Nhân gian bất tu tiên - Chương 1351: Linh và Công Việc Cộng Đồng: Sức Mạnh Từ Lòng Nhiệt Huyết
Tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, khẽ lay động những dải lụa trang trí, tạo nên những âm thanh xào xạc rất khẽ, như lời thì thầm của thời gian. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm vẫn vương vấn, giờ đây lại mang một sắc thái hoài niệm, sâu lắng hơn. Tạ Trần buông cuốn sách đang đọc dở xuống mặt bàn. Anh không vội vàng lật trang tiếp theo, mà để ánh mắt mình nhìn xa xăm ra bên ngoài, nơi con phố đã dần vắng người hơn. Tâm trí anh chìm sâu vào những gì vừa chứng kiến, về Linh và về tương lai của nhân gian. Một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy suy tư lan tỏa trong lòng. "Không cần tu vi, không cần thần thông... chỉ cần một trái tim thấu hiểu và lòng nhân ái." Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. "Linh đã chứng minh điều đó. Cô bé, một phàm nhân nhỏ bé, lại có thể làm được điều mà biết bao nhiêu tiên nhân hùng mạnh đã thất bại: hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người, gieo mầm hy vọng và tình thương vào những mảnh đất khô cằn của oán hận." Anh nhớ lại những năm tháng từng sống trong tiên môn, chứng kiến những bậc đại năng tranh giành cơ duyên, những pháp thuật kinh thiên động địa. Họ tin rằng sức mạnh tối thượng, phép thuật vô song mới là chìa khóa để "vá trời", để cứu vãn Thiên Đạo. Nhưng họ đã lãng quên, hoặc cố tình phớt lờ, rằng cái gốc rễ của mọi sự suy tàn không nằm ở linh khí cạn kiệt, mà ở sự "mất người" trong chính tâm hồn họ, ở sự chai sạn của cảm xúc, ở sự lạnh nhạt của tình thân. Khi con người chỉ còn biết chạy theo quyền năng và sự bất tử, họ đã đánh mất đi bản chất nhân loại của mình. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi của một thời đại đang dần khép lại, và cả niềm hy vọng cho một khởi đầu mới. "Ảnh hưởng của cô bé, của những hành động nhỏ bé nhưng chân thành, còn mạnh mẽ hơn vạn pháp thuật." Anh chiêm nghiệm. "Đó mới chính là nền tảng của một kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Một kỷ nguyên không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo, không cần đến sự định đoạt của các tiên môn. Một kỷ nguyên mà con người tự mình xây dựng, bằng chính trí tuệ, lòng nhân ái và trách nhiệm của mình." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng cuối ngày trên gương mặt. Trong tâm trí anh, hình ảnh Linh đang mỉm cười giúp đỡ Tiểu Lão Bà, đang nhẹ nhàng khuyên bảo Tiểu Hoạt Bát, và đang lắng nghe câu chuyện của Trần Đại Phúc, hiện lên rõ nét. Những hành động ấy, dường như nhỏ bé và không đáng kể trong mắt những người tu tiên, lại là những viên gạch vững chắc đang dần xây nên một thế giới mới. "Sức mạnh không phải là để chinh phục, mà là để kết nối. Không phải để thống trị, mà là để sẻ chia." Anh tự lặp lại câu nói này trong đầu, như một chân lý anh đã tìm kiếm bấy lâu. "Cái gọi là 'vô vi chi đạo' của ta, có lẽ không phải là buông bỏ hoàn toàn, mà là buông bỏ những chấp niệm sai lầm, để rồi dùng sự 'hữu vi' của lòng người, của trí tuệ, để xây dựng lại. Linh chính là hiện thân cho sự 'hữu vi' ấy, một sự hữu vi không mang theo tham vọng, mà chỉ mang theo sự chân thành." Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn giờ đây tràn đầy sự bình yên và một niềm hy vọng sâu sắc. Anh biết rằng, hành trình của Linh, và của những người như cô bé, sẽ còn rất dài. Sẽ có nhiều thử thách, nhiều mâu thuẫn cần được giải quyết. Nhưng anh tin tưởng, sâu sắc tin tưởng, rằng những hạt mầm "Nhân Đạo" đã được gieo sẽ nảy nở, sẽ vươn mình mạnh mẽ. Kỷ nguyên của Nhân Đạo, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang bắt đầu từ những điều giản dị nhất, từ những trái tim biết yêu thương và thấu hiểu, từ chính nơi đây, trong Thị Trấn An Bình nhỏ bé này. Và anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, sẽ tiếp tục là người quan sát, là người gieo mầm triết lý, tin tưởng vào sự luân hồi của vạn vật, tin tưởng vào những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bắt đầu từ chính những giá trị nhân văn giản dị nhất, để một ngày nào đó, tất cả đều có thể sống một đời bình thường, an yên.
