Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1421: Nỗi Vấn Vương Của Kẻ Từng Chạm Tới Tiên Đạo

Ánh hoàng hôn nhuộm vàng vạt trời phía tây, hắt những tia sáng cuối cùng qua khung cửa sổ quán sách, vẽ nên những vệt dài trên nền gạch cũ kỹ. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, trong tư thế thư thái quen thuộc, khép hờ cuốn sách trên tay, lắng nghe những âm thanh nhộn nhịp từ Thị Trấn An Bình đang vọng lại. Tiếng cười nói râm ran của An và Mai khi bàn bạc kế hoạch cho "Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố", tiếng lách cách của dụng cụ khi Thợ Gốm Lão Tôn chuẩn bị cho mẻ gốm mới, và đâu đó, văng vẳng tiếng tỳ bà du dương của Hoa, dường như đang thử những giai điệu mới. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, êm đềm và đầy sức sống, một minh chứng sống động cho "Nhân Đạo" đang từng bước bén rễ và vươn mình. Anh khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện, cảm nhận mùi hương của giấy cũ, của trà thanh khiết vừa pha, và đâu đó là mùi hoa dại thoảng qua theo làn gió nhẹ.

Đúng lúc ấy, một bóng người lướt qua ngưỡng cửa, mang theo chút gió bụi của buổi chiều tà. Đó là một lão giả, thân hình gầy gò, râu tóc điểm bạc phơ như sương tuyết, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, ẩn chứa vẻ mệt mỏi, ưu tư. Chiếc áo vải đã bạc màu nhưng sạch sẽ, không che giấu được sự khắc khổ hằn sâu trên khuôn mặt ông. Đôi tay gân guốc của lão, dù cố gắng giữ cho vững vàng, vẫn run run khe khẽ khi ông bước vào. Tạ Trần nhận ra ông là Lão Học Giả Lâm, một vị khách thỉnh thoảng ghé qua quán, thường chỉ để đọc lướt qua những cuốn cổ thư về lịch sử hoặc các ghi chép về linh khí, về những ngày tháng Thiên Đạo còn thịnh vượng.

Lão Lâm đảo mắt chậm rãi khắp các kệ sách, ánh nhìn lướt qua những tập thơ phú, những bộ kinh điển Nho gia, những cuốn truyện kể về phàm nhân anh hùng, nhưng dường như tâm trí ông không thực sự dừng lại ở đó. Cuối cùng, ánh mắt ông dừng lại trước khu sách cổ, nơi lưu giữ những ghi chép về những điều đã qua, những thời đại đã phai mờ. Ông bước đến đó, động tác có phần nặng nề, như thể mỗi bước chân đều mang theo gánh nặng của thời gian và những nỗi niềm riêng. Tạ Trần vẫn giữ im lặng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng cử chỉ của lão giả, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình từ chính dáng vẻ và thần thái của ông ta.

Khi Lão Lâm đã đứng trước kệ sách cổ, tay khẽ vuốt ve những bìa sách đã ố vàng, giọng ông khàn đục cất lên, mang theo chút hoài niệm và sự tìm kiếm: "Tiểu huynh đệ, ở đây có sách nào nói về con đường tu luyện của những tu sĩ cấp thấp không? Hay những ghi chép về linh khí thời xưa? Ta... ta muốn tìm chút gì đó gợi nhớ về những ngày tháng ấy." Giọng ông thoảng chút sự mệt mỏi, dường như đã tìm kiếm thứ này từ rất lâu, rất nhiều nơi, nhưng không bao giờ thực sự tìm thấy.

Tạ Trần đặt hẳn cuốn sách xuống bàn, đẩy nhẹ chén trà sang một bên. Anh đứng dậy, bước ra khỏi quầy, tiến đến gần Lão Lâm. Bước chân anh nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động, như một bóng hình hòa mình vào không gian tĩnh lặng của quán sách. "Quán của ta chủ yếu là sách của nhân gian," Tạ Trần trầm tĩnh đáp, giọng nói như dòng suối mát chảy qua những ghềnh đá. "Những gì liên quan đến tu luyện, tiên thuật, Thiên Đạo... phần lớn đã phai mờ theo thời gian, hoặc không phải là trọng tâm của quán. Nhưng nếu lão tiên sinh muốn tìm hiểu về quá khứ, về những biến thiên của dòng chảy nhân gian, có lẽ ta có vài cuốn lịch sử... không phải lịch sử của tiên môn, mà là lịch sử của phàm trần, của những con người đã kiến tạo nên thế giới này bằng chính đôi tay và trí tuệ của họ." Anh khẽ chỉ tay vào một chồng sách khác, có vẻ ngoài giản dị hơn, nhưng từng cuốn đều tỏa ra một thứ khí chất riêng. Đó là những cuốn ghi chép về các triều đại đã qua, về những vị vua anh minh, những danh tướng lẫy lừng, những thi nhân mặc khách tài hoa, hay những câu chuyện về những người bình thường nhưng đã làm nên những điều phi thường trong cuộc sống.

