Nhân gian bất tu tiên - Chương 1357: Di Sản Vô Hình: Ánh Sáng Nhân Tính Từ Thế Hệ Linh
Ánh trăng dần khuất sau rặng núi phía tây, nhường chỗ cho vầng dương rạng rỡ, nhuộm vàng đỉnh An Bình. Tiếng côn trùng đêm qua rả rích, như một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên, giờ đã nhường chỗ cho khúc ca của chim chóc, lảnh lót đón ngày mới. Mộng Dao, sau khoảnh khắc được Linh và Tiểu An an ủi, đã tìm thấy sự thanh thản hiếm có. Nàng đứng đó, vuốt ve cây đàn cầm với ánh mắt trìu mến, không còn vẻ chán nản mà thay vào đó là sự hồi sinh của niềm cảm hứng. Cái nắm tay của Linh, lời nói chân thành của cô bé, đã như một dòng suối mát lành, rửa trôi đi những ưu phiền đã bám víu tâm hồn nàng suốt bấy lâu. Nàng tin rằng vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở những điều nhỏ bé, ở chính những vết nứt làm nên câu chuyện của riêng mỗi người.
Tạ Trần, sau khi nhìn Mộng Dao dần khuất bóng với nụ cười bình yên trên môi, cũng chậm rãi xoay người, bước theo Linh và Tiểu An khi hai đứa trẻ lảnh lót câu chuyện trên đường trở về thị trấn. Hắn đã không nói một lời nào suốt quãng đường, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại chứa đựng muôn vàn suy tư. Linh không phải là một tu sĩ, không hề có tiên pháp hay thần thông quảng đại, nhưng cô bé lại làm được điều mà nhiều đại năng tu tiên cũng khó lòng đạt được – đó là chạm đến sâu thẳm tâm hồn con người, giúp họ tìm lại chính mình, tìm lại niềm tin vào cuộc sống. Đó là một thứ sức mạnh vô hình, không thể đo đếm bằng linh khí hay cảnh giới, nhưng lại có khả năng hàn gắn những vết thương lòng, gieo mầm hy vọng và kết nối những tâm hồn lạc lõng.
Đây chính là sự phát triển của "Vô Vi Chi Đạo", không phải là sự bất động, sự buông xuôi, mà là sự dung dưỡng, sự thấu hiểu và sự chấp nhận mọi khía cạnh của cuộc sống. Nó khẳng định con đường mà Tạ Trần đã chọn là đúng đắn và có sức lan tỏa, mang lại sự bình yên đích thực cho nhân gian. Hắn tin tưởng rằng, trong kỷ nguyên mới này, con người sẽ không cần phải khao khát thành tiên để tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn. Họ sẽ tìm thấy nó ngay trong cuộc sống bình dị, trong những mối quan hệ chân thành, trong những giọt nước mắt và nụ cười, và trong chính khả năng chữa lành lẫn nhau. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng mang đến những giá trị mới, những hy vọng mới, không cần đến bất kỳ sự phù hộ nào từ Thiên Đạo đã suy kiệt, hay những lời hứa hẹn hão huyền về sự trường sinh bất tử.
**Cảnh 1:**
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống khắp Thị Trấn An Bình. Không khí trong lành, mang theo hơi ẩm dịu mát từ Hồ Nguyệt Ảnh và mùi hương thoang thoảng của hoa cỏ, quyện lẫn với mùi khói bếp ấm áp và hương bánh nướng mới ra lò. Tạ Trần cùng Linh và Tiểu An đang rảo bư��c trên con đường quen thuộc của thị trấn, nơi những mái ngói rêu phong và tường đá xám trải dài bất tận, tạo nên một bức tranh cổ kính, yên bình. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng nhỏ san sát hai bên đường, tựa lưng vào nhau như những người bạn cố tri đã cùng trải qua bao thăng trầm. Ở quảng trường nhỏ nằm giữa thị trấn, tiếng cười đùa của lũ trẻ vang vọng, tiếng rao hàng của các tiểu thương như một bản giao hưởng quen thuộc, và tiếng vó ngựa lóc cóc từ những cỗ xe thồ hàng hóa từ các làng lân cận. Tiếng bước chân người qua lại, nhộn nhịp nhưng không vội vã, tạo nên một bầu không khí ồn ào vừa phải, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một nơi chốn không bị xáo trộn bởi những cuồng phong tu tiên.