***
Sáng sớm, ánh nắng dịu nhẹ ban mai đã vươn mình qua những mái nhà lợp ngói âm dương, xuyên qua kẽ lá xanh rì của cây cổ thụ trước quán sách, rải những hạt bụi vàng lấp lánh trong không khí. Hương trà thanh khiết vừa được pha lan tỏa khắp không gian nhỏ ấm cúng, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng đầy sức sống. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách quen thuộc, dáng người gầy gò, thanh tú của anh tựa như một bức tranh thủy mặc trầm mặc giữa dòng đời hối hả. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thư sinh, thoát tục. Anh cầm trên tay một cuốn sách cổ, bìa đã ngả màu thời gian, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lại thường xuyên lướt qua những dòng chữ để hướng ra bên ngoài.
Qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, anh nhìn thấy Linh và Thư Đồng Tiểu An đang tỉ mẩn lau dọn những kệ sách cũ kỹ bên ngoài hiên. Linh, với đôi mắt sáng ánh lên vẻ thông minh và nhiệt huyết tuổi trẻ, cử chỉ nhanh nhẹn, hoạt bát, toát lên vẻ tràn đầy năng lượng, khéo léo lau từng góc khuất. Tiểu An, vẫn gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ hiếu học, chăm chú làm theo từng động tác của Linh, thỉnh thoảng lại ngước nhìn "tỷ tỷ" mình với vẻ ngưỡng mộ. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười kín đáo, ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. Anh chiêm nghiệm về sự thay đổi rõ rệt trong thần thái và hành động của Linh sau sự việc với Trần Đại Phúc, một sự trưởng thành về nhận thức và trách nhiệm. Hạt mầm triết lý về 'chân nghĩa tự do' mà anh đã gieo dường như đã nảy nở trong tâm hồn cô bé, không chỉ là lý thuyết suông mà đã biến thành hành động cụ thể, có ích cho đời.
"Hạt mầm đã nảy nở, tự do chân chính không chỉ là không bị ràng buộc, mà là tự nguyện gánh vác trách nhiệm," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối chảy qua đá cuội. Anh đã từng nghĩ, sự "vô vi" chính là không làm gì cả, để vạn vật tự nhiên. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, sự "vô vi" chân chính là buông bỏ những chấp niệm sai lầm, để rồi dùng sự "hữu vi" của lòng người, của trí tuệ, để kiến tạo, để sẻ chia. Linh, bằng những hành động giản dị nhưng chân thành của mình, đang dần hiện thực hóa điều đó. Cô bé không có tu vi, không có pháp thuật, nhưng lại có một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ trái tim, từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái, thứ sức mạnh có thể kết nối con người, hàn gắn những rạn nứt mà tiên đạo đã bỏ quên.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn, dáng vẻ khắc khổ, bàn tay chai sạn, lấp ló ngoài cửa. Tôn Đại Thúc, với chiếc nón rơm cũ kỹ đội trên đầu, gương mặt sạm nắng và đầy những nếp nhăn thời gian, bước vào quán. Bước chân ông chậm rãi, nặng nề, trên gương mặt hằn rõ vẻ lo lắng, ưu phiền. Ông không phải là khách quen thường xuyên của quán sách, nhưng cũng thỉnh thoảng ghé qua hỏi han, trò chuyện với Tạ Trần. Mùi đất và mồ hôi thoang thoảng theo ông vào trong, hòa lẫn với hương trà, tạo nên một sự tương phản lạ lùng.