Lão Học Giả Lâm ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt có chút bối rối, nhưng rồi cũng chậm rãi di chuyển theo hướng tay anh. Ông ta cầm lấy một cuốn sách dày cộp, bìa vải đã cũ sờn, những trang giấy ố màu thời gian. Cuốn sách ấy không hề có hào quang của linh lực hay dấu ấn của tiên đạo, chỉ đơn thuần là mực đen trên giấy trắng, ghi lại những thăng trầm của một triều đại đã lụi tàn. Ông cẩn trọng lật từng trang, ngón tay run rẩy chạm vào những dòng chữ Hán cổ, như thể đang chạm vào một mảnh ký ức xa xôi, một thế giới khác hoàn toàn so với những gì ông đang tìm kiếm. Ánh mắt ông vẫn vương vấn nỗi hoài niệm, nhưng dường như đã có thêm một tia tò mò mới. Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay về quầy, pha thêm một chén trà nóng hổi, đặt nhẹ nhàng trên chiếc bàn gỗ cổ kính ngay cạnh nơi Lão Lâm đang đứng đọc, hương trà dịu nhẹ lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo của buổi chiều dần buông. Hương thơm ấy không chỉ là mùi của lá trà, mà còn là mùi của sự bình yên, của sự tĩnh tại, một thứ mùi h��ơng mà Lão Lâm đã lâu không cảm nhận được trong cuộc đời mình, vốn đã bị phủ đầy bởi chấp niệm và tiếc nuối.

***

Khi ánh chiều dần tắt, nhường chỗ cho sắc xanh thẫm của màn đêm và những đốm lửa đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp Thị Trấn An Bình, không khí trong quán sách cũng chùng xuống, tĩnh lặng hơn. Nắng dịu dần, gió se lạnh luồn qua khe cửa, mang theo tiếng rao hàng xa xa và tiếng cười nói vui vẻ của những đứa trẻ. Lão Học Giả Lâm đặt cuốn sách dày cộp xuống bàn, một tiếng "phù" nhẹ nhàng vang lên, như trút đi một phần gánh nặng. Đôi mắt ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thị trấn đang rộn ràng chuẩn bị cho một điều gì đó sắp diễn ra, có lẽ là Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố mà An và Mai đang ấp ủ. Những âm thanh sống động ấy, thay vì mang lại niềm vui, lại càng làm đậm thêm vẻ mệt mỏi và nỗi cô độc trên khuôn mặt khắc khổ của ông.

Ông thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài mang theo bao nhiêu thăng trầm của một đời người. "Tiểu huynh đệ à, nhìn những người trẻ tuổi bên ngoài kia kìa, h�� vui vẻ, họ tạo ra những thứ hay ho... nhưng họ không biết cái cảm giác có được sức mạnh rồi lại mất đi nó đâu. Cái tiếc nuối đó, nó gặm nhấm ta từng ngày, từng giờ." Giọng Lão Lâm trầm xuống, mang theo sự u uất và một chút cay đắng. "Ta... ta từng mơ ước được một lần chạm đến Kim Đan. Dù chỉ là Dẫn Khí, Trúc Cơ... nhưng đó là sức mạnh, là con đường khác biệt. Là một lối thoát khỏi sự tầm thường của phàm nhân. Ta đã dành cả tuổi thanh xuân, cả những năm tháng trung niên để theo đuổi nó, để cảm nhận từng chút linh khí mỏng manh còn sót lại trong trời đất."

