Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1420: Họa Phàm Thế, Khắc Nhân Tâm: Tài Năng Mới Nở Rộ Giữa Kỷ Nguyên Non Trẻ

Hoàng hôn đã lặn hẳn, màn đêm buông xuống phủ kín Thị Trấn An Bình. Những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh huyền ảo, phản chiếu trên mặt sông An Bình tĩnh lặng. Tiếng nói cười, tiếng đàn đó đây, tiếng hát du dương vang vọng trong không khí, tất cả đều là âm thanh của một cuộc sống đang hồi sinh, đang tìm thấy ý nghĩa đích thực của mình. Tạ Trần mỉm cười. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con người, cuối cùng, đã tìm thấy con đường của riêng mình, không cần thành tiên, không cần bất tử, mà chỉ cần sống một đời bình thường, trọn vẹn, và đầy nhân tính.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Quán Trà Vọng Giang đã bắt đầu đón khách. Không khí nơi đây luôn mang một vẻ yên bình đến lạ, như tách biệt khỏi những ồn ào của thế gian. Kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc, với những bàn ghế được sắp đặt gọn gàng, tạo cảm giác gần gũi. Từ ban công nhìn ra, dòng sông An Bình trôi lững lờ, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh biếc. Tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim non líu lo trên những tán cây cổ thụ ven sông, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách sớm, tiếng lách cách của tách trà sứ va vào nhau, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh thoát. Mùi trà thơm dịu, quyện lẫn với hương hoa cỏ dại ven sông và hơi ẩm mát lành từ mặt nước, khiến tâm hồn người ta như được gột rửa, trút bỏ mọi phiền lo.

An, với gương mặt thông minh và đôi mắt sáng ngời tinh anh, đang ngồi đối diện với Mai. Trên bàn, những bản phác thảo nguệch ngoạc và vô số ghi chú dày đặc được trải ra, chúng là những nét bút đầu tiên về một 'Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố' mà An hằng ấp ủ. Gương mặt nàng hừng hực nhiệt huyết, đôi khi lại nhíu mày trầm tư, rồi lại giãn ra thành nụ cười rạng rỡ khi một ý tưởng mới chợt lóe lên. Mai, nàng tiên tử Lăng Nguyệt ngày nào, giờ đây dung nhan tuyệt mỹ không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là sự dịu dàng, nội tâm và thấu hiểu. Nàng khoác trên mình bộ bạch y đơn giản, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, toát lên vẻ thanh tao thoát tục nhưng lại rất đỗi gần gũi với nhân gian. Ánh mắt phượng sắc bén giờ đã dịu đi nhiều, nhìn ra dòng sông, lắng nghe tiếng nói của An nhưng tâm trí lại đang lướt qua những suy nghĩ sâu xa hơn.

Hoa, với dáng người thanh thoát và đôi tay mềm mại, ngồi gần đó, nhẹ nhàng thử vài nốt trên cây Tỳ Bà mới do Lão Tiệm Cầm chế tác. Giai điệu trong trẻo, thánh thót như tiếng suối reo, lướt nhẹ trong không gian, mang theo chút luyến tiếc của những nốt nhạc vừa dứt. Nàng đã tìm thấy sự tự tin và niềm vui trong âm nhạc, không còn là cô gái e dè, sợ hãi bước ra ánh sáng nữa.

"Tiên tử Mai," An khẽ khàng cất lời, giọng nói tràn đầy hy vọng, "liệu chúng ta có nên mời thêm những người làm nghề khác không? Như Bác Tôn làm gốm ở phía Tây thị trấn, hay Mộng Dao tỷ tỷ hay vẽ tranh bên con đường dẫn ra bến đò kia?" Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ phác thảo, ngón tay nhỏ nhắn lướt qua những con phố, những ngóc ngách của Thị Trấn An Bình. "Chúng ta đã tập trung vào âm nhạc của Hoa tỷ tỷ, nhưng con nghĩ, nghệ thuật đâu chỉ có thế?"

