Nhân gian bất tu tiên - Chương 1338: Lòng Trắc Ẩn Nảy Mầm: Con Đường Trở Về Của Người Lạc Lối
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ rọi qua khung cửa sổ lớn của quán sách, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ. Không khí buổi sớm mai ở Thị Trấn An Bình mang theo chút hương trà thoang thoảng từ những quán hàng mới mở, quyện cùng mùi giấy cũ quen thuộc và một chút ẩm ướt của sương đêm còn đọng trên mái ngói. Gió nhẹ lùa vào, làm lay động những trang sách cổ đang đặt trên kệ, tạo nên một bản nhạc xào xạc rất đỗi an lành. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của hắn tựa vào chiếc ghế gỗ đã nhuốm màu thời gian. Trong tay hắn là một quyển sách cũ bìa đã sờn, nhưng ánh mắt hắn lại không hoàn toàn chú tâm vào những dòng chữ Hán cổ. Thỉnh thoảng, hắn lại khẽ liếc nhìn về phía Linh, một nụ cười ẩn ý khẽ nở trên môi, như thể hắn đang đọc được những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm hồn cô bé.
Linh ngồi ở bàn quen thuộc, chiếc "Cuốn Sổ Trắng" mở ra trước mặt, những trang giấy tinh khôi đón lấy ánh nắng ban mai. Ngòi bút của cô bé lướt nhẹ trên mặt giấy, ghi lại những điều nhỏ nhặt mà cô bé đã quan sát được từ khi bình minh hé rạng: tiếng chim họa mi lảnh lót trên cành đa cổ thụ trước quán, hương trà Mặc Lan thoang thoảng mà Tạ Trần vừa pha, và cả ánh sáng lung linh nhảy múa trên những hạt bụi li ti trong không khí. Nhưng hôm nay, những dòng chữ ấy không chỉ dừng lại ở sự miêu tả. Trong tâm trí Linh, lời của Tạ Trần từ buổi nói chuyện ngày hôm qua vẫn còn vang vọng, lay động những suy tư sâu kín nhất.
"Tiên sinh nói giáo dục là nuôi dưỡng lòng nhân ái... vậy lòng nhân ái bắt đầu từ đâu?" Linh khẽ lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có bản thân cô bé mới nghe thấy, nhưng lại vọng sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn. Cô bé ngừng bút, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không trước mặt, cố gắng nắm bắt một điều gì đó mơ hồ. "Phải chăng là từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống? Từ việc lắng nghe tiếng chim hót, hay từ việc cảm nhận được ánh nắng ấm áp... hay nó phải là một điều gì đó lớn lao hơn, như việc giúp đỡ những người gặp khó khăn?"
Linh nhớ lại lời của Tạ Trần, rằng "trí tuệ" không chỉ là kiến thức mà là khả năng thấu hiểu vạn vật, "lòng nhân ái" là để kết nối với con người, và "sống trọn vẹn" là tìm thấy ý nghĩa trong từng khoảnh khắc. Cô bé cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát không chỉ ghi chép lại thế giới mà còn muốn tương tác, muốn trở thành một phần ý nghĩa của nó. Cuốn sổ trắng, ban đầu là nơi ghi lại những quan sát đơn thuần, giờ đây đã trở thành một tấm gương phản chiếu nội tâm cô bé, nơi những hạt giống triết lý đang nảy mầm và tìm cách vươn mình ra ánh sáng. Cô bé biết, Tạ Trần không bao giờ ép bu���c, nhưng những lời nói của hắn, những hành động im lặng của hắn, lại có sức mạnh hơn vạn lời thuyết giảng. Hắn đã gieo những hạt giống, và giờ đây, những hạt giống ấy đang dần đâm chồi, chờ đợi một ngày đơm hoa kết trái.
Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Cậu bé là một thư đồng chăm chỉ, luôn học hỏi từ những gì diễn ra xung quanh. Cậu không nói nhiều, nhưng ánh mắt cậu luôn dõi theo Linh, dõi theo Tạ Trần, cố gắng nắm bắt từng cử chỉ, từng lời nói. Cậu bé cảm nhận được sự thay đổi trong Linh, một sự tĩnh lặng điềm đạm hơn, nhưng cũng ẩn chứa một năng lượng tinh tế. Cậu bé thấy Linh dừng ghi chép, nhìn xa xăm, và cậu bé biết, cô bé đang suy nghĩ về một điều gì đó sâu sắc. Tiểu An không dám làm phiền, cậu bé chỉ tiếp tục công việc của mình, nhẹ nhàng đến mức không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, như một cái bóng lặng lẽ trong không gian yên bình của quán sách. Cậu bé hiểu rằng, có những lúc, sự im lặng còn đáng giá hơn vạn lời nói, và sự quan sát mới chính là cách học hỏi sâu sắc nhất.
