Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1422: Dấu Vết Linh Khí: Nỗi Vọng Cổ Của Kẻ Tìm Tiên

Ánh đèn lồng thắp sáng rực rỡ, tiếng tỳ bà du dương, và những âm thanh rộn ràng của cuộc sống thị trấn An Bình đã gieo vào lòng Lão Học Giả Lâm một hạt mầm suy tư, một định nghĩa khác về “sức mạnh” và “giá trị” mà Tạ Trần đã nhẹ nhàng gợi mở. Thế nhưng, nỗi vấn vương về một thời đại vàng son của tu tiên, về những linh lực từng chảy trong huyết quản, vẫn là một chấp niệm khó lòng buông bỏ. Cuốn thơ cũ kỹ trên tay, dù mang đến những rung cảm nhân văn sâu sắc, vẫn không thể xoa dịu hoàn toàn khao khát tìm lại những dấu vết của một quyền năng siêu việt mà ông từng tin là lẽ sống. Dù đã thoáng nhận ra một “loại bất tử” khác, một “sức mạnh” khác đến từ Nhân Đạo, nhưng sự mê hoặc của Thiên Đạo, của linh khí, vẫn như một sợi dây vô hình níu giữ bước chân và tâm trí ông.

Ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè xuyên qua lớp sương mờ, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, Lão Học Giả Lâm đã rời khỏi quán trọ. Ông không đi về hướng đông nơi phố phường rộn rã, cũng không về phía nam nơi những con kênh chảy lững lờ. Thay vào đó, ông hướng về phía tây, nơi Rừng Thanh Phong huyền bí trải dài bất tận. Dáng người gầy gò, mái tóc bạc phơ khẽ lay động trong làn gió sớm, ông khoác trên mình chiếc áo choàng cũ kỹ, tay cầm chặt một chiếc la bàn đã hoen ố, với những phù văn trên mặt kim khí đã mờ nhạt theo thời gian. Chiếc la bàn ấy, một vật tùy thân từ những năm tháng còn theo đuổi con đường tu luyện, nay trở thành biểu tượng cho nỗi cố chấp cuối cùng của ông.

Rừng Thanh Phong, nơi từng được đồn đại là có linh mạch, nơi linh khí có phần đậm đặc hơn so với những vùng đất khác trong kỷ nguyên suy tàn. Khi Tạ Trần nhắc đến giá trị của phàm nhân, của cuộc sống bình thường, Lão Lâm đã cố gắng gật đầu, nhưng trong sâu thẳm, ông vẫn muốn tìm kiếm một lời giải đáp khác, một minh chứng cụ thể cho sự biến mất hoàn toàn của thứ sức mạnh đã từng định hình cả thế giới này.

Bước chân ông lướt qua những con đường mòn nhỏ hẹp, lẩn khuất dưới tán cây cổ thụ. Không khí trong rừng buổi sớm vô cùng trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục và hương thơm dìu dịu của những loài hoa dại nở muộn. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cao vút, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, và tiếng lá cây xào xạc khi làn gió nhẹ lướt qua, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, một bức tranh sống động của sự sống phàm trần. Thế nhưng, tâm trí Lão Lâm lại không thể cảm nhận được vẻ đẹp bình dị ấy. Ánh mắt ông v��n đầy mong chờ, quét qua từng thân cây cổ kính, từng tảng đá phủ rêu phong, như thể linh khí có thể ẩn mình trong bất kỳ góc khuất nào của khu rừng này.

Ông dừng lại dưới một cây đại thụ ngàn năm tuổi, thân cây sần sùi, to lớn đến nỗi phải vài người ôm mới xuể. Đặt chiếc la bàn lên một tảng đá phẳng, ông nhắm mắt lại, hai tay kết ấn, cố gắng thi triển thuật cảm ứng linh khí đã học được từ thuở còn là một tu sĩ cấp thấp. Một luồng thần niệm yếu ớt, tưởng chừng như vô hình, từ từ lan tỏa ra xung quanh. Ông cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận, nhưng chỉ có sự trống rỗng và im lặng đáng sợ đáp lại. Không một chút linh khí nào, dù là nhỏ nhất, lọt vào tri giác của ông. Chỉ có làn gió lạnh lướt qua mặt, tiếng côn trùng rả rích và tiếng chim hót vẫn vô tư vang vọng, như chế giễu nỗi cô đơn và sự vô vọng của ông.