Mai khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn dõi về phía xa xăm, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt trên mặt nước. Nụ cười ấy ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút hoài niệm, có lẽ về những tháng ngày xưa cũ khi nàng còn là một tiên tử xa cách trần thế. "Đương nhiên rồi, An nhi," nàng đáp, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn giữ được vẻ thanh thoát vốn có, "nghệ thuật không chỉ là âm thanh, không chỉ là những lời ca, hay điệu múa. Mỗi bàn tay lao động, mỗi tâm hồn sáng tạo đều là một nghệ sĩ. Điều quan trọng là tìm thấy giá trị trong sự bình thường, trong những gì chúng ta vẫn thường xem nhẹ. Thiên Đạo suy yếu, tiên môn dần lụi tàn, nhưng giá trị của nhân gian, của con người thì vĩnh cửu. Chúng ta cần đánh thức những giá trị ấy."

Hoa gật đầu đồng tình, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nàng khẽ gảy thêm một khúc nhạc, giai điệu dồn dập hơn, như một lời khẳng định. "Đúng vậy, âm nhạc của ta chỉ là một phần nhỏ bé. Ta tin rằng còn rất nhiều vẻ đẹp khác đang ẩn mình trong thị trấn này, trong những con người lao động cần mẫn, trong những món đồ thủ công tinh xảo, trong những bức tranh vẽ tâm hồn. Chỉ là trước đây, chúng ta chưa từng có một cơ hội để cùng nhau bộc lộ, để cùng nhau tỏa sáng mà thôi." Nàng nhìn An, đôi mắt lấp lánh sự khích lệ. "Ý tưởng của An rất hay, chúng ta nên mở rộng lễ hội, để nó không chỉ là một buổi biểu diễn, mà là một ngày hội của sự sáng tạo, của những giá trị tinh thần."

An phấn khởi ghi chép, từng nét bút như nhảy múa trên giấy. Nàng cảm nhận được sự đồng điệu, sự ủng hộ từ Mai và Hoa, những người đã từng là tiên tử và nghệ sĩ tài hoa, giờ đây lại cùng nàng vun đắp cho một nền văn hóa mới. "Vậy thì, con sẽ đi mời Bác Tôn và Mộng Dao tỷ tỷ ngay lập tức!" Nàng đứng phắt dậy, vẻ hăng hái không thể kìm nén.

Mai khẽ lắc đầu, "Đừng vội vã như thế, An nhi. Chúng ta cần tìm hiểu cặn kẽ, cần đến tận nơi để cảm nhận. Đôi khi, những người nghệ sĩ chân chính lại là những người khiêm nhường nhất, họ cần được hiểu, được động viên chứ không chỉ đơn thuần là mời mọc." Nàng nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng, khiến tinh thần nàng thêm phần minh mẫn. "Việc chúng ta đang làm không phải là xây dựng một cái gì đó vĩ đại, mà là đánh thức những giá trị đã bị lãng quên, là gieo những hạt mầm 'Nhân Đạo' vào mảnh đất tâm hồn con người. Điều đó đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng chân thành."

An gật đầu, vẻ mặt dù có chút tiếc nuối vì không thể hành động ngay lập tức, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc. "Con hiểu rồi, Tiên tử Mai. Con sẽ cùng người đi thăm họ."

Hoa lại gảy một nốt nhạc ngân dài, như một lời chúc phúc cho hành trình sắp tới của hai người. Tiếng đàn ấy, không còn là những âm thanh đơn thuần, mà đã hòa quyện với những suy tư, những hy vọng, trở thành một phần của nhịp sống yên bình nơi đây. Nó là minh chứng cho việc nghệ thuật có thể tồn tại và phát triển mạnh mẽ ngay cả khi thế giới đang chuyển mình, khi con người không còn bị ám ảnh bởi những truy cầu hư ảo của tiên đạo. Giá trị của một cây đàn, không nằm ở việc nó được làm từ gỗ quý hiếm hay được khắc họa tinh xảo đến đâu, mà ở chỗ nó có thể chạm đến trái tim người nghe, có thể khơi gợi những cảm xúc chân thật nhất. Và đó, chính là cái "bình thường" mà Mai đang nói đến, cái "bình thường" mà Tạ Trần đã ấp ủ bấy lâu.