Linh, với chiếc áo vải xanh lam đơn giản nhưng sạch sẽ, mái tóc đen mượt được tết gọn gàng, vẫn tràn đầy năng lượng sau chuyến đi dài đêm qua. Cô bé đi trước, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên ngọc đen, lanh lợi đảo quanh, quan sát mọi thứ với sự tò mò vô hạn. Mỗi bước chân c���a cô bé đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một cánh bướm đang nhảy múa giữa không trung. Cô bé ríu rít kể cho Tiểu An nghe về những điều mình nhìn thấy, những câu chuyện nhỏ nhặt về những người dân mà cô bé đã giúp đỡ, về những nụ cười mà cô bé đã nhận lại. Giọng nói trong trẻo, lảnh lót của Linh hòa vào âm thanh của thị trấn, như một nốt nhạc vui tươi trong bản giao hưởng đời thường.
“Tiên sinh nhìn kìa, hôm nay trời đẹp quá! Con đường này cũng thật vui!” Linh quay đầu lại, đôi mắt sáng bừng nhìn Tạ Trần, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm. Cô bé đưa tay chỉ về phía một gánh hàng rong đang bày bán những món đồ gốm sứ nhỏ xinh, màu sắc bắt mắt. “Hôm qua chúng ta chưa kịp ghé qua đây, những món đồ này thật tinh xảo!”
Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ nhưng gọn gàng, cũng gật đầu lia lịa, bước chân thoăn thoắt theo Linh. “Đúng vậy, Linh tỷ tỷ. Con đường này cứ như dẫn về nhà vậy. Mỗi lần đi qua, con đều cảm thấy ấm áp.” Cậu bé nhìn T��� Trần với ánh mắt ngưỡng mộ, như muốn tiên sinh cũng đồng tình với lời mình nói.
Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, bước chân điềm đạm phía sau hai đứa trẻ. Làn da trắng nhợt của hắn, do ít tiếp xúc với nắng gió và thường ẩn mình trong thư phòng, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười nhẹ, gật đầu thay cho lời đáp. Ánh mắt hắn không chỉ nhìn cảnh vật bên ngoài mà còn nhìn sâu vào bên trong, vào những dòng chảy vô hình của nhân quả và cảm xúc. Đối với hắn, mỗi con người, mỗi sự vật, mỗi khoảnh khắc đều là một trang sách sống động, chứa đựng những triết lý sâu sắc mà chỉ những ai thực sự tĩnh tâm mới có thể thấu hiểu.
Hắn quan sát Linh và Tiểu An, nhìn nụ cười hồn nhiên của Linh, ánh mắt hiếu động của Tiểu An, và cảm nhận được sự ấm áp, gắn kết mà chúng mang đến cho không khí xung quanh. Trong thâm tâm, Tạ Trần suy nghĩ: 20 năm trước, khi ta từ bỏ con đường tu đạo, nhiều người cho rằng ta điên rồ, cho rằng ta đã vứt bỏ cơ hội thăng thiên, vứt bỏ quyền lực và sự bất tử. Họ cho rằng ta sẽ mãi chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, yếu ớt, không thể làm nên trò trống gì trong cái thế giới mà sức mạnh tiên đạo là thước đo giá trị. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đang suy kiệt, khi linh khí mỏng dần, khi các tu sĩ càng tu luyện càng "mất người", ta lại thấy một con đường khác, một con đường mà ta đã kiên định lựa chọn.
