Nhân gian bất tu tiên - Chương 1139: Hạt Mầm Đoàn Kết: Sức Mạnh Từ Tình Làng Nghĩa Xóm
Ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền nhà lát gạch xanh rêu và chồng sách cao ngất. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua những trang giấy mục, mang theo mùi mực và bụi thời gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố nhã nhặn, ngồi sau bàn gỗ sờn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, lẳng lặng nhấp một ngụm trà thanh đạm. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt vì ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khí chất trầm tĩnh và trí tuệ toát ra từ hắn lại đủ sức khiến bất kỳ ai cũng phải kính trọng. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt hắn.
Đối diện hắn, Tiểu An ngồi thẳng lưng, đôi mắt sáng ngời chăm chú lắng nghe, cây bút lông trong tay thoăn thoắt ghi chép vào cuốn sổ đã dày lên trông thấy. Cậu bé gầy gò, chiếc áo vải thô cũ kỹ ôm lấy thân hình nhỏ nhắn, nhưng sự thông minh và khao khát học hỏi toát ra từ cậu lại không thua kém bất kỳ ai. Câu chuyện về Mộc Nhi đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí Tạ Trần, như một hạt mầm vừa được gieo xuống, chờ đợi được tưới tắm và nảy nở. Hắn biết, những câu hỏi ngây thơ của cô bé ấy chính là tiếng lòng của cả một thế hệ, một thế hệ sẽ phải tự định hình giá trị và con đường của mình trong kỷ nguyên không có Thiên Đạo, không có tu sĩ cứu thế.
“Những hạt mầm triết lý, một khi đã gieo xuống, sẽ tìm cách nảy mầm theo cách riêng của chúng, Tiểu An,” Tạ Trần chậm rãi nói, giọng trầm tĩnh, vang vọng trong không gian yên ắng. Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài khẽ lướt trên trang sách cũ kỹ. “Không cần ta phải vun trồng quá nhiều, chỉ cần tạo điều kiện cho chúng. Giống như một cái cây, nếu hạt giống đã tốt, đất đai đã đủ màu mỡ, nó sẽ tự tìm đường vươn lên, tự chống chọi với mưa gió.”
Tiểu An ngừng ghi chép, ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy băn khoăn. “Nhưng thưa tiên sinh,” cậu bé hỏi, giọng nói tự nhiên, pha chút lo lắng, “liệu chúng có thể lớn lên mà không cần sự bảo vệ của linh khí, hay sự ban phước của Thiên Đạo không ạ? Con người chúng ta, từ bao đời nay, đã quá quen với việc trông cậy vào những thế lực siêu phàm để che chở, để giải quyết tai ương. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy yếu, khi tiên môn không còn là chỗ dựa vững chắc, liệu nhân gian có đủ sức chống đỡ những phong ba bão táp?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió, xua tan đi chút u ám trong ánh mắt cậu học trò. “Sức mạnh của con người, khi đoàn kết, không kém gì linh khí. Thậm chí còn bền vững hơn, Tiểu An ạ.” Hắn nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang dần lên cao, mang theo hơi ấm của một ngày mới. “Linh khí có thể cạn kiệt, Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng tình người, lòng nhân ái, và trí tuệ của con người thì không bao giờ. Đó là một mạch nguồn bất tận, một sức mạnh được tôi luyện qua hàng ngàn năm sinh tồn trong cõi nhân gian này.”
Hắn lật một trang sách, ánh mắt lướt qua những dòng chữ cổ xưa. Cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã sờn cũ trên bàn, như một minh chứng cho những giá trị vĩnh cửu. Tạ Trần thấu hiểu nỗi lo lắng của Tiểu An, và cả của Mộc Nhi. Đó là nỗi lo chung của một thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi lớn lao, nơi những quy tắc cũ đang dần tan rã, và những quy tắc mới còn chưa định hình rõ ràng. Sự chuyển giao từ một kỷ nguyên dựa vào quyền năng siêu phàm sang một kỷ nguyên dựa vào sức mạnh nội tại của con người không phải là một hành trình dễ dàng, mà là một quá trình lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thích nghi không ngừng.
Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Mộc Nhi đêm qua, về việc con người sẽ tự xây dựng luật lệ, tự bảo vệ nhau. Đó không phải là một lý thuyết suông, mà là một niềm tin sâu sắc vào khả năng tiềm tàng của nhân loại. Tạ Trần không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Hắn đã từ bỏ con đường tu đạo không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn. Cái giá của quyền năng đôi khi là sự đánh đổi nhân tính, và đó là điều hắn không bao giờ chấp nhận. Cái "mất người" mà hắn luôn cảnh báo, chính là sự tha hóa tinh thần, sự biến chất của con người khi chạy theo quyền lực và sự bất tử hư ��o.
