Nhân gian bất tu tiên - Chương 1111: Chấn Động Nhân Tâm: Lời Cảnh Tỉnh Từ Khoa Học
Bình minh Thành Vô Song rạng rỡ, xuyên qua lớp sương mỏng còn vương trên những mái ngói cong vút của các công trình kiến trúc đồ sộ. Từ những tường thành cao vút được khắc trận pháp cổ xưa, ánh dương đầu tiên đổ dài xuống những con phố thương mại sầm uất, đánh thức một ngày mới với tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của người đi đường và tiếng xe ngựa lộc cộc. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố hòa quyện với hương liệu thanh thoát từ các tiệm thuốc, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của đô thị phồn hoa bậc nhất Thập Phương Nhân Gian. Không khí nơi đây luôn sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống, dù đôi khi vẫn ẩn chứa sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực.
Tuy nhiên, vào buổi sáng hôm nay, một không khí khác lạ đang bao trùm Đại Hội Trường của Thành Vô Song. Sự trang nghiêm và chờ đợi nặng nề hơn hẳn mọi khi. Hàng trăm học giả đầu ngành, quan chức triều đình, và đại diện dân chúng từ khắp nơi đã tề tựu, ngồi chật kín các hàng ghế bằng gỗ lim bóng loáng. Ánh sáng từ những ô cửa sổ cao vút chiếu vào, làm nổi bật những khuôn mặt căng thẳng, đầy vẻ tò mò và một chút hoài nghi. Trên bục giảng, một vị nữ nhân thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, dáng vẻ mảnh mai nhưng toát lên một khí chất kiên định lạ thường, đang đứng lặng lẽ. Đó là Mộ Dung Tuyết, y giả vĩ đại, người mà vài ngày trước đã khiến cả nhân gian xôn xao với những tiết lộ động trời về 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'. Gương mặt nàng thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một nỗi buồn khó tả, cùng với sự quyết tâm không gì lay chuyển.
Khi nàng cất giọng, âm thanh trong trẻo nhưng đầy sức nặng vang vọng khắp đại sảnh, làm dịu đi những tiếng xì xào ban đầu. "Kính thưa chư vị học giả, quý quan chức, và toàn thể bách t��nh. Hôm nay, Tuyết không đến đây để kể một câu chuyện hay diễn thuyết về y thuật. Tuyết đến đây, với tư cách là một người nghiên cứu, một người làm khoa học, để trình bày những sự thật trần trụi mà chúng ta đã và đang cố tình lãng quên, hoặc đơn giản là không dám đối mặt."
Phía hàng ghế đầu, Dương Quân khẽ siết chặt tay vịn ghế, ánh mắt tuấn tú của hắn nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Tuyết. Hắn là một nhà lãnh đạo, một thư sinh mang khí chất nho nhã nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Bên cạnh hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vẫn giữ vẻ tĩnh tại. Nàng khoác bạch y thuần khiết, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi mệt mỏi ẩn giấu trước sự u mê của thế gian. Nàng đã từng là biểu tượng của tiên môn, giờ đây lại là hiền giả của Nhân Đạo, và nàng hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự "thăng hoa" mà con người phải trả.
Mộ Dung Tuyết ra hiệu, và một màn hình lớn phía sau nàng bắt đầu hiện lên những biểu đồ phức tạp, những hình ảnh trực quan đến gai người. "Trong nhiều thập kỷ qua, 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' đã được tôn vinh như một thành tựu vĩ đại, một cánh cửa đến với hạnh phúc tức thì, một phương tiện giúp con người thoát ly khỏi thực tại khắc nghiệt. Nhưng liệu chúng ta có thật sự đặt câu hỏi về cái giá mà chúng ta phải trả cho thứ 'hạnh phúc' dễ dàng ấy?" Giọng nàng trầm xuống, từng từ như khắc sâu vào tâm trí người nghe. "Qua nghiên cứu trên hàng vạn cá thể trong vòng ba năm, chúng tôi đã thu thập được những dữ liệu không thể chối cãi."