Con đường đó không phải là tìm kiếm quyền năng siêu phàm, mà là dung dưỡng những giá trị nhân văn cơ bản nhất. Linh, cô bé này, không hề có một chút linh căn, không hề biết đến phép thuật hay tiên pháp, nhưng cô bé lại có khả năng kết nối con người, chữa lành những vết thương lòng, và gieo mầm hy vọng trong những tâm hồn tưởng chừng đã khô héo. Đó không phải là sức mạnh sao? Một thứ sức mạnh còn vĩ đại hơn cả những đạo pháp cường đại, bởi nó chạm đến bản chất sâu xa nhất của con người.
Tạ Trần nhớ lại Mộng Dao đêm qua, nàng thơ đã mất đi nguồn cảm hứng, chìm đắm trong nỗi buồn. Linh không ban cho nàng tiên đan, không truyền thụ pháp thuật, cô bé chỉ lắng nghe, chỉ chia sẻ những câu chuyện nhỏ bé, bình dị, nhưng chân thành. Và chính sự chân thành đó đã đánh thức Mộng Dao, giúp nàng nhìn thấy vẻ đẹp của sự bình thường, của những điều không hoàn hảo. Nàng đã tìm lại được chính mình, tìm lại được niềm đam mê mà không cần bất kỳ sự can thiệp siêu nhiên nào.
"Nhân Đạo..." Tạ Trần thầm thì trong lòng, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khóe môi. "Sức mạnh chân chính, không nằm ở việc chế ngự thiên địa, mà ở việc thấu hiểu và dung dưỡng nhân tâm." Hắn nhìn những người dân đang qua lại trên phố, mỗi người một vẻ, một câu chuyện. Họ không có quyền phép, không có tuổi thọ dài lâu như tiên nhân, nhưng họ sống, họ cảm nhận, họ yêu thương, họ đau khổ, và họ tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống trần thế này. Những giá trị đó, Tạ Trần nhận ra, là vô giá. Chúng là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm, nơi sự trọn vẹn không cần thành tiên. Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý của mình, và giờ đây, hắn đang chứng kiến chúng nảy nở, xanh tươi trong những tâm hồn thuần khiết như Linh. Đó là di sản của hắn, không phải là một đế chế hữu hình, mà là một thế hệ mới, sống trọn vẹn nhân tính và giá trị con người.
**Cảnh 2:**
Khi ánh nắng mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải vàng khắp các con phố, báo hiệu thời khắc giao giữa buổi sáng và buổi trưa, Linh, Tiểu An và Tạ Trần tiếp tục cuộc hành trình. Tiếng rao hàng vẫn vang vọng, nhưng đã có thêm mùi thơm của những món ăn trưa bốc lên từ các quán nhỏ. Không khí trở nên ấm áp hơn, xen lẫn chút oi ả của buổi trưa hè. Khi đi ngang qua một góc phố yên tĩnh, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng mát, Linh bỗng reo lên.
“Mộng Dao tỷ tỷ!” Cô bé vui vẻ gọi, đưa tay chỉ về phía dưới gốc đa.
Dưới bóng cây râm mát, Nàng Thơ Mộng Dao đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, vẻ mặt thanh thản, không còn dấu vết của nỗi buồn đêm qua. Nàng mặc một bộ y phục truyền thống màu xanh nhạt, thanh thoát và tao nhã. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, vài lọn tóc mai buông lơi theo gió nhẹ. Trên đùi nàng là một cuốn sổ vẽ nhỏ, và tay nàng đang say sưa phác thảo bằng một cây bút lông mảnh. Đôi mắt nàng, giờ đây không còn u sầu mà sáng ngời, tập trung vào từng nét vẽ, như thể nàng đang đắm chìm vào một thế giới của riêng mình. Một nụ cười nhẹ, tự tại nở trên môi khi nàng phác họa những khung cảnh đời thường của thị trấn – một bà lão bán trầu, một đứa trẻ đang chơi đùa, hay đơn giản chỉ là hình ảnh một cành cây đang đung đưa trong gió. Vẻ đẹp của sự bình dị, những điều nhỏ bé mà trước đây nàng đã bỏ qua, giờ đây lại trở thành nguồn cảm hứng vô tận.
