Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1163: Mục Đích Vô Hình: Những Tâm Hồn Lạc Lõng Trong Nhân Đạo

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, nhuộm một màu cam ấm áp lên những mái nhà, những con đường. Cuộc sống Nhân Gian đang diễn ra một cách sôi động và ý nghĩa, một bức tranh mà y đã từng hình dung trong những ngày tháng cô độc của mình. Sự bình yên hiện tại của Nhân Gian không phải là điểm cuối cùng, mà là một nền tảng vững chắc cho những hành trình học hỏi và thích nghi không ngừng của nhân loại. Mặc dù Thiên Đạo đã tan rã, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục phát triển để đối mặt với chúng. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa từ vườn hàng xóm, lay động những trang giấy của cuốn *Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'*. Tạ Trần biết, những gì y đã lựa chọn, những gì y đã gieo trồng, giờ đây đã đơm hoa kết trái. Đó là một thành quả không thể đong đếm bằng sức mạnh hay danh vọng, mà bằng sự an yên, hạnh phúc, và sự trọn vẹn của nhân tính.

Thế nhưng, sự an yên ấy không phải là một dòng sông phẳng lặng không gợn sóng. Như bất kỳ một kỷ nguyên chuyển giao nào, Nhân Gian cũng có những trăn trở, những câu hỏi mới nảy sinh từ chính nền tảng mới của nó. Ánh sáng của buổi sớm mai đã xua đi bóng đêm của Thiên Đạo suy tàn, nhưng lại để lộ ra những vùng khuất lấp khác trong tâm hồn con người.

***

Sáng muộn, khi vầng dương đã treo mình cao quá ngọn tre, rải thứ ánh sáng trong trẻo nhưng không quá gay gắt lên mái ngói âm dương của quán sách nhỏ, Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong chiếc áo vải bố đã sờn cũ. Y vuốt ve bìa sách cũ của cuốn *Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'*, cảm nhận sự thô ráp của giấy, lắng nghe tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ như một bản nhạc nền dịu êm. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, quyện lẫn với mùi giấy cũ và mực mới, tạo nên một không gian tĩnh tại, tách biệt khỏi sự ồn ào của Thị Trấn An Bình. Đôi mắt sâu thẳm của y lướt qua từng dòng chữ, nhưng tâm trí lại đang chiêm nghiệm những điều xa xăm hơn, những gợn sóng nhỏ đang khuấy động tâm hồn của những người sống trong kỷ nguyên mới.

Thư Đồng Tiểu An, với mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, đang ngồi đối diện, cần mẫn chép bài. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt toát lên vẻ thông minh của cậu bé gầy gò, nhưng hôm nay lại ánh lên một sự tư lự lạ thường. Cây bút lông trong tay cậu di chuyển chậm rãi hơn thường lệ, như thể mỗi nét chữ đều phải vượt qua một gánh nặng vô hình nào đó.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng thiếu đi sự hồn nhiên thường thấy. Cậu đặt bút xuống, ngước đôi mắt đầy băn khoăn nhìn Tạ Trần. "Con học chữ, học số, con biết về lịch sử Nhân Gian, về những giá trị của cuộc sống phàm trần... nhưng con vẫn không hiểu. Mục đích thực sự của con là gì?"

Câu hỏi của Tiểu An không phải là lần đầu tiên Tạ Trần nghe thấy. Từ khi Thiên Đạo sụp đổ, nhường chỗ cho kỷ nguyên Nhân Gian, một số ít người, đặc biệt là thế hệ trẻ, đã bắt đầu bộc lộ sự trống rỗng, một cảm giác thiếu vắng những mục tiêu lớn lao, phi thường như tu tiên, như việc "vá trời" hay theo đuổi sự bất tử. Cuộc sống bình dị, dù an yên, lại khiến một số tâm hồn cảm thấy lạc lõng, vô vị.

Đúng lúc đó, một bóng người to lớn che khuất ánh sáng cửa ra vào. Lão Gia Phủ, với thân hình béo tốt, bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận và bộ trang phục sang trọng, bước vào quán. Hắn ta luôn mang theo một vẻ ngoài hống hách cố hữu, nhưng hôm nay lại có chút uể oải, nặng nề.