Tạ Trần, mặc dù không trực tiếp nói chuyện với Linh, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo cô bé. Hắn thấy được sự trăn trở trong ánh mắt Linh, thấy được sự khao khát muốn hiểu và muốn hành động. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm họng, mang theo vị đắng nhẹ và dư vị ngọt ngào. "Hạt giống đã gieo, giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm..." Hắn thầm nghĩ. Hắn không cần Linh phải trở thành một người hùng vĩ đại, không cần cô bé phải làm những việc phi thường. Điều hắn mong muốn là Linh, và thế hệ trẻ, có thể tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình thường, có thể nuôi dưỡng lòng nhân ái và trí tuệ để sống một đời trọn vẹn, không bị cuốn vào vòng xoáy của sức mạnh hư ảo hay danh vọng phù du. Hắn tin rằng, chính những hành động nhỏ bé, xuất phát từ một trái tim thiện lương và một trí tuệ sáng suốt, mới chính là nền móng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới của Nhân Gian, một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ đơn thuần muốn làm người, một cách trọn vẹn nhất.
Ánh nắng dần lên cao, mang theo hơi ấm nồng hơn. Linh hít một hơi thật sâu, như thể đang thu nhận toàn bộ năng lượng của buổi sáng vào lồng ngực. Cô bé khẽ gật đầu, một nụ cười nhỏ hé nở trên môi. Có lẽ, lòng nhân ái không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là một hành trình, bắt đầu từ những bước chân đầu tiên, từ việc mở lòng ra với thế giới xung quanh, và từ việc sẵn sàng làm điều gì đó dù là nhỏ nhất để mang lại sự an lành cho một sinh linh khác. Cô bé khép cuốn sổ lại, một sự quyết tâm mới dấy lên trong ánh mắt. Hôm nay, cô bé sẽ không chỉ ghi chép, mà sẽ hành động.
***
Giữa trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn, đổ vàng rực rỡ xuống con đường lát đá của Thị Trấn An Bình. Khu chợ trung tâm, vốn đã đông đúc từ sáng sớm, giờ đây càng trở nên nhộn nhịp, ồn ào. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, quyện lẫn với tiếng cười nói xôn xao của người mua kẻ bán, tiếng lộc cộc của xe bò, và mùi hương phức tạp của đủ loại hàng hóa: mùi bánh bao nóng hổi, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, và cả mùi mồ hôi của những người lao động. Không khí đặc quánh hơi nóng, nhưng dòng người vẫn tấp nập, hối hả, như một dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc sống phàm trần.
Linh, trên tay xách một giỏ tre đựng vài thứ đồ lặt vặt vừa mua cho quán, đang cố gắng luồn lách qua đám đông. Cô bé vừa đi vừa quan sát, ghi nhớ những chi tiết nhỏ bé của cuộc sống thường nhật, thầm nghĩ xem sẽ ghi gì vào cuốn sổ của mình khi trở về quán. Thế rồi, bước chân cô bé đột ngột khựng lại.
Ở một góc chợ, cạnh sạp hàng của Bà Lão Bán Nước với tiếng rao "Nước mát đây! Uống vào giải khát!" đều đặn, một ông lão gầy yếu, tóc bạc phơ như cước, đang đứng giữa dòng người. Dáng người ông lão khom xuống, run rẩy, ánh mắt mờ đục vì tuổi tác và sự lẫn lộn, liên tục đảo quanh một cách hoang mang. Ông lão lẩm bẩm những câu không rõ ràng, đứt quãng, như những mảnh ký ức vụn vỡ trôi nổi trong tâm trí. "…nhà ta… đâu rồi… con trai ta… làng cây đa…" Ông lão cứ lặp đi lặp lại những từ ngữ ấy, âm thanh yếu ớt gần như bị nuốt chửng bởi sự ồn ào của chợ. Trang phục ông lão cũ kỹ, có chút xộc xệch, toát lên vẻ đáng thương và lạc lõng giữa dòng đời hối hả.
