Nhân gian bất tu tiên - Chương 1170: Đại Diễn Đàn Nhân Gian: Kiến Tạo Tầm Nhìn Vĩnh Cửu
Ánh sáng vàng dịu hắt lên những hàng ghế trống, như một lời nhắc nhở về một kỷ nguyên đã qua, và một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. Hắn biết rằng, hành trình của nhân loại, dù không có tiên, vẫn sẽ tiếp diễn, bền bỉ và đầy ý nghĩa, tựa như dòng suối không ngừng chảy, uốn lượn và tự tìm lấy lối đi của mình, khám phá những bí ẩn mới và khắc chạm nên linh hồn của riêng nó, một linh hồn kiên cường và vĩnh cửu.
Vài ngày sau buổi Hội Nghị Nhân Tài mang tính lịch sử, Thành Vô Song bừng tỉnh trong một buổi sáng tươi đẹp, báo hiệu một ngày mới tràn đầy hứa hẹn. Bầu trời cao xanh ngắt không một gợn mây, ánh dư��ng đầu hạ dịu dàng trải đều trên những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh trên mặt sông Vô Ưu chảy quanh thành. Không khí mát mẻ của mùa xuân vẫn còn vương vấn, xen lẫn với hương hoa cỏ dại từ những khu vườn cổ thụ trong thành, tạo nên một mùi hương thanh khiết, dễ chịu. Tuy nhiên, hôm nay, Thành Vô Song không chỉ có sự thanh bình thường nhật. Một không khí trang trọng và háo hức lạ thường đang bao trùm khắp các con phố, lan tỏa từ những con hẻm nhỏ nhất đến những đại lộ lớn nhất dẫn về quảng trường trung tâm.
Các con phố chính, vốn đã sầm uất, nay càng trở nên đông đúc hơn. Dòng người như mắc cửi đổ về một hướng, tựa như những dòng suối nhỏ đang hội tụ về một dòng sông lớn. Cờ phướn được treo dọc hai bên đường, không quá cầu kỳ hay rực rỡ như những lễ hội tôn vinh thần linh ngày xưa, mà chỉ đơn giản là những dải lụa màu trắng ngà hoặc xanh lam nhạt, thêu những họa tiết mây lành và chim hạc – biểu tượng của sự thanh bình và trường cửu trong nhân gian. Chúng đung đưa nhẹ nhàng trong gió sớm, như những cánh tay vẫy chào, dẫn lối cho những bước chân đang hối hả. Tiếng rao hàng của các thương nhân vẫn vang vọng, tiếng bước chân hối hả của người đi đường vẫn không ngớt, xen lẫn tiếng xe ngựa lộc cộc trên nền đá, nhưng tất cả đều mang một âm hưởng khác lạ, pha lẫn sự trang trọng và kỳ vọng.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xám nhạt quen thuộc, cùng Thư Đồng Tiểu An, lặng lẽ hòa vào dòng người. Hắn không vội vã, bước chân chậm rãi, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từng dáng hình đang lướt qua. Hắn thấy những người nông dân với làn da rám nắng, trên vai vẫn còn vương mùi đất. Hắn thấy những thợ thủ công với đôi bàn tay chai sạn, ánh mắt sáng lên vẻ tự hào về những thành quả lao động của mình. Hắn cũng thấy những học giả, thư sinh với dáng vẻ nho nhã, tay ôm sách vở, gương mặt toát lên sự háo hức tìm tòi. Tất cả, dù xuất thân khác nhau, địa vị khác nhau, đều mang một vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh lên niềm hy vọng, một sự chờ đợi.
