Nhân gian bất tu tiên - Chương 1162: Hồi Ức Về Lựa Chọn: Kết Trái Ngọt Cho Nhân Gian
Đêm dần về khuya, nhưng không khí làm việc trong Thư Viện Cổ vẫn không hề suy giảm. Ngoài kia, ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ toàn bộ Thành Vô Song, như một sự chứng giám lặng lẽ cho một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới đang dần hình thành từ những mảnh vỡ của quá khứ. Những câu chuyện về sự "mất người" trong các tu sĩ, về những quyết định đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của Nhân Đạo, cứ thế được Lăng Nguyệt Tiên Tử kể lại, được Dương Quân tỉ mỉ ghi chép, và được Lạc Thư trầm ngâm sắp đặt vào dòng chảy lịch sử. Ánh sáng của tri thức và sự chân thật đang dần xua đi màn sương mù của chấp niệm và hoài niệm.
***
Trong một góc nhỏ của Thị Trấn An Bình, nơi ánh nắng chiều vàng dịu len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, Tạ Trần lẳng lặng ngồi sau quầy sách của mình. Ngón tay thon dài, xương xương của y khẽ lướt trên từng trang giấy úa màu của một cuốn *Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'*. Cuốn sách đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, thấm đẫm mùi giấy cũ, mùi mực tàu và cả một chút hương trầm thoảng qua từ những lần y đọc nó trong tĩnh lặng. Từng nét chữ cổ, từng câu kinh triết lý, dường như đã khắc sâu vào tâm khảm y, trở thành một phần của linh hồn y từ thuở nào. Y khẽ lẩm nhẩm một câu: "Vạn vật tự nhiên, vô vi nhi trị...".
Quán sách nhỏ không quá đông đúc vào giờ này. Ngoài kia, tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ vang vọng từ con ngõ nhỏ, tiếng rao hàng của một bà lão bán kẹo mè xửng hòa cùng tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường lát đá. Mùi thơm của bánh bao hấp từ quán đối diện thoảng đưa theo làn gió nhẹ, hòa cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi mồ hôi thoảng từ những người phàm trần tất bật mưu sinh. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng lại vô cùng yên bình, một bức tranh sống động của kỷ nguyên Nhân Gian.
"Tiên sinh Tạ Trần, con tìm cuốn sách về những ngôi sao trên trời cao, nhưng lại không biết nó nằm ở đâu," một giọng nói non nớt vang lên, phá vỡ dòng suy tư của y.
Tạ Trần ngước mắt lên. Trước mặt y là một đứa bé trai chừng bảy, tám tuổi, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò và ngây thơ. Nó ăn vận giản dị, mái tóc đen nhánh hơi rối, nhưng gương mặt lại toát lên vẻ thông minh, lanh lợi. Y khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự dịu dàng hiếm thấy trên gương mặt vốn đã thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm ngâm.
"Ngôi sao trên trời cao sao? Con muốn tìm hiểu về chúng à?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh. "Tri thức là ánh sáng, nhưng con đường đi tìm ánh sáng mới là điều quan trọng nhất. Con phải tự mình khám phá, mới thấy được giá trị thực sự của nó." Y chỉ tay về phía một kệ sách cao, nơi có những cuốn thiên văn cổ đại. "Cuốn 'Tứ Tượng Kinh' ở đó có thể là thứ con cần. Nhưng con cần phải tự mình tìm lấy, bằng đôi mắt và trái tim của mình."
Đứa bé ngẩng đầu nhìn theo hướng tay y chỉ, rồi lấm lét tìm kiếm. Tạ Trần nhìn đứa trẻ, và rồi ánh mắt y lại quay về với cuốn *Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'* trên tay. Cuốn sách này, với những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về việc buông bỏ chấp niệm, đã từng là một phần của con đường mà y đã từ bỏ, cũng là nền móng cho con đường mà y đã lựa chọn. Lời nói của y với đứa trẻ, "con đường đi tìm ánh sáng mới là điều quan trọng nhất," dường như lại vang vọng trong tâm trí y, một lần nữa khẳng định lại lựa chọn của chính mình.
Ngón tay y khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ, và một dòng chữ trong đó, "Phàm những gì hữu hình, tất thảy đều hữu diệt," bất chợt chạm vào một ký ức sâu thẳm, đưa y về một buổi chiều cách đây năm ngàn năm, khi Thiên Đạo vẫn còn hiện hữu, nhưng đã bắt đầu nhuốm màu suy tàn.