"Linh khí... linh khí đâu rồi?" Lão Lâm lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc đi giữa mênh mông cây cối. "Chẳng lẽ đã cạn kiệt đến mức này sao? Tiên đạo... thật sự đã kết thúc rồi ư?"

Ông mở mắt, ánh nhìn khắc khổ hằn lên nỗi thất vọng sâu sắc. Chiếc la bàn trên tảng đá vẫn trơ trọi, kim chỉ nam không hề rung động, không hề phản ứng, như một vật vô tri đã hoàn toàn mất đi công dụng. Ông vuốt ve những phù văn đã mờ nét trên mặt la bàn, những ký ức về một thời đại mà những vật phẩm này còn có thể chỉ dẫn cho tu sĩ tìm thấy linh mạch, tìm thấy cơ duyên chợt ùa về. Giờ đây, chúng chỉ còn là tàn tích của một quá khứ đã bị lãng quên.

Lão Lâm lại tiếp tục đi sâu vào rừng, bước chân nặng trĩu hơn. Ông len lỏi qua những bụi cây rậm rạp, tìm kiếm những hang động tự nhiên, những khe núi sâu thẳm mà ông từng nghe nói là nơi linh khí thường tụ tập. Mỗi lần tìm thấy một hang động, ông lại thắp lên một tia hy vọng mong manh, lại cẩn trọng bước vào, cố gắng cảm nhận. Nhưng mỗi lần, ông lại chỉ nhận được sự lạnh lẽo, ẩm ướt và mùi đá mục. Không một tia linh quang, không một chút hơi thở của linh khí.

Thời gian trôi qua, từ sáng sớm cho đến gần trưa, ánh nắng đã bắt đầu xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Lão Lâm đã đi một quãng đường dài, khuôn mặt lấm lem mồ hôi và bùn đất, quần áo vướng đầy lá khô và cành cây. Ông ngồi phịch xuống một gốc cây cổ thụ, thở dài thườn thượt. Toàn thân mệt mỏi rã rời, nhưng nỗi mệt mỏi trong tâm hồn còn nặng nề hơn gấp bội. Ông nhìn lên bầu trời xanh ngắt qua kẽ lá, một bầu trời dường như vô cùng xa lạ, không còn mang theo bất kỳ dấu hiệu nào của những tiên nhân hay linh thú huyền thoại. Chỉ có những đám mây trắng lững lờ trôi, và tiếng chim hót vẫn vô tư cất lên, như thể thế giới này chưa bao giờ có sự tồn tại của tiên đạo.

Nỗi thất vọng dâng trào trong lòng Lão Lâm. Cuộc tìm kiếm vô vọng này đã dập tắt gần như toàn bộ tia hy vọng cuối cùng của ông. Những lời của Tạ Trần, những giai điệu của Hoa, những bức tranh của Mộng Dao, những khối gốm của Lão Tôn... giờ đây chúng hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí ông, như một lời nhắc nhở phũ phàng về một thế giới đang tiếp diễn, phát triển mà không cần đến linh khí, kh��ng cần đến tu vi. Ông đã dành cả đời để theo đuổi thứ sức mạnh ấy, để rồi giờ đây phải chứng kiến nó tan biến vào hư vô, để lại mình ông lạc lõng giữa một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Nỗi sợ hãi về một tương lai không còn tiên đạo, về một cuộc đời vô nghĩa khi không có linh lực làm mục tiêu, càng lúc càng bủa vây ông mạnh mẽ.

