Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1339: Hạt Giống Nối Tiếp: Tạ Trần Thấy Tương Lai Trong 'Cuốn Sổ Trắng' Của Linh

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rải những vệt vàng mơ hồ trên nền gỗ cũ kỹ của quán sách. Không khí trong lành của buổi sớm Thị Trấn An Bình tràn vào, mang theo chút hương hoa dại còn vương sương đêm và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây cổ thụ. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố nhã nhặn, ngồi bên chiếc bàn trà quen thuộc. Hắn nhấp một ngụm trà sứ ấm nóng, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, nhưng tâm trí hắn lại đang lơ lửng giữa những suy tư sâu thẳm. Đôi mắt hắn, tuy trầm tĩnh và có vẻ mệt mỏi sau một đêm dài chiêm nghiệm, vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo phi thường, nhìn thấu vạn vật.

Hắn khẽ đặt chén trà xuống, tạo nên một tiếng động nhỏ xíu trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt hắn hướng về góc quán, nơi Linh đang ngồi. Cô bé, với đôi mắt trong trẻo và vẻ ngoài chăm chú, đang cặm cụi ghi chép vào cuốn "Cuốn Sổ Trắng" của mình. Ngòi bút tre của Linh lướt trên trang giấy trắng tinh, tạo nên những tiếng sột soạt khe khẽ, như tiếng gió thoảng qua những phiến lá khô. Mỗi nét chữ dường như đều được cô bé khắc họa bằng toàn bộ tâm huyết và sự thấu hiểu vừa gặt hái.

Tạ Trần quan sát Linh, cảm nhận được sự chuyên tâm đến lạ thường của cô bé. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với An Khang về mục đích của giáo dục, về việc nuôi dưỡng trí tuệ và lòng nhân ái. Và giờ đây, Linh chính là minh chứng sống động nhất cho những triết lý ấy. Cô bé không chỉ nghe, không chỉ ghi nhớ, mà còn thẩm thấu, chuyển hóa chúng thành hành động cụ thể, thành sự sống động của nhân tình thế thái.

"Nàng... không chỉ là một người ghi chép đơn thuần," Tạ Trần thầm nghĩ, hơi ấm từ chén trà còn vương trên đầu ngón tay hắn. "Nàng đang hấp thụ những hạt giống. Hạt giống của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người không còn bị che mờ bởi ánh hào quang giả dối của tiên đạo."

Hắn nhớ lại khoảnh khắc Linh trở về hôm qua, với bông hoa cúc dại héo tàn nhưng rạng rỡ trên tay, và ánh mắt ngời sáng khi kể về việc đã giúp ông lão tìm được đường về nhà. Đó không chỉ là một hành động đơn lẻ. Đó là sự hiện thực hóa của 'Đạo' mà hắn hằng tìm kiếm. 'Đạo' không nằm ở những điều cao siêu, những phép thuật thần thông, mà ở chính những hành động bình thường, xuất phát từ lòng nhân ái sâu sắc.

Phía sau Linh, Thư Đồng Tiểu An đang lúi húi sắp xếp lại giá sách. Cậu bé gầy gò, đôi mắt thông minh, thi thoảng lại liếc nhìn về phía Linh, rồi lại nhìn Tạ Trần. Cậu bé vẫn còn đang suy ngẫm về câu chuyện của ông lão bị lạc, v��� cách Linh đã kiên nhẫn dẫn đường cho ông. Đối với Tiểu An, đó là một bài học vô giá, hơn hẳn bất kỳ kinh thư nào cậu từng đọc. Cậu bé đang cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từng lời nói, từng hành động của Linh, và cả sự trầm mặc đầy ý nghĩa của Tạ Trần. Cậu không hiểu hết mọi điều, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng những gì đang diễn ra trong quán sách này là vô cùng quan trọng.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua khóe môi. Hắn không cần phải nói nhiều. Lời nói đôi khi là thừa thãi khi hành động đã nói lên tất cả. Linh, với sự vô tư và trong sáng của mình, đã không chỉ thực hành triết lý mà hắn gieo trồng, mà còn biến nó thành một phần bản năng, một phần của lẽ sống. Hắn thấy ở Linh không chỉ là một học trò, mà là một cây cầu, nối liền những giá trị cũ đang mục ruỗng với một tương lai tươi sáng hơn. Sự "kết nối" mà hắn chiêm nghiệm không chỉ là giữa người với người, mà còn là sự kết nối giữa các thế hệ, giữa những lý tưởng đã qua và những hy vọng đang nảy mầm.

