Nhân gian bất tu tiên - Chương 1350: Chiêm Nghiệm Về Linh: Sức Mạnh Từ Lòng Người
Trần Đại Phúc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy bối rối và có chút ngạc nhiên. Ông chưa từng nghe ai nói về vấn đề này theo cách như vậy. Từ trước đến nay, mọi người xung quanh, kể cả ông, đều chỉ tập trung vào việc làm sao để chia phần cho công bằng nhất.
Linh tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Hãy hỏi họ, Trần lão gia, liệu họ có thật sự 'tự do' khi lòng vẫn chất chứa oán hận, khi mỗi ngày thức dậy đều phải đối mặt với sự lạnh nhạt, thậm chí là căm ghét từ chính anh em ruột thịt của mình? Hay 'tự do' là khi họ chọn buông bỏ chấp niệm, chọn tình thân, để tâm hồn được thanh thản, để gia đình được sum vầy?"
Cô bé đặt mạnh mẽ khái niệm "tự do" vào bối cảnh cụ thể này, không phải là sự tự do làm điều mình muốn mà không ai cấm cản, mà là sự tự do khỏi gông cùm của lòng tham và oán hận. "Sự tự do của con phải đi kèm với sự tôn trọng tự do của người khác. Khi con sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng, con mới thực sự là người tự do. Trách nhiệm ở đây, không chỉ là trách nhiệm với cha mẹ, mà còn là trách nhiệm với chính tình nghĩa huynh đệ đã được vun đắp từ thuở ấu thơ."
Trần Đại Phúc lắng nghe từng lời, từng câu của Linh. Gương mặt khắc khổ của ông dần dần giãn ra, đôi mắt trĩu nặng từ từ bừng lên một tia sáng mới. Ông cảm thấy như có một luồng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của mình. Bấy lâu nay, ông cứ mãi mắc kẹt trong mớ bòng bong của tài sản, của sự công bằng vật chất, mà quên đi cái giá trị vô hình, nhưng lại quý giá gấp bội: tình người.
"...Lời này của tiểu cô nương... đã đánh thức lão hủ." Trần Đại Phúc thì thầm, giọng nói đầy sự hối lỗi và vỡ lẽ. Ông cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi đôi vai mình. "Đúng vậy, ta đã quá chấp vào tài sản mà quên đi giá trị của tình nghĩa. Ta cứ nghĩ phải chia cho chúng thật công bằng về mặt vật chất, mà quên mất rằng cái công bằng thực sự lại nằm ở tấm lòng, ở sự bao dung và tình yêu thương."
Ông lão đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Linh, một cử chỉ đầy tôn kính và biết ơn. "Đa tạ tiểu cô nương đã chỉ điểm. Lão hủ đã hiểu rồi. Ta sẽ về nói chuyện với các con, không phải về mảnh ruộng, mà về tình nghĩa huynh đệ, về trách nhiệm của mỗi người đối với gia đình. Ta sẽ nói với chúng rằng, tự do thực sự không phải là chiếm đoạt, mà là cho đi và tha thứ."
Tạ Trần, từ góc bàn đọc sách, khẽ mỉm cười. Nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng tất cả sự hài lòng và tin tưởng vào Linh. Anh biết rằng, hạt mầm triết lý mà anh đã gieo đang nảy nở trong tâm hồn cô bé, và cô bé đang tự mình tìm ra con đường để hiện thực hóa "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" – không phải bằng quyền năng định đoạt của một tiên nhân, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu sâu sắc của một phàm nhân.
Trần Đại Phúc lại cúi chào Tạ Trần một lần nữa, rồi quay gót rời khỏi quán sách, bước chân ông giờ đây nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đến. Dù vấn đề chưa được giải quyết hoàn toàn, nhưng ông đã tìm thấy một hướng đi, một tia hy vọng mới. Trong tâm trí ông, hình ảnh những đứa con sum vầy, vui vẻ, không còn tranh chấp, đã dần hiện hữu rõ nét.
Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Trần Đại Phúc cho đến khi ông khuất dạng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô bé. Đây không phải là chiến thắng của quyền năng hay phép thuật, mà là chiến thắng của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái. Cô bé cảm thấy rằng, mỗi hành động nhỏ bé, mỗi lời nói chân thành đều có thể tạo nên sự thay đổi lớn lao, giống như những viên gạch vững chắc xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn. Mùi giấy cũ và hương trầm vẫn vương vấn, như thể đang thì thầm về sự luân hồi của vạn vật, về những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bắt đầu từ chính những giá trị nhân văn giản dị nhất. Linh biết, đây chỉ là khởi đầu cho rất nhiều câu chuyện khác, nơi cô bé sẽ dùng "ánh mắt thấu tâm" và những bài học từ Tạ Trần để gieo những hạt mầm của "chân nghĩa tự do" và "trách nhiệm" vào lòng người, từng bước một, xây dựng nên nền móng cho một kỷ nguyên mới của nhân gian.
***
Buổi sáng muộn, ánh nắng vàng nhạt đổ xuống qua khung cửa sổ gỗ của quán sách, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch cũ kỹ. Mùi giấy mốc, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, yên bình đặc trưng. Tạ Trần ngồi sau quầy tính tiền, thân hình gầy gò của anh như hòa mình vào cái tĩnh lặng của nơi này. Làn da trắng nhợt của anh hiếm khi tiếp xúc với nắng gió, đôi mắt sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, nay lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi con phố nhỏ của Thị Trấn An Bình đang cựa mình thức giấc. Một nụ cười rất khẽ, gần như vô hình, thoáng hiện trên đôi môi mỏng của anh, khi anh dõi theo bóng dáng một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đang ung dung bước đi giữa dòng người.
Đó là Linh. Cô bé rời quán sách chưa lâu sau câu chuyện với Trần Đại Phúc, mang theo một vẻ trầm tĩnh nhưng không kém phần rạng rỡ. Tạ Trần không biết cô bé sẽ đi đâu, làm gì, nhưng anh biết, mỗi bước chân của Linh giờ đây đều mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, một mục đích rõ ràng hơn. Anh lật nhẹ một trang sách cổ đã ngả màu thời gian, nhưng tâm trí lại không đặt vào những dòng chữ viết tay đầy phượng máy kia, mà chìm đắm trong dòng suy tư miên man. "Cô bé đó...", anh thầm nghĩ, "không cần tu vi, không cần thần thông, thậm chí không cần quyền lực hay danh vọng, lại có thể khiến một người đàn ông khắc khổ như Trần Đại Phúc tìm thấy ánh sáng trong mớ bòng bong của tham lam và oán hận. Cái gọi là 'quyền năng' thực sự, có lẽ không nằm ở khả năng điều khiển gió lửa, mà nằm ở sức mạnh lay động lòng người, ở khả năng khai mở trí tuệ và khơi dậy lòng trắc ẩn."
Tạ Trần nhớ lại những gì anh đã từng chứng kiến, những cuộc tranh giành quyền lực, những trận chiến long trời lở đất của các tu sĩ vì một chút linh khí, vì một tia hy vọng thành tiên. Họ dùng phép thuật, thần thông để ép buộc, để trấn áp, để thay đổi thế giới theo ý mình. Nhưng những thay đổi ấy, thường chỉ là bề nổi, là cưỡng ép. Cội rễ của vấn đề, những chấp niệm sâu thẳm trong lòng người, thì vẫn còn đó, chờ ngày bùng phát trở lại. Còn Linh, cô bé chỉ dùng lời nói, dùng sự thấu hiểu, dùng một thứ triết lý giản đơn nhưng đúng đắn, để gỡ bỏ những nút thắt trong tâm hồn. Đó là một sự khác biệt to lớn, một sự khác biệt mà Thiên Đạo suy tàn có lẽ đã bỏ qua, hoặc cố tình che giấu.