***

Buổi chiều, ánh nắng vàng dịu như rắc mật lên khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm dễ chịu và làm nổi bật những gam màu trầm mặc của các ngôi nhà gỗ và gạch. Con đường chính của thị trấn trở nên nhộn nhịp hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Tiếng nói chuyện của người mua kẻ bán hòa lẫn tiếng rao hàng đều đều, tiếng lộc cộc của bánh xe ngựa trên đường đất, và tiếng bước chân vội vã của những người đi lại. Không khí tràn ngập mùi thức ăn mới ra lò từ các quán nhỏ ven đường, mùi gỗ thông nồng nàn từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và cả mùi mồ hôi mặn mòi của những người lao động. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, chân thực về cuộc sống nơi đây, một bức tranh không hề có bóng dáng của phép thuật hay thần thông, mà thuần túy là sức sống của nhân gian.

An và Mai bước đi trên con đường đá cuội, áo quần thanh nhã nhưng không hề lạc lõng giữa dòng người. An đi trước, đôi mắt lanh lợi không ngừng quan sát, tìm kiếm. Mai theo sau, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại dừng lại trên những chi tiết nhỏ, một chậu hoa dại nở bên hiên nhà, một đứa trẻ đang nô đùa với con chó nhỏ, hay một cụ già đang ngồi phơi nắng, như thể nàng đang chiêm nghiệm từng khoảnh khắc của cuộc sống phàm trần mà trước đây nàng đã từng bỏ lỡ.

H�� dừng lại bên một gốc đa cổ thụ lớn, nơi một cô gái trẻ đang bày bán những bức tranh của mình. Đó là Nàng Thơ Mộng Dao, một cái tên mà An đã nghe nhắc đến nhiều lần. Mộng Dao có vẻ đẹp thanh thoát, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng cũng đầy nhiệt huyết. Nàng mặc y phục truyền thống màu xanh lam nhạt, tay áo vương chút màu mực, luôn mang theo một hộp bút và những cuộn giấy vẽ bên mình. Những bức tranh của nàng phần lớn là phong cảnh thị trấn, những con người lao động, những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống, nhưng được vẽ bằng một tâm hồn tinh tế, khiến chúng trở nên sống động và có hồn.

"Tỷ tỷ Mộng Dao," An cất tiếng gọi, giọng nói trong trẻo và đầy sức sống. "Những bức tranh của tỷ thật sống động! Con đã nghe nhiều người khen ngợi, nhưng hôm nay mới có dịp chiêm ngưỡng tận mắt." Nàng cúi xuống ngắm nghía một bức tranh vẽ cảnh chợ sớm, những gánh hàng rau củ tươi rói, những gương mặt rạng rỡ của người dân. "Tỷ có muốn mang chúng đến 'Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố' mà chúng con đang dự định tổ chức không?"

Mộng Dao ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng thoáng chút ngạc nhiên khi thấy An và Mai. Nàng khẽ cúi chào Mai, có lẽ đã nghe danh về vị tiên tử đã bỏ lại tiên giới để sống giữa phàm trần. "Lễ hội ư? Tranh của ta... chỉ là những nét vẽ tầm thường, liệu có ai quan tâm?" Giọng nàng nhỏ nhẹ, có chút ngần ngại. Nàng đã quen với việc những bức tranh của mình chỉ được xem là thú vui tao nhã của một vài người yêu thích, chứ không phải là một loại hình nghệ thuật xứng đáng được trưng bày trong một lễ hội lớn. Trong một thế giới mà quyền năng và tiên thuật được tôn sùng, những giá trị bình dị như hội họa thường bị xem nhẹ.