Thời gian trôi đi trong sự tĩnh lặng của quán sách. Ngoài kia, Thị Trấn An Bình bắt đầu nhộn nhịp hơn. Tiếng rao hàng xa xa vọng lại, tiếng bước chân hối hả của những người dân đang bắt đầu một ngày mới, tiếng cười nói của trẻ nhỏ. Những âm thanh ấy, vốn dĩ là sự ồn ào của thế gian, nay lại trở thành một phần của bức tranh bình yên, một nhịp điệu quen thuộc, không hề phá vỡ bầu không khí trầm lắng bên trong.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, chén trà đã nguội từ lâu, nhưng tâm trí hắn lại càng thêm sôi nổi. Hắn chìm sâu vào dòng suy nghĩ, hồi tưởng lại cuộc đối thoại với Thư Sinh An Khang chỉ mới hôm trước. An Khang, với vẻ ngoài trăn trở của một học giả trẻ tuổi, đã hỏi hắn về mục đích thực sự của giáo dục. Hắn đã không vội vã đưa ra lời đáp, mà gợi mở bằng những câu hỏi phản biện, dẫn dắt An Khang tự suy ngẫm. Hắn đã nói về trí tuệ để thấu hiểu vạn vật, về lòng nhân ái để kết nối với con người, và về khả năng sống trọn vẹn một cuộc đời ý nghĩa, thay vì chạy theo sức mạnh hay danh vọng hão huyền.

Giờ đây, khi liên hệ với hành động của Linh, những lời ấy lại càng trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Linh đã không cần đến bất kỳ phép thuật thần thông nào để giúp ông lão bị lạc. Cô bé chỉ dùng sự kiên nhẫn, lòng trắc ẩn, và trí tuệ để xâu chuỗi những mảnh thông tin rời rạc. Đó chính là "trí tuệ" mà Tạ Trần nhắc đến, không phải là sự uyên bác của kinh điển, mà là khả năng thấu hiểu và giải quyết vấn đề trong cuộc sống thường nhật. Và đó cũng chính là "lòng nhân ái", không phải là những lời hô hào suông, mà là hành động cụ thể, tận tâm vì người khác.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, như đang nhìn thấy một dòng chảy thời gian vô hình, từ quá khứ đến hiện tại và vươn tới tương lai. Hắn thấy những chấp niệm về thành tiên, về sức mạnh vô biên của tu sĩ đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho những giá trị bình dị mà bền vững hơn. Những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí hắn – lời nói của An Khang, hành động của Linh, sự tò mò của Tiểu An – dần dần kết nối lại, vẽ nên một bức tranh lớn h��n về tương lai của Nhân Gian.

"Không phải sức mạnh, không phải quyền uy, mà là sự kết nối chân thật giữa người với người," Tạ Trần thầm nhủ. Giọng nói nội tâm của hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch. "Linh, con bé đang gieo những hạt giống đầu tiên của một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên của sự bình thường, của những giá trị nhân văn được đặt lên hàng đầu."

Hắn hình dung ra cảnh Linh tỉ mỉ ghi chép vào cuốn "Cuốn Sổ Trắng". Mỗi dòng chữ không chỉ là sự sao chép, mà là sự chuyển hóa triết lý thành kinh nghiệm sống. Cuốn sổ đó, theo thời gian, sẽ không chỉ là nhật ký cá nhân của Linh, mà sẽ trở thành một "sử ký" sống động, ghi lại sự trỗi dậy của một Nhân Gian không còn ám ảnh bởi tiên đạo, nơi con người tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống phàm trần của mình. Nó sẽ là bằng chứng cho thấy một thế giới không cần thần linh, không cần pháp thuật, vẫn có thể tồn tại và phát triển rực rỡ, dựa trên nền tảng của lòng nhân ái và trí tuệ.

Hắn mở mắt, nhìn về phía Linh. Cô bé thỉnh thoảng ngừng viết, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chứa đựng sự tò mò và thấu hiểu. Có lẽ, cô bé đang hình dung ra thế giới bên ngoài, một thế giới mà cô bé đang góp phần định hình bằng chính những hành động nhỏ bé của mình. Linh không hề biết mình đang gánh vác một trọng trách lớn lao đến thế, một trọng trách mà ngay cả Tạ Trần cũng chỉ mới dần nhận ra. Cô bé chỉ đơn thuần làm những gì trái tim mách bảo, làm những gì cô bé tin là đúng đắn, dựa trên những lời khai sáng từ Tạ Trần. Đó chính là vẻ đẹp thuần khiết nhất của thế hệ mới.

Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự mãn nguyện và niềm hy vọng. Hắn đã từng hoài nghi, từng trăn trở về con đường mình đã chọn, về việc từ bỏ tiên đạo. Liệu triết lý của hắn có đủ mạnh mẽ để thay đổi định kiến sâu sắc đã ăn sâu vào lòng người? Liệu thế hệ mới có thể thực sự xây dựng một kỷ nguyên bình thường vĩnh cửu mà không lặp lại sai lầm của quá khứ? Giờ đây, nhìn Linh, nhìn Tiểu An, hắn tìm thấy câu trả lời, tìm thấy niềm tin. Hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả quán sách, không gian trở nên ấm cúng và tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Những tia nắng cuối ngày chiếu rọi qua khung cửa, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ, tựa như những đường nét của một bức tranh thủy mặc. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo chút hương hoa thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm, hòa quyện với mùi giấy cũ và trà ấm. Tiếng bước chân hối hả bên ngoài Thị Trấn An Bình cũng thưa dần, nhường chỗ cho sự yên bình của buổi hoàng hôn.

Linh khẽ khép cuốn "Cuốn Sổ Trắng" lại, đôi mắt trong trẻo ngước nhìn Tạ Trần. Trong ánh mắt cô bé, Tạ Trần đọc được sự thấu hiểu, sự trưởng thành, và cả một chút trăn trở rất đỗi nhân văn. Cô bé dường như cảm nhận được dòng suy tư sâu sắc của hắn, cảm nhận được gánh nặng vô hình mà hắn đang mang.

"Tiên sinh," Linh cất tiếng, giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng vang rõ trong không gian tĩnh mịch, "con đường mà người nói, con đường của 'Nhân Đạo', của cuộc sống bình thường này... liệu có thực sự dẫn tới sự bình yên vĩnh cửu không?" Ánh mắt cô bé toát lên một sự trong sáng, không chút toan tính, nhưng lại chất chứa một câu hỏi vĩ đại, một câu hỏi mà bao thế hệ đã từng tìm kiếm lời giải đáp trong vô vọng.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười không chỉ là sự hài lòng mà còn là niềm hy vọng cháy bỏng về một tương lai mà hắn đã chọn, một tương lai mà hắn đang từng bước kiến tạo. Hắn rời ghế, bước đến bên Linh, khẽ xoa đầu cô bé. Bàn tay hắn, tuy gầy gò, nhưng lại mang theo một hơi ấm lạ kỳ, truyền vào Linh một cảm giác bình yên và tin tưởng tuyệt đối.

"Con đường đó... không phải là để ta đi, Linh," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa buổi sớm, mang theo sự điềm tĩnh của thời gian và trí tuệ của vạn vật. "Mà là để con, và những người như con, cùng nhau bước tiếp. Mỗi trang sách con ghi lại trong cuốn sổ này, mỗi hành động nhân ái con làm, mỗi lời nói chân thật con trao đi... tất cả chính là những bước chân đầu tiên trên con đường ấy."

Linh gật đầu, ôm chặt cuốn "Cuốn Sổ Trắng" vào lòng. Cô bé cảm nhận được sức nặng của cuốn sổ, không phải là sức nặng vật lý, mà là sức nặng của tri thức, của những triết lý, của những câu chuyện mà cô bé đang ghi chép. Trong khoảnh khắc ấy, cô bé hiểu rằng mình không chỉ là một người học trò, mà còn là một phần của một điều gì đó lớn lao hơn rất nhiều. Cô bé là người kế thừa, người gìn giữ, và người lan tỏa.

Tạ Trần quay người, ánh mắt xa xăm nhìn ra thế giới đang dần chìm vào bóng tối. Hắn thấy một Thị Trấn An Bình yên bình, nơi con người sống cuộc đời bình dị, không tranh giành tiên duyên, không màng danh lợi. Hắn thấy những hạt giống của 'Nhân Đạo' đang bén rễ sâu sắc trong lòng người. Hắn biết, "Cuốn Sổ Trắng" của Linh sẽ không chỉ là nhật ký cá nhân, mà sẽ trở thành một "sử ký" quan trọng, ghi lại những câu chuyện, triết lý và sự chuyển mình của Nhân Gian, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ sau.

Linh sẽ không chỉ là một người ghi chép mà còn trở thành một nhân vật chủ chốt, một "cầu nối" thực sự, trong việc lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Sự tương tác và chiêm nghiệm của Tạ Trần về Linh gieo mầm cho một tương lai nơi các giá trị nhân văn được đặt lên hàng đầu, dần dần hình thành nên "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" như mong muốn của anh. Hắn biết, hành trình còn dài, nhưng hắn không còn đơn độc nữa. Thế hệ mới đang trỗi dậy, mang theo ngọn lửa của nhân tính, soi sáng con đường phía trước. Và Tạ Trần, người thư sinh đã từ bỏ con đường thành tiên, giờ đây lại thấy một ánh sáng rực rỡ hơn bất kỳ hào quang tiên đạo nào, trong chính những điều bình thường nhất của cuộc đời.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free