Màn hình chuyển sang một biểu đồ tăng trưởng đáng sợ, minh họa mối liên hệ trực tiếp giữa thời gian sử dụng 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' và tỷ lệ mắc các chứng bệnh tâm thần. "Đây là biểu đồ về suy thoái nhận thức. Những cá nhân dành quá nhiều thời gian trong huyễn cảnh bắt đầu mất khả năng tập trung, tư duy phản biện, thậm chí là khả năng ghi nhớ cơ bản. Não bộ của họ, vốn dĩ được sinh ra để tương tác với thế giới vật chất, lại bị mắc kẹt trong một vòng lặp ảo ảnh, dần dần bị thoái hóa."
Cả khán phòng im bặt. Từ những tiếng xì xào ban đầu, giờ chỉ còn là một sự im lặng chết chóc, bị đè nặng bởi sự thật phũ phàng. Các học giả bắt đầu cúi đầu, một vài người cau mày, tay run rẩy lật lại ghi chép. Họ từng là những người tin tưởng vào sự tiến bộ của công nghệ, giờ đây lại đối mặt với một bức tranh ảm đạm.
Mộ Dung Tuyết tiếp tục, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong khán phòng. "Không chỉ dừng lại ở suy thoái nhận thức. Dữ liệu của chúng tôi còn chỉ ra rằng 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' là nguyên nhân trực tiếp gây ra trầm cảm sâu, mất ngủ kéo dài, suy nhược cơ thể, và nghiêm trọng hơn cả, là những ảo giác hoang tưởng không thể phân biệt thực hư, dẫn đến hành vi bạo lực, thậm chí là tự hủy hoại." Nàng đưa tay chỉ vào một hình ảnh phác họa não bộ, nơi những vùng cảm xúc và ký ức bị tổn thương hiện lên rõ rệt. "Chúng ta đã lầm khi nghĩ rằng tiện ích có thể thay thế kết nối. Dữ liệu cho thấy rõ ràng: sự cô lập ảo tưởng đang ăn mòn nhân tính từ bên trong, gây ra suy thoái nhận thức, trầm cảm và ảo giác nghiêm trọng."
Một tiếng thở dốc vang lên từ hàng ghế giữa, một vị lão học giả ôm lấy ngực, mặt tái mét. Ông ta có lẽ đã chứng kiến những trường hợp tương tự trong gia đình mình, nhưng không dám tin vào sự thật.
Dương Quân quay sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, giọng nói của hắn khẽ đến mức chỉ có hai người mới nghe được. "Tình hình nghiêm trọng hơn ta tưởng. Cái giá của sự tiện nghi này... quá đắt. Chúng ta phải hành động ngay lập tức, không thể chần chừ." Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, của lời thề bảo vệ bách tính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt nàng đăm chiêu nhìn Mộ Dung Tuyết, trong lòng dấy lên một sự tôn trọng sâu sắc. Người nữ nhân này, với thanh gươm khoa học sắc bén, đã vạch trần những thứ mà tiên môn ngày trước chỉ có thể dùng triết lý để cảnh báo. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" – câu nói nàng từng thốt ra nay càng trở nên thấm thía. Sự hợp tác giữa triết lý v�� khoa học, giữa tâm linh và vật chất, có lẽ chính là con đường mới cho kỷ nguyên này.
Mộ Dung Tuyết kết thúc bài thuyết trình của mình bằng một câu hỏi đầy ám ảnh: "Chúng ta đang xây dựng một thế giới tiện nghi hơn, hay đang tự tay hủy hoại bản chất con người mình? Câu trả lời, có lẽ, nằm trong lương tri của mỗi người. Nhưng khoa học, thì đã có câu trả lời rồi. Và câu trả lời đó, là một lời cảnh tỉnh." Nàng cúi đầu, không khí trong đại sảnh như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Những gương mặt từ hoài nghi đã chuyển sang kinh ngạc, lo lắng, và cuối cùng là một sự sợ hãi sâu sắc. Một kỷ nguyên mới có thể đang bắt đầu, nhưng nó phải được xây dựng trên nền tảng của sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Tiếng chén trà va chạm khẽ khàng, tiếng giấy lật trang báo cũ kỹ, và tiếng gió nhẹ ngoài cửa sổ dường như là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn ấy.