***
Trong hồi ức của Tạ Trần, khung cảnh Thái Huyền Tông hiện lên với vẻ trang nghiêm, thanh tịnh nhưng lại ẩn chứa một sự căng thẳng, hoang mang đến tột cùng. Đó là một buổi ban ngày mây mù bao phủ nhẹ, không khí mát mẻ mang theo mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, hòa cùng mùi linh khí thanh mát vương vấn trong không gian. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa, trầm bổng, nhưng không còn mang vẻ an bình mà như một hồi chuông cảnh tỉnh. Đâu đó, tiếng kiếm reo xa xa vọng lại, không phải là âm thanh của sự luyện tập thường nhật, mà là tiếng kiếm của những kẻ đang cố chấp tìm kiếm một con đường thoát thân, một lối đi giữa cơn khủng hoảng.
Khi ấy, Tạ Trần vẫn còn là một thư sinh trẻ tuổi, thân hình gầy gò, thư sinh, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự giả dối. Y đứng trong một góc thanh vắng của thư viện Thái Huyền Tông, nơi những kệ sách cao ngất chứa đầy kinh thư cổ xưa. Y không mặc đạo bào, chỉ là bộ áo vải bố đơn giản, hòa mình vào không gian tĩnh mịch. Lời ti��n tri "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" vừa xuất hiện, như một tiếng sét đánh ngang trời, gây chấn động toàn bộ giới tu tiên. Sự kiện đó không chỉ làm rung chuyển những tông môn lớn, mà còn gieo rắc nỗi hoang mang, tuyệt vọng vào tận sâu thẳm tâm can của mỗi phàm nhân.
Y nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng sự uy nghiêm xen lẫn nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng bước đi vội vã, những bước chân thanh thoát nhưng đầy nặng trĩu. Nàng tiến lại gần Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng: "Tiên sinh Tạ Trần, lời tiên tri này... liệu có phải là dấu hiệu của sự diệt vong? Liệu chúng ta có thể làm gì để xoay chuyển cục diện?" Nàng vẫn gọi y là "Tiên sinh", dù y chưa bao giờ thực sự bước chân vào con đường tu tiên, bởi nàng đã sớm nhận ra trí tuệ phi phàm của y.
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt y nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong làn mây mù. Y cảm nhận được sự dao động của Thiên Đ��o, sự suy yếu của linh khí, và những chấp niệm đang dần vặn vẹo tâm hồn của biết bao tu sĩ.
Rồi Dương Quân xuất hiện, vẻ mặt tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt hắn sáng, tràn đầy nhiệt huyết nhưng giờ đây lại lấp lánh sự hoang mang, thậm chí là tuyệt vọng. Hắn vừa trở về từ một cuộc họp của các trưởng lão, nơi những cuộc tranh luận nảy lửa về cách "vá trời" vẫn chưa đi đến hồi kết. Hắn tiến đến gần Tạ Trần và Lăng Nguyệt, giọng nói dứt khoát nhưng lại mang theo chút run rẩy: "Chúng ta phải tìm cách vá trời! Phải tu luyện mạnh hơn nữa để chống lại số mệnh! Không thể để Thiên Đạo sụp đổ như thế này được! Hàng vạn sinh linh sẽ ra sao?"
Hắn vẫn còn ôm ấp giấc mộng về một kỷ nguyên tu tiên huy hoàng, một thời đại nơi sức mạnh quyết định tất cả. Hắn tin rằng chỉ cần đủ mạnh, đủ kiên cường, con người có thể thay đổi được số mệnh.
Tạ Trần lắng nghe cả hai, y không nói gì vội vã. Y nhìn vẻ hoang mang, nỗi sợ hãi trong đ��i mắt Lăng Nguyệt, nhìn sự nhiệt huyết đến mức mù quáng trong Dương Quân. Y hiểu rằng, lời tiên tri "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" không phải là một lời nguyền, mà là một lời giải đáp, một sự chỉ dẫn cho con đường duy nhất để thoát khỏi vòng lặp bi kịch.
"Nếu số mệnh được định đoạt bởi sự khao khát," Tạ Trần nói, giọng y điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư viện, "vậy thì hãy buông bỏ khao khát đó. Chân lý không nằm ở đỉnh cao, mà ở chính nơi ta đứng." Y không phải từ bỏ vì yếu kém, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một quyết định được cân nhắc kỹ lưỡng. Y đã nhìn thấy tận cùng của con đường tu tiên – đó là sự "mất người", sự đánh đổi nhân tính lấy quyền năng. Y không tin vào số mệnh an bài, nhưng y tin vào sự lựa chọn của con người. Con đường nhân gian, dù gian nan, dù không có sức mạnh thần thông, nhưng đó mới là chân lý, là nơi con người có thể giữ trọn vẹn bản chất của mình.