“Tiên sinh, vậy làm sao để những hạt mầm ấy nảy nở thành một rừng cây vững chãi, không sợ bão tố?” Tiểu An hỏi tiếp, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tò mò, hiếu học.
Tạ Trần nhìn cậu bé, một tia ấm áp hiện lên trong đáy mắt. “Bằng cách sống, Tiểu An. Bằng cách mỗi người chúng ta tự sống một cuộc đời có ý nghĩa, biết yêu thương, biết chia sẻ, biết gánh vác. Khi mỗi cá nhân là một mầm cây mạnh mẽ, thì cả một cộng đồng sẽ là một khu rừng. Con người có trí tuệ để phân biệt đúng sai, có lòng trắc ẩn để giúp đỡ người khác, có ý chí để đấu tranh chống lại cái ác. Không có tu sĩ, chúng ta sẽ tự xây dựng luật lệ, tự bảo vệ nhau. Một người yếu đuối có thể không làm được gì, nhưng mười người, trăm người, vạn người cùng chung sức, cùng mang theo lòng tốt, cùng giữ gìn nhân tính, thì đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất.”
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ chứa đựng cả sự mệt mỏi của một hành trình dài và niềm hy vọng vô bờ bến. Hắn biết, con đường truyền bá 'Nhân Đạo' còn dài, còn lắm chông gai, không phải một sớm một chiều mà có thể thay đổi được nhận thức của cả một kỷ nguyên. Nhưng những mầm non như Mộc Nhi và Tiểu An, với tư duy độc lập và khả năng đặt câu hỏi sâu sắc, chính là hy vọng, là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' trong tương lai, thay thế hoàn toàn tư tưởng tu tiên đã ăn sâu bám rễ. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ phải dùng trí tuệ để tự mình vén màn chúng.
Tiểu An gật đầu, hiểu ra. Cậu bé cẩn thận ghi lại những lời của Tạ Trần, từng nét chữ đều chứa đựng sự trân trọng và quyết tâm. Cậu bé biết, những lời này không chỉ là tri thức, mà còn là ánh sáng soi đường cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà cậu và thế hệ của mình sẽ là người kiến tạo.
***
Giữa trưa, Thị Trấn An Bình trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tạ Trần và Tiểu An rời quán sách, bước ra con đường đất đã quen thuộc. Khác với vẻ tĩnh mịch của quán, bên ngoài là một bức tranh sinh động của đời sống phàm trần. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, xen kẽ là những quán trọ nhỏ và cửa hàng bán đủ thứ tạp hóa. Âm thanh huyên náo của tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị nhỏ. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí thân thuộc, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của thị trấn. Nắng ấm trải dài trên mọi ngóc ngách, xua đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sớm.
Hai thầy trò chậm rãi đi qua quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi thường ngày người dân tụ tập buôn bán hoặc trò chuyện. Hôm nay, Tạ Trần nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt. Thay vì chỉ lo việc của mình, người dân đang tích cực tham gia vào một công việc chung. Cách đó không xa, cạnh dòng sông nhỏ chảy qua thị trấn, một nhóm người đang hăng say sửa chữa con đê dẫn nước vào ruộng đồng. Những cái cuốc, cái xẻng va vào đất đá loảng xoảng, tiếng hò reo, tiếng cười nói vang lên, tạo nên một không khí lao động khẩn trương nhưng tràn đầy sinh khí.
“Chà, hôm nay sao mà mọi người lại tụ tập đông thế này, tiên sinh?” Tiểu An tò mò hỏi, kéo áo Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ nheo mắt nhìn về phía con đê. Gương mặt hắn thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn nhận ra vài gương mặt quen thuộc trong đám đông, trong đó có Vương Đại Ngưu, người thợ săn vạm vỡ, cao lớn, với khuôn mặt chất phác, thật thà. Vương Đại Ngưu, trong chiếc áo thợ săn đã cũ, đang hì hụi vác một bao đất lớn.
Đúng lúc đó, Vương Đại Ngưu ngẩng đầu lên, phát hiện ra hai thầy trò. Hắn ta vẫy tay thật mạnh, khuôn mặt lấm lem mồ hôi nhưng rạng rỡ nụ cười. “Tạ Trần tiên sinh, Tiểu An! Ra đây giúp một tay đi! Con đê này mà không xong thì bao nhiêu ruộng lúa sẽ khô cằn đó!” Giọng hắn ta sang sảng, tràn đầy nhiệt huyết.