Một vài người đi qua liếc nhìn, có người dừng lại hỏi han đôi câu, nhưng nhanh chóng lắc đầu bỏ đi vì không hiểu được ông lão đang nói gì. Bà Lão Bán Nước, với tấm lưng còng và vẻ mặt hiền từ, khẽ thở dài, nhưng rồi bà lại quay đi, tiếp tục công việc của mình. "Lại một người già bị lạc. Khổ thân quá, nhưng ta còn phải bán hàng." Giọng bà chất chứa sự cảm thông, nhưng cũng pha lẫn chút bất lực và bận rộn. Tiểu Bán Quán, một cô bé nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang gánh gánh hàng trên vai, vừa chạy vừa rao "Bánh bao nóng hổi đây! Ai mua bánh bao không?". Cô bé thoáng nhìn ông lão, nhưng rồi lại nhanh chóng hòa vào đám đông, tiếp tục cuộc mưu sinh của mình. Ai nấy đều có nỗi lo riêng, có gánh nặng riêng, và dường như không ai có đủ thời gian hay sự kiên nhẫn để dừng lại lâu hơn, để thực sự giúp đỡ ông lão tội nghiệp.
Linh đứng đó, trái tim cô bé khẽ thắt lại. Cảnh tượng này đánh thức một cảm giác khó tả trong lòng cô bé, một sự thôi thúc không thể lờ đi. Cô bé nhớ lại lời Tạ Trần nói ngày hôm qua, về "trí tuệ" không chỉ là kiến thức mà là khả năng thấu hiểu vạn vật, và đặc biệt là thấu hiểu "nỗi khổ của người khác". Đây chính là cơ hội để cô bé áp dụng những gì mình đã học, không phải từ sách vở, mà từ chính cuộc sống. Ban đầu, Linh cũng cảm thấy chút bối rối, không biết nên bắt đầu từ đâu. Một mình cô bé, một cô bé nhỏ tuổi, làm sao có thể giúp được một ông lão đang lạc đường, lẫn lộn giữa một thị trấn đông đúc như thế này? Nhưng rồi, một luồng suy nghĩ khác lại dấy lên. Tạ Trần từng nói, những điều vĩ đại nhất thường bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhất, từ một trái tim chân thành muốn sẻ chia. Lòng nhân ái không phải là một gánh nặng, mà là một sức mạnh.
Ánh mắt Linh chợt trở nên kiên định. Sự ngần ngại ban đầu tan biến, nhường chỗ cho một quyết tâm mãnh liệt. Cô bé đặt giỏ tre xuống đất, nhẹ nhàng tiến lại gần ông lão, bước chân chậm rãi nhưng vững vàng. Dòng người vẫn lướt qua cô bé, vẫn ồn ào và hối hả, nhưng trong khoảnh khắc đó, dường như mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn lại hình ảnh ông lão đáng thương và trái tim trắc ẩn của cô bé. Đây không phải là một cuộc phiêu lưu, không phải là một thử thách tu luyện, mà chỉ đơn thuần là một hành động của lòng nhân ái, của một con người bình thường muốn giúp đỡ một con người bình thường khác. Và trong thế giới "Nhân Gian Bất Tu Tiên" này, những hành động bình thường ấy lại mang một ý nghĩa phi thường, gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đặt lên trên hết.
Cô bé đến gần, cúi xuống một chút để nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của ông lão. Mùi của tuổi già, của bụi đường, và một chút chua của mồ hôi thoảng qua mũi Linh, nhưng cô bé không hề e ngại. "Ông ơi," Linh nói, giọng cô bé dịu dàng nhưng đủ vang để xuyên qua tiếng ồn ào của chợ, "ông bị lạc phải không ạ? Cháu có thể giúp gì cho ông không?" Trong ánh mắt ông lão, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên, như một đốm lửa nhỏ trong màn đêm vô định.
***
Ánh chiều tà đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên những mái ngói rêu phong và những bức tường đất của khu dân cư yên tĩnh ở phía tây Thị Trấn An Bình. Nơi đây khác hẳn sự ồn ào náo nhiệt của khu chợ ban trưa. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con kênh nhỏ uốn lượn qua những ngôi nhà, và mùi đất ẩm hòa quyện với hương hoa dại thoang thoảng trong gió, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh mịch.