***

Mệt mỏi và thất vọng tột độ, Lão Học Giả Lâm lê bước trở về Thị Trấn An Bình. Ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải một tấm thảm ấm áp trên những mái ngói rêu phong. Ngay khi đặt chân vào cổng thành, ông bị choáng ngợp bởi không khí nhộn nhịp, rộn ràng khác thường. Tiếng ồn ào của phố phường ập đến như một làn sóng, cuốn đi sự tĩnh mịch, u uất của khu rừng. Các con phố đang được trang hoàng lộng lẫy với vô số đèn lồng đủ màu sắc, những dải lụa đỏ thắm và cờ phướn bay phấp phới trong gió nhẹ.

Những gian hàng tạm bợ đang được dựng lên dọc hai bên đường, tiếng búa gõ lách cách hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của người dân. Mùi hương thức ăn th��m lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới, mùi hương của các loại hoa quả tươi ngon, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một bức tranh sinh động mà ông chưa từng thấy ở nơi này. Không khí chuẩn bị cho Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố đã thực sự bao trùm toàn bộ thị trấn, biến những con đường quen thuộc thành một bức tranh sống động, đầy màu sắc và sức sống.

Lão Lâm cúi đầu bước đi nhanh, cố gắng hòa mình vào đám đông nhưng lại càng cảm thấy mình là một người ngoài cuộc, một kẻ lạc loài giữa dòng chảy của thời đại mới. Ông như một bóng ma từ quá khứ, lẩn khuất giữa những con người đang say sưa kiến tạo tương lai. Ánh mắt ông vô tình lướt qua một góc phố, nơi Thư Đồng Tiểu An đang hăng hái phụ giúp treo một dải lụa đỏ thắm lên cao. Nụ cười rạng rỡ trên môi Tiểu An, đôi mắt lấp lánh niềm vui, dường như đã làm tan chảy một phần nào đó trong lớp băng giá bao phủ trái tim Lão Lâm. Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng mỗi động tác của cậu đều tràn đầy năng lượng và sự hứng khởi. Cậu bé vừa treo xong dải lụa, quay xuống cười nói rôm rả với một vài người khác, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không khí.

'Thế giới này đã không còn cần đến linh khí nữa sao? Họ... vui vẻ đến vậy mà không có nó ư?' Lão Lâm thầm nghĩ, một nỗi bối rối sâu sắc hiện lên trong đáy mắt.

Ông nhớ lại những gì Tạ Trần đã nói, nhớ lại cuốn thơ cũ kỹ. Phải chăng, những con người này đã tìm thấy "linh khí" của riêng họ, một "linh khí" không phải đến từ Thiên Đạo, mà đến từ chính cuộc sống, từ sự sáng tạo, từ tình yêu thương và sự gắn kết? Ông cảm thấy mình như một kẻ bị bỏ lại phía sau, một chiếc lá úa tàn giữa rừng cây đang trỗi dậy sức sống mãnh liệt của mùa xuân. Những tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng hát của một nữ tử du ca vọng lại từ xa, tiếng búa gõ lách cách từ một xưởng mộc, mùi hương của bánh nướng mới ra lò… tất cả đều là những biểu hiện của một cuộc sống bình dị, chân thực, và có vẻ như hoàn toàn trọn vẹn mà không cần đến bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.

Lão Lâm rảo bước nhanh hơn, cố gắng thoát khỏi sự choáng ngợp này. Ông muốn tìm một nơi yên tĩnh, một nơi mà ông có thể sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí mình. Nhưng càng đi, ông lại càng nhận ra rằng, sự sống động, vô tư lự của những người phàm nhân này không phải là một sự kiện nhất thời, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, không ngừng nghỉ. Nó là minh chứng cho một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, một kỷ nguyên mà ông vẫn chưa thể chấp nhận hoàn toàn. Ông thoáng thấy Nàng Thơ Mộng Dao đang ngồi vẽ phác thảo bên một góc phố, ánh mắt đầy tập trung và niềm say mê. Rồi ông lại thấy Thợ Gốm Lão Tôn đang miệt mài nặn một khối đất sét, đôi tay thoăn thoắt tạo hình, khuôn mặt lấm lem nhưng tràn đầy sự thỏa mãn. Những con người này, họ không có linh căn, không có tu vi, nhưng họ đang tạo ra những giá trị bền vững, những tác phẩm nghệ thuật có thể tồn tại qua nhiều thế hệ.