"Tiên sinh Tạ Trần, Linh cô nương," Tôn Đại Thúc cất tiếng, giọng ông khàn khàn, mang theo chút sự ngập ngừng và bối rối. Ông cố gắng gượng cười nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ bất an. "Ta có chuyện này... Lễ hội mùa thu sắp đến rồi, mà công việc chuẩn bị cho quảng trường thì còn ngổn ngang quá. Người lớn trong làng thì ai cũng bận bịu với mùa màng, công việc của gia đình, không thể lo chu toàn được. Mà lũ trẻ thì... thì chỉ biết nghịch phá, chạy nhảy khắp nơi, chẳng ai chịu nghe lời để giúp đỡ. Ta... ta thật sự không biết phải làm sao nữa." Ông thở dài, tay xoa xoa vầng trán đã in hằn những lo toan.
Linh, đang lau dọn kệ sách, nghe thấy vậy liền đặt chiếc chổi xuống. Đôi mắt lanh lợi của cô bé ngay lập tức chuyển từ sự tập trung vào công việc sang vẻ tò mò và sẵn lòng giúp đỡ. Cô bé bước lại gần Tôn Đại Thúc, ánh mắt đầy sự quan tâm chân thành. "Tôn Đại Thúc, có chuyện gì sao ạ? Quảng trường cần chuẩn bị gì cho lễ hội ạ? Cháu có thể giúp gì được không?" Giọng Linh trong trẻo, rành mạch, không một chút do dự. Cô bé không hề ngần ngại trước những khó khăn mà Tôn Đại Thúc đang gặp phải, ngược lại còn tỏ ra nhiệt tình và hăng hái.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống mặt bàn gỗ đã nhẵn bóng. Anh nhìn Linh, rồi lại nhìn Tôn Đại Thúc. Trong ánh mắt anh, có một sự tin tưởng tuyệt đối vào cô bé. Anh biết rằng, đây chính là một cơ hội khác để Linh được thử thách, được vận dụng những gì đã học, và để những hạt mầm 'Nhân Đạo' tiếp tục bén rễ sâu hơn trong lòng cộng đồng. Anh không nói gì, chỉ im lặng quan sát, như một người thầy đang mong đợi học trò của mình tự tìm ra con đường. Tôn Đại Thúc nhìn Linh, ban đầu có chút ngạc nhiên, rồi dần dần một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của ông. Ông không ngờ một cô bé nhỏ tuổi như Linh lại có thể nhiệt tình và chủ động đến vậy.
Linh tiếp lời, giọng nói tràn đầy năng lượng: "Tôn Đại Thúc cứ nói đi ạ, có việc gì cháu và Tiểu An có thể làm, chúng cháu nhất định sẽ cố gắng hết sức. Lễ hội mùa thu là dịp quan trọng của làng mình mà, mọi người đều muốn nó thật đẹp và vui vẻ." Tiểu An đứng bên cạnh, gật đầu lia lịa, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học, cũng không giấu được sự hăng hái muốn được giúp đỡ. Tôn Đại Thúc nhìn hai đứa trẻ, rồi lại nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi ý kiến. Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ngụ ý rằng ông cứ tin tưởng vào Linh.
"Thật vậy sao, Linh cô nương?" Tôn Đại Thúc như trút được gánh nặng, giọng ông nhẹ nhõm hơn đôi chút. "Vậy thì tốt quá! Quảng trường cần được dọn dẹp sạch sẽ, mấy tấm lụa trang trí cần giặt và phơi, rồi còn phải dựng mấy cái lều nhỏ cho các gian hàng ẩm thực nữa. Mà quan trọng nhất là, làm sao để mấy đứa trẻ con chịu nghe lời, không phá phách mà còn giúp đỡ được chút nào hay chút đó." Ông liệt kê ra một loạt công việc, vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã pha lẫn niềm hy vọng. Linh lắng nghe chăm chú, đôi khi khẽ gật đầu, ánh mắt lấp lánh như đã có kế hoạch trong đầu. Cô bé cảm thấy một niềm vui khó tả, một niềm vui đến từ việc được đóng góp, được cảm thấy có ích cho cộng đồng. Đây chính là cái gọi là 'trách nhiệm' mà Tạ Trần tiên sinh đã giảng giải, không phải là gánh nặng, mà là một phần của 'tự do chân chính', là sự tự nguyện lựa chọn để làm cho cuộc sống này tốt đẹp hơn.