Linh kiên nhẫn nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của ông lão, dẫn ông đi qua những con hẻm nhỏ, những con đư���ng đất quanh co. Bàn tay ông lão run rẩy, đôi khi nắm chặt lấy tay cô bé như một người sắp chết đuối níu lấy phao cứu sinh, đôi khi lại buông lỏng ra một cách vô định. Linh không hề tỏ ra khó chịu hay nản lòng. Cô bé đã dành cả buổi chiều để đi cùng ông, hỏi han từng nhà, từng người quen biết, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giúp ông lão tìm đường về nhà.
"Ông ơi, nhà ông có đặc điểm gì ạ? Con cháu ông tên là gì? Ông sống ở đâu trước đây?" Linh hỏi đi hỏi lại, giọng nói luôn giữ vẻ dịu dàng, kiên nhẫn, dù ông lão đôi khi cáu kỉnh vì mệt mỏi và lẫn lộn, đôi khi lại kể những câu chuyện rời rạc, không đầu không cuối từ quá khứ xa xăm. Ông lão chỉ tay lung tung, ánh mắt mơ hồ chỉ vào những thứ không liên quan. "Cái cây... cây đa già... gần đó... có con chó nhỏ..." Ông lẩm bẩm, những ký ức chắp vá, mơ hồ như những áng mây trôi. Linh lắng nghe từng lời, cố gắng xâu chuỗi chúng lại, tìm kiếm một sợi chỉ đỏ dẫn lối trong mê cung ký ức của ông lão. Trí tuệ, theo lời Tạ Trần, không chỉ là sự hiểu biết mà c��n là sự thấu hiểu, là khả năng nhìn xuyên qua lớp vỏ bối rối bên ngoài để chạm đến bản chất của vấn đề. Cô bé đang thực hành điều đó, bằng tất cả sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn của mình.
Tiểu An đi theo sau, gương mặt cậu bé lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt thì sáng lên đầy sự ngưỡng mộ và tò mò. Cậu bé chưa bao giờ thấy Linh kiên nhẫn đến thế. Cậu bé cũng cố gắng giúp đỡ, thỉnh thoảng lại hỏi những người dân ven đường: "Các bác có biết ông lão nào tóc bạc, hay nói về cây đa già và chó nhỏ không ạ?" Nhưng câu trả lời thường là những cái lắc đầu, hoặc những ánh nhìn thương hại. Cậu bé học được rằng, lòng nhân ái không phải lúc nào cũng dễ dàng, nó đòi hỏi sự bền bỉ và không ngại khó khăn.
Cảm giác mệt mỏi dần len lỏi khắp cơ thể Linh. Cô bé đã đi bộ rất nhiều, bàn chân đã bắt đầu tê nhức, nhưng ý chí của cô bé vẫn không hề suy giảm. Mỗi khi nhìn thấy ánh mắt hoang mang của ông lão, mỗi khi cảm nhận được bàn tay yếu ớt kia nắm chặt lấy mình, Linh lại có thêm sức mạnh. Đây không chỉ là việc giúp đỡ một người bị lạc, mà còn là một bài học sâu sắc về nhân tính, về sự kết nối giữa người với người, về ý nghĩa của việc "sống trọn vẹn" mà Tạ Trần đã dạy. Sống trọn vẹn không phải là đạt được điều gì to lớn, mà là sống với tất cả trái tim mình, với tất cả sự quan tâm và sẻ chia mà mình có thể ban tặng.
Khi ánh nắng chỉ còn là những tia sáng cuối cùng vương trên đỉnh cây, một ông lão tiều phu đang ngồi nghỉ dưới gốc cây đa cổ thụ, thấy Linh và ông lão đi tới, liền ngạc nhiên. "Ôi chà, không phải là Lão Hồ sao? Sao hôm nay ông lại đi xa thế này?"
Linh lập tức mừng rỡ, tiến đến hỏi: "Bác ơi, bác có biết nhà của ông ấy không ạ?"
Ông tiều phu nhìn kỹ ông lão Hồ, rồi nhìn Linh với vẻ kinh ngạc. "À, Lão Hồ thì ai mà chẳng biết. Ông ấy ở cái nhà cuối con hẻm kia kìa, có cái sân nhỏ trồng đầy hoa cúc dại, với con chó già hay sủa đó." Ông lão chỉ tay về phía một con hẻm nhỏ khuất sau rặng tre.