Mai tiến lên một bước, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào Mộng Dao. "Mỗi nét cọ của ngươi đều ẩn chứa vẻ đẹp của nhân gian, của cuộc sống bình dị. Đó không phải là tầm thường, mà là chân thật, là cái cốt lõi của 'nhân tính' mà chúng ta đang tìm kiếm. Đó chính là điều chúng ta muốn tôn vinh, Mộng Dao." Giọng nàng không chút khoa trương, nhưng lại mang một sức nặng của sự thấu hiểu và trân trọng. "Vẻ đẹp thực sự, không phải lúc nào cũng cần phải là kỳ vĩ hay phi thường, đôi khi nó nằm ở chính sự bình dị, ở những gì chúng ta vẫn thường bỏ qua trong cuộc sống hằng ngày."

Đôi mắt Mộng Dao bỗng sáng lên, như có một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp trong sâu thẳm tâm hồn. Nàng nhìn Mai, rồi lại nhìn những bức tranh của mình, như thể lần đầu tiên nàng thực sự nhìn thấy giá trị của chúng qua ánh mắt của người khác. "Vậy... vậy ta có thể thật sự tham gia sao?"

An mỉm cười rạng rỡ. "Tất nhiên rồi! Con sẽ cử người đến giúp tỷ chuẩn bị."

Sau khi tạm biệt Mộng Dao với lời hứa hẹn về một lễ hội đầy màu sắc, An và Mai tiếp tục hành trình đến xưởng gốm của Lão Tôn. Con đường dẫn đến đó vương mùi đất sét đặc trưng, một thứ mùi mộc mạc và chân chất. Xưởng gốm nằm nép mình bên một con suối nhỏ, với những chiếc chum, vại, bát đĩa gốm đủ hình thù được phơi khô dưới nắng. Thợ Gốm Lão Tôn là một người đàn ông trung niên, dáng người hơi còng, bàn tay chai sạn dính đầy đất sét, gương mặt hiền từ nhưng ẩn chứa vẻ kiên nhẫn và tận tụy. Ông đang cặm cụi bên bàn xoay, đôi mắt nheo lại tập trung vào khối đất sét đang dần thành hình dưới những ngón tay khéo léo.

"Lão Tôn," An lễ phép lên tiếng, "chúng con mạo muội đến quấy rầy."

Lão Tôn ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút ngạc nhiên khi thấy hai người phụ nữ với khí chất bất phàm. Ông lau vội bàn tay dính đất vào chiếc tạp dề vải thô. "Hai cô nương có chuyện gì cần lão già này giúp đỡ chăng?"

Mai mỉm cười nhẹ. "Chúng con nghe danh Lão Tôn là bậc thầy về gốm sứ trong thị trấn, muốn đến chiêm ngưỡng những tác phẩm của lão và có lời mời đến một lễ hội sắp tới."

Lão Tôn nghe vậy thì xoa cằm, vẻ mặt thoáng chút bối rối. "Lão chỉ là một lão thợ gốm quèn mà thôi. Nghề này có gì mà đáng để đưa vào lễ hội của các cô nương? Gốm sứ thì ngày nào chẳng thấy, từ cái bát ăn cơm đến chiếc lọ đựng nước, đâu có gì đặc biệt như tiếng đàn của cô nương Hoa, hay những bức tranh đầy màu sắc kia." Ông vừa nói vừa chỉ tay ra ngoài, như thể những thứ ông làm ra quá đỗi bình thường, không xứng tầm với từ "nghệ thuật". Dù bàn tay ông có thể tạo ra những tuyệt tác, nhưng tâm trí ông vẫn bị ràng buộc bởi định kiến về giá trị của nghề thủ công trong một xã hội vẫn còn nặng tư tưởng tu tiên.