***
Quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, nơi vốn dĩ khá yên bình với những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, nay trở nên nhộn nhịp khác thường. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng xa xa, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, cùng tiếng bước chân vội vã của những người qua lại, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của một thị trấn đang vào mùa lễ hội. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ bắt đầu tỏa ra, hòa quyện với mùi gỗ, mùi đất ẩm và thoảng chút mồ hôi của những người đang làm việc, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có.
Dưới ánh nắng ban ngày rực rỡ và gió nhẹ mơn man, Linh đứng giữa quảng trường, tay cầm một danh sách công việc được ghi chép cẩn thận trên một mảnh giấy cũ, gương mặt lanh lợi tràn đầy sự nhiệt huyết. Cô bé không hề tỏ ra bối rối trước sự hỗn loạn ban đầu, mà ngược lại, ánh mắt sáng rỡ như sao sớm, nhìn bao quát mọi thứ. Cô bé bắt đầu phân công nhiệm vụ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy dứt khoát.
"Tiểu An, chúng ta sẽ bắt đầu từ phía bên kia quảng trường," Linh chỉ tay về phía một góc còn khá nhiều rác rưởi và lá khô. "Chúng ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ khu vực đó trước. Sau đó, chúng ta sẽ tập trung vào việc lau chùi các c��t đèn và ghế đá. Nhớ nhé, phải thật cẩn thận!"
Tiểu An, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, gật đầu lia lịa, đôi mắt thông minh ánh lên sự quyết tâm. Cậu bé lập tức cầm lấy chổi và xẻng, cùng vài đứa trẻ khác đi theo Linh.
Không chỉ có Tiểu An, Linh còn có một "đội quân" đặc biệt khác: những đứa trẻ nghịch ngợm thường ngày, nay lại trở nên chăm chú lạ thường dưới sự hướng dẫn của cô bé. Tiểu Hoạt Bát, một cậu bé nhỏ bé, tinh nghịch, bình thường chỉ thích chạy nhảy khắp nơi, giờ đây lại đang hăm hở cầm một cái giỏ mây nhỏ. Linh khéo léo biến những công việc dọn dẹp nhàm chán thành một trò chơi thú vị.
"Tiểu Hoạt Bát, con giúp cô nhặt những chiếc lá khô này vào giỏ nhé! Nó sẽ giúp trang trí đấy! Lá khô màu vàng, màu đỏ sẽ làm cho quảng trường của chúng ta thêm phần rực rỡ vào lễ hội." Linh mỉm cười khuyến khích.
Tiểu Hoạt Bát, với đôi mắt sáng, lanh lợi, ngay lập tức hào hứng. "Linh tỷ tỷ, con nhặt xong rồi! Giờ làm gì nữa ạ?" Cậu bé hớn hở chạy lại, giỏ lá đầy ắp, vẻ mặt đầy tự hào vì đã hoàn thành nhiệm vụ được giao.
"Giỏi lắm! Con có thể giúp các bạn khác thu gom những cành cây nhỏ nữa, chúng ta sẽ dùng chúng để tạo thành những bó hoa trang trí nhỏ xinh." Linh vỗ nhẹ lên vai Tiểu Hoạt Bát, giọng nói ấm áp và động viên. Lòng nhiệt huyết của Linh dường như đã lây lan sang cả những đứa trẻ hiếu động nhất, biến chúng thành những 'trợ thủ' đắc lực, khiến chúng cũng cảm thấy mình có ích, cảm thấy mình là một phần quan trọng của công việc chung.
Xa hơn một chút, Tôn Đại Thúc và vài người lớn khác đang phụ trách dựng lều bạt, treo đèn lồng. Ban đầu, họ có chút nghi ngại về sự non trẻ của Linh, không chắc liệu một cô bé có thể quán xuyến được khối lượng công việc lớn và đám trẻ con hay không. Nhưng khi chứng kiến Linh điều hành mọi việc một cách có trật tự, hiệu quả, và đặc biệt là cách cô bé khéo léo truyền cảm hứng cho những đứa trẻ, ánh mắt họ dần chuyển sang sự tán thưởng và khâm phục.
