Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1358: Nét Cọ Bình Yên: Linh Vẽ Tình Thân Ở Quán Sách

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tạ Trần nhấp một ngụm trà hoa cúc, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm họng. Hắn không còn là thư sinh trẻ tuổi với những hoài bão lớn lao về việc "phá cục" của Thiên Đạo. Giờ đây, hắn là một người chiêm nghiệm, một người gieo mầm, một người cha tinh thần cho một kỷ nguyên mới. Và hắn biết, con đường hắn đã chọn, dù không có hào quang rực rỡ của tiên đạo, nhưng lại là con đường đúng đắn nhất, con đường dẫn đến một Nhân Gian thực sự bình yên và trọn vẹn. Trong dòng chảy vô thường của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng mang đến những giá trị mới, những hy vọng mới.

Tạ Trần đặt tách trà xuống bàn, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại khi dõi theo Linh và Tiểu An đang ríu rít bên quầy pha trà. Tiếng cười trong trẻo của Linh như những viên ngọc trai rơi trên mặt hồ tĩnh lặng, xua tan đi chút u hoài còn vương vấn trong không gian quán sách. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh quen thuộc, chăm chú nhìn Linh, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu khi cô bé giải thích một điều gì đó về những loại trà hoa. Bà Chủ Quán Trà, với nụ cười hiền hậu, chỉ đứng đó quan sát, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và bao dung, như thể đang nhìn thấy một mầm non đang vươn mình đón nắng. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc, quyện lẫn với hương giấy cũ thoang thoảng và mùi gỗ đàn hương từ những kệ sách, tạo nên một không khí an lành, ấm áp đến lạ lùng. Đó là mùi hương của sự bình yên, của những câu chuyện đã được kể và những điều chưa được khám phá.

Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi hay ưu phiền, mà là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. H��i tưởng về thời khắc 20 năm trước, khi hắn đã chủ động từ bỏ con đường tu đạo, từ chối cơ hội trở thành tiên nhân mà nhiều người hằng khao khát. Khi đó, hắn đã đối mặt với sự khinh miệt, sự nghi ngờ và cả sự tiếc nuối của vô số người. Họ coi hắn là kẻ lập dị, là kẻ đã tự hủy hoại tiền đồ xán lạn. Hắn từng nghĩ, từ bỏ tiên đạo là từ bỏ tất cả, từ bỏ quyền lực, danh vọng, và cả một cuộc đời vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, nhìn Linh, nhìn Tiểu An, nhìn cả những người dân ở Thị Trấn An Bình, hắn biết mình đã đúng. "Di sản" mà người đời thường nói là gì? Là quyền lực, là danh vọng, là một đế chế hùng mạnh vang danh thiên cổ, hay là những công pháp, bảo vật vô song được truyền lại cho hậu thế? Những thứ đó, trong mắt những người tu tiên, là thước đo của sự thành công, là dấu ấn của một đại năng. Nhưng giờ đây, Tạ Trần nhìn thấy một điều khác, một di sản vô hình nhưng vĩ đại hơn nhiều. Đó là hạt mầm của lòng nhân ái, của sự bình yên, của một cuộc sống trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên."

Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt những vệt sáng vàng cam lên những kệ sách cổ kính, tạo thành một vũ điệu của ánh sáng và bóng tối trên từng trang giấy ố màu thời gian. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những linh hồn của tri thức đang lơ lửng. Linh, với đôi mắt sáng lấp lánh sự tinh nghịch và trí tuệ, bỗng dừng lại việc học pha trà, đôi mắt tròn xoe đảo quanh căn phòng quen thuộc. Từ những kệ sách cao ngất chất đầy kinh điển, đến những chiếc bàn gỗ cũ kỹ in hằn dấu vết thời gian, rồi đến cả những bức tường loang lổ và khung cửa sổ nhìn ra con đường lát đá. Tất cả đều in đậm trong tâm trí cô bé. Linh cảm nhận được không chỉ hình dáng vật lý của quán sách, mà còn cả linh hồn của nó: những câu chuyện thì thầm từ các trang sách, những tiếng thở dài suy tư của các vị khách, và cả sự trầm mặc, sâu lắng của tiên sinh Tạ Trần. Cô bé dường như thấy được những sợi tơ vô hình của nhân quả, của những cuộc đời, những số phận đã từng giao thoa nơi đây.

