Nhân gian bất tu tiên - Chương 1112: Chân Thực Sống: Tiếng Gọi Từ Trái Tim Nhân Gian
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tan, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch buông xuống Thị Trấn An Bình. Quán sách của Tạ Trần chìm trong thứ ánh sáng dịu nhẹ của chiếc đèn lồng dầu đặt giữa bàn trà, hắt lên những giá sách cao ngất ngưởng, nơi bao bọc vô vàn tri thức cổ kim. Hương trà sen còn vương vấn trong không khí, hòa quyện cùng mùi giấy cũ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí vừa trầm mặc, vừa ấm cúng lạ thường. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chén trà đã nguội, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những dòng chữ trên tờ báo mà Tiểu An vừa mang về từ Thành Vô Song. Đó là những tin tức nóng hổi về nghiên cứu chấn động của Mộ Dung Tuyết, về tác hại khủng khiếp của 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', về sự suy thoái nhận thức, trầm cảm, và những ảo giác mà nó gây ra.
Hắn khẽ vuốt ve trang báo đã sờn mép, lòng không gợn chút kinh ngạc. Mọi thứ diễn ra đúng như quy luật "nhân quả" mà hắn đã nhìn thấu. Ngọn nguồn của vấn đề không nằm ở bản thân 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', mà ở "chấp niệm" của con người vào một cuộc sống tiện nghi, dễ dãi, thoát ly thực tại. Khi dục vọng ấy đạt đến cực điểm, nó tất yếu sẽ dẫn đến sự "mất người", và rồi kéo theo vô vàn hệ lụy đau lòng. Hắn đã gieo những hạt mầm nhận thức đầu tiên bằng bài viết của mình, và giờ đây, khoa học đã đến để tưới tắm cho những hạt mầm ấy, khiến chúng nảy mầm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự cộng hưởng giữa triết lý "Nhân Đạo" của hắn và những bằng chứng khoa học không thể chối cãi đã tạo nên một làn sóng thức tỉnh, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản.
"Tiên sinh..." Thư Đồng Tiểu An khẽ gọi, giọng nói còn vương chút ngỡ ngàng, đoạn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đôi mắt toát lên vẻ thông minh giờ đây ánh lên một sự hiểu biết sâu sắc hơn về thế giới. "Hóa ra những gì người nói trong bài báo kia là đúng cả... Con người thực sự cần nhau, chứ không phải những thứ ảo ảnh này." Cậu bé thở dài, rồi lại hào hứng tiếp lời. "Con thấy nhiều người trong thị trấn cũng bắt đầu bỏ 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' rồi ạ! Hôm qua, Lão Trương ở đầu ngõ còn mang cái thiết bị của ông ấy ra đập nát. Ông ấy bảo, thà nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ còn hơn chìm trong những giấc mộng giả tạo."
Cùng lúc đó, Tiểu Đường, với dáng vẻ mập mạp, hiền lành, từ trong bếp đi ra, tay mang theo một đĩa bánh nướng còn nóng hổi. Mùi thơm của bánh hòa cùng hương trà, khiến không gian thêm phần dễ chịu. "Đúng vậy! Hôm qua con thấy chú Ba đã ngồi kể chuyện cổ tích cho lũ trẻ ở đình làng thay vì xem kịch Huyễn Cảnh đó! Ông ấy còn bảo, kể chuyện cho lũ trẻ nghe còn vui hơn gấp vạn lần mấy cái ảo ảnh vô vị kia." Cô bé đặt đĩa bánh xuống, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ nhiệt tình và một niềm tin mãnh liệt. "Người dân ở đây ai cũng bàn tán về bài báo của tiên sinh, rồi lại bàn tán về nghiên cứu của Mộ Dung Tuyết tiên tử. Dường như mọi người đã nhận ra điều gì đó rất quan trọng."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương sen thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn không đáp lời ngay, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện, không chút kiêu ngạo hay tự mãn. Hắn đã nhìn thấu "nhân quả" của sự việc từ rất lâu rồi, từ khi 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' mới bắt đầu được ca ngợi như một kỳ tích. Nhưng Tạ Trần không bao giờ can thiệp trực tiếp, hắn tin vào "vô vi chi đạo", tin rằng con người phải tự mình thức tỉnh, tự mình nhận ra chân lý. Sự thanh thản trong tâm hồn hắn như hòa vào làn gió đêm se lạnh, mang theo một niềm hy vọng thầm lặng nhưng mãnh liệt cho tương lai của nhân gian.