Từ góc thư phòng, Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt sáng lanh lợi, đang cặm cụi sắp xếp lại giá sách. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, động tác thoăn thoắt, cẩn thận như đang nâng niu từng di vật quý giá. "Tiên sinh, cuốn sách này nên đặt ở đâu ạ?" Tiểu An ngẩng đầu lên, tay cầm một cuốn kinh Phật đã sờn cũ, trên bìa không hề có chữ viết. "Con tìm mãi mà không thấy nó thuộc loại nào." Giọng cậu bé trong trẻo, pha chút tò mò.
Tạ Trần quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu An. "Cứ đặt ở đó đi, Tiểu An. Mọi thứ đều có chỗ của nó." Anh khẽ chỉ vào một góc trống trên giá sách, nơi ánh sáng buổi sớm vừa vặn chiếu tới. "Có những cuốn sách, giống như một vài người trong nhân gian, không cần phải phân loại, không cần phải gò ép vào một khuôn khổ nào. Giá trị của chúng không nằm ở cái danh, mà ở cái chất, ở những gì chúng có thể mang lại cho người đọc, cho thế giới."
Tiểu An gật đầu, dù có lẽ cậu bé chưa hiểu hết thâm ý trong lời nói của Tạ Trần, nhưng sự tin tưởng và ngưỡng mộ đối với vị tiên sinh của mình đã ăn sâu vào tiềm thức. Cậu bé nhẹ nhàng đặt cuốn sách vào vị trí được chỉ định, nhìn nó nằm yên vị giữa những cuốn sách khác, như tìm thấy được một bến đỗ bình an. Tạ Trần lại quay ra cửa sổ, ánh mắt dõi theo hướng Linh vừa đi. Anh tự hỏi, liệu thế giới này có thể thực sự thay đổi, không phải bằng những cuộc cách mạng ồn ào hay những phép thuật phi thường, mà bằng những hạt mầm triết lý được gieo vào lòng người, bằng những hành động nhỏ bé nhưng chân thành, như cách Linh đã làm? Anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định, rằng "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" có thể không phải là một ảo ảnh xa vời.
***
Trên con phố chính của Thị Trấn An Bình, buổi sáng muộn đang dần chuyển mình thành buổi trưa. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, với mái ngói đỏ tươi, san sát nhau tạo thành những con hẻm nhỏ uốn lượn. Các quán trọ và cửa hàng bày biện đủ loại hàng hóa, từ những món đồ gốm sứ thô mộc đến những tấm lụa mềm mại, sặc sỡ. Tiếng nói chuyện rộn ràng của những người buôn bán, tiếng rao hàng vang vọng của người bán rong, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường đá, và tiếng bước chân vội vã của người qua lại hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đời thường của cuộc sống. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm, và đôi khi là mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả cùng tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ.
Linh bước đi giữa dòng người, ánh mắt cô bé trầm tĩnh nhưng không kém phần rạng rỡ, như một mặt hồ phẳng lặng phản chiếu ánh dương. Cô bé mặc một bộ quần áo đơn giản, gọn gàng, toát lên sự năng động của tuổi trẻ. Mỗi bước đi của cô bé đều dường như nhẹ nhàng hơn, tự tin hơn sau buổi nói chuyện sáng nay với Tạ Trần và Trần Đại Phúc. Cô bé đã thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của "trách nhiệm" và "tự do chân chính", và giờ đây, mỗi tương tác với thế giới xung quanh đều là một cơ hội để áp dụng những điều đã học.
Bỗng nhiên, ở một góc chợ, một tiếng "rầm" nhỏ vang lên, kèm theo tiếng la oai oái của một phụ nữ lớn tuổi. Linh nhanh chóng nhìn về phía âm thanh. Một bà lão lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, đang lúng túng ngồi bệt xuống đất. Giỏ rau của bà đã bị đổ tung tóe, những củ cải trắng, bó rau xanh, và vài quả cà chua lăn lóc khắp nền đất. Đó là Tiểu Lão Bà, hàng xóm của Tạ Trần, người vẫn thường ghé qua quán sách để buôn chuyện.
"Ôi chao! Lại hậu đậu rồi!" Tiểu Lão Bà lẩm bẩm, cố gắng vịn vào bức tường gần đó để đứng dậy. Nhưng chân tay bà đã yếu, chỉ càng thêm loạng choạng.