***
Tin tức về nghiên cứu gây chấn động của Mộ Dung Tuyết không mất nhiều thời gian để lan truyền khắp Thành Vô Song, không chỉ qua những bản báo cáo chính thức hay các buổi diễn thuyết, mà còn qua những lời thì thầm, những cuộc tranh luận nảy lửa nơi đầu đường xó chợ. Trên Phố Thương Mại Kim Long, nơi vốn nổi tiếng với sự sầm uất và náo nhiệt quanh năm, không khí chiều tối nay đã hoàn toàn thay đổi. Những ánh đèn lồng rực rỡ, những biển hiệu lớn trang trí lộng lẫy vẫn hiện hữu trên các tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong, nhưng tiếng rao hàng giờ đây trở nên yếu ớt hơn, tiếng mặc cả cũng thưa thớt đi, và những cuộc trò chuyện ồn ào đã biến thành những tiếng bàn tán xôn xao, mang nặng vẻ lo lắng, thậm chí là phẫn nộ.
"Ngươi nghe gì chưa? Cái thiết bị ảo ảnh đó... hại người thật đấy! Không chỉ mất trí, mà còn mất cả linh hồn!" Một người đàn ông trung niên, tay cầm một tờ báo nhàu nát, giọng nói run rẩy. Hắn vừa bước ra từ một tửu lầu, nơi mà những cuộc tranh luận về 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' đang diễn ra sôi nổi không kém gì trong đại hội trường. Mùi rượu, mùi thức ăn, và mùi hương liệu thoang thoảng trong không khí dư��ng như không thể xua đi được sự bất an đang lan tỏa.
Một người phụ nữ bên cạnh, tay ôm giỏ rau, gật đầu lia lịa, vẻ mặt tái mét. "May mà ta đã sớm bán đi. Chứ cứ đắm chìm trong đó, có ngày thành kẻ vô tri mất! Chính quyền phải có biện pháp!" Nàng ta liếc nhìn về phía một cửa hàng chuyên bán 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' gần đó. Thật bất ngờ, cửa hàng này, vốn dĩ luôn tấp nập khách ra vào, giờ lại vắng vẻ đến lạ thường. Ánh đèn bên trong vẫn sáng trưng, nhưng không có một bóng người nào bước vào hay bước ra. Những tấm hình quảng cáo lung linh về thế giới ảo giờ đây trông thật trơ trọi, thậm chí là đáng sợ.
"Ta có một người cháu, trước đây rất thông minh, hoạt bát. Từ khi nó sắm cái thiết bị đó, nó cứ như người mất hồn. Cả ngày chỉ biết chìm đắm trong đó, không thiết ăn uống, không nói chuyện với ai. Giờ thì... nó cứ ngồi ngây ra, không nhận ra ai nữa." Một bà lão bán trầu cau cạnh đó, giọng đầy xót xa. Bà đặt tay lên ngực, đôi mắt đỏ hoe. Những câu chuyện đau lòng như vậy không còn là hiếm. Chúng được truyền tai nhau, từ góc phố này sang góc phố khác, từ nhà này sang nhà khác, trở thành bằng chứng sống động nhất cho những gì Mộ Dung Tuyết vừa công bố.
Sự phản ứng của người dân Thành Vô Song diễn ra nhanh chóng và mạnh mẽ hơn nhiều người dự đoán. Không chỉ là sự lo lắng hay sợ hãi, mà còn là một làn sóng phẫn nộ dâng cao. Phẫn nộ vì đã bị lừa dối, vì đã đặt niềm tin vào một thứ công nghệ hứa hẹn hạnh phúc nhưng lại cướp đi bản chất con người. Trên các con phố, người ta bắt đầu chứng kiến những cảnh tượng kỳ lạ. Thay vì đổ xô vào các cửa hàng công nghệ, giờ đây những tiệm sách cũ, những cửa hàng bán vật phẩm thủ công mỹ nghệ, hay thậm chí là những quán trà đạo lại trở nên đông đúc hơn hẳn. Tiếng cười nói, tiếng bàn luận về thơ ca, về những câu chuyện nhân gian, về những giá trị truyền thống lại bắt đầu vang vọng, một sự dịch chuyển rõ rệt trong tâm lý và xu hướng tiêu dùng của người dân.