Tôn Đại Thúc, sau khi buộc xong một sợi dây lều, lau mồ hôi trên trán, nhìn về phía Linh đang nói cười với lũ trẻ. Ông cười hiền, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy sự hài lòng: "Linh cô nương làm việc có đầu óc thật. Không ngờ con bé lại giỏi giang đến vậy, còn biết cách khiến đám trẻ con chịu nghe lời nữa. Chắc phải nhờ phúc của Tạ Trần tiên sinh đã dạy dỗ."
Một lát sau, Linh đi ngang qua Tiểu Lão Bà, người đang cố gắng vác một chồng vải lụa khá nặng để giặt. Lưng bà còng, mái tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, đầy vẻ nhiệt tình. Bà đang muốn làm việc quá sức, dù đã lớn tuổi.
"Tiểu Lão Bà, bà đã vất vả rồi, để cháu làm đoạn này cho. Bà nên nghỉ một lát ạ, kẻo mệt. Lễ hội còn dài mà!" Linh nhanh chóng chạy đến, nhẹ nhàng đỡ lấy chồng vải từ tay bà, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm chu đáo.
Tiểu Lão Bà, cầm cây gậy chống của mình, cười ha hả, giọng nói to rõ: "Ôi dào, có gì mà mệt chứ, cô bé. Ta còn khỏe lắm! Nhưng mà, thôi được, con bé chu đáo quá. Để ta nghỉ một lát vậy." Bà nhìn Linh với ánh mắt trìu mến, cảm kích trước sự quan tâm của cô b��.
Linh di chuyển giữa các nhóm, hướng dẫn, động viên và tự tay làm việc với một nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi. Cô bé không ngại lấm bẩn, không ngại mệt mỏi. Tiểu An chăm chú làm theo, học hỏi từng chút một từ Linh. Tôn Đại Thúc và những người lớn khác phối hợp nhịp nhàng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Linh với ánh mắt tán thưởng, niềm tin vào cô bé ngày càng lớn. Mặc dù vẫn còn những khó khăn nhỏ như vật liệu không đủ ở một số chỗ, hay vài ý kiến bất đồng nhỏ về cách trang trí, nhưng Linh luôn tìm cách giải quyết một cách khéo léo, giữ cho không khí làm việc luôn vui vẻ và hợp tác.
Từ xa, Tạ Trần thỉnh thoảng xuất hiện ở cửa quán sách, nhìn ra quảng trường với một nụ cười kín đáo. Anh không can thiệp, không chỉ đạo, chỉ im lặng quan sát. Trong ánh mắt anh, có một niềm hy vọng sâu sắc đang lớn dần. Anh nhận ra, khả năng lãnh đạo bẩm sinh, tinh thần trách nhiệm và lòng nhiệt huyết của Linh trong các hoạt động cộng đồng chính là dấu hiệu báo trước vai trò quan trọng của cô bé trong việc xây dựng và duy trì xã hội 'Bình Thường Vĩnh Cửu', trở thành một trụ cột tinh thần cho nhân gian. Sức mạnh không đến từ pháp thuật, mà đến từ chính những giá trị nhân văn, từ sự gắn kết và lòng sẻ chia của con người.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên Thị Trấn An Bình. Bầu trời trong xanh giờ đây đã được khoác lên một tấm áo màu tím thẫm pha cam hồng, điểm xuyết những vệt mây vàng rực, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Gió nhẹ vẫn mơn man, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều tà, nhưng không khí ở quảng trường lại ấm áp lạ thường. Quảng trường trung tâm, nơi buổi sáng còn ngổn ngang và lộn xộn, giờ đây đã khoác lên mình một diện mạo mới, rực rỡ và ấm cúng. Những dải lụa đủ màu sắc bay phấp phới trong gió, những chiếc đèn lồng giấy được treo cao, lung linh thắp sáng, và những bó hoa cỏ dại được trang trí khéo léo đã biến nơi đây thành một bức tranh sống động, sẵn sàng chào đón lễ hội mùa thu.
Linh và Tiểu An, tuy trên mặt vẫn còn vương những giọt mồ hôi li ti, nhưng ánh mắt cả hai đều rạng rỡ niềm vui. H�� bước về quán sách, trên người vẫn còn vương vấn mùi đất, mùi gỗ và chút hương hoa dại. Cô bé không hề cảm thấy mệt mỏi, ngược lại, trong lòng tràn ngập một cảm giác sảng khoái và tự hào.