“Tiên sinh,” Linh cất tiếng g��i, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự háo hức, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của quán. Cô bé chạy lại gần bàn của Tạ Trần, đôi mắt hướng về hắn với một tia sáng lạ lùng. “Con… con muốn vẽ một bức tranh về nơi này! Về quán sách của người!”

Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm thúy nhìn Linh. Hắn nhận ra sự thôi thúc mãnh liệt trong đôi mắt cô bé, một sự thôi thúc không phải đến từ sự ham muốn thành danh hay thể hiện tài năng, mà là từ một khao khát chân thành muốn ghi lại những gì cô bé cảm nhận được. Đó là một sự sáng tạo thuần khiết, không vướng bận chấp niệm. Hắn khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhẹ. “Vẽ ư? Một ý tưởng hay.”

Tiểu An, vẫn đứng cạnh quầy trà, cũng tò mò chạy lại, đôi mắt toát lên vẻ thích thú. “Tiểu Linh muốn vẽ quán sách ư? Có cả tiên sinh và con nữa không?” Tiểu An hỏi, khuôn mặt hớn hở.

Linh quay sang Tiểu An, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy! Con sẽ vẽ tất cả! Tiên sinh ngồi đọc sách, Tiểu An đang học bài, Bà Chủ đang pha trà… và cả những vị khách đã từng đến đ��y, những câu chuyện họ đã kể nữa!” Giọng Linh tràn đầy năng lượng, như thể cô bé đã nhìn thấy toàn bộ bức tranh trong tâm trí mình rồi vậy. Cô bé nhanh nhẹn chạy đến một góc phòng, nơi có một chiếc tủ nhỏ chứa đầy những vật dụng văn phòng phẩm. Lấy ra một cuộn giấy lụa trắng ngà còn mới tinh và một hộp bút lông cùng mực tàu, Linh đặt chúng cẩn thận lên chiếc bàn gỗ đã được lau sạch sẽ.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Trong đôi mắt hắn, Linh không chỉ là một đứa trẻ hồn nhiên, mà còn là một tấm gương phản chiếu cho "di sản vô hình" mà hắn đang vun đắp. Cô bé không tìm kiếm quyền năng hay sự bất tử, mà tìm kiếm vẻ đẹp trong cuộc sống bình dị, trong những mối liên kết nhân văn. Điều đó còn quý giá hơn vạn lần những bảo vật hay công pháp tu tiên. Hắn hiểu rằng, sự phát triển của thế hệ mới, được đại diện bởi Linh, sẽ là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên không cần đến sức mạnh hay quyền lực từ tiên đạo. Triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của hắn không chỉ là sự buông bỏ mà còn là sự dung dưỡng những giá trị nhân văn cơ bản, và nó đang tiếp tục lan tỏa thông qua những hành động nhỏ bé, chân thành của những người như Linh.