Mộng Dao ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng thoáng chút ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành niềm vui sướng khi nhận ra Linh và Tiểu An, cùng với Tạ Trần đang đứng lặng lẽ phía sau. Ánh mắt nàng sáng ngời, như thể vừa gặp lại những cố nhân thân thiết. Nàng vội vàng đặt bút và sổ xuống, đứng dậy đón chào.
“Linh muội, Tiểu An đệ, Tạ tiên sinh! Thật may mắn gặp lại mọi người.” Giọng Mộng Dao giờ đây trong trẻo và thanh thoát hơn hẳn đêm qua, không còn chút khàn đặc của nỗi buồn. “Nhờ lời nói của muội đêm qua, ta đã tìm lại được cảm hứng… ta đang vẽ vẻ đẹp của cuộc sống nơi đây.” Nàng hơi cúi người về phía Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc, dù hắn chưa nói một lời nào. Nàng hiểu rằng, chính sự hiện diện lặng lẽ và ánh mắt thấu hiểu của hắn cũng đã góp phần xoa dịu tâm hồn nàng.
Linh vội vàng chạy tới, ôm chầm lấy Mộng Dao, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa sớm mai. “Thật sao ạ? Con rất vui!” Cô bé reo lên, giọng nói tràn đầy sự hồn nhiên và hạnh phúc. “Con biết mà, Mộng Dao tỷ tỷ nhất định sẽ tìm lại được niềm vui! Cô Mộng Dao vẽ gì vậy ạ?” Linh tò mò nhìn vào cuốn sổ vẽ của nàng.
Mộng Dao khẽ cười, cầm cuốn sổ lên, để Linh và Tiểu An cùng nhìn ngắm những nét vẽ của mình. Những đường nét mộc mạc, chân thật, lột tả vẻ đẹp của cuộc sống bình dị mà nàng đang cảm nhận. “Ta đang vẽ những điều mà ta từng bỏ quên, những điều mà Linh muội đã giúp ta nhìn thấy lại. Vẻ đẹp của sự vô thường, của những khoảnh khắc trôi qua, của những con người bình dị đang sống trọn vẹn cuộc đời mình.”
Tạ Trần vẫn đứng cách đó vài bước, ánh mắt sâu thẳm dõi theo cuộc trò chuyện. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Sự thay đổi trong Mộng Dao là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của Nhân Đạo mà hắn đã kiên định theo đuổi. Nàng không cần một phép màu nào để lấy lại cảm hứng, nàng chỉ cần một trái tim biết lắng nghe và những lời nói chân thành. Điều này củng cố thêm niềm tin của Tạ Trần vào giá trị của cuộc sống phàm trần, vào khả năng con người tự chữa lành và tìm thấy ý nghĩa mà không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay sự ban phước của tiên nhân.
Hắn nhớ lại những lời mà các tu sĩ từng nói: "Thế gian này là bể khổ, chỉ có tu tiên mới thoát khỏi luân hồi, đạt đến giải thoát." Nhưng giờ đây, hắn lại thấy rằng, chính trong bể khổ ấy, trong sự vô thường ấy, con người vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp, tìm thấy niềm vui, tìm thấy sự trọn vẹn. Linh, v���i sự hồn nhiên và lòng trắc ẩn của mình, đang là một ngọn hải đăng, soi sáng con đường đó. Cô bé không cần phải tu luyện để có được "thần thông" thấu hiểu lòng người, cô bé có được nó một cách tự nhiên, từ chính bản chất nhân hậu của mình.
