, nhưng không thấy bóng dáng Hàn Thành đâu. Bạch Tuyết muội lập tức hoảng hốt, nhanh chóng bưng ngọn đèn dầu từ phòng ngủ đi ra ngoài. Kết quả vừa bước ra ngoài, đã thấy Hàn Thành đang ngồi trên ghế.
Bạch Tuyết muội liền cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Nàng cho rằng Hàn Thành ngồi ngủ ở đó, định đánh thức Hàn Thành ngay để Thành ca ca trở về giường đất ngủ. Vừa chuẩn bị mở miệng thì chợt nhận ra, mắt Thành ca ca đang mở, không hề có vẻ buồn ngủ.
"Thành ca ca, về giường đất ngủ đi, kẻo bị lạnh."
Hàn Thành vẫn ngồi yên không nhúc nhích, nghe thấy tiếng gọi của Bạch Tuyết muội, hắn nghiêng đầu nhìn sang, mỉm cười với Bạch Tuyết muội nói: "Em đi ngủ đi, anh không buồn ngủ đâu, đừng bận tâm anh."
"Ph��c Tướng... Phúc Tướng uống thuốc đã tốt hơn rồi, anh ôm nó cũng mệt rồi, hay là thả nó vào ổ, để nó ngủ thật ngon..."
Bạch Tuyết muội đưa mắt nhìn Phúc Tướng trong lòng Hàn Thành, nói như vậy. Nàng cảm thấy Thành ca ca là vì Phúc Tướng nên mới không đi ngủ trên giường đất, nên chỉ mong Thành ca ca thả Phúc Tướng về ổ, như vậy Thành ca ca mới có thể đi ngủ ngon.
"Phúc Tướng... chết rồi..."
Hàn Thành nói với giọng bình tĩnh.
"Phúc Tướng... Chết?"
Lúc đầu Bạch Tuyết muội không hiểu ý Hàn Thành nói, hơi sững sờ một lúc, đến khi kịp phản ứng, cả người liền ngây dại...
Bản biên tập này, một sản phẩm của truyen.free, mong rằng đã góp phần làm phong phú thêm trải nghiệm đọc của bạn.