An bước tới gần hơn, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào những tác phẩm gốm sứ đang xếp trên kệ, từng chiếc bát, chiếc đĩa, dù đơn giản nhưng lại toát lên vẻ đẹp của sự tinh xảo và tỉ mỉ. "Không đâu, Lão Tôn. Mỗi tác phẩm của lão là một sự kết tinh của tâm huyết, của đất trời. Từ khối đất vô tri, qua bàn tay khéo léo của lão, được nung trong lửa, kết hợp với nước, đã hóa thành những vật dụng hữu ích, những món đồ trang trí tuyệt đẹp. Đó là tinh hoa của con người, không hề thua kém bất kỳ phép thuật nào. 'Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật' – đó chính là điều con nhìn thấy trong những tác phẩm của lão." An trích dẫn một câu nói mà nàng đã nghe được từ một cuốn sách cũ, nhưng giờ đây nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết khi nàng nhìn vào bàn tay chai sạn của Lão Tôn.

Mai gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng ánh lên sự trân trọng. "Chính cái sự 'bình thường' mà lão Tôn nói đến, lại là cái quý giá nhất. Nó không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật, mà chỉ cần đến sự kiên nhẫn, sự khéo léo và tâm huyết của một con người. Đó chính là nền tảng vững chắc nhất cho một 'kỷ nguyên mới', nơi giá trị của con người được đề cao hơn bất cứ điều gì khác."

Lão Tôn trầm ngâm, đôi mắt nheo lại nhìn Mai và An, rồi lại nhìn vào bàn tay dính đất của mình. Ông chưa bao giờ nghĩ nghề gốm của mình lại có thể được nhìn nhận bằng một ánh mắt trân trọng đến vậy. Trong suốt cuộc đời mình, ông chỉ biết cặm cụi làm việc, tạo ra những sản phẩm để phục vụ cuộc sống thường nhật, không hề nghĩ rằng chúng có thể được xem là "nghệ thuật", hay thậm chí là "tinh hoa của con người". Những lời nói của Mai và An đã gieo vào lòng ông một hạt giống mới, hạt giống của niềm tự hào và sự tự tin. "Vậy... vậy lão có thể làm gì cho lễ hội?" Giọng ông vẫn còn chút ngần ngại, nhưng trong đó đã ẩn chứa một tia hy vọng.

An reo lên vui vẻ. "Lão có thể mang những tác phẩm đẹp nhất của mình đến trưng bày, hoặc thậm chí, lão có thể biểu diễn cách làm gốm ngay tại lễ hội, để mọi người hiểu hơn về nghệ thuật của lão!" Nàng tin rằng, khi những giá trị bình thường được tôn vinh, chúng sẽ trở nên phi thường.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, mang theo một sắc thái bi tráng nhưng cũng đầy hy vọng. Ánh sáng vàng cam cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần, chiếu lên những kệ sách cao chất chồng, làm nổi bật mùi mực và giấy cũ đặc trưng. Không khí trong quán dần trở nên se lạnh, báo hiệu một đêm tĩnh mịch sắp đến. Tạ Trần, vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc của mình, tay cầm một cuốn sách cổ đã sờn gáy, nhưng ánh mắt anh lại không dừng trên những dòng chữ. Thay vào đó, anh dõi ra ngoài cửa sổ, nơi anh có thể thấy lờ mờ hình bóng An và Mai đang trò chuyện với Mộng Dao, rồi sau đó là Lão Tôn.

Anh lắng nghe những đoạn đối thoại văng vẳng trong gió chiều, những âm thanh dù không rõ ràng nhưng đủ để anh nắm bắt được tinh thần. Anh nghe thấy sự nhiệt huyết của An, sự điềm tĩnh và thấu hiểu của Mai, sự ngần ngại ban đầu của Mộng Dao và Lão Tôn, rồi sau đó là sự chuyển biến trong giọng nói của họ, khi họ bắt đầu nhận ra giá trị thực sự của những gì mình đang làm. Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, thoáng hiện trên môi anh. Nụ cười ấy không phải là sự vui mừng hớn hở, mà là một sự mãn nguyện sâu sắc, một sự bình thản đến từ việc chứng kiến vạn vật thuận theo tự nhiên mà phát triển, từ việc nhìn thấy những hạt mầm 'Nhân Đạo' mà anh đã gieo, đang bén rễ và vươn mình theo những cách thật đời thường, thật tự nhiên.