Tạ Trần cảm nhận được một luồng gió nhẹ mơn man qua mặt, mang theo hương thơm dịu của hoa lài từ một giàn hoa gần đó. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong không khí. Đây chính là cuộc sống mà hắn đã mong muốn cho Nhân Gian. Một cuộc sống không bị ám ảnh bởi sự bất tử, bởi quyền năng, bởi những tranh giành vô nghĩa của tiên giới. Một cuộc sống nơi con người trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối quan hệ, từng nụ cười và giọt nước mắt.
Sự thay đổi của Mộng Dao không chỉ là một câu chuyện cá nhân, mà còn là một biểu tượng. Nó cho thấy sức mạnh của "Nhân Đạo" không chỉ là giải quyết xung đột vật chất mà còn là hàn gắn những vết thương lòng, củng cố nền tảng tinh thần cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Tạ Trần nhận ra rằng những giá trị anh theo đuổi đang được thế hệ kế cận tự nhiên phát huy, khẳng định con đường "Vô Vi Chi Đạo" của anh là đúng đắn và có sức lan tỏa, mang lại sự bình yên đích thực. Những hạt mầm của sự thay đổi đã được gieo, và chúng đang nảy nở, dù chỉ là những nụ hoa nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt của cả một kỷ nguyên. Hắn tin rằng, qua những hành động nhỏ bé nhưng chân thành của những người như Linh, triết lý "Vô Vi Chi Đạo" sẽ tiếp tục lan tỏa, tạo nên một dòng chảy ngầm, định hình lại tương lai của Nhân Gian.
**Cảnh 3:**
Buổi chiều tà, nắng vàng dịu như mật ong trải dài trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm một màu ấm áp lên mọi vật. Gió nhẹ lay động những tán cây, mang theo mùi hương của đất ẩm và sự tĩnh lặng sau một ngày dài ồn ã. Tạ Trần đã trở về quán sách nhỏ của mình, tọa lạc trên một con phố yên tĩnh hơn, tách biệt khỏi sự ồn ào của chợ búa. Quán sách không quá lớn, nhưng được sắp xếp gọn gàng, những kệ sách bằng gỗ mun cũ kỹ chất đầy những cuốn sách từ xưa đến nay, từ kinh điển đến dã sử, từ thơ ca đến triết học. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ quyện lẫn vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, quen thuộc mà Tạ Trần vô cùng yêu thích.
Hắn ngồi bên chiếc bàn gỗ lim đã sờn màu thời gian, tay lật giở một cuốn sách cổ bìa đã ngả vàng, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những gì anh vừa chứng kiến suốt cả ngày. Ánh mắt hắn xa xăm nhìn ra khoảng sân nhỏ bên ngoài, nơi Linh và Tiểu An đang cùng Bà Chủ Quán Trà pha trà, tiếng cười khúc khích trong trẻo của Linh vẫn vang vọng, hòa vào tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của Bà Chủ Quán Trà, tạo nên một khúc nhạc bình yên, êm đềm. Bà Chủ Quán Trà, với khuôn mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn thường trực, đang tỉ mỉ hướng dẫn Linh cách pha một ấm trà hoa cúc, từng cử chỉ đều toát lên sự kiên nhẫn và lòng hiếu khách.
Tạ Trần khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi hay ưu phiền, mà là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Hắn hồi tưởng về thời khắc 20 năm trước, khi hắn đã chủ động từ bỏ con đường tu đạo, từ chối cơ hội trở thành tiên nhân mà nhiều người hằng khao khát. Khi đó, hắn đã đối mặt với sự khinh miệt, sự nghi ngờ và cả sự tiếc nuối của vô số người. Họ coi hắn là kẻ lập dị, là kẻ đã tự hủy hoại tiền đồ xán lạn. Hắn từng nghĩ, từ bỏ tiên đạo là từ bỏ tất cả, từ bỏ quyền lực, danh vọng, và cả một cuộc đời vĩnh cửu.