"Thấy chưa? Ta đã nói rồi mà. Cái gì quá dễ dàng thì thường không bền vững." Một người thợ thủ công già, tay đang miệt mài chạm khắc một bức tượng gỗ tinh xảo, nói với người khách. "Con người cần lao động, cần giao tiếp, cần cảm nhận thế giới bằng chính đôi tay, đôi mắt của mình. Chứ cứ sống trong ảo ảnh, thì còn gì là 'sống' nữa?" Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt đầy vẻ thâm trầm.
Khách hàng gật gù đồng tình. "Đúng vậy, ta vừa mua mấy cuốn sách cổ về nhà đọc. Lâu rồi không được cầm sách giấy, cảm giác thật khác. Mùi mực, mùi giấy cũ... nó chân thật hơn nhiều so với những hình ảnh ba chiều trong cái thiết bị kia." Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ mãn nguyện, như thể vừa tìm lại được một phần đã mất của chính mình.
Sự thay đổi này không chỉ dừng lại ở những cuộc bàn tán hay xu hướng mua sắm. Nhiều người bắt đầu tự phát tổ chức các hoạt động cộng đồng. Những buổi kể chuyện đêm, những lớp học thêu thùa, chạm khắc, hay đơn giản chỉ là những buổi tụ tập uống trà, đánh cờ, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện đời thường. Không khí trên Phố Thương Mại Kim Long, dù vẫn còn chút nặng nề của thông tin gây sốc, nhưng đã bắt đầu ánh lên một tia hy vọng mới, một sự trở về với những giá trị cốt lõi của "nhân tình thế thái", của sự kết nối chân thật mà bấy lâu nay đã bị bỏ quên. Những bước chân hối hả, những âm thanh ồn ào giờ đây không còn mang nặng vẻ vội vã của cuộc mưu sinh, mà xen lẫn vào đó là sự hứng khởi của những tâm hồn đang dần thức tỉnh, đang tìm lại con đường về với bản ngã.
***
Hoàng hôn Thị Trấn An Bình buông xuống, mang theo làn gió nhẹ se lạnh mơn man qua những mái nhà gỗ và gạch đơn giản. Quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, vốn dĩ chiều nay vẫn còn rộn rã tiếng cười nói của những người dân tụ tập, giờ đã trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn vài ánh đèn lồng le lói soi rọi những phiến đá cuội. Mùi gỗ, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, và mùi mồ hôi thoang thoảng của những người lao động ban ngày vẫn còn vương trong không khí, tạo nên một cảm giác quen thuộc, bình dị.
Tại quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần đang pha một ấm trà sen thơm lừng. Hắn gầy gò, dáng thư sinh, không chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư hiếm có. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào sự tĩnh mịch của buổi chiều tà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, mang theo hương thơm thanh khiết của sen, giúp tâm hồn hắn thêm phần an yên.
Ngồi đối diện hắn là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày. Tuy nhiên, lúc này, vẻ tò mò và ngây thơ trên gương mặt cậu đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ, xen lẫn cả lo lắng và bất ngờ. Cậu bé đang chăm chú đọc một tờ báo mới tinh, tờ báo được chuyển đến từ Thành Vô Song, với dòng tít lớn giật gân trên trang nhất: "Lời Cảnh Tỉnh Từ Khoa Học: Huyễn Cảnh Đang Ăn Mòn Nhân Tính". Bên dưới dòng tít là hình ảnh Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên định.
Tiểu An lật từng trang báo, tiếng giấy sột soạt phá vỡ sự im lặng trong quán. Cậu bé đọc đi đọc lại những đoạn văn miêu tả về tác hại khủng khiếp của 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', về sự suy thoái nhận thức, trầm cảm, và những ảo giác mà nó gây ra. Những thông tin này, mặc dù đã được Tạ Trần cảnh báo qua bài viết trước đó, nhưng khi được khoa học chứng minh bằng dữ liệu cụ thể, lại mang một sức nặng và sự thuyết phục hoàn toàn khác.