Bên cạnh Vương Đại Ngưu là Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, trên đầu đội chiếc nón lá đã bạc màu. Ông đang cần mẫn dùng cuốc san phẳng những khối đất. Lão Nông ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần, khẽ thở dài nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ kiên cường. “Trước đây, có lẽ chúng ta sẽ chờ đợi các vị tu sĩ ra tay, hoặc cầu khấn trời đất. Mấy năm nay Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng dần, các vị tiên nhân cũng chẳng còn can thiệp vào chuyện phàm trần nữa. Nhưng giờ, chúng ta tự làm thôi! Chứ để ruộng đồng khô cằn thì cả làng đều đói.”
Lời nói của Lão Nông như một minh chứng sống động cho những gì Tạ Trần đã gieo mầm trong tư tưởng của mọi người. Hắn quan sát, khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. Tiểu An, với bản tính nhanh nhẹn và nhiệt tình, không đợi Tạ Trần nhắc nhở, đã vội vàng chạy đến, nhặt lấy một cái xẻng nhỏ. “Cháu giúp một tay ạ!” Cậu bé reo lên, hào hứng hòa vào dòng người đang lao động.
Tạ Trần không trực tiếp tham gia vào việc cuốc xẻng, hắn không có sức vóc của một người lao động nặng nhọc. Hắn đứng bên bờ đê, ánh mắt lướt qua từng người, từng hành động. Hắn thấy những người phụ nữ mang nước uống, những đứa trẻ nhỏ tíu tít nhặt đá, những người già tuy không làm được việc nặng nhưng vẫn đứng đó động viên, chỉ dẫn. Đó là một bức tranh sống động của sự đoàn kết, của tinh thần tương trợ.
Hắn nhìn thấy một đoạn đê có vẻ yếu hơn những chỗ khác, nơi dòng nước chảy xiết có thể gây xói mòn. Tạ Trần khẽ lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. “Vương Đại Ngưu, Lão Nông, chỗ này cần đắp thêm một lớp đá tảng lớn ở phía trong, rồi mới đổ đất lên. Nước chảy xiết dễ làm xói chân đê nếu chỉ dùng đất thường.”
Vương Đại Ngưu và Lão Nông ngạc nhiên nhìn Tạ Trần. Mặc dù Tạ Trần là một thư sinh, nhưng những lời hắn nói luôn ẩn chứa sự sâu sắc và kinh nghiệm thực tế. Họ nhanh chóng làm theo lời Tạ Trần, cùng nhau lăn những tảng đá lớn xuống, gia cố lại đoạn đê. Tạ Trần không phải là một tu sĩ với pháp thuật hô mưa gọi gió, nhưng trí tuệ và khả năng suy luận cực hạn của hắn, khả năng nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, đã giúp hắn đưa ra những lời khuyên hữu ích, thiết thực.
Hắn lại nghĩ đến lời tiên tri cổ xưa: chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới. Và đây, chính là những bước đi đầu tiên của kỷ nguyên đó. Người dân đang dần hiểu ra rằng sức mạnh không nằm ở pháp thuật hay sự bất tử, mà nằm ở chính bản thân họ, ở sự đoàn kết và ý chí của mỗi người. Những câu chuyện về 'sức mạnh từ tình làng nghĩa xóm' sẽ trở thành những 'kinh nghiệm sống' quý giá, được truyền lại cho các thế hệ sau, định hình nên bản sắc của kỷ nguyên mới. Tinh thần đoàn kết và khả năng tự giải quyết vấn đề của con người sẽ ngày càng được đề cao, dần thay thế niềm tin vào quyền năng siêu nhiên, ngay cả khi Thiên Đạo chưa sụp đổ hoàn toàn.
Mùi đất ẩm sau mưa hòa lẫn với mùi mồ hôi của người lao động, tạo nên một hương vị rất riêng của sự cần cù và nỗ lực. Tạ Trần cảm thấy lòng mình bình yên lạ lùng. Hắn không cần phải là cứu tinh, không cần phải là một vị tiên nhân để thay đổi thế giới. Chỉ cần gieo những hạt mầm triết lý đúng đắn, và nhìn chúng nảy nở trong lòng người dân, đó đã là đủ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên khắp Thôn Vân Sơn. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, hắt bóng những con đường đất quanh co và những ruộng lúa xanh mướt. Sau một ngày lao động vất vả, con đê đã được sửa chữa vững chắc, dòng nước giờ đây chảy êm đềm, không còn đe dọa ruộng đồng.
Không khí trong thôn trở nên mát mẻ, dễ chịu hơn hẳn cái nắng gay gắt ban trưa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cỏ dại ven đường và mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối. Tiếng chim hót ríu rít trên những cành cây, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và tiếng trẻ con nô đùa rộn rã ở sân đình, tất cả tạo nên một bản hòa ca yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên.