Linh khẽ nhấc cây bút lông, đầu bút thấm đẫm mực tàu đen nhánh, rồi nhẹ nhàng đặt xuống trang giấy lụa trắng ngà. Nét đầu tiên mảnh mai như sợi tơ vương, uốn lượn theo đường cong của khung cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vừa vặn lọt vào, vẽ nên một vầng sáng dịu dàng. Cô bé không vội vàng, mỗi nét vẽ đều được đặt xuống với sự tập trung cao độ, như thể đang đặt cả tâm hồn mình vào đó. Tiếng bút vẽ sột soạt trên giấy lụa là âm thanh duy nhất trong quán sách lúc này, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo chút hương hoa dại từ bên ngoài. Linh vẽ những kệ sách cao vút, không chỉ là những khối gỗ vô tri, mà là những thư viện sống động, mỗi quyển sách là một cánh cửa mở ra vô vàn thế giới. Cô bé vẽ những chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nơi bao nhiêu vị khách đã từng ngồi, đọc sách, suy tư, hay đơn giản chỉ là tìm một chốn bình yên để trú chân. Rồi cô bé vẽ cả chiếc bàn mà Tạ Trần vẫn thường ngồi, với tách trà hoa cúc còn vương hơi ấm, và cuốn sách cổ đang mở dở. Mỗi chi tiết đều được tái hiện không chỉ bằng hình ảnh mà còn bằng cảm xúc, bằng những ký ức mà Linh đã thu nhận được trong suốt thời gian qua. Cô bé muốn bức tranh này không chỉ là một hình ảnh, mà là một câu chuyện, một lời kể về "quán sách của tiên sinh," nơi tri thức và lòng nhân ái giao thoa. Tạ Trần thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt không rời khỏi Linh. Hắn thấy trong từng nét cọ của cô bé một sự trân trọng lạ thường, một cái nhìn sâu sắc vào bản chất của cuộc sống, một cái nhìn mà ngay cả nhiều tu sĩ trường sinh cũng khó lòng đạt được. Hắn biết, di sản thực sự của hắn không phải là điều hữu hình, mà là sự thay đổi trong nhận thức và lối sống của con người, mở ra một tương lai nơi nhân tính được đề cao nhất.

***

Hoàng hôn dần buông, ánh sáng vàng cam của buổi chiều tàn nhường chỗ cho sắc tím hồng dịu nhẹ, rồi dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Không khí trong quán sách cũng dần se lạnh, nhưng một thứ ấm áp khác lại bao trùm – sự ấm áp của sự tập trung và sáng tạo. Linh vẫn say sưa với bức vẽ của mình, những nét cọ đã trở nên tự tin và biểu cảm hơn. Cô bé đã phác thảo xong bố cục chính, giờ đang tỉ mỉ thêm vào những chi tiết nhỏ, những mảnh ghép tạo nên linh hồn của quán sách.

Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lùa qua cánh cửa gỗ khẽ mở, mang theo một hương thơm thanh khiết của hoa nhài và một chút thoang thoảng của mực vẽ mới. Nàng Thơ Mộng Dao bước vào, trên tay nàng là một cuộn giấy lụa được buộc gọn gàng bằng sợi tơ màu xanh ngọc bích. Nàng vẫn thanh thoát như làn gió, y phục truyền thống màu trắng ngà bay nhẹ theo từng bước chân. Vẻ mặt nàng đã không còn chút u sầu nào, thay vào đó là sự bình yên, tĩnh tại, đôi mắt long lanh ánh sáng của niềm cảm hứng mới. Nàng khẽ gật đầu chào Tạ Trần, rồi ánh mắt nàng lập tức bị hút về phía Linh, cô bé đang cúi mình trên trang giấy, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Mộng Dao tiến lại gần, bước chân nhẹ như không. Nàng đứng lặng một lát, đôi mắt chăm chú nh��n những đường nét tinh xảo trên trang giấy của Linh. Nàng cảm nhận được sự chân thành, tình cảm mãnh liệt mà cô bé đã gửi gắm vào từng nét cọ. “Tiểu Linh,” Mộng Dao khẽ gọi, giọng nói dịu dàng như tiếng suối reo.

Linh giật mình ngẩng lên, đôi mắt chớp chớp khi thoát khỏi dòng chảy sáng tạo. Khi nhận ra đó là Mộng Dao, khuôn mặt cô bé lập tức bừng sáng. “Mộng Dao tỷ tỷ!” Linh reo lên, gác bút xuống và đứng dậy chào.