"Ôi dào, Tạ công tử lại ngồi đây đọc sách sao?" Lão Gia Phủ cất giọng ồm ồm, nhưng không còn cái vẻ hùng hồn như khi hắn ta còn là một thương nhân quyền thế trong thời kỳ tu tiên, luôn tìm cách mua chuộc các tu sĩ để tìm kiếm cơ duyên. "Nhàn nhã thật! Ta thì chẳng biết làm gì nữa rồi. Các vị Tiên gia đã chẳng còn, các môn phái cũng tan rã, chợ búa giờ chỉ còn buôn bán những thứ phàm tục. Thời nay chẳng còn gì đáng để theo đuổi nữa rồi, tiên đạo đã tàn, phàm trần thì... nhỏ bé quá." Hắn ta thở dài, nặng nề ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, tiếng kẽo kẹt của gỗ vang lên. "Chẳng còn cơ duyên, chẳng còn hy vọng siêu phàm thoát tục. Cứ sống mãi cái đời tầm thường này, rốt cuộc thì để làm gì chứ?"

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của y ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Y không vội vàng trả lời, chỉ chậm rãi đứng dậy, đi vào trong pha một ấm trà mới. Tiếng nước reo nhẹ nhàng trong ấm đồng, mùi trà mộc mạc lan tỏa, như muốn xoa dịu những tâm hồn đang băn khoăn. Y đặt ấm trà lên bàn, rót ra hai chén, một cho Lão Gia Phủ, một cho mình, rồi quay sang nhìn Tiểu An.

Cái "mất người" mà Thiên Đạo suy tàn từng gây ra là sự tha hóa nhân tính, làm mờ đi cảm xúc và ký ức. Nhưng giờ đây, trong kỷ nguyên Nhân Gian, lại xuất hiện một dạng "mất người" khác, tinh vi hơn, đó là sự mất đi mục đích, sự lạc lối trong một thế giới không còn những đỉnh cao ảo vọng để theo đuổi. Tạ Trần hiểu rằng, đây là một chấp niệm mới, một sự phá cục mới cần được hóa giải. Sự chuyển đổi từ một xã hội bị ám ảnh bởi quyền năng và sự bất tử sang một xã hội trân trọng giá trị phàm trần không hề dễ dàng, đặc biệt đối với những người đã quen với việc đặt ra những mục tiêu "vĩ đại" vượt khỏi lẽ thường. Lão Gia Phủ là một ví dụ điển hình cho thế hệ cũ, những người từng khao khát cơ duyên, giờ đây cảm thấy trống rỗng khi không còn gì để nắm bắt. Còn Tiểu An, cậu bé thông minh và nhạy cảm, lại đại diện cho thế hệ trẻ, những người sinh ra trong kỷ nguyên mới, nhưng lại băn khoăn không biết nên đặt lý tưởng của mình vào đâu khi những lý tưởng cũ đã sụp đổ. Đây là một thách thức lớn đối với sự phát triển của triết lý Nhân Đạo, một thách thức về việc xây dựng một hệ thống giá trị mới để định hướng cho người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ.

***

Nắng trưa đã rọi thẳng qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng rõ nét trên sàn gỗ của quán sách. Tạ Trần đặt chén trà xuống, một làn hương thơm nhẹ nhàng vấn vít đầu mũi. Y quay sang Tiểu An, khuôn mặt thanh tú không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt lại như chứa đựng cả một ngàn năm suy tư. Y không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tiểu An hay lời than thở của Lão Gia Phủ, mà chọn một con đường khác, con đường của những câu hỏi gợi mở, để mỗi người tự tìm thấy câu trả lời trong chính tâm hồn mình. Đây chính là "Vô Vi Chi Đạo" của y, không ép buộc, không áp đặt, chỉ dẫn lối.

"Tiểu An," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, "con vừa chép xong bài về sự hình thành của Thị Trấn An Bình này, phải không?"

Tiểu An gật đầu, đôi mắt vẫn còn chút băn khoăn. "Vâng, tiên sinh. Con đã chép về những người đầu tiên đặt chân đến đây, khai hoang, lập nghiệp, dựng nhà."

"Vậy con có thấy mục đích của họ là gì không?" Tạ Trần hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng.

Tiểu An suy nghĩ một lát. "Họ muốn có một nơi để sinh sống, để trồng trọt, để nuôi dạy con cái... để có một cuộc sống an lành."

"Đúng vậy," Tạ Trần khẽ gật đầu. "Và để đạt được mục đích đó, họ đã làm gì? Họ đã đổ mồ hôi, đã vun trồng, đã cùng nhau xây dựng, phải không?"

"Vâng."

"Vậy thì mục đích có nhất thiết phải là thứ to lớn, phi thường, như việc luyện thành tiên, hay đạt được sức mạnh vĩ đại?" Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt của Tiểu An, rồi ánh mắt lướt qua Lão Gia Phủ đang im lặng lắng nghe. "Hay nó có thể nằm trong từng hạt bụi, từng nhành cây, từng trang sách con đang chép, từng viên gạch mà những người thợ xây đã đặt xuống để tạo nên ngôi nhà này? Mục đích của một người thợ gốm là tạo ra một chiếc bình đẹp. Mục đích của một người nông dân là có một vụ mùa bội thu. Mục đích của một người thầy thuốc là chữa bệnh cứu người. Những điều đó, con thấy có nhỏ bé không?"