Linh quay sang ông lão Hồ, ánh mắt ông lão chợt bừng sáng, một nụ cười móm mém hiếm hoi nở trên môi. "Hoa cúc dại... đúng rồi... Tiểu Hoàng..." Ông lão lẩm bẩm, những mảnh ký ức vụn vỡ bỗng chốc được kết nối.
Linh không chần chừ, nắm tay ông lão đi nhanh hơn về phía con hẻm. Khi họ rẽ vào, một ngôi nhà nhỏ hiện ra, với một sân nhỏ trồng đầy hoa cúc dại đang bung nở trong ánh chiều tà, và một con chó già lông vàng đang nằm cuộn tròn trước cửa, khẽ cụp tai khi nghe thấy tiếng động. Con chó ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn về phía họ, rồi đột nhiên sủa lên một tiếng dài, tiếng sủa không phải là đe dọa, mà là một tiếng chào mừng, một tiếng nhận ra.
Một người phụ nữ trung niên, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền lành, từ trong nhà chạy ra. Vừa nhìn thấy ông lão Hồ, bà liền vỡ òa. "Cha! Cha đi đâu mà con tìm mãi không thấy! Trời ơi là trời!" Bà ôm chầm lấy ông lão, nước mắt giàn giụa.
Ông lão Hồ, lúc này đã hoàn toàn nhận ra con gái mình, cũng ôm lấy bà, gương mặt bỗng trở nên thanh thản lạ thường. Ông lão quay sang nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn sâu sắc. Ông không nói được gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả.
Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Mệt mỏi tan biến, thay vào đó là một niềm vui sướng không gì sánh bằng. Cô bé biết, đây chính là "lòng nhân ái" mà Tạ Trần đã nói, nó không cần đến phép thuật hay sức mạnh phi thường, mà chỉ cần một trái tim sẵn sàng sẻ chia, một sự kiên nhẫn vô bờ bến. Đây là giá trị của một con người bình thường, trong một kỷ nguyên mà sự bình thường ấy lại trở nên quý giá hơn bất cứ thứ tiên đạo nào.
***
Khi ánh trăng đã lên cao, tỏa sáng vằng vặc trên bầu trời đầy sao, Linh mới trở về quán sách của Tạ Trần. Gió đêm mát mẻ lùa qua những tán cây, mang theo hơi sương lành lạnh, nhưng bên trong quán sách, ánh đèn dầu vẫn ấm áp, hắt lên những vệt sáng vàng dịu trên các kệ sách và bức tường. Linh tuy mệt mỏi, nhưng đôi mắt cô bé rạng rỡ, tràn đầy niềm vui và sự thanh thản. Gương mặt cô bé ửng hồng vì đi lại nhiều, nhưng nụ cười trên môi thì mãn nguyện vô cùng.
Tạ Tr��n vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc sau quầy, quyển sách cổ đã được đặt xuống. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc đang bốc khói nghi ngút. Tiểu An, đã thu dọn xong công việc, đang ngồi đọc sách ở một góc, nhưng ánh mắt cậu bé vẫn hướng về Linh, đầy vẻ mong chờ. Cậu bé đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Linh, và trong lòng cậu bé, một sự ngưỡng mộ sâu sắc đã dấy lên.
"Con đã tìm thấy nhà cho ông ấy, tiên sinh ạ." Linh nói, giọng cô bé tuy hơi khàn nhưng lại mang một sự phấn khích không thể che giấu. "Gia đình ông ấy mừng lắm, họ nói con là ân nhân của họ. Con bé cháu nội của ông ấy còn tặng con một bông hoa cúc dại nữa." Linh đưa ra bông hoa cúc dại nhỏ bé, cánh hoa trắng ngần đã hơi héo, nhưng đối với cô bé, nó quý giá hơn bất kỳ tiên thảo linh dược nào.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là sự khen ngợi ồn ào, mà là một sự tán thưởng sâu sắc, một sự thừa nhận âm thầm. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian yên bình của quán sách. "Con đã làm rất tốt, Linh. Một việc thiện, một trí tuệ được khai sáng. Đây chính là 'Đạo' của con người." Hắn không cần phải nói thêm. Những lời ấy, dù ngắn gọn, nhưng lại chứa đựng toàn bộ triết lý mà hắn đã dày công gieo trồng. Hắn thấy hạt giống mình gieo đã nảy mầm, và không chỉ nảy mầm, mà còn được Linh chăm sóc bằng chính hành động và lòng trắc ẩn của cô bé.