“Tiên sinh, hôm nay người đông hơn mọi ngày,” Thư Đồng Tiểu An, gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, ngẩng đầu hỏi, đôi mắt thông minh của cậu bé ánh lên sự hiếu kỳ. “Mọi người đều nói về ‘Diễn Đàn’. Con nghe nói, đây là nơi mọi người sẽ cùng nhau quyết định tương lai của chúng ta.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn hiện dưới khóe môi, một nụ cười không quá rạng rỡ nhưng đầy vẻ mãn nguyện thầm kín. Giọng hắn trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng: “Đúng vậy, Tiểu An. Đây là dấu mốc quan trọng, một cuộc tụ họp của ý chí nhân loại. Không phải Thiên Đạo định đoạt, cũng không phải tiên nhân chỉ lối, mà là chính con người chúng ta, bằng trí tuệ và tâm hồn mình, sẽ cùng nhau phác thảo nên con đường phía trước.” Hắn dừng lại, ánh mắt dõi theo một nhóm người đang hào hứng trò chuyện, trên môi nở nụ cười tươi rói. Họ không nói về tu vi, không bàn về bí pháp, mà đang tranh luận về cách xây dựng một con đường mới, một ngôi trường mới, một phương pháp canh tác hiệu quả hơn. Sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn con người, từ sự ám ảnh về thành tiên sang khao khát kiến tạo cuộc sống, đã hiện rõ mồn một.
Mùi hương đồ ăn từ các quán ven đường, mùi hương liệu thoang thoảng từ những tiệm thuốc, xen lẫn mùi hoa từ các ban công trang trí, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, đa sắc màu của nhân gian. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng từng chi tiết nhỏ bé ấy, và trong lòng hắn, một cảm giác bình yên lạ thường dâng trào. Hắn đã từng chứng kiến những cuộc chiến tranh giành quyền lực, những mưu đồ thâm độc trong giới tu tiên, nơi sự sống và cái chết chỉ là một cái phẩy tay. Nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến một điều vĩ đại hơn nhiều: sự trỗi dậy của nhân tính, của ý chí con người, không dựa vào bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.
“Tiên sinh, người có nghĩ rằng… chúng ta sẽ thực sự tự quyết định được mọi thứ không?” Tiểu An lại hỏi, giọng nói nhỏ xíu nhưng chứa đựng sự suy tư vượt xa tuổi của cậu bé. Cậu đã theo Tạ Trần đủ lâu để hiểu rằng thế giới không đơn giản như những gì người lớn thường nói.
Tạ Trần vuốt nhẹ mái tóc rối của Tiểu An, ánh mắt xa xăm nhìn về phía quảng trường. “Tự quyết định là một hành trình, Tiểu An, không phải là một đích đến. Nó đòi hỏi sự kiên trì, lòng dũng cảm, và hơn hết là sự thấu hiểu. Thấu hiểu bản thân, thấu hiểu người khác, và thấu hiểu vũ trụ này. Chúng ta không thể kiểm soát mọi thứ, nhưng chúng ta có thể lựa chọn cách mình đối mặt với chúng. Và đó, chính là sức mạnh của nhân loại.”
Hắn tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều vững chãi và chậm rãi, như một người đã nhìn thấu vạn vật, không còn vướng bận bởi những phù phiếm trần gian. Hắn là một thư sinh gầy gò, không tu vi, không thần thông, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, là một biển cả triết lý, là một ngọn hải đăng dẫn lối cho một kỷ nguyên mới. Hắn không cần được tôn thờ, không cần được ca tụng, chỉ cần được lặng lẽ quan sát, chứng kiến những hạt mầm hắn gieo trồng đang đơm hoa kết trái trong khu vườn nhân gian. Và trên con đường đến diễn đàn, mỗi gương mặt hắn lướt qua, mỗi câu chuyện hắn vô tình nghe được, đều là minh chứng cho sự thay đổi ấy. S�� thay đổi không ồn ào, không rầm rộ, mà len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, từng suy nghĩ của con người. Đó chính là Nhân Đạo, tự tìm lấy lối đi của mình.
***
Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, nơi Đại Diễn Đàn Nhân Gian được tổ chức, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng hùng vĩ nhưng không kém phần trang nghiêm. Một khán đài được dựng lên ở vị trí trung tâm, không quá đồ sộ hay xa hoa, mà được làm từ gỗ quý và đá xanh, chạm khắc những họa tiết đơn giản nhưng tinh tế, tượng trưng cho sự bền vững và hài hòa với tự nhiên. Phía trên khán đài, một tấm lụa lớn màu ngà voi treo cao, trên đó không có bất kỳ biểu tượng của tông môn hay thần linh nào, mà chỉ là hình ảnh cách điệu của một cái cây cổ thụ vươn mình lên trời xanh, rễ cắm sâu vào lòng đất – một biểu tượng mạnh mẽ cho Nhân Đạo, sự kết nối giữa trời và đất, giữa quá khứ và tương lai. Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng, tấm lụa mềm mại đung đưa, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát và đầy ý nghĩa.