"Khoa học và triết lý, suy cho cùng, đều là con đường tìm kiếm sự thật, Tiểu An ạ," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng điềm đạm như dòng su���i chảy, gột rửa đi mọi tạp niệm. "Và sự thật, khi đã được phơi bày, sẽ tự nó định hướng con người." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua những giá sách cũ kỹ, nơi chất chứa vô vàn tri thức cổ kim, những chứng nhân thầm lặng của biết bao thăng trầm nhân thế. "Những gì Mộ Dung Tuyết đã làm, là dùng phương pháp của thế gian để chứng minh một chân lý đã tồn tại từ ngàn đời. Rằng con người, bản chất cần sự kết nối, cần sự chân thật, cần tự mình trải nghiệm cuộc sống, chứ không phải một bản sao mờ nhạt nào."
Tiểu An gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời của tiên sinh, đôi mắt không ngừng lấp lánh như những vì sao đêm. Cậu bé hiểu rằng, bài viết của Tạ Trần, dù chỉ xuất hiện trên một tờ báo địa phương nhỏ bé, đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Và giờ đây, những hạt mầm ấy đang được tưới tắm bằng những bằng chứng khoa học không thể chối cãi, khiến chúng nảy mầm mạnh mẽ hơn, không chỉ ở Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng ra khắp nhân gian. Cậu bé cảm nhận được sự chuyển biến của xã hội, một sự chuyển mình chậm rãi nhưng vững chắc, hướng về một kỷ nguyên mới, nơi các giá trị nhân văn được đề cao.
"Tiên sinh, vậy chúng ta có nên làm gì đó không ạ?" Tiểu An đột ngột hỏi, ánh mắt đầy nhiệt huyết. "Con và Tiểu Đường có thể tập hợp mọi người lại, tổ chức các hoạt động để mọi người cùng nhau vui chơi, nói chuyện, kết nối với nhau nhiều hơn. Chúng ta có thể gọi đó là phong trào... 'Chân Thực Sống'!"
Tiểu Đường nghe vậy liền vỗ tay reo lên, khuôn mặt tròn trịa rạng rỡ. "Đúng đó, đúng đó! 'Chân Thực Sống'! Nghe hay biết mấy! Anh Tạ Trần đừng lo, có Tiểu Đường ở đây rồi! Con sẽ làm thật nhiều bánh kẹo, rồi tổ chức các trò chơi dân gian mà con đã học được từ Lão Trương, chú Ba. Mọi người nhất định sẽ thích!"
Tạ Trần nhìn hai đứa trẻ, một đứa thông minh sắc sảo, một đứa chân thật nhiệt tình, lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Hắn thấy được ở chúng ngọn lửa của "Nhân Đạo" đang bùng cháy, một sự khao khát chân thật, một ý chí muốn phá vỡ "cục" ảo ảnh mà 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' đã giăng ra. "Con người, vốn dĩ khao khát sự chân thật," hắn lặp lại, đôi mắt hằn lên vẻ suy tư. "Nếu các con có thể tập hợp mọi người lại, cùng nhau tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống thực, đó chính là 'Chân Thực Sống'. Ta tin vào các con."
Hắn không trực tiếp chỉ đạo, không đưa ra kế hoạch cụ thể, chỉ đơn giản là gieo một hạt giống niềm tin vào tâm hồn hai đứa trẻ. Hắn biết, "vô vi chi đạo" không phải là không làm gì, mà là làm những gì cần làm, đúng lúc, đúng chỗ, và để mọi thứ thuận theo tự nhiên mà phát triển. Hắn tin rằng, ý chí tự thân của con người, khi đã được thức tỉnh, sẽ là sức mạnh vĩ đại nhất để tạo nên sự thay đổi. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và "Nhân Đạo" chính là chìa khóa để con người tiếp tục hành trình đó. Tạ Trần khép lại cuốn báo, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thị Trấn An Bình. Hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang trỗi dậy, một sự đồng lòng, nhiệt tình từ sâu thẳm trái tim nhân gian.