“Nhưng có lẽ,” Tạ Trần thầm thì trong lòng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trang sách đã úa màu, “ta đã chọn được thứ quý giá hơn… Thậm chí, quý giá hơn cả sự trường sinh bất lão.” Hắn tự hỏi, "di sản" mà người đời thường nói là gì? Là quyền lực, là danh vọng, là một đế chế hùng mạnh vang danh thiên cổ, hay là những công pháp, bảo vật vô song được truyền lại cho hậu thế? Những thứ đó, trong mắt những người tu tiên, là thước đo của sự thành công, là dấu ấn của một đại năng. Nhưng giờ đây, Tạ Trần nhìn thấy một điều khác, một di sản vô hình nhưng vĩ đại hơn nhiều.
Di sản của hắn không phải là những gì hữu hình, không phải là những công trình vĩ đại hay những chiến công lẫy lừng. Di sản của hắn chính là sự thay đổi trong nhận thức và lối sống của con người, là việc gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được đề cao nhất. Hắn không cần phải xây dựng một tông môn hùng mạnh, không cần phải để lại những truyền thừa kinh thiên động địa. Di sản của hắn nằm trong nụ cười của Linh, trong ánh mắt thanh thản của Mộng Dao, trong sự gắn kết của cộng đồng An Bình, trong sự trân trọng những giá trị bình dị của cuộc sống.
Trong khi Tạ Trần chìm đắm trong suy tư, Bà Chủ Quán Trà nhẹ nhàng bước vào, trên tay bưng một tách trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng. Bà đặt tách trà xuống bàn, nhìn Tạ Trần với ánh mắt ấm áp.
“Tiên sinh lại suy tư gì nữa rồi?” Bà cười hiền, ánh mắt hướng về khoảng sân nhỏ nơi Linh và Tiểu An vẫn đang trò chuyện vui vẻ. “Nhìn Linh và Tiểu An kìa, chúng nó vui vẻ biết bao.”
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Bà Chủ Quán Trà. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không chút gượng ép. “Đúng vậy. Chúng nó… là những điều quý giá nhất.” Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một sự kiên định và niềm tin sâu sắc. Hắn nhìn Linh, cô bé đang hồn nhiên cười nói, và trong ánh mắt hắn, không chỉ là tình cảm dành cho một đứa trẻ, mà còn là niềm hy vọng vào tương lai của Nhân Gian.
Sự phát triển của thế hệ mới, được đại diện bởi Linh, sẽ là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, không cần đến sức mạnh hay quyền lực từ tiên đạo. Triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần không chỉ là sự buông bỏ mà còn là sự dung dưỡng những giá trị nhân văn cơ bản, và nó sẽ tiếp tục lan tỏa thông qua những hành động nhỏ bé, chân thành của những người như Linh. Di sản thực sự của Tạ Trần không phải là điều hữu hình, mà là sự thay đổi trong nhận thức và lối sống của con người, mở ra một tương lai nơi nhân tính được đề cao nhất. Hắn tin rằng, trong dòng chảy vô thường của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng mang đến những giá trị mới, những hy vọng mới. Và đó, chính là sự trọn vẹn, là sự bất tử theo một cách rất riêng, rất con người.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tạ Trần nhấp một ngụm trà hoa cúc, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm họng. Hắn không còn là thư sinh trẻ tuổi với những hoài bão lớn lao về việc "phá cục" của Thiên Đạo. Giờ đây, hắn là một người chiêm nghiệm, một người gieo mầm, một người cha tinh thần cho một kỷ nguyên mới. Và hắn biết, con đường hắn đã chọn, dù không có hào quang rực rỡ của tiên đạo, nhưng lại là con đường đúng đắn nhất, con đường dẫn đến một Nhân Gian thực sự bình yên và trọn vẹn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.