Dưới khán đài là vô s�� hàng ghế được sắp xếp ngăn nắp, đủ chỗ cho hàng ngàn người tham dự. Mặc dù số lượng người đông đảo, nhưng không gian vẫn giữ được sự trật tự và trang trọng. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên, nhưng không ai lớn tiếng, không ai chen lấn. Tất cả đều hướng về phía khán đài với ánh mắt chờ đợi, như những học trò đang mong mỏi được nghe lời dạy của vị thầy đáng kính. Mùi hương trầm thoang thoảng từ những lư hương đặt ở bốn góc quảng trường, hòa quyện với mùi hoa từ những lẵng hoa tươi đặt trên khán đài, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và thiêng liêng.
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng xuống quảng trường, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cùng bước ra, đứng ở vị trí trung tâm của khán đài. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm và một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, nhưng hôm nay, còn có thêm một tia hy vọng rạng rỡ. Mái tóc đen nhánh của nàng búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng không kém phần quyết đoán. Dương Quân, bên cạnh nàng, vẫn giữ khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ. Anh mặc đạo bào màu lam nhạt, ánh mắt sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Cả hai, một người trầm tĩnh như nguyệt, một người rực rỡ như dương, đứng đó, như hai trụ cột vững chắc của một kỷ nguyên mới.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp quảng trường khi họ xuất hiện, không phải là tiếng vỗ tay ngưỡng mộ thần linh, mà là tiếng vỗ tay của sự tin tưởng và đồng tình dành cho những người lãnh đạo đã từ bỏ con đường tiên đạo để kiến tạo một tương lai cho nhân loại.
Lăng Nguyệt giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, vang vọng khắp quảng trường nhờ trận pháp khuếch đại âm thanh, truyền tải thông điệp mạnh mẽ: “Hôm nay, chúng ta tụ họp không phải để nhớ về Thiên Đạo đã tàn, về những chấp niệm đã mất, mà để cùng nhau kiến tạo tương lai. Một tương lai không có tiên, nhưng đầy ắp nhân t��nh. Tương lai của Nhân Gian, do chính chúng ta định đoạt!” Lời nàng dứt, một làn sóng vỗ tay tán thưởng lại nổi lên, mạnh mẽ và dứt khoát hơn bao giờ hết.
Tiếp lời Lăng Nguyệt, Dương Quân tiến lên một bước, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong đám đông. Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, đầy nhiệt huyết: “Mỗi ý kiến, mỗi đóng góp hôm nay đều là viên gạch xây nên đại lộ vĩnh cửu của Nhân Đạo! Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, mà tìm kiếm trí tuệ và sự đoàn kết từ mỗi trái tim con người. Hãy cùng nhau mở ra một kỷ nguyên mới, nơi mỗi người đều là một phần của sự vĩ đại!”
Sau lời khai mạc đầy cảm hứng của Lăng Nguyệt và Dương Quân, Lâm Phong và Hồng Liên, hai đại diện tiêu biểu của thế hệ mới, bước lên khán đài. Lâm Phong, một học giả trẻ với phong thái nho nhã, ăn vận chỉnh tề, ánh mắt sáng ngời tri thức, bắt đầu trình bày về tầm nhìn giáo dục và khoa học. Giọng anh đầy tự tin và lý tưởng: “Giáo dục sẽ là ngọn hải đăng, soi sáng con đường cho mọi thế hệ. Khoa học là cánh buồm, giúp chúng ta vượt qua mọi đại dương tri thức. Triết lý nhân sinh là la bàn, dẫn lối chúng ta không lạc đường giữa biển cả cuộc đời. Chúng ta sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng khám phá, để mỗi con người đều có thể khai phá tiềm năng vô hạn của mình, không phải để thành tiên, mà để sống một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa!”