Mộng Dao mỉm cười, nụ cười thanh khiết như đóa sen vừa chớm nở. “Ta không ngờ lại gặp em ở đây, và còn đang vẽ nữa.” Nàng khẽ cúi người xuống, nhìn kỹ hơn vào bức tranh đang dang dở của Linh. “Em vẽ quán sách của tiên sinh ư? Thật tinh xảo và tràn đầy sức sống!”

Linh gật đầu, đôi má ửng hồng vì được khen. “Vâng ạ! Con muốn vẽ tất cả những gì con yêu quý ở đây. Tiên sinh, những cuốn sách, Bà Chủ, Tiểu An… và cả những câu chuyện mà con đã nghe được nữa.” Cô bé nói, đôi mắt lấp lánh sự hồn nhiên.

Mộng Dao khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải thở dài vì buồn bã, mà là một tiếng thở dài của sự giải thoát và mãn nguyện. Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, người đang ngồi yên lặng quan sát từ xa, ánh mắt sâu thẳm như hồ thu. “Tiên sinh, ta đến để cảm ơn người, và cả Tiểu Linh nữa.” Nàng quay lại nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn chân thành. “Tiểu Linh, lời nói của em hôm trước, về vẻ đẹp của sự bình dị, về cách tìm thấy niềm vui ngay cả trong những điều nhỏ bé nhất… đã thực sự giúp ta rất nhiều. Ta đã tìm lại được cảm hứng, tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn.”

Nàng nhẹ nhàng mở cuộn giấy lụa trên tay, để lộ ra một bức họa thủy mặc tinh xảo. Đó là một bức tranh phong cảnh Thị Trấn An Bình lúc bình minh, với những mái nhà cổ kính lấp ló dưới sương sớm, con sông hiền hòa chảy qua thị trấn, và những bóng người nhỏ bé đang bắt đầu một ngày mới. Từng nét cọ của Mộng Dao đều toát lên sự thanh thản, nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy sức sống. Không còn chút u sầu hay tuyệt vọng nào trong bức tranh đó, chỉ còn vẻ đẹp thuần túy của cuộc sống.

Linh và Tiểu An trầm trồ nhìn bức tranh. “Tuyệt đẹp quá, Mộng Dao tỷ tỷ!” Linh thốt lên.

Mộng Dao mỉm cười. “Ta đã nhận ra rằng, vẻ đẹp thực sự không nằm ở những điều cao siêu, tráng lệ, mà nằm ở sự bình dị, ở cái hồn của cuộc sống xung quanh ta. Và đó là điều mà ta đã học được từ Tiểu Linh, từ tiên sinh, và từ chính Thị Trấn An Bình này.” Nàng khẽ đặt bức tranh xuống, rồi quay sang Tạ Trần. “Ta đã mua thêm một ít vật liệu vẽ mới, và ta nghĩ rằng… ta sẽ ở lại An Bình thêm một thời gian. Để học hỏi, để cảm nhận, và để vẽ nên những vẻ đẹp giản dị này.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra. Hắn không nói lời nào, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Trong ánh mắt ấy có sự hài lòng, có sự xác nhận. Hắn nhìn Mộng Dao, từ một nàng thơ u sầu tìm kiếm sự vĩnh cửu trong nghệ thuật, nay đã tìm thấy sự trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại. Hắn nhìn Linh, cô bé đã gieo mầm hy vọng và cảm hứng cho người khác chỉ bằng sự chân thành của mình. Hắn nhận ra rằng, "di sản" của h���n không cần phải là một công pháp tu luyện vĩ đại để truyền lại, mà là những giá trị nhân văn cơ bản, là sự thay đổi trong nhận thức và lối sống của con người, là việc mở ra một tương lai nơi nhân tính được đề cao nhất. Nó đang được tiếp nối, không phải bằng sự ép buộc hay giáo điều, mà bằng sự tự nhiên, tự nguyện, và đẹp đẽ.