Tạ Trần và Tiểu An bước về phía sân đình, nơi người dân bắt đầu tụ tập. Sau một ngày làm việc cùng nhau, họ không chỉ mệt mỏi mà còn tràn đầy niềm vui và sự thỏa mãn. Những khuôn mặt lấm lem bùn đất giờ đây rạng rỡ nụ cười. Bữa tối hôm nay là một bữa cơm cộng đồng, nơi mọi người cùng nhau chia sẻ thành quả lao động.
Lão Phu Nhân, người hàng xóm tốt bụng với mái tóc bạc phơ và gương mặt hiền từ, đang bưng ra một nồi canh rau lớn, thơm lừng. Bà thường ngồi thêu thùa trước nhà, tính tình dịu dàng, tốt bụng và luôn tin vào điều thiện. “Nhờ có mọi người đồng lòng, con đê mới vững chắc thế này. Chứ một mình Lão Nông thì làm sao xoay sở nổi,” bà nói, đặt nồi canh xuống giữa vòng tròn người đang ngồi bệt trên chiếu cói. Mùi rau tươi và gia vị tỏa ra, kích thích vị giác của mọi người.
Vương Đại Ngưu, sau khi rửa tay chân sạch sẽ, ngồi xuống bên cạnh Lão Nông, vỗ vai ông bạn già. “Đúng vậy! Sức người có hạn, nhưng sức của cả làng thì vô hạn! Lúc đầu ai cũng lo lắng, sợ không có tu sĩ ra tay thì đành chịu. Nhưng giờ xem này, chúng ta tự làm được!” Hắn ta cười ha hả, tiếng cười sảng khoái lan đi khắp sân đình.
Mọi người cùng nhau ăn uống, trò chuyện rôm rả. Những câu chuyện về việc sửa đê, về những khó khăn đã vượt qua, về những lời khuyên hữu ích của Tạ Trần, tất cả được kể lại với một niềm tự hào và hân hoan. Tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng, tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Đó là một bữa cơm đạm bạc, nhưng lại chứa đựng ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ yến tiệc xa hoa nào.
Tạ Trần và Tiểu An ngồi ở một góc sân, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần không tham gia vào những câu chuyện ồn ào, nhưng ánh mắt hắn dõi theo từng gương mặt, từng nụ cười. Hắn khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy một sự an yên sâu sắc, một sự hài lòng mà quyền năng hay danh vọng không bao giờ có thể mang lại. Đây chính là 'Nhân Đạo' mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi và gieo mầm: sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, giá trị của tình người, và sức mạnh của sự đoàn kết.
Tiểu An tươi cười, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ dưới ánh đèn dầu leo lét đã được thắp lên giữa sân đình. Cậu bé cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự bình yên của cuộc sống cộng đồng. Cậu bé hiểu rằng, đây chính là câu trả lời cho câu hỏi của Mộc Nhi, cho nỗi lo lắng của chính cậu về một thế giới không có tu sĩ bảo hộ. Con người sẽ tự bảo hộ lấy nhau, bằng tình thương và sự đoàn kết.
Sự thành công của các cộng đồng tự quản, tự cường như Thôn Vân Sơn sẽ là nền tảng vững chắc cho việc hình thành các thể chế xã hội mới trong kỷ nguyên Nhân Gian, không còn phụ thuộc vào hệ thống tu tiên. Điều này sẽ củng cố thêm niềm tin vào 'Nhân Đạo'. Tạ Trần biết rằng con đường còn dài, và sẽ có nhiều thách thức, nhưng những hạt mầm đã được gieo xuống, và chúng đang nảy nở một cách mạnh mẽ. Mặc dù Thiên Đạo đang suy yếu nhưng chưa hoàn toàn sụp đổ, những giá trị của Nhân Đạo đã bắt đầu thay thế niềm tin vào quyền năng siêu nhiên.
Bên ngoài, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thôn Vân Sơn, nhưng bên trong sân đình, ánh đèn dầu ấm áp vẫn chiếu sáng, hắt lên bóng những con người đang quây quần bên nhau. Những hạt mầm triết lý của 'Nhân Đạo' đã không chỉ nảy nở trong tâm trí của một vài người, mà đã bén rễ sâu sắc vào lòng đất, được tưới tắm bằng mồ hôi và niềm tin của cả một cộng đồng. Một kỷ nguyên mới, không phải bằng phép thuật hay thần thông, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự kiên cường của con người, đang dần hình thành, từng chút một, vững chắc và bền bỉ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.