Linh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, đặt bông hoa cúc dại cẩn thận bên cạnh cuốn "Cuốn Sổ Trắng" của mình. Cô bé mở sổ ra, ngòi bút cầm chắc trong tay, và bắt đầu ghi chép. Mỗi nét chữ đều mang theo một cảm xúc, một sự thấu hiểu mới mẻ.
"Hôm nay, con đã hiểu được ý nghĩa của lòng nhân ái." Linh khẽ lẩm bẩm, vừa ghi vừa suy ngẫm. "Nó không phải là điều gì cao siêu, không phải là những phép thuật thần thông hay quyền năng vô biên. Nó là sự kiên nhẫn khi lắng nghe một lời nói lạc lõng, là sự thấu hiểu khi nhìn vào một ánh mắt hoang mang, là một trái tim muốn giúp đỡ một người xa lạ mà không mong cầu đền đáp. Nó là sự bền bỉ khi bước đi cùng một người già yếu, là sự ấm áp khi nắm lấy một bàn tay run rẩy. Lòng nhân ái không chỉ giúp người khác, mà còn giúp chính mình, giúp con người tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường này."
Cô bé tiếp tục ghi chép, ngòi bút lướt trên trang giấy trắng tinh, như đang vẽ nên một bức tranh về tương lai, về một kỷ nguyên mới của Nhân Gian. Mỗi dòng chữ cô bé ghi lại không chỉ là sao chép lại lời của Tạ Trần, mà là sự tiếp nhận, sự thẩm thấu sâu sắc vào tâm hồn, biến những triết lý trừu tượng thành những trải nghiệm sống động, chân thực. Cuốn sổ trắng của Linh, vốn ban đầu chỉ là nơi ghi chép những điều nhỏ nhặt, giờ đây đã trở thành một kho tàng tri thức, một "sử ký" của kỷ nguyên mới, nơi những triết lý sâu sắc nhất về cuộc sống bình thường, về giá trị của nhân tính, sẽ được ghi lại và truyền bá.
Tiểu An nhìn Linh, rồi nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả. Cậu bé hiểu rằng, những gì Linh vừa làm không phải là một điều nhỏ bé. Đó là một hành động vĩ đại, vĩ đại hơn bất kỳ trận chiến hay công cuộc tu luyện nào. Đó là bài học sống động nhất mà cậu bé từng được chứng kiến, về cách một con người có thể làm thay đổi thế giới xung quanh mình bằng chính lòng tốt và sự kiên nhẫn. Cậu bé tự hứa với lòng mình, sẽ cố gắng học hỏi từ Linh, từ Tạ Trần, để cũng có thể trở thành một người có ích, một người có lòng nhân ái như thế.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự yên bình lan tỏa trong quán sách. Hắn biết, hành động của Linh hôm nay chỉ là một ví dụ nhỏ, nhưng nó lại là một minh chứng hùng hồn cho sự chuyển mình của Nhân Gian. Thế hệ mới, được hắn khai sáng một cách thầm lặng, đang dần học cách giải quyết các vấn đề đời thường bằng lòng nhân ái và trí tuệ, từng bước xây dựng một cộng đồng "Bình Thường Vĩnh Cửu" vững chắc. Cuốn "Cuốn Sổ Trắng" của Linh sẽ không chỉ là nhật ký cá nhân, mà sẽ trở thành một 'sử ký' của kỷ nguyên mới, ghi lại những câu chuyện đời thường nhưng sâu sắc, minh chứng cho sự chuyển đổi của Nhân Gian từ một thế giới tu tiên sang một thế giới lấy con ng��ời làm gốc rễ. Và Linh, với mỗi dòng chữ tỉ mỉ cô bé ghi lại vào cuốn sổ trắng, đang âm thầm trở thành người kể chuyện, người ghi chép lại hành trình luân hồi của vạn vật và sự trỗi dậy của một nhân gian mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần sống một đời bình thường, với trọn vẹn nhân tính của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.