Anh khép cuốn sách lại, đặt nhẹ nhàng lên bàn, như thể không muốn làm gián đoạn dòng suy tư của mình. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm Thị Trấn An Bình đang chuyển mình trong ánh hoàng hôn. Những hình ảnh về Mộng Dao với những bức tranh phong cảnh, về Lão Tôn với những khối đất sét vô tri đang dần thành hình dưới bàn tay chai sạn, tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Anh nhận ra, đây chính là "quyền năng" mà anh hằng tìm kiếm, một quyền năng không đến từ phép thuật, không đến từ sự bất tử, mà đến từ chính trái tim con người.

"Không cần thần thông, không cần tiên thuật..." Tạ Trần tự nhủ trong tâm, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng từ sâu thẳm tâm hồn, "chỉ cần một trái tim biết trân trọng cuộc sống, biết sáng tạo, biết yêu thương, biết kiến tạo những giá trị đích thực. Đó chính là quyền năng thực sự của nhân gian."

Anh nhớ lại những ngày tháng khi các tu sĩ tranh giành cơ duyên, khi Thiên Đạo đang suy kiệt, và khi con người dần 'mất người' vì quá trình tu luyện. Tất cả dường như chỉ để rồi trở về với điều giản dị nhất: sự trọn vẹn của nhân tính. Anh đã từng bị coi là kẻ lập dị, là kẻ từ bỏ cơ hội thành tiên, nhưng giờ đây, anh lại nhìn thấy những giá trị mà anh ấp ủ đang dần thành hiện thực.

"Những tài năng này," anh tiếp tục độc thoại nội tâm, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp thị trấn, "không bị giới hạn bởi khuôn khổ tu luyện, không bị ràng buộc bởi quyền năng hư ảo. Chúng mới thực sự là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên của 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi mỗi cá nhân đều có thể tìm thấy giá trị và ý nghĩa của mình mà không cần phải truy cầu những thứ phù phiếm ngoài tầm với."

Anh biết rằng 'Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố' này sẽ thành công rực rỡ, không chỉ là một sự kiện đơn thuần, mà sẽ trở thành một nét văn hóa đặc trưng của Thị Trấn An Bình, là hình mẫu cho các vùng đất khác. Nàng Thơ Mộng Dao và Thợ Gốm Lão Tôn, cùng với Hoa và vô số những tài năng mới khác, sẽ trở thành những trụ cột của nền văn hóa 'Nhân Đạo', chứng minh giá trị của sự sáng tạo và lao động chân chính. Mai (Lăng Nguyệt) và An (Thư Đồng Tiểu An) sẽ tiếp tục là những người tiên phong trong việc xây dựng và phát triển nền văn minh phàm nhân, dần dần định hình một xã hội không cần tiên đạo, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu.

Và triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần sẽ tiếp tục lan tỏa, không phải qua những lời giảng giải cao siêu, mà qua chính những hành động và sự phát triển của cộng đồng, dẫn dắt đến kỷ nguyên mà anh hằng mong đợi. Anh không cần phải là một vị cứu tinh vĩ đại, anh chỉ cần là một người gieo mầm, một người chứng kiến sự nở rộ của những giá trị chân thực nhất của nhân loại.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cuộc sống, của đất trời, của những điều bình dị đang hiện hữu. Anh khẽ thở dài, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở của sự thấu hiểu và mãn nguyện. Thiên Đạo vẫn còn đó, tiên môn vẫn còn tồn tại, nhưng Nhân Đạo đã bắt đầu trỗi dậy, từng chút một, bền bỉ và mạnh mẽ, như những dòng suối nhỏ đang hòa vào nhau, tạo thành một dòng sông lớn, chảy về phía một tương lai rạng rỡ. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con người, cuối cùng, đã tìm thấy con đường của riêng mình, không cần thành tiên, không cần bất tử, mà chỉ cần sống một đời bình thường, trọn vẹn, và đầy nhân tính.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free