Không chút do dự, Linh lập tức chạy đến. "Bà ơi, để cháu giúp ạ. Bà cẩn thận kẻo ngã." Giọng nói cô bé trong trẻo, ấm áp. Linh quỳ xuống, nhanh nhẹn nhặt từng mớ rau, từng củ quả cho vào giỏ.
Tiểu Lão Bà ngạc nhiên nhìn Linh, rồi đôi mắt già nua của bà chợt ánh lên vẻ cảm kích. "Ôi, Linh nhi, cháu thật tốt bụng! Cảm ơn cháu nhiều. Bà già rồi, mắt mờ chân chậm, cứ hay làm đổ vỡ thế này. Mấy thằng nhóc kia, thấy bà ngã mà cứ cười đùa chạy qua, chẳng đứa nào thèm ngó tới." Bà lão lườm nguýt mấy đứa trẻ đang chơi đá cầu cách đó không xa.
Linh khẽ cười. "Không sao đâu ạ, bà. Ai rồi cũng có lúc cần giúp đỡ mà. Cháu nhặt xong rồi đây, bà cẩn thận nhé." Cô bé đưa cái giỏ đã đầy rau củ cho Tiểu Lão Bà, rồi đỡ bà đứng dậy một cách nhẹ nhàng.
"Thằng nhóc Tạ Trần này, lại thức khuya đọc sách nữa hả? Coi chừng hỏng mắt đó!" Tiểu Lão Bà, dù đang nói chuyện với Linh, lại quay đầu về phía quán sách của Tạ Trần, thói quen khó bỏ của bà. Linh bật cười khúc khích, rồi lại tiếp tục bước đi.
Chưa đi được bao xa, Linh lại thấy một cảnh tượng khác. Ở gần một gánh hàng rong nhỏ bán kẹo mạch nha, có một cậu bé nhỏ xíu, mắt sáng, lanh lợi, đang lén lút thò tay vào hũ kẹo, sau đó lại vờ như không có gì, rồi cười khúc khích chạy đi. Đó là Tiểu Hoạt Bát, đứa trẻ nghịch ngợm nhất cái thị trấn này. Bà chủ hàng rong, một phụ nữ trung niên hiền lành, chỉ thở dài, không nỡ mắng mỏ.
Linh chậm rãi tiến đến, không quát mắng, cũng không tỏ vẻ khó chịu. Cô bé gọi khẽ: "Tiểu Hoạt Bát."
Cậu bé giật mình quay lại, đôi mắt to tròn nhìn Linh đầy vẻ ngạc nhiên và tò mò. Bình thường, mấy người lớn sẽ la mắng cậu, nhưng Linh thì không.
"Cháu làm vậy, bà bán hàng sẽ buồn đó." Linh nói, giọng điềm tĩnh nhưng đủ sức khiến Tiểu Hoạt Bát phải chú ý. "Chơi vui thì ai cũng thích, nhưng đừng làm phiền người khác nhé. Nếu cháu thích kẹo, có thể hỏi bà ấy một viên, hoặc đợi đến khi có tiền thì mua. Làm như vậy, cháu sẽ cảm thấy vui hơn nhiều, và bà bán hàng cũng sẽ không buồn đâu."
Tiểu Hoạt Bát cúi đầu, đôi bàn tay nhỏ bé vặn vẹo vào nhau. Cậu bé không nói gì, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ nghịch ngợm, mà thay vào đó là một chút xấu hổ. Cậu bé nhìn bà chủ hàng rong, rồi lại nhìn Linh. Có lẽ, những lời nói của Linh, không mang tính phán xét hay trừng phạt, mà chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu và gợi mở, đã chạm đến một điều gì đó trong tâm hồn trẻ thơ của cậu. Sau một lúc im lặng, Tiểu Hoạt Bát khẽ gật đầu, rồi lùi lại, không còn ý định phá phách nữa.