Sau Lâm Phong, Hồng Liên bước lên, đôi mắt nàng lấp lánh như những viên ngọc trai, trang phục giản dị nhưng tinh tế, toát lên vẻ đẹp của sự sáng tạo. Nàng mang theo một tinh thần say mê và tự tin không kém. Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng niềm đam mê sâu sắc: “Văn hóa và nghệ thuật sẽ là linh hồn của kỷ nguyên này. Chúng sẽ nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp chúng ta tìm thấy vẻ đẹp trong cuộc sống bình dị nhất. Từ những bức tượng đất sét thô sơ đến những bản nhạc du dương, từ những bức họa sống động đến những câu chuyện kể đầy cảm xúc, nghệ thuật sẽ là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người và tự nhiên, khắc chạm nên những giá trị vĩnh cửu của nhân loại!”
Khi H���ng Liên kết thúc bài phát biểu, cả quảng trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay như sấm dậy, kéo dài không ngớt, thể hiện sự đồng tình và ngưỡng mộ sâu sắc của mọi người dành cho những lý tưởng cao đẹp mà thế hệ trẻ đang kiến tạo. Không ai nghi ngờ, không ai hoài nghi, chỉ có niềm tin và sự hứng khởi lan tỏa.
***
Phần trình bày của các nhà lãnh đạo mới kết thúc, diễn đàn chuyển sang phần thảo luận mở, một phần được mong chờ nhất, nơi mỗi tiếng nói, dù lớn hay nhỏ, đều có giá trị. Các hàng ghế bắt đầu xôn xao hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự trật tự đáng ngạc nhiên. Các đại diện cộng đồng, từ những người nông dân chất phác đến những thợ thủ công tài hoa, những học giả uyên bác và cả những y giả tận tâm, đều được mời đóng góp ý kiến. Không khí trở nên sôi nổi nhưng không hề hỗn loạn, mỗi người đều có cơ hội thể hiện quan điểm của mình, góp nhặt từng mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh tương lai của Nhân Gian.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, bước lên khán đài v��i vẻ dịu dàng nhưng đầy trí tuệ. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, có lẽ là nỗi buồn về những sinh linh đã mất đi dưới gánh nặng của Thiên Đạo cũ. Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy thực tế: “Sức khỏe và sự an lành của mỗi cá nhân là nền tảng của một xã hội thịnh vượng. Y thuật không chỉ là chữa bệnh, mà là nuôi dưỡng sự sống, là bảo vệ nhân tính. Chúng ta cần phát triển y thuật không ngừng, không phải để trường sinh bất tử như tiên nhân, mà để mỗi người phàm có thể sống khỏe mạnh, sống có ý nghĩa, tận hưởng trọn vẹn cuộc đời bình thường của mình.” Nàng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chăm sóc sức khỏe cộng đồng, coi đó là yếu tố tiên quyết để xây dựng một xã hội vững mạnh.
Tiếp sau Mộ Dung Tuyết là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, bước đi vững chãi. Ánh mắt kiên nghị của ông quét qua đám đông, toát lên vẻ oai phong và chính trực. Ông mặc giáp trụ nhẹ, biểu tượng của lực lượng bảo vệ nhân gian. Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng khắp quảng trường: “Lực lượng bảo vệ không cần dựa vào tiên pháp hay thần thông. Lòng dũng cảm, sự đoàn kết và ý chí kiên cường của người phàm mới là sức mạnh vĩnh cửu. Chúng ta sẽ xây dựng một đội ngũ những con người chính trực, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng bào, bảo vệ những giá trị của Nhân Đạo. Không vì quyền lực, không vì danh vọng, chỉ vì nghĩa cả.” Ông nói về việc xây dựng hệ thống an ninh vững chắc, không dựa vào sức mạnh cá nhân siêu phàm mà dựa vào kỷ luật, tinh thần đồng đội và trách nhiệm cộng đồng.
Rồi đến lượt Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu của ông lại khiến mọi người cảm thấy ấm áp. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ trong gió, chiếc rìu gỗ cũ kỹ vẫn nằm chắc trên tay. Giọng ông chậm rãi, từ tốn, đầy kinh nghiệm sống: “Con người chúng ta, giống như cây tre vậy, dù gió lớn thế nào cũng không gãy, chỉ uốn mình rồi lại vươn lên. Đó là ‘đạo’ của chúng ta, là sức mạnh ẩn chứa trong mỗi con người. Chúng ta không cần phép thuật, không cần tiên đan, chỉ cần giữ vững tâm mình, giữ vững nhân tính, thì không khó khăn nào có thể đánh gục được.” Lời của ông lão giản dị, nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa, khiến mọi người phải suy ngẫm.