***
Ngày hôm sau, dưới ánh nắng vàng dịu của buổi chiều tà, quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Không khí tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân hối hả của những người dân đang đổ về. Mùi thơm của bánh kẹo do Tiểu Đường tự tay làm, cùng hương hoa cỏ dại ven đường, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản xung quanh quảng trường như được khoác lên một tấm áo mới, bừng sáng dưới thứ ánh sáng lung linh của buổi hoàng hôn.
Thư Đồng Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ nhưng đôi mắt sáng ngời, đứng trên một tảng đá cao giữa quảng trường, giọng nói tuy còn non nớt nhưng lại tràn đầy nhiệt huyết. Bên cạnh cậu bé là Tiểu Đường, khuôn mặt tròn trịa rạng rỡ, tay ôm một túi bánh lớn, liên tục mời mọi người. "Kính thưa các vị cô bác, anh chị em! Chắc hẳn mọi người đều đã nghe về bài báo của tiên sinh Tạ Trần và nghiên cứu của Mộ Dung Tuyết tiên tử!" Tiểu An bắt đầu, giọng cậu bé vang vọng khắp quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn. "Chúng ta đã từng chìm đắm trong 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', đã từng quên đi mất giá trị của sự kết nối thực sự, của những nụ cười chân thật, của những cái nắm tay ấm áp!"
Tiểu Đường tiếp lời, giọng nói chân thật và đầy cảm xúc. "Chúng ta hãy tìm lại ý nghĩa trong cuộc sống thực, dù có thăng trầm, để sống một cách trọn vẹn! Hãy bỏ xuống ảo ảnh, nắm lấy bàn tay nhau!" Cô bé giơ cao tay, khuôn mặt hằn lên vẻ quyết tâm. "Chúng ta sẽ cùng nhau tổ chức các trò chơi dân gian, kể chuyện, ca hát, và trò chuyện trực tiếp. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một phong trào mang tên 'Chân Thực Sống'!"
Tiếng vỗ tay vang dội khắp quảng trường, xen lẫn những tiếng reo hò ủng hộ. Nhiều người dân, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những đứa trẻ thơ ngây, đều hưởng ứng. Họ đã mang theo những 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' của mình đến, nhưng không phải để sử dụng, mà để đặt chúng sang một bên, như một lời tuyên bố từ bỏ. Thay vào đó, họ cùng nhau tham gia vào các trò chơi dân gian mà Tiểu Đường và một vài người lớn tuổi đã khôi phục lại: trò kéo co, nhảy dây, hay đơn giản chỉ là ngồi lại với nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường, những kỷ niệm xưa cũ.
Một cụ già bán trầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh anh, chậm rãi kể về những ngày tháng chiến tranh loạn lạc, về cách con người đã dựa vào nhau để vượt qua khó khăn. Lũ trẻ con ngồi vây quanh, mắt tròn xoe lắng nghe, miệng không ngừng nhấm nháp những chiếc bánh do Tiểu Đường tự làm. Tiếng sáo diều từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng đàn tranh của một cô gái trẻ, tạo nên một bản hòa âm mộc mạc mà lay động lòng người. Không khí ấm cúng và đầy sức sống bao trùm lấy quảng trường, xua tan đi sự lạnh lẽo, cô độc mà 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' từng mang đến.
Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, lặng lẽ đứng từ xa, nép mình dưới tán cây cổ thụ, quan sát cảnh tượng trước mắt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ hài lòng. Hắn không cần phải trực tiếp xuất hiện, không cần phải hô hào. Những lời lẽ và triết lý của hắn đã gieo mầm, và giờ đây, những hạt mầm ấy đang tự mình đâm chồi, nảy lộc, tạo nên một bức tranh sống động về "Nhân Đạo". Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của những trái tim đang cùng chung nhịp đập, cùng hướng về một giá trị chân thật. Đó là sức mạnh của "nhân quả", của "vô vi chi đạo", của sự tự điều chỉnh mà "Thiên Đạo" suy tàn không thể chạm tới.
Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Tiểu An, rằng "con người, vốn dĩ khao khát sự chân thật". Và giờ đây, sự khao khát ấy đang được bộc lộ một cách rõ ràng nhất. Phong trào 'Chân Thực Sống' này, dù mới chỉ bắt đầu ở một thị trấn nhỏ bé, nhưng nó mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một ngọn lửa có thể lan rộng khắp nhân gian. Tạ Trần biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những người vẫn còn "chấp niệm" vào ảo ảnh, sẽ có nh���ng kẻ lợi dụng 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' để trục lợi. Nhưng hắn tin vào sức mạnh của sự thật, vào khả năng tự thức tỉnh của con người. Hắn tin rằng, phong trào này sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong việc củng cố "Nhân Đạo", định hình một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường được trân trọng như một báu vật.
Mặt trời dần lặn hẳn, để lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời tím biếc. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, lung linh. Tiếng cười nói, tiếng hát hò vẫn vang vọng khắp quảng trường, không hề suy giảm. Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mãn nguyện và một chút suy tư về những thách thức sắp tới. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, trung tâm văn hóa và chính trị mới của Đại Hạ Quốc, không khí lại mang một vẻ trang trọng và nghiêm túc hơn nhiều. Trong một căn phòng làm việc rộng lớn tại tòa nhà chính phủ, ánh đèn lồng rực rỡ chiếu sáng khắp nơi, hắt lên những bản đồ địa lý và các văn kiện chồng chất trên bàn. Mùi hương liệu nhẹ nhàng từ lư hương đồng, cùng mùi mực và giấy mới, tạo nên một sự tĩnh lặng cần thiết cho những cuộc thảo luận trọng đại. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng gió nhẹ thoảng qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, càng làm tăng thêm vẻ trầm tư.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại mang sự anh tuấn của người luyện võ, đang ngồi giữa bàn, khuôn mặt ánh lên vẻ nghiêm nghị. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, ông chăm chú lắng nghe. Đối diện ông là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khôi, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và một nỗi mệt mỏi ẩn sâu. Nàng ngồi thẳng tắp, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý. Bên cạnh nàng là Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, đang trình bày các báo cáo và dữ liệu.
"Báo cáo c���a Mộ Dung Tuyết đã thức tỉnh lòng người," Dương Quân nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng trong căn phòng. Ông gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn, ánh mắt lướt qua cả Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết. "Phong trào 'Chân Thực Sống' này, dù mới chỉ manh nha ở Thị Trấn An Bình, nhưng nó là một phản ứng tự nhiên và đúng đắn. Chúng ta cần hỗ trợ nó, không chỉ bằng lời nói, mà bằng cả hành động cụ thể." Ông hít một hơi sâu, nhìn Mộ Dung Tuyết. "Cô đã làm rất tốt, Tuyết nhi. Những bằng chứng khoa học của cô đã giáng một đòn chí mạng vào 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', khiến những kẻ cố chấp nhất cũng phải suy ngẫm."
Mộ Dung Tuyết khẽ cúi đầu, vẻ mặt không giấu được sự tận tâm và hy vọng. "Tạ Trần tiên sinh đã gieo những hạt mầm triết lý từ lâu. Tôi chỉ là người giúp những hạt mầm ấy nảy mầm bằng dữ liệu thực tế. Vấn đề 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' không thể giải quyết bằng lệnh cấm đơn thuần. Con người cần một lối thoát, một lựa chọn chân thật hơn để lấp đầy khoảng trống. Phong trào này chính là điều đó, nó mang lại hy vọng về một cuộc sống trọn vẹn hơn, nơi con người không còn bị 'mất người'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn trầm mặc, giờ đây cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sự thấu đáo của một hiền giả. "Tư tưởng của Tạ Trần, 'Vô Vi Chi Đạo', đang tự mình tìm thấy con đường trong lòng người. Đây là nhân quả. Hắn chưa từng trực tiếp can thiệp, nhưng lời nói và hành động gián tiếp của hắn lại lay động nhân tâm sâu sắc nhất. Thiên Đạo đang suy kiệt, và con đường tu tiên truyền thống đang dần trở thành vô nghĩa khi nó đòi hỏi cái giá là sự 'mất người'. 'Nhân Đạo' chính là con đường cứu rỗi, một kỷ nguyên mới đang hình thành." Nàng khẽ nhắm mắt, như đang cảm nhận dòng chảy vô thường của thế sự. "Phong trào này là một cơ hội vàng để củng cố nền tảng của kỷ nguyên Nhân Gian, để con người học cách sống, học cách kết nối lại với nhau."
Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt lộ vẻ nhìn xa trông rộng. "Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải cẩn trọng. Phong trào này, khi lan rộng, sẽ đối mặt với nhiều khó khăn. Sẽ c�� những kẻ lợi dụng nó, những người vẫn còn 'chấp niệm' vào ảo ảnh, và cả những thế lực ngầm trục lợi từ 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' sẽ tìm cách phá hoại. Sự hỗ trợ của chính quyền là cần thiết để bảo vệ và thúc đẩy nó, nhưng cũng không được để sự can thiệp của chúng ta biến chất bản chất tự phát, chân thật của phong trào." Ông cầm lấy một cây bút lông, bắt đầu ghi chép lại các ý tưởng. "Chúng ta cần đưa ra các chính sách hỗ trợ các hoạt động cộng đồng, khuyến khích các nghệ nhân, những người kể chuyện, những người có thể giúp con người tìm lại niềm vui trong cuộc sống thực. Đồng thời, cần có các chương trình phục hồi cho những người bị ảnh hưởng nặng nề bởi 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'."
Mộ Dung Tuyết bổ sung: "Chúng ta cũng cần nghiên cứu sâu hơn về tâm lý con người, về cách tạo ra một môi trường xã hội mà ở đó, sự kết nối chân thật trở thành điều hiển nhiên, chứ không phải là một sự lựa chọn khó khăn." Nàng khẽ thở dài, nhớ về những bệnh nhân mà nàng từng chữa trị, những ánh mắt vô hồn, những t��m hồn trống rỗng. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu hỏi ấy vẫn ám ảnh tôi mỗi ngày."
Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu màn đêm. "Sẽ có những cuộc thảo luận sâu hơn về bản chất của 'chân thật' và 'ảo ảnh' trong kỷ nguyên Nhân Gian, không chỉ dừng lại ở 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'. Đây là một khởi đầu, một bước ngoặt lớn trong việc củng cố 'Nhân Đạo'. Nhưng con đường để vũ trụ hoàn toàn khám phá 'những bí ẩn chưa được khám phá' vẫn còn rất dài." Nàng trầm ngâm, như thấy trước muôn vàn thử thách đang chờ đợi phía trước. "Thiên Đạo sụp đổ không phải là tận thế, mà là khởi đầu cho một sự sắp đặt mới, một trật tự mới. Con người phải tự mình tìm ra con đường của mình."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vậy thì, hãy bắt đầu. Chúng ta sẽ thành lập một ủy ban đặc biệt để điều phối các chính sách này, với Mộ Dung Tuyết phụ trách mảng khoa học và y tế, còn Lăng Nguyệt tiên tử sẽ là cố vấn về mặt triết lý và định hướng đạo đức. Ta sẽ đảm bảo sự h��� trợ tối đa từ chính quyền." Ông đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu sáng Thành Vô Song. Tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động, sầm uất. "Chân Thực Sống... Một cái tên đẹp, một ý nghĩa sâu sắc. Mong rằng nó sẽ không chỉ là một phong trào nhất thời, mà là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người thực sự được sống một đời bình thường, trọn vẹn và đầy đủ."
Ông biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy gian nan. Nhưng với sự đồng lòng của những con người có cùng chí hướng, với nền tảng triết lý vững chắc từ Tạ Trần và những bằng chứng khoa học không thể chối cãi, "Nhân Đạo" nhất định sẽ vươn mình, định hình lại thế giới đã từng chìm đắm trong ảo ảnh. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và Tạ Trần, một phàm nhân mở quán sách nhỏ, vẫn sẽ lặng lẽ quan sát, lặng lẽ góp phần nhỏ bé của mình vào dòng chảy vĩ đại của "Nhân Đạo", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự thay đổi đang diễn ra, chậm rãi nhưng vững chắc, từ những góc khuất nhỏ nhất của nhân gian đến những đại sảnh uy nghiêm nhất của quyền lực. Tiếng gọi "Chân Thực Sống" đã vang vọng, và nhân gian đang bắt đầu hồi đáp.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.