Linh khẽ mỉm cười. Cô bé không yêu cầu Tiểu Hoạt Bát phải xin lỗi hay đền bù, mà chỉ gieo vào lòng cậu bé một hạt mầm về "trách nhiệm" và "tôn trọng người khác". Đó là cách mà những bài học của Tạ Trần đang được Linh vận dụng vào cuộc sống hàng ngày, từng chút một, từng hành động nhỏ bé. Từ xa, Tạ Trần, thông qua khung cửa sổ quán sách, dường như cảm nhận được những gì đang diễn ra. Anh không nhìn thấy rõ từng cử chỉ, từng lời nói, nhưng anh cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự bình yên mà Linh mang lại. Anh biết rằng, những hạt mầm "Nhân Đạo" đang được gieo rắc, không phải bằng những bài giảng cao siêu, mà bằng chính những hành động giản dị nhất giữa lòng nhân gian.
***
Đầu giờ chiều, ánh nắng đã dịu đi một chút, không còn gay gắt như giữa trưa, mà trở nên vàng óng, ấm áp, rải đều trên con phố nhỏ. Tiếng ồn ào buổi sáng đã lắng xuống, nh��ờng chỗ cho những âm thanh nhỏ nhẹ hơn: tiếng trò chuyện rì rầm từ các quán trà, tiếng kẽo kẹt của xe đẩy hàng, và tiếng gió nhẹ lướt qua những mái hiên. Mùi hương của hoa dại từ những vườn nhà gần đó, quyện cùng mùi đất và mùi gỗ cũ, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ.
Trần Đại Phúc, với vẻ mặt rạng rỡ, bước vào quán sách của Tạ Trần. Gương mặt khắc khổ ngày nào giờ đây đã giãn ra, ánh mắt đầy vẻ biết ơn và nhẹ nhõm. Ông mặc bộ đồ vải thô, có phần đã sờn cũ, nhưng dáng đi lại đầy năng lượng, khác hẳn với vẻ uể oải, nặng nề của buổi sáng. Ông nhìn quanh, tìm kiếm Tạ Trần và Linh, như một người vừa tìm thấy kho báu muốn chia sẻ niềm vui.
"Tiên sinh! Linh nhi!" Trần Đại Phúc reo lên, giọng nói còn mang chút nghẹn ngào vì xúc động. Ông đi thẳng đến quầy, nơi Tạ Trần đang ngồi. Linh, vừa mới trở về sau những cuộc "phiêu lưu" nhỏ trên phố, đang sắp xếp lại vài cuốn sách trên kệ gần đó. Cô bé quay lại, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi.
"Trần lão gia, có chuyện gì mà ông vui đến vậy?" Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm thấy, như đã đoán trước được điều muốn đến.
Trần Đại Phúc không kìm được sự hưng phấn, vội vã kể lại câu chuyện hòa giải của hai người con trai mình. "Thật không ngờ, tiên sinh, Linh nhi! Lời khuyên của Linh nhi đã cứu vãn gia đình tôi rồi! Tôi đã về nhà, không hề nhắc đến chuyện ruộng đất nữa, mà chỉ nói với chúng về những lời của Linh nhi. Tôi kể cho chúng nghe về 'tự do chân chính', về cái giá của lòng tham, về gông cùm của oán hận, và về giá trị vô biên của tình thân."
Ông lão ngừng một lát, hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngân ngấn nước. "Ban đầu, chúng nó còn nghi hoặc, còn nhìn tôi với ánh mắt dò xét. Nhưng rồi, khi tôi nói về những kỷ niệm thuở ấu thơ của chúng, về những lần chúng nó cùng nhau vượt qua khó khăn, về những lúc tôi và mẹ chúng đã hy sinh tất cả vì chúng, và đặc biệt là về cái giá của sự bất hòa trong một gia đình, ánh mắt chúng nó dần thay đổi. Chúng nó bắt đầu lắng nghe, thực sự lắng nghe. Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra..."