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua sự hỗn loạn trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, nhưng cũng như một câu hỏi khó, buộc họ phải suy ngẫm. Khi ấy, họ vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu. Họ vẫn còn bị ràng buộc bởi những chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử, về trách nhiệm "vá trời" mà họ nghĩ là của mình. Nhưng Tạ Trần đã kiên định với lựa chọn của mình, từ chối lời mời vào tiên môn, từ bỏ con đường tu đạo mà bao kẻ mơ ước. Y nhắm mắt lại, cảm nhận sự dao động của Thiên Đạo, sự suy yếu của linh khí, và một lần nữa, y khẳng định lựa chọn của mình. Đó không phải là sự yếu hèn, mà là một hành động dũng cảm, một sự phá vỡ xiềng xích của một hệ thống đã mục ruỗng. Y đã lựa chọn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và tin rằng chính sự bình thường đó, sự trọn vẹn của con người đó, mới là thứ có thể thực sự cứu rỗi thế giới.
Tạ Trần khi ấy đã nhìn thấy một tương lai mà những người khác chưa thể. Y đã thấu hiểu rằng sự khao khát thành tiên chính là nguồn gốc của mọi chấp niệm, mọi tranh giành, mọi bi kịch. Và chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, khi con người quay về với chính bản thân mình, với giá trị của cuộc sống phàm trần, thì Thiên Đạo mới thực sự tan rã, để nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của con người. Đó không phải là dấu hiệu của sự diệt vong, mà là lời báo hiệu cho một sự khởi đầu. Và y, bằng lựa chọn của mình, đã trở thành điểm neo nhân quả, gieo hạt mầm đầu tiên cho sự thay đổi vĩ đại đó.
***
Tạ Trần mở mắt, trở lại với thực tại. Cuốn *Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'* vẫn nằm trên tay y, những dòng chữ cổ vẫn trầm mặc như thế. Nhưng giờ đây, y nhìn thế giới xung quanh bằng một ánh mắt hoàn toàn khác, một ánh mắt thấu hiểu và mãn nguyện.
Đứa bé đã tìm thấy cuốn sách mình cần, đang ngồi bệt xuống một góc, say sưa lật giở những trang giấy. Ngoài kia, tiếng cười đùa của trẻ thơ vẫn rộn ràng, tiếng rao hàng vẫn vang vọng, và mùi bánh bao vẫn thơm lừng. Y nhìn thấy những người dân lao động cần mẫn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo nhưng nụ cười vẫn thường trực trên môi. Y nhìn thấy những học giả trẻ, những Thư Đồng Tiểu An, Ti���u Đường, hay những Lạc Thư, Lăng Nguyệt, Dương Quân ở Thành Vô Song, đang miệt mài với 'Biên Niên Sử Nhân Gian', ghi chép lại lịch sử, kiến tạo tri thức, và định hình đạo đức cho kỷ nguyên mới.
Tất cả đều là hiện thân của một kỷ nguyên mới, nơi con người tự định nghĩa giá trị của mình, không còn bị ám ảnh bởi sự bất tử hay quyền năng hư ảo. Họ sống, làm việc, học hỏi, yêu thương, và đôi khi tranh cãi, nhưng tất cả đều xuất phát từ bản chất chân thật của con người, không bị vặn vẹo bởi sự tha hóa của linh khí hay chấp niệm của tu tiên.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện hiếm thấy, như thể y đang nhìn thấy kết quả của một hành trình dài đằng đẵng, một hành trình kéo dài suốt năm ngàn năm. "Kết quả... đã rõ ràng," y thầm nghĩ. "Đó không phải là sự từ bỏ, mà là một sự lựa chọn. Một lựa chọn đã mang lại bình yên, không chỉ cho riêng ta, mà cho cả nhân loại."
Y đặt cuốn sách xuống bàn, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, nhuộm một màu cam ấm áp lên những mái nhà, những con đường. Cuộc sống Nhân Gian đang diễn ra một cách sôi động và ý nghĩa, một bức tranh mà y đã từng hình dung trong những ngày tháng cô độc của mình. Sự bình yên hiện tại của Nhân Gian không phải là điểm cuối cùng, mà là một nền tảng vững chắc cho những hành trình học hỏi và thích nghi không ngừng của nhân loại. Mặc dù Thiên Đạo đã tan rã, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục phát triển để đối mặt với chúng.
Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa từ vườn hàng xóm, lay động những trang giấy của cuốn *Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'*. Tạ Trần biết, những gì y đã lựa chọn, những gì y đã gieo trồng, giờ đây đã đơm hoa kết trái. Đó là một thành quả không thể đong đếm bằng sức mạnh hay danh vọng, mà bằng sự an yên, hạnh phúc, và sự trọn vẹn của nhân tính.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.