Mộng Dao khẽ chào Tạ Trần và Linh một lần nữa, rồi quay người rời đi. Bước chân nàng vẫn thanh thoát, nhưng giờ đây có thêm sự vững vàng, một sự tự tin đến từ nội tâm bình yên. Nàng mang theo cuộn giấy lụa mới mua, và chắc chắn, nàng sẽ vẽ nên nhiều tác phẩm nữa, những tác phẩm phản chiếu vẻ đẹp của cuộc sống bình thường, của "Nhân Gian" mà Tạ Trần đã nỗ lực gìn giữ. Tạ Trần nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết vẫn còn đọng lại, như những dư vị của cuộc đời. Hắn lại nhìn Linh, cô bé đã tiếp tục tập trung vào bức vẽ của mình, những nét cọ dần trở nên tự tin và biểu cảm hơn. Bức tranh không chỉ là một hình ảnh, mà là một lời tuyên ngôn, một dấu ấn cho kỷ nguyên mà hắn đang kiến tạo.

***

Đêm đã buông xuống hẳn, màn đêm bao trùm Thị Trấn An Bình bằng một tấm áo nhung đen huyền bí, điểm xuyết bởi ánh sáng lấp lánh của vô vàn vì sao. Trăng non vừa lên, treo lơ lửng trên đỉnh trời như một mảnh ngọc bích cong vút, soi rọi chút ánh bạc yếu ớt qua khung cửa sổ quán sách. Bên trong, không gian vẫn tràn ngập sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút vẽ sột soạt trên giấy lụa, hòa cùng tiếng thở đều đều, nhẹ nhàng của Linh. Cô bé đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, đôi mắt tinh anh tập trung đến mức dường như quên mất sự hiện diện của mọi thứ xung quanh.

Những nét cọ của cô bé giờ đây không chỉ tái hiện lại hình dáng của quán sách một cách chân thực, mà còn lột tả được cái hồn của nó: sự ấm áp lan tỏa từ những trang sách cũ, tri thức vô tận được cất giữ trên những kệ gỗ, tình người được trao đi qua những lời thăm hỏi chân thành, và cả những câu chuyện vô hình, những ký ức đã định hình nên nơi chốn này. Linh vẽ Tạ Trần đang ngồi bên bàn, tay cầm sách, ánh mắt trầm tư nhưng tràn đầy sự thấu hiểu. Cô bé vẽ Tiểu An đang chăm chú học bài, đôi khi lại ngẩng lên nhìn cô bé với vẻ tò mò. Linh không quên Bà Chủ Quán Trà với nụ cười hiền hậu, đang tỉ mỉ pha trà ở góc quán. Cô bé còn vẽ cả những vị khách đã từng ghé qua, những gương mặt thoáng qua trong ký ức, mỗi người đều mang một câu chuyện riêng.

Bức tranh dần hiện ra, không chỉ là một cảnh vật tĩnh vật, mà là một "cảnh quan tinh thần" sống động, nơi thời gian dường như ngưng đọng lại, nơi những giá trị vĩnh cửu được tôn vinh. Mỗi nét vẽ đều thể hiện sự nhạy cảm của Linh với "nhân quả," không phải theo nghĩa phép thuật, mà là khả năng cảm nhận mối liên hệ sâu sắc giữa mọi hành động và hệ quả, giữa mọi con người và câu chuyện của họ. Cô bé vẽ những sợi tơ vô hình nối kết những con người, những vật thể, những khoảnh khắc, tạo thành một bức tranh tổng thể về sự gắn kết, về một cộng đồng, một "Nhân Gian" mà Tạ Trần đã luôn ấp ủ.

Tạ Trần ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh từ lâu. Hắn không còn chú ý đến vị trà, mà chỉ dõi theo từng cử chỉ của Linh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là một niềm vui sâu sắc, một sự bình yên đến từ việc nhìn thấy những giá trị mà mình đã theo đuổi đang được nảy mầm và phát triển một cách tự nhiên. Hắn nhận ra, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự thay đổi của tự nhiên, mà còn là sự tiếp nối của những giá trị, của những hy vọng qua các thế hệ.