Trần Đại Phúc đưa tay quệt ngang khóe mắt, giọng nói tràn đầy niềm vui. "Hai đứa con tôi đã chịu ngồi lại nói chuyện với nhau, tiên sinh ạ! Không phải là cãi vã, không phải là đổ lỗi, mà là nói chuyện, tâm sự. Chúng nó nhận ra tình thân mới là thứ quý giá nhất, không phải mảnh ruộng kia! Thằng cả đã nhường thằng út một phần, còn thằng út thì nhất quyết không nhận, nói rằng tình nghĩa anh em không thể đong đếm bằng đất đai. Chúng nó còn ôm nhau khóc, tiên sinh ạ! Bao nhiêu năm oán giận, chỉ trong một buổi chiều, đã tan biến như sương khói."
Linh lắng nghe câu chuyện, lòng cô bé dâng lên một niềm hạnh phúc giản dị. Cô bé không cảm thấy tự hào, mà chỉ cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, như thể mình vừa hoàn thành một việc nên làm. Ánh mắt Tạ Trần đầy vẻ thấu hiểu và hài lòng. Anh nhìn Linh, rồi lại nhìn Trần Đại Phúc, rồi khẽ gật đầu.
"Chỉ cần lòng người hướng thiện, mọi vấn đề đều có thể giải quyết, phải không?" Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Câu nói của anh không phải là một lời hỏi, mà là m���t lời khẳng định, một triết lý đã được chứng minh qua hành động của Linh. "Cái gọi là 'chấp niệm', thường chỉ là một sợi dây vô hình trói buộc con người vào những thứ phù phiếm. Khi ta buông bỏ được sợi dây ấy, ta sẽ thấy được sự 'tự do' thật sự."
Trần Đại Phúc gật đầu lia lịa. "Đúng vậy, tiên sinh! Đúng y như lời Linh nhi đã nói. Tôi cứ nghĩ phải tranh giành, phải chia chác cho công bằng. Nhưng cái công bằng thực sự lại nằm ở tấm lòng. Con người ta, khi còn sống, nếu không giữ được tình thân, đến lúc nhắm mắt xuôi tay, có núi vàng núi bạc cũng có ích gì đâu?" Ông lão lại cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần và Linh. "Lão hủ thật sự mang ơn hai vị rất nhiều. Nếu không có những lời khai sáng này, gia đình tôi có lẽ đã tan nát rồi."
Linh khẽ lắc đầu. "Trần lão gia, không cần cảm ơn cháu đâu ạ. Cháu chỉ nói những điều cháu đã học được. Quan trọng là ông và các con ông đã chịu lắng nghe và thay đổi. Đó mới là điều đáng quý nhất."
Tạ Trần chỉ mỉm cười. Anh biết, Linh đang dần trở thành hiện thân cho triết lý mà anh đã ấp ủ bấy lâu. Không cần phô trương, không cần quyền năng, chỉ cần một trái tim thấu hiểu và lòng nhân ái, là đủ để thay đổi thế giới, từng chút một, từ những mâu thuẫn nhỏ bé nhất trong đời thường. Trần Đại Phúc, với một tâm trạng phấn chấn chưa từng có, lại một lần nữa cúi chào, rồi rời quán sách, bước chân ông nay đã vững chãi và tràn đầy niềm tin.
***
Khi Trần Đại Phúc rời đi, Linh cũng nhanh chóng đi ra phía sau quán để giúp Thư Đồng Tiểu An một việc khác. Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn Tạ Trần ngồi một mình nơi quầy tính tiền. Ánh nắng chiều muộn đã dịu dần, nhuộm vàng cả không gian, khiến những trang sách cổ trên kệ như tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp. Tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, khẽ lay động những dải lụa trang trí, tạo nên những âm thanh xào xạc rất khẽ, như lời thì thầm của thời gian. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm vẫn vương vấn, giờ đây lại mang một sắc thái hoài niệm, sâu lắng hơn.
Tạ Trần buông cuốn sách đang đọc dở xuống mặt bàn. Anh không vội vàng lật trang tiếp theo, mà để ánh mắt mình nhìn xa xăm ra bên ngoài, nơi con phố đã dần vắng người hơn. Tâm trí anh chìm sâu vào những gì vừa chứng kiến, về Linh và về tương lai của nhân gian. Một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy suy tư lan tỏa trong lòng.