Tạ Trần, cùng Thư Đồng Tiểu An, ngồi ở một góc khuất của quảng trường, lặng lẽ quan sát. Hắn không xuất hiện trên khán đài, không phát biểu trước đám đông, nhưng mỗi lời nói được thốt ra từ những con người ấy đều như những dòng chảy nhỏ, tưới mát tâm hồn hắn. Nụ cười nhẹ nở trên môi anh, một nụ cười không quá rõ ràng nhưng ẩn chứa sự mãn nguyện thầm kín, khi hắn nghe những lời lẽ thấm đẫm triết lý Nhân Đạo mà hắn đã gieo mầm từ rất lâu về trước. Hắn nhìn Thư Đồng Tiểu An, thấy trong đôi mắt trẻ thơ ấy sự ngưỡng mộ và khao khát học hỏi, thấy cậu bé đang ghi chép miệt mài vào cuốn sổ nhỏ của mình.
“Tiên sinh, con thấy mọi người đều nói về những điều rất hay, rất ý nghĩa!” Tiểu An thì thầm, đôi mắt sáng rực. Cậu bé đã không còn quá hiếu kỳ một cách bộc trực, mà đã bắt đầu biết suy ngẫm, biết cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời nói.
Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An, một hành động đầy trìu mến. “Đúng vậy, Tiểu An. Đó là những lời nói xuất phát từ trái tim, từ kinh nghiệm sống, từ niềm tin vào nhân loại. Chúng không cần phép màu, không cần thần thông, nhưng lại có sức mạnh kiến tạo vạn vật.” Hắn nhìn xa xăm, trong lòng dâng lên một sự suy tư nhẹ nhàng. Hắn vui mừng khôn xiết khi chứng kiến những hạt mầm triết lý của mình đã đơm hoa kết trái, đã bén rễ sâu vào lòng người. Nhưng hắn cũng biết rằng, hành trình của 'Nhân Đạo' vẫn còn dài, sẽ đối mặt với những thách thức không ngừng.
Thiên Đạo đã suy tàn, tiên môn không còn là mối đe dọa, nhưng liệu 'Nhân Đạo' có thể vượt qua mọi thử thách của thời gian và sự thay đổi của xã hội hay không? Liệu những thế hệ tương lai có giữ vững được lý tưởng này, hay sẽ lại rơi vào những chấp niệm mới, những khao khát quyền lực và lợi ích khác? Sự sống bình thường, dù không có tiên, vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trí tuệ con người sẽ là chìa khóa để giải mã chúng, một trọng trách lớn lao của thế hệ mới.
Tuy nhiên, nhìn vào ánh mắt của Lâm Phong, Hồng Liên, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng, và cả những người dân chất phác đang phát biểu, Tạ Trần vẫn tin tưởng. Tin tưởng vào sự đoàn kết và tầm nhìn dài hạn được thiết lập trong diễn đàn này sẽ là nền tảng vững chắc. Lời của Ông Lão Tiều Phu về 'cây tre' đã một lần nữa khẳng định khả năng thích nghi và kiên cường của nhân loại. Sự chuyển giao trách nhiệm một cách hài hòa cho thế hệ mới sẽ mở ra một kỷ nguyên của sự đổi mới liên tục.
Buổi diễn đàn kéo dài đến tận chiều tà, nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi hay chán nản. Thay vào đó, một cảm giác hy vọng, tự hào và đoàn kết bao trùm khắp quảng trường. Khi những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, hắt lên những tia sáng ấm áp, mọi người vẫn còn nán lại, trao đổi ý kiến, b��n bạc về những kế hoạch cụ thể cho tương lai. Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An cũng lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng người đang tản ra.
Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Nhân Đạo đã thực sự bén rễ, đã tìm thấy lối đi của riêng mình. Giống như dòng suối không ngừng chảy, uốn lượn qua ghềnh đá, len lỏi qua rừng sâu, cuối cùng cũng sẽ tìm thấy biển rộng, khám phá những bí ẩn mới và khắc chạm nên linh hồn của riêng nó, một linh hồn kiên cường và vĩnh cửu, không cần đến tiên nhân hay thần linh để tồn tại.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.