"Tiên sinh..." Tiểu An khẽ gọi, giọng nói còn vương chút ngỡ ngàng. "Hóa ra những gì người nói trong bài báo kia là đúng cả... Con người thực sự cần nhau, chứ không phải những thứ ảo ảnh này." Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt thông minh giờ đây ánh lên một sự hiểu biết sâu sắc hơn về thế giới. "Con thấy nhiều người trong thị trấn cũng bắt đầu bỏ 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' rồi ạ! Hôm qua, Lão Trương ở đầu ngõ còn mang cái thiết bị của ông ấy ra đập nát. Ông ấy bảo, thà nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ còn hơn chìm trong những giấc mộng giả tạo."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương sen thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn không đáp lời ngay, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện, không chút kiêu ngạo hay tự mãn. Hắn đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Hắn đã nhìn thấu "nhân quả" của sự việc từ rất lâu rồi, từ khi 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' mới bắt đầu được ca ngợi như một kỳ tích. Nhưng Tạ Trần không bao giờ can thiệp trực tiếp, hắn tin vào "vô vi chi đạo", tin rằng con người phải tự mình thức tỉnh, tự mình nhận ra chân lý.
"Khoa học và triết lý, suy cho cùng, đều là con đường tìm kiếm sự thật, Tiểu An ạ," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng điềm đạm như dòng suối chảy. "Và sự thật, khi đã được phơi bày, sẽ tự nó định hướng con người." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua những giá sách cũ kỹ, nơi chất chứa vô vàn tri thức cổ kim. "Những gì Mộ Dung Tuyết đã làm, là dùng phương pháp của thế gian để chứng minh một chân lý đã tồn tại từ ngàn đời. Rằng con người, bản chất cần sự kết nối, cần sự chân thật, cần tự mình trải nghiệm cuộc sống, chứ không phải một bản sao mờ nhạt nào."
Tiểu An gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời của tiên sinh. Cậu bé hiểu rằng, bài viết của Tạ Trần, dù chỉ xuất hiện trên một tờ báo địa phương nhỏ bé, đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Và giờ đây, những hạt mầm ấy đang được tưới tắm bằng những bằng chứng khoa học không thể chối cãi, khiến chúng nảy mầm mạnh mẽ hơn, không chỉ ở Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng ra khắp nhân gian. Cậu bé cảm nhận được sự chuyển biến của xã hội, một sự chuyển mình chậm rãi nhưng vững chắc, hướng về một kỷ nguyên mới, nơi các giá trị nhân văn được đề cao.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng giữa triết lý "Nhân Đạo" mà hắn hằng theo đuổi và những sự thật mà khoa học giờ đây đã chứng minh rõ ràng. Không có gì là ngẫu nhiên trên đời này. Mọi hành động, mọi lời nói, mọi tư tưởng đều là một phần của Nhân Quả Luân Bàn vĩ đại, xoay vần không ngừng. Sự thức tỉnh của dư luận trên diện rộng sẽ tạo ra một làn sóng mới trong việc tìm kiếm và củng cố các giá trị nhân sinh, thúc đẩy các hoạt động cộng đồng và k��t nối con người thực sự, đưa "Nhân Đạo" lên một tầm cao mới. Nghiên cứu của Mộ Dung Tuyết sẽ là bước ngoặt quan trọng, buộc các nhà lãnh đạo và chính quyền phải đưa ra các biện pháp kiểm soát chặt chẽ hơn hoặc loại bỏ dần 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' trên toàn quốc. Sự hợp tác giữa khoa học (Mộ Dung Tuyết) và triết lý (Lăng Nguyệt, Tạ Trần) sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của Kỷ nguyên Nhân Gian, định hình hướng đi mới cho xã hội.
Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một sự thay đổi lớn hơn, một sự chuyển mình của cả một kỷ nguyên. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và Tạ Trần, một phàm nhân mở quán sách nhỏ, vẫn sẽ lặng lẽ quan sát, lặng lẽ góp phần nhỏ bé của mình vào dòng chảy vĩ đại của "Nhân Đạo". Sự thanh thản trong tâm hồn hắn như hòa vào làn gió đêm se lạnh, mang theo một niềm hy vọng thầm lặng nhưng mãnh liệt cho tương lai của nhân gian.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.