"Không cần tu vi, không cần thần thông... chỉ cần một trái tim thấu hiểu và lòng nhân ái." Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. "Linh đã chứng minh điều đó. Cô bé, một phàm nhân nhỏ bé, lại có thể làm được điều mà biết bao nhiêu tiên nhân hùng mạnh đã thất bại: hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người, gieo mầm hy vọng và tình thương vào những mảnh đất khô cằn của oán hận."
Anh nhớ lại những năm tháng từng sống trong tiên môn, chứng kiến những bậc đại năng tranh giành cơ duyên, những pháp thuật kinh thiên động địa. Họ tin rằng sức mạnh tối thượng, phép thuật vô song mới là chìa khóa để "vá trời", để cứu vãn Thiên Đạo. Nhưng họ đã lãng quên, hoặc cố tình phớt lờ, rằng cái gốc rễ c���a mọi sự suy tàn không nằm ở linh khí cạn kiệt, mà ở sự "mất người" trong chính tâm hồn họ, ở sự chai sạn của cảm xúc, ở sự lạnh nhạt của tình thân. Khi con người chỉ còn biết chạy theo quyền năng và sự bất tử, họ đã đánh mất đi bản chất nhân loại của mình.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi của một thời đại đang dần khép lại, và cả niềm hy vọng cho một khởi đầu mới. "Ảnh hưởng của cô bé, của những hành động nhỏ bé nhưng chân thành, còn mạnh mẽ hơn vạn pháp thuật." Anh chiêm nghiệm. "Đó mới chính là nền tảng của một kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Một kỷ nguyên không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo, không cần đến sự định đoạt của các tiên môn. Một kỷ nguyên mà con người tự mình xây dựng, bằng chính trí tuệ, lòng nhân ái và trách nhiệm của mình."
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng cuối ngày trên gương mặt. Trong tâm trí anh, hình ảnh Linh đang mỉm cười giúp đỡ Tiểu Lão Bà, đang nhẹ nhàng khuyên bảo Tiểu Hoạt Bát, và đang lắng nghe câu chuyện của Trần Đại Phúc, hiện lên rõ nét. Những hành động ấy, dường như nhỏ bé và không đáng kể trong mắt những người tu tiên, lại là những viên gạch vững chắc đang dần xây nên một thế giới mới.
"Sức mạnh không phải là để chinh phục, mà là để kết nối. Không phải để thống trị, mà là để sẻ chia." Anh tự lặp lại câu nói này trong đầu, như một chân lý anh đã tìm kiếm bấy lâu. "Cái gọi là 'vô vi chi đạo' của ta, có lẽ không phải là buông bỏ hoàn toàn, mà là buông bỏ những chấp niệm sai lầm, để rồi dùng sự 'hữu vi' của lòng người, của trí tuệ, để xây dựng lại. Linh chính là hiện thân cho sự 'hữu vi' ấy, một sự hữu vi không mang theo tham vọng, mà chỉ mang theo sự chân thành."
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn giờ đây tràn đầy sự bình yên và một niềm hy vọng sâu sắc. Anh biết rằng, hành trình của Linh, và của những người như cô bé, sẽ còn rất dài. Sẽ có nhiều thử thách, nhiều mâu thuẫn cần được giải quyết. Nhưng anh tin tưởng, sâu sắc tin tưởng, rằng những hạt mầm "Nhân Đạo" đã được gieo sẽ nảy nở, sẽ vươn mình mạnh mẽ. Kỷ nguyên của Nhân Đạo, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang bắt đầu từ những điều giản dị nhất, từ những trái tim biết yêu thương và thấu hiểu, từ chính nơi đây, trong Thị Trấn An Bình nhỏ bé này. Và anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, sẽ tiếp tục là người quan sát, là người gieo mầm triết lý, tin tưởng vào sự luân hồi của vạn vật, tin tưởng vào những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bắt đầu từ chính những giá trị nhân văn giản dị nhất, để một ngày nào đó, tất cả đều có thể sống một đời bình thường, an yên.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.