Tiểu An bỗng chốc như bừng tỉnh, đôi mắt cậu ánh lên một tia sáng. Cậu suy ngẫm về những điều tiên sinh vừa nói. Từ trước đến nay, cậu luôn được nghe về những chiến công hiển hách của các Tiên nhân, về những phép thuật thần thông, về những mục tiêu cao cả cứu vãn Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, những điều đó đã lùi vào dĩ vãng, và cậu cảm thấy lạc lõng. Lời của Tạ Trần đã mở ra một chân trời mới, nơi mục đích không phải là thứ xa vời mà là những điều gần gũi, hữu ích.

"Vậy con nên tìm kiếm nó ở đâu, tiên sinh?" Tiểu An hỏi, giọng đã có phần hào hứng hơn.

"Trong chính lòng mình, trong những gì con làm mỗi ngày," Tạ Trần đáp, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khóe môi. "Mỗi người là một vũ trụ riêng, mang trong mình những hạt mầm của tài năng, của tình yêu thương, của sự sáng tạo. Mục đích không phải là một điều gì đó được ban tặng từ bên ngoài, mà là thứ con tự tìm thấy, tự định hình qua từng hành động, từng lựa chọn. Con có thể tìm thấy niềm vui trong việc chép sách, trong việc học hỏi, trong việc giúp đỡ những người xung quanh. Con có thể tìm thấy ý nghĩa trong việc khám phá thế giới, trong việc tạo ra cái đẹp, hay đơn giản chỉ là trong việc sống một cách chân thật, trọn vẹn từng khoảnh khắc."

Lão Gia Phủ, người đã im lặng từ nãy đến giờ, khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn ta vẫn không nói gì, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ uể oải, thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Hắn ta đã quen với việc nhìn lên đỉnh cao của con đường tu tiên, nơi có quyền năng và sự bất tử. Giờ đây, khi con đường ấy không còn, hắn ta cảm thấy trống rỗng, vô vị. Lời của Tạ Trần, dù không trực tiếp nói với hắn, lại chạm đến những góc khuất trong tâm hồn. Hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đã bỏ qua quá nhiều điều "nhỏ bé" nhưng lại đầy ý nghĩa trong cuộc sống phàm trần này? Liệu có phải, hắn đã định nghĩa sai về cái gọi là "mục đích"?

Tạ Trần nhìn Tiểu An, đôi mắt đầy vẻ khích lệ. Cậu bé thông minh này rồi sẽ tự tìm thấy con đường của mình. Sự trăn trở về mục đích sống sẽ không biến mất ngay lập tức, nó sẽ tiếp tục là một chủ đề lớn trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, đòi hỏi sự phát triển liên tục của triết lý 'Nhân Đạo'. Nhưng Tạ Trần tin rằng, sự lan tỏa của triết lý 'tự tìm kiếm mục đích' này sẽ dần định hình tư duy của thế hệ mới, tạo nên một xã hội kiên cường và tự chủ hơn.

***

Chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam ấm áp lên những mái nhà, những con đường của Thị Trấn An Bình. Tiếng chim về tổ ríu rít trên cành, tiếng gió heo may thổi qua những tán lá xào xạc. Trong quán sách nhỏ, không khí vẫn tĩnh lặng, nhưng đã mang một vẻ gì đó nhẹ nhõm hơn sau cuộc trò chuyện ban trưa. Tiểu An đã tiếp tục việc chép bài, nhưng nét mặt cậu đã bớt đi vẻ ưu tư, thay vào đó là sự tập trung và một niềm hăng say mới. Lão Gia Phủ vẫn ngồi đó, tay cầm chén trà đã nguội lạnh, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa. Hắn ta vẫn còn suy tư, nhưng có vẻ không còn quá nặng nề như trước.

Bỗng, một bóng dáng thanh thoát bước vào quán. Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ ngoài xinh đẹp, thanh thoát trong bộ y phục truyền thống màu xanh lam nhạt, mang theo một bó hoa dại tươi mát vừa hái được từ ven đường. Mùi hương hoa dịu nhẹ lan tỏa, xua đi chút u tịch còn vương vấn. Nàng luôn mang theo bút và giấy vẽ bên mình, như thể vẻ đẹp của thế giới này có thể xuất hiện bất cứ lúc nào và cần được ghi lại. Ánh mắt nàng lấp lánh niềm vui, một niềm vui chân thật, không vương chút bụi trần hay chấp niệm của thế gian.