Trong suy nghĩ của hắn, một tiếng thì thầm vang lên, không phải bằng lời, mà bằng một cảm giác thấu triệt đến tận xương tủy: *Đây, chính là Nhân Gian... là di sản của ta.*

Đây không phải là một đế chế được xây dựng bằng quyền lực, không phải là một tông môn hùng mạnh được bảo vệ bằng phép thuật. Đây là một cộng đồng được xây dựng bằng tình người, bằng sự thấu hiểu, bằng những giá trị bình dị nhưng bền vững. Di sản của hắn không phải là những gì hữu hình, không phải là những công trình vĩ đại hay những chiến công lẫy lừng. Di sản của hắn nằm trong nụ cười của Linh, trong ánh mắt thanh thản của Mộng Dao, trong sự gắn kết của cộng đồng An Bình, trong sự trân trọng những giá trị bình dị của cuộc sống. Nó là một di sản vô hình, nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một kỷ nguyên.

Linh khẽ đặt nét cọ cuối cùng, đôi tay nhỏ bé run rẩy vì mệt mỏi nhưng ánh mắt lại bừng sáng niềm vui. Cô bé ngẩng đầu lên, ngắm nhìn tác phẩm của mình với vẻ hài lòng tuyệt đối. Bức tranh phản chiếu một quán sách sống động, không chỉ là nơi chứa đựng tri thức mà còn là nơi ươm mầm cảm xúc và tình người. Đó là một bức tranh đầy ấm áp, đầy câu chuyện, đầy vẻ đẹp của sự bình thường. Nó là một biểu tượng nhỏ cho triết lý "Bình Thường Vĩnh Cửu," lan tỏa sự ấm áp và ý nghĩa của cuộc sống giản dị, một cuộc sống không cần "thành tiên" mà vẫn trọn vẹn.

Cô bé quay sang Tạ Trần, nở một nụ cười rạng rỡ, như một bông hoa vừa nở trong đêm. “Tiên sinh, con vẽ xong rồi!”

Tạ Trần khẽ đứng dậy, bước đến bên cạnh Linh. Hắn cúi xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào bức tranh. Hắn thấy trong đó không chỉ là quán sách của mình, mà còn là cả một thế giới, một tương lai mà hắn đã từng mơ ước. Hắn đặt tay lên mái tóc đen mềm mại của Linh, khẽ xoa đầu cô bé. Cảm giác ấm áp từ bàn tay hắn lan tỏa, như một lời khẳng định, một sự chấp nhận vô điều kiện.

“Đẹp lắm, Linh,” Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một sự kiên định và niềm tin sâu sắc. “Rất đẹp.”

Trong khoảnh khắc ấy, không cần bất cứ lời lẽ hoa mỹ nào, không cần bất cứ phép thuật siêu phàm nào. Chỉ có một phàm nhân đang truyền dạy cho một thế hệ mới, không phải bằng những bí kíp tu luyện, mà bằng chính tấm lòng và sự chiêm nghiệm về cuộc đời. Và đó, chính là sự trọn vẹn, là sự bất tử theo một cách rất riêng, rất con người. Khả năng cảm thụ và thể hiện nghệ thuật của Linh, cùng với lòng nhân ái của cô bé, báo hiệu rằng thế hệ mới sẽ xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian không chỉ dựa trên đạo đức mà còn trên sự phát triển tinh thần và văn hóa. Sự mãn nguyện của Tạ Trần khi nhìn Linh vẽ củng cố rằng anh đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống và con đường "vô vi" của mình đang được tiếp nối một cách tự nhiên và đẹp đẽ, là nền tảng cho một "open ending" của arc, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn mỉm cười, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non đang chiếu rọi một thế giới bình yên.

Bức tranh của Linh, thấm đẫm mực tàu và tràn đầy cảm xúc, nằm đó, một minh chứng lặng lẽ cho một kỷ nguyên mới đang dần hình thành.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free