Nỗi cô đơn và sự lạc lõng của Lão Lâm càng trở nên rõ nét. Ông đã dành cả ngày để tìm kiếm một thứ đã biến mất, trong khi thế giới xung quanh ông lại đang bận rộn kiến tạo một điều gì đó hoàn toàn mới. Nỗi tiếc nuối về sức mạnh đã mất trong lòng ông giờ đây không chỉ là sự tiếc nuối cho bản thân, mà còn là nỗi sợ hãi về sự vô nghĩa của cuộc đời mình trong một thế giới không còn chỗ cho những người như ông. Ông tự hỏi, liệu có phải ông đã hiểu sai về "ý nghĩa của cuộc đời" từ bấy lâu nay? Liệu sự "bất tử" mà Tạ Trần nhắc đến có phải là thứ mà những người phàm nhân này đang theo đuổi một cách vô thức?

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà cổ kính. Những ánh đèn lồng đầu tiên đã được thắp sáng, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian. Lão Học Giả Lâm cuối cùng cũng tìm đến quán sách của Tạ Trần. Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra, mang theo mùi hương của giấy cũ, mực và một chút hương trà thanh khiết. Tạ Trần đang ngồi sau quầy, tĩnh lặng đọc một cuốn sách cổ, ánh tà dương xuyên qua khung cửa sổ, rọi lên khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm của anh. Hình ảnh ấy toát lên một vẻ bình yên đến lạ, một sự đối lập hoàn toàn với nỗi bão táp trong lòng Lão Lâm.

Lão Lâm không nói gì, chỉ chậm rãi bước đến, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc đối diện Tạ Trần, ánh mắt trống rỗng, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực. Ông đặt chiếc la bàn cũ kỹ lên bàn, bên cạnh cuốn thơ mà Tạ Trần đã đưa cho ông hôm qua. Ánh mắt anh khẽ liếc nhìn chiếc la bàn, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng của Lão Lâm, như thể anh đã biết trước toàn bộ hành trình vô vọng của ông. Tạ Trần nhẹ nhàng gập cuốn sách lại, đặt sang một bên, rồi đứng dậy, đi đến chiếc bếp nhỏ, bắt đầu pha một ấm trà nóng. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, tiếng lạch cạch của chén trà chạm vào nhau, tạo nên một không gian yên tĩnh đến lạ, giúp Lão Lâm có thời gian để trút hết nỗi lòng.

Khi ấm trà đã được pha xong, mùi hương thanh khiết của trà lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp, Tạ Trần đặt tách trà nóng hổi trước mặt Lão Lâm. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, làm khuôn mặt khắc khổ của ông dịu đi một chút. Lão Lâm hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, giọng nói khản đặc và nặng trĩu nỗi thất vọng. Ông kể về chuyến đi vô vọng của mình vào Rừng Thanh Phong, về sự biến mất hoàn toàn của linh khí, về chiếc la bàn vô dụng và những câu thần chú không còn tác dụng. Ông kể về nỗi sợ hãi về một tương lai không còn tiên đạo, về cảm giác lạc lõng, vô nghĩa khi những giá trị mà ông từng tin tưởng đã sụp đổ.

"Ta... ta đã đi khắp Rừng Thanh Phong, Tạ công tử," Lão Lâm nói, giọng run run, "Ta đã cố gắng hết sức, dùng mọi cách mà ta biết, nhưng không còn một chút linh khí nào. Nó đã biến mất hoàn toàn. Tiên đạo... thật sự đã kết thúc rồi ư? Vậy thì... nếu không có linh khí, không có tu tiên, thì ý nghĩa của cuộc đời này là gì?" Ông ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ van vỉ, tìm kiếm một lời giải đáp, một tia hy vọng.

Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thấu mọi nỗi niềm, mọi chấp niệm đang giày vò Lão Lâm. Anh không đưa ra một lời khuyên trực tiếp hay phán xét, bởi anh biết, những lời khuyên suông sẽ không thể chạm đến tận gốc rễ nỗi đau của ông. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên cuốn thơ cũ kỹ mà Lão Lâm đã mang theo, rồi khẽ nhấp một ngụm trà.

"Ông Lâm," Tạ Trần trầm giọng, giọng nói điềm tĩnh, như dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của Lão Lâm, "khi đi qua phố, ông có thấy những nụ cười, những tiếng hát, những bàn tay đang cùng nhau dựng xây điều gì đó mới mẻ không? Những ánh đèn lồng rực rỡ, những giai điệu tỳ bà, những bức tranh đang được phác họa, những khối gốm đang dần thành hình... Đó chẳng phải là một loại 'linh khí' khác, bền bỉ hơn, chân thực hơn sao?"

Tạ Trần dừng lại một chút, ánh mắt anh khẽ liếc về phía cửa sổ, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng rực rỡ cả con phố, và tiếng cười nói của người dân vẫn vang vọng, như một minh chứng sống động. "Thứ linh khí mà ông tìm kiếm, nó mang lại sức mạnh, mang lại sự trường sinh. Nhưng thứ linh khí của nhân gian, nó mang lại niềm vui, mang lại sự sáng tạo, mang lại tình yêu thương. Nó cho phép con người sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, để lại những dấu ấn không phải bằng phép thuật, mà bằng chính tấm lòng và trí tuệ của mình."

Anh lại nhìn thẳng vào mắt Lão Lâm, câu hỏi của anh không mang tính chất chất vấn, mà là gợi mở, buộc ông phải tự đối diện với chính mình. "Nỗi sợ hãi của ông, có phải là sợ hãi mất đi sức mạnh, hay sợ hãi mất đi ý nghĩa? Liệu ông có thực sự để tâm đến những điều đó, những nụ cười, những tiếng hát, những bàn tay đang cùng nhau dựng xây một thế giới mới ngay trước mắt ông, hay ông chỉ mải miết tìm kiếm thứ đã thuộc về quá khứ, một quá khứ đã không còn?"

Lão Học Giả Lâm im lặng. Những lời của Tạ Trần không phải là một câu trả lời trực tiếp, nhưng chúng lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí ông. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng lung linh và tiếng cười nói vẫn không ngừng vang vọng. Những gì Tạ Trần nói, những gì ông đã thấy trên phố, tất cả đều đang thách thức những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của ông. Ông đã quá tập trung vào việc tìm kiếm dấu vết của linh khí, mà quên đi việc cảm nhận sự sống động của nhân gian. Ông đã quá cố chấp vào quá khứ, mà bỏ lỡ hiện tại đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Ông cúi xuống, chạm nhẹ vào cuốn thơ và chiếc la bàn cũ kỹ. Hai vật phẩm, hai biểu tượng của hai thế giới, hai định nghĩa về "giá trị" và "sức mạnh", đang đặt cạnh nhau trên bàn. Nỗi tuyệt vọng và sự bối rối trong lòng Lão Lâm vẫn còn đó, nhưng giờ đây, bên cạnh nó là một tia sáng nhỏ của sự suy ngẫm, của một khả năng chấp nhận điều mới mẻ. Ông biết, Tạ Trần không ép buộc ông phải từ bỏ quá khứ, mà chỉ gợi mở cho ông một con đường để tìm thấy ý nghĩa trong hiện tại, để không còn lạc lõng trong dòng chảy của kỷ nguyên mới.

Lão Học Giả Lâm vẫn ngồi đó, tay vuốt ve cuốn thơ, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ, nơi cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị mà đầy ý nghĩa. Ông biết, một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, và có lẽ, đã đến lúc ông phải học cách buông bỏ quá khứ để tìm thấy giá trị của chính mình trong dòng chảy mới ấy. Dù còn rất bối rối, nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm mới đã được gieo xuống, hạt mầm của một hành trình tìm kiếm ý nghĩa khác, không phải bằng linh khí, mà bằng chính cuộc sống phàm trần.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free