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, khép lại cuốn sách đã đọc xong, đôi mắt anh dõi theo Linh và Tiểu An khi họ bước vào. Anh nhìn họ, rồi lại nhìn ra quảng trường lấp lánh ánh đèn lồng qua khung cửa sổ, trong lòng tràn ngập một cảm giác bình yên và hy vọng sâu sắc. Những ánh đèn lung linh kia không chỉ thắp sáng quảng trường, mà còn như thắp sáng cả một niềm tin, một con đường mới cho nhân gian.
Không lâu sau, Tôn Đại Thúc cũng xuất hiện ở cửa quán sách, gương mặt khắc khổ thường ngày giờ đây đã giãn ra, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ mãn nguyện. Ông bỏ chiếc nón rơm xuống, vuốt vuốt mái tóc bạc đã lấm tấm bụi.
"Tiên sinh Tạ Trần, Linh cô nương, công việc đã hoàn tất rồi!" Tôn Đại Thúc cất tiếng, giọng ông không còn sự lo lắng, mà thay vào đó là niềm hân hoan. "Quảng trường đẹp quá, đẹp hơn ta tưởng t��ợng rất nhiều! Tất cả là nhờ có Linh cô nương và sự giúp sức của các cháu nhỏ. Mọi người trong làng đều rất vui vẻ và cảm kích. Con bé thật sự là một tài năng của Thị Trấn An Bình chúng ta, có thể tổ chức và làm việc hiệu quả đến vậy!" Ông nhìn Linh với ánh mắt đầy sự nể phục và biết ơn chân thành.
Linh khẽ cúi đầu, đôi má ửng hồng một cách khiêm tốn. "Cháu chỉ làm những gì cần làm thôi ạ, Tôn Đại Thúc. Mọi người cùng nhau làm nên mới nhanh và đẹp như vậy. Cháu thấy mọi người vui là cháu cũng vui rồi." Giọng cô bé trong trẻo, không hề có chút tự mãn hay kiêu ngạo nào, chỉ có sự chân thành và niềm vui giản dị từ việc đóng góp cho cộng đồng. Cô bé cảm nhận được sự hài lòng sâu sắc, không phải vì lời khen ngợi, mà vì thấy được sự vui vẻ, sự gắn kết của mọi người trong thị trấn. Đây chính là phần thưởng lớn nhất cho những nỗ lực của cô bé.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Linh đầy trìu mến. "Mỗi việc nhỏ, nếu làm bằng cả tấm lòng, đều có thể làm nên điều lớn lao. Đó chính là sức mạnh của nhân gian." Giọng anh trầm tĩnh, nhưng từng lời nói đều chất chứa ý nghĩa sâu sắc, như một lời đúc kết cho những gì vừa diễn ra. Anh nhìn ra quảng trường, nơi những ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng cả một góc trời, rực rỡ nhưng không hề chói chang, mà ấm áp và thân thuộc.
Linh và Tiểu An ngồi xuống, uống nước trà ấm, trò chuyện vui vẻ với Tạ Trần. Tiếng cười khúc khích của Tiểu An vang lên, hòa vào bầu không khí yên bình của quán sách. Tạ Trần khép lại cuốn sách, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi anh, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, cảm nhận được hơi ấm của 'Nhân Đạo' đang dần lan tỏa. Anh biết rằng, sự thành công của công việc cộng đồng nhỏ này, được thúc đẩy bởi lòng nhiệt huyết và sự hợp tác của con người, khẳng định rằng 'Nhân Đạo' có thể tự mình phát triển mạnh mẽ, tạo nên những giá trị bền vững mà không cần đến sự can thiệp hay phép màu từ tiên đạo.
Niềm tin và sự hài lòng sâu sắc của Tạ Trần củng cố thông điệp rằng anh đang nhìn thấy nh��ng ước nguyện của mình dần trở thành hiện thực, thông qua những hành động đời thường nhưng đầy ý nghĩa của thế hệ mới. Anh tin tưởng vào sự luân hồi của vạn vật, tin tưởng rằng những thế hệ kế tiếp như Linh sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bắt đầu từ chính những giá trị nhân văn giản dị nhất. Kỷ nguyên của 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang dần được xây dựng, từng viên gạch nhỏ, từng hành động tử tế, từ chính nơi đây, trong Thị Trấn An Bình nhỏ bé này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.