Ông đưa đôi tay gân guốc, run rẩy lên nhìn, như thể đang cố gắng nắm giữ lại một thứ gì đó đã vụt mất. "Ta nhớ những ngày tháng ấy, khi ta còn có thể cảm nhận được luồng linh khí vận hành trong kinh mạch, dù chỉ là yếu ớt. Ta đã từng tin rằng mình có thể trở nên khác biệt, có thể siêu phàm thoát tục, không còn bị ràng buộc bởi sinh lão bệnh tử. Dù không thể thành tiên, nhưng ít ra cũng có thể sống lâu hơn, mạnh mẽ hơn, có thể nhìn thấu những điều mà phàm nhân không thể thấy." Lời nói của ông tràn đầy sự tiếc nuối, như một con chim đã từng cố gắng vươn cánh bay cao nhưng cuối cùng lại rơi xuống mặt đất, bị trói buộc bởi trọng lực.

"Giờ đây, tất cả đều như cát bụi... Linh khí cạn kiệt, ta chẳng còn cảm nhận được gì nữa. Mấy chục năm tu hành, đổi lại chỉ là một thân già yếu, chẳng khác gì phàm nhân khác." Ông nói, giọng run rẩy, "Thậm chí còn tệ hơn, bởi vì ta đã từng nếm trải cái hương vị của 'khác biệt', của 'siêu phàm'. Cái cảm giác ấy, nó ám ảnh ta. Ta nhìn những người phàm nhân kia, họ sống một đời bình thường, không biết đến linh khí, không biết đến tu tiên. Họ vui vẻ với những điều nhỏ bé, nhưng họ không hiểu được cái khao khát cháy bỏng muốn thoát ly khỏi phàm trần, cái nỗi đau khi khao khát ấy bị dập tắt."

Tạ Trần vẫn lắng nghe không nói một lời. Anh chỉ lặng lẽ rót thêm trà cho Lão Lâm, làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh khiết, như một lời an ủi vô hình. Đôi mắt sâu thẳm của anh không hề phán xét, không hề tỏ vẻ thương h��i, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Anh hiểu rõ nỗi đau của Lão Lâm, cái cảm giác "mất người" không chỉ là đánh mất nhân tính trong quá trình tu luyện, mà còn là đánh mất chính bản thân mình khi không thể đạt được điều mình khao khát, khi những gì đã từng là sức mạnh, là niềm tin, nay chỉ còn là hư ảo. Anh đã chứng kiến quá nhiều người như Lão Lâm, những kẻ bị mắc kẹt giữa hai thế giới, không thể trở thành tiên nhân, cũng không thể thực sự chấp nhận kiếp phàm nhân một cách trọn vẹn, bởi vì trái tim họ vẫn còn vương vấn chấp niệm về một con đường đã chọn, một giấc mộng đã tan vỡ.

Anh biết, nỗi tiếc nuối này không phải là lỗi của Lão Lâm, mà là một bi kịch chung của một kỷ nguyên đang suy tàn, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nơi những kẻ truy cầu sức mạnh cuối cùng lại phải đối mặt với sự vô thường của vạn vật. Tiếng tỳ bà của Hoa từ xa vọng lại, du dương và trong trẻo, mang theo một sức sống mãnh liệt. Tạ Trần thầm nghĩ, liệu những tiếng đàn ấy, những nụ cười ấy, có thể xoa dịu được nỗi đau của một kẻ từng khao khát chạm tới tiên đạo mà không thành, một kẻ đang lạc lõng giữa dòng chảy của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người đang dần được định nghĩa lại, không còn gắn liền với linh khí hay tu vi? Anh chỉ có thể lặng lẽ lắng nghe, để Lão Lâm trút bầu tâm sự, để những lời nói ấy gột rửa phần nào nỗi u uất đã đè nặng lên ông bao năm qua.

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng một thứ ánh sáng huyền ảo, lấp lánh như vàng ròng. Những ánh đèn lồng đã được thắp lên khắp các con phố, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian, tạo nên một khung cảnh ấm áp, đầy sức sống, đối lập hoàn toàn với nỗi u uất đang bủa vây Lão Học Giả Lâm. Tiếng tỳ bà của Hoa giờ đây đã rõ ràng hơn, những giai điệu uyển chuyển, khi trầm khi bổng, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn người nghe, mang theo cả nỗi buồn man mác lẫn niềm vui trong trẻo của nhân gian. Tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng rao hàng của những người bán rong, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, tất cả h��a quyện thành một bức tranh sống động, một bản hòa ca của cuộc sống bình thường.

Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy, đi về phía kệ sách gần đó. Anh không trực tiếp nói về nỗi tiếc nuối của Lão Lâm, cũng không phủ nhận những gì ông đã trải qua. Thay vào đó, anh chậm rãi chọn ra một cuốn sách cũ, bìa đã phai màu, gáy sách có vẻ đã được lật dở vô số lần. Đó là một tập thơ cổ, tập hợp những bài thơ của các thi nhân phàm trần đã sống cách đây hàng trăm năm, những người không có linh căn, không có tu vi, nhưng đã để lại cho đời những áng văn chương bất hủ. Anh đặt nhẹ cuốn sách lên bàn, ngay cạnh chén trà của Lão Lâm.

"Linh lực có thể cạn kiệt, tu vi có thể tan biến," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt anh hướng về phía cuốn thơ, nhưng dường như đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian. "Nhưng những gì một người để lại cho thế gian, những cảm xúc, những trí tuệ, những tác phẩm... liệu chúng có bao giờ mất đi không, lão tiên sinh?" Anh nói, giọng không quá lớn, nhưng đủ để lọt vào tai Lão Lâm, đủ để gieo vào lòng ông một hạt mầm suy tư. "Chút linh lực thuở nào, dù có thể mang lại sức mạnh nhất thời, liệu có thể sánh bằng một tấm lòng nhân ái, một khối óc sáng tạo, hay một tiếng đàn lay động lòng người như tiếng đàn kia không?" Ánh mắt Tạ Trần khẽ liếc về phía cửa sổ, nơi tiếng tỳ bà của Hoa vẫn đang vang vọng, như một minh chứng sống động cho lời nói của anh.

Lão Học Giả Lâm ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ bối rối. Ông nhìn cuốn thơ cũ kỹ trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những âm thanh và hình ảnh của cuộc sống phàm trần đang diễn ra một cách rộn ràng, tự nhiên. Tiếng tỳ bà du dương kia, những bức tranh của Mộng Dao mà ông từng thấy thoáng qua, những khối gốm mộc mạc của Lão Tôn... tất cả đều không cần đến linh lực, không cần đến tu vi. Chúng chỉ cần một trái tim biết cảm nhận, một khối óc biết sáng tạo, và đôi bàn tay biết lao động. Nỗi tiếc nuối về sức mạnh đã mất trong lòng ông dường như đã bị lung lay, bị thử thách bởi một quan điểm hoàn toàn khác, một định nghĩa mới về "quyền năng" và "giá trị".

Ông cúi xuống, chạm tay vào cuốn thơ. Bìa sách thô ráp, nhưng bên trong là cả một thế giới của cảm xúc, của tư tưởng, của những lời ca tụng về vẻ đẹp của nhân gian, về tình người, về những nỗi buồn vui rất đỗi bình thường. Những dòng thơ ấy, dù không mang theo sức mạnh hủy diệt sơn hà, không thể trường sinh bất lão, nhưng chúng đã tồn tại qua bao thế hệ, chạm đến trái tim của biết bao người, để lại một dấu ấn sâu đậm trong lịch sử nhân loại. Đó là một loại "bất tử" khác, một loại "sức mạnh" khác, không đến từ Thiên Đạo, mà đến từ chính Nhân Đạo.

Lão Lâm ngước nhìn Tạ Trần một lần nữa, như muốn tìm kiếm thêm lời giải đáp, tìm kiếm một con đường. Nhưng Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy ẩn chứa sự thấu hiểu và một niềm tin vững chắc vào giá trị của nhân loại. Anh không nói thêm, để lại khoảng không cho Lão Lâm tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm. Anh tin rằng, giống như những dòng suối nhỏ cuối cùng sẽ hòa vào dòng sông lớn, những tâm hồn còn vương vấn chấp niệm cũng sẽ dần tìm thấy con ��ường trở về với sự trọn vẹn của nhân tính, trở về với "Bình Thường Vĩnh Cửu". Lão Học Giả Lâm vẫn ngồi đó, tay vuốt ve cuốn thơ, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ, nơi cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị mà đầy ý nghĩa. Ông biết, một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, và có lẽ, đã đến lúc ông phải học cách buông bỏ quá khứ để tìm thấy giá trị của chính mình trong dòng chảy mới ấy.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free