"Tiên sinh, con đã hoàn thành bức họa mới rồi!" Nàng Thơ Mộng Dao cất giọng trong trẻo, mang theo một sự phấn khích khó tả. Nàng khẽ cúi chào Tạ Trần, rồi quay sang nở nụ cười với Tiểu An và Lão Gia Phủ. "Con đã vẽ lại cảnh hoàng hôn trên sông, nơi những chiếc thuyền nhỏ trôi lững lờ. Con đã cố gắng ghi lại từng tia nắng cuối ngày, từng gợn sóng lăn tăn, và cả nụ cười của một lão ngư đang thu lưới."

Tạ Trần mỉm cười đáp lại. "Hẳn là một bức tranh đẹp lắm, Mộng Dao."

"Vâng, rất đẹp!" Nàng Thơ Mộng Dao reo lên. Nàng không chút che giấu niềm hạnh phúc của mình. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, tiên sinh. Con đã tìm thấy 'đạo' của mình trong từng nét cọ, trong từng nụ hoa dại. Trong từng khoảnh khắc con quan sát và ghi lại thế giới này, con cảm thấy trọn vẹn. Con không cần phải tìm kiếm những điều vĩ đại xa vời, bởi vì những điều nhỏ bé xung quanh con đã đủ để lấp đầy tâm hồn con bằng sự bình yên và ý nghĩa."

Lời nói của Mộng Dao vô tình minh chứng một cách hoàn hảo cho những gì Tạ Trần đang muốn truyền đạt. Nàng chính là hiện thân cho một thế hệ mới, những người đã tìm thấy mục đích sống trong chính những giá trị phàm trần, không bị ám ảnh bởi cái bóng của Thiên Đạo hay sự cám dỗ của tu tiên. Nàng đã tự định nghĩa được giá trị của mình, của cuộc đời mình, không cần một con đường do người khác vạch ra.

"Đúng vậy," Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y nhìn Mộng Dao đầy vẻ tán thưởng. "Mỗi người đều có một 'đạo' riêng để theo đuổi, miễn là nó mang lại sự trọn vẹn cho chính mình và cuộc đời này. Cái gọi là 'mục đích lớn lao' không phải là thứ được đo đếm bằng quyền năng hay sự bất tử, mà là bằng sự an yên trong tâm hồn và những giá trị mà chúng ta tạo ra cho thế giới này, dù là nhỏ bé nhất."

Y mời Mộng Dao dùng trà, hương hoa dại mà nàng mang theo quyện cùng mùi trà thoang thoảng, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường. Tiểu An chăm chú lắng nghe, đôi mắt cậu ánh lên vẻ hiểu biết ngày càng sâu sắc. Cậu bé bắt đầu hình dung ra con đường của riêng mình, một con đường không cần đến phép thuật hay thần thông, mà chỉ cần sự chân thật và lòng nhiệt huyết.

Lão Gia Phủ, người vẫn còn ngồi đó, ánh mắt hắn ta nhìn Mộng Dao, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Hắn ta không nói gì, nhưng vẻ hống hách thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Có lẽ, trong khoảnh khắc đó, hắn ta đã bắt đầu nhìn thấy một khía cạnh khác của "phàm trần" mà hắn từng cho là nhỏ bé và vô vị. Có lẽ, hắn ta cũng đang tự hỏi, liệu có phải hắn đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng trong cuộc đời chỉ vì mãi chạy theo những ảo ảnh của Thiên Đạo?

Tạ Trần biết, quá trình chuyển hóa tư duy này không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Các đồng minh cũ của y như Lăng Nguyệt và Dương Quân, khi xây dựng thể chế và giáo dục cho toàn nhân loại, có lẽ cũng sẽ phải đối mặt với những thách thức tương tự ở quy mô lớn hơn. Nhưng y tin rằng, những hạt mầm triết lý mà y đã gieo, những câu hỏi mà y đã đặt ra, sẽ dần dần nảy mầm và đơm hoa kết trái trong tâm hồn mỗi con người. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục phát triển để đối mặt với chúng.

Ánh sáng trong quán sách dần dịu đi, nhường chỗ cho ánh đèn lồng ấm áp. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu về những hành trình còn ở phía trước. Y biết rằng, mục đích không phải là một đích đến, mà là chính hành trình tìm kiếm, hành trình sống và cảm nhận từng hơi thở, từng khoảnh khắc của cuộc đời này. Và trong kỷ nguyên Nhân Gian, đó mới là chân lý vĩnh cửu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free