Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1423: Bóng Hình Quá Vãng và Ánh Mắt Thấu Hiểu

Nỗi tuyệt vọng và sự bối rối trong lòng Lão Học Giả Lâm vẫn còn đó, nhưng giờ đây, bên cạnh nó là một tia sáng nhỏ của sự suy ngẫm, của một khả năng chấp nhận điều mới mẻ. Ông biết, Tạ Trần không ép buộc ông phải từ bỏ quá khứ, mà chỉ gợi mở cho ông một con đường để tìm thấy ý nghĩa trong hiện tại, để không còn lạc lõng trong dòng chảy của kỷ nguyên mới. Lão Học Giả Lâm vẫn ngồi đó, tay vuốt ve cuốn thơ, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ, nơi cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị mà đầy ý nghĩa. Ông biết, một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, và có lẽ, đã đến lúc ông phải học cách buông bỏ quá khứ để tìm thấy giá trị của chính mình trong dòng chảy mới ấy. Dù còn rất bối rối, nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm mới đã được gieo xuống, hạt mầm của một hành trình tìm kiếm ý nghĩa khác, không phải bằng linh khí, mà bằng chính cuộc sống phàm trần.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam pha tím lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Không khí không còn cái tĩnh lặng thường thấy, mà đã hòa quyện với những âm thanh náo nhiệt, rộn ràng của một thị trấn đang chuẩn bị cho một sự kiện lớn. Tiếng cưa xẻ gỗ lạch cạch, tiếng búa gõ đinh vang vọng từ những ngôi nhà đang sửa sang hay dựng thêm quầy hàng. Mùi gỗ mới, mùi vôi ve, và cả mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các gánh hàng rong đã bắt đầu nhóm bếp, hòa quyện vào làn gió mát lành, mang theo hơi ẩm của đất sau một ngày nắng.

Lão Học Giả Lâm đứng nép mình bên một góc phố nhỏ, gần một cây cổ thụ đã già cỗi, tán lá sum suê che khuất một phần ánh chiều tà. Dáng người ông hơi còng, mái tóc đã điểm bạc lòa xòa trước trán, và đôi mắt đượm buồn, mệt mỏi dưới ráng chiều. Ông không đi lại, chỉ đứng đó, như một cái bóng lạc lõng, tĩnh tại giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống. Ánh mắt ông lướt qua những gương mặt rạng rỡ, đầy sức sống của người dân đang tấp nập qua lại. Họ đang cùng nhau trang trí những chiếc đèn lồng rực rỡ, treo những dải lụa màu sắc tươi tắn, và sắp đặt những bàn ghế dài cho buổi lễ hội sắp tới. Những tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ vang vọng, tiếng trò chuyện sôi nổi của người lớn, và cả những giai điệu tỳ bà, tiếng sáo trúc đang được một vài nghệ nhân tập dượt, tạo nên một bản hòa tấu sống động của nhân gian.

Trong tâm trí Lão Lâm, một câu hỏi khắc khoải cứ lặp đi lặp lại, như một lời thì thầm đau đáu giữa lồng ngực: "Họ có thể vui vẻ đến vậy sao, khi linh khí đã cạn kiệt, khi con đường tu tiên đã khép lại?" Ông nhớ lại những ngày tháng còn trẻ, khi linh khí còn dồi dào, khi giấc mộng trường sinh và sức mạnh vô biên vẫn còn lấp lánh như một ngôi sao dẫn lối. Dù chỉ là một tu sĩ cấp thấp, dù chỉ mới chạm tới ngưỡng cửa của Tiên Đạo, ông vẫn cảm thấy mình sở hữu một thứ gì đó vượt trội, một sự cao quý mà phàm nhân không thể nào có được. Cái cảm giác ấy, dù chỉ là ảo ảnh của sức mạnh, cũng đã từng định hình cả cuộc đời ông, cho ông một mục đích, một hướng đi.

Giờ đây, tất cả đã tan biến. Linh khí đã không còn, tiên đạo đã sụp đổ, và cái "vinh quang" nhỏ nhoi mà ông từng mơ ước cũng đã hóa thành tro tàn. Ông nhìn những người phàm nhân đang say sưa với công việc của họ, với niềm vui giản dị của họ, và cảm thấy mình như một kẻ ngoại cuộc. Cái niềm vui ấy, nó không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật. Nó đến từ những điều bình dị nhất: một nụ cười, một tiếng hát, một bàn tay sẻ chia. Và chính sự giản dị, chân thực đó lại khiến ông cảm thấy xa lạ, thậm chí là sợ hãi. Ông sợ hãi cái thế giới không có linh khí, một thế giới mà ông chưa từng học cách để tồn tại, để tìm thấy ý nghĩa.

"Bánh nếp thơm ngon đây! Bánh nếp nóng hổi vừa ra lò!" Tiếng rao của một bà cụ bán hàng rong vang lên, kéo Lão Lâm thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Ông vô thức siết chặt chiếc túi vải cũ kỹ trong tay. Bên trong đó, ngoài vài đồng bạc lẻ, còn có một vài vật phẩm tu luyện đã hoàn toàn vô dụng: một viên linh thạch đã khô cạn năng lượng, một lá bùa hộ mệnh đã mất đi linh tính, và một cuốn pháp quyết đã hóa thành những trang giấy không hơn không kém. Chúng là những tàn dư cuối cùng của một thời đại đã qua, những biểu tượng của một giấc mộng đã tan vỡ, và giờ đây, chúng chỉ còn là gánh nặng trong lòng bàn tay ông, nặng trĩu hơn cả trọng lượng thực của chúng.

Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả nỗi tiếc nuối và sự giằng xé nội tâm. Cái cảm giác lạc lõng, vô nghĩa khi những giá trị mà ông từng tin tưởng đã sụp đổ, cứ lẩn quẩn trong tâm trí, không cho ông một phút giây bình yên. Ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời hoàng hôn, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh, nhưng chúng không mang đến cho ông một lời giải đáp nào. Chúng chỉ là những điểm sáng xa xăm, vô tri, giống như cái tương lai mà ông đang phải đối mặt. Một tương lai không còn tiên đạo, không còn linh khí, một tương lai mà ông phải tự mình tìm kiếm ý nghĩa, tự mình định hình giá trị. Nhưng làm sao ông có thể làm được điều đó, khi ông đã dành cả cuộc đời để chạy theo một thứ đã không còn tồn tại? Câu hỏi ấy vẫn còn đó, treo lơ lửng trong không gian, không có lời hồi đáp.

***

Cùng lúc đó, tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc cổ kính với mái ngói cong cong và những cột gỗ chạm khắc tinh xảo, Mai (Lăng Nguyệt Tiên Tử) và cô bé Linh đang ngồi bên cửa sổ tầng hai. Từ vị trí này, họ có thể bao quát một phần lớn con phố chính của Thị Trấn An Bình, nơi những hoạt động chuẩn bị cho lễ hội đang diễn ra sôi nổi. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương trà thoang thoảng và tiếng nước sông Vọng Giang chảy rì rào dưới chân cầu. Ánh sáng hoàng hôn len lỏi qua những chấn song cửa sổ, tô điểm thêm vẻ đẹp trầm mặc cho quán trà.

Mai, với dung nhan tuyệt mỹ vẫn không hề phai mờ theo thời gian, mặc một bộ y phục lụa màu xanh ngọc bích đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất thanh cao, thoát tục. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, từng ẩn chứa sự uy nghiêm của một tiên tử, giờ đây đã pha lẫn sự mệt mỏi và thấu hiểu của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. Nàng nhẹ nhàng nâng chén trà lên môi, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua đám đông bên dưới, và rồi dừng lại ở một bóng người cô độc nép mình bên góc phố – Lão Học Giả Lâm.

Linh, cô bé khoảng mười tuổi, với đôi mắt trong veo, đen láy như hai hạt nhãn, mái tóc đen được thắt bím gọn gàng, mặc một chiếc áo vải thô màu nâu đã bạc màu nhưng sạch sẽ, đang say sưa ngắm nhìn những hoạt động chuẩn bị lễ hội. Cô bé quay sang Mai, đôi mắt lộ rõ vẻ tò mò, và một chút xót xa khi nhìn thấy Lão Lâm.

"Cô Mai, ông lão kia sao lại buồn thế ạ?" Linh hỏi, giọng nói non nớt nhưng đầy sự quan tâm. "Ai cũng cười nói, ai cũng vui vẻ, chỉ có ông ấy là cứ đứng lặng thinh, nhìn mọi người mà không nói một lời nào." Cô bé nghiêng đầu, đôi mắt ngây thơ phản chiếu hình ảnh Lão Lâm nhỏ bé, cô độc. "Chẳng phải hôm qua ông ấy cũng đến quán của tiên sinh Tạ Trần sao? Con thấy ông ấy cứ đi đi lại lại, cứ như đang tìm kiếm điều gì đó."

Mai khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như tiếng gió thoảng qua lá. Nàng đặt chén trà xuống, ánh mắt xa xăm như nhớ về quá khứ của chính mình, về những ngày tháng nàng cũng từng là một tiên tử, từng mang trong mình giấc mộng trường sinh và sức mạnh. Nàng hiểu rõ nỗi đau của Lão Lâm, bởi vì nàng cũng từng trải qua nó, từng đối mặt với sự sụp đổ của một thế giới, một lý tưởng mà nàng đã từng theo đuổi.

"Ông ấy từng là người theo đuổi một con đường khác, Linh à," Mai nói, giọng nói trầm bổng, mang theo chút suy tư. "Một con đường mà bây giờ đã không còn nữa. Ông ấy... ông ấy đã từng tin vào sức mạnh của linh khí, vào con đường tu tiên. Và khi con đường ấy biến mất, ông ấy cảm thấy như mình đã mất đi tất cả."

Linh chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh lên sự thấu hiểu. "Con đường nào mà lại khi���n người ta buồn đến vậy khi nó kết thúc, cô Mai? Con thấy mọi người vẫn vui vẻ, vẫn sống tốt mà. Chẳng lẽ sức mạnh lại quan trọng hơn cả niềm vui sao?"

Mai mỉm cười nhẹ, một nụ cười pha lẫn chút bi ai. "Đôi khi, cái giá phải trả cho một 'vinh quang' không thực sự thuộc về mình lại là nỗi đau khi nó biến mất. Ông ấy đang giằng xé giữa những gì đã từng có và những gì đang diễn ra trước mắt. Giữa một quá khứ mà ông ấy không thể buông bỏ, và một hiện tại mà ông ấy không thể chấp nhận hoàn toàn. Ông ấy đã từng 'mất người' vì quá mê đắm vào tiên đạo, và giờ đây, khi tiên đạo không còn, ông ấy lại đang phải học cách 'tìm lại người', học cách sống một đời bình thường, nhưng điều đó không hề dễ dàng."

Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, ánh mắt dịu dàng nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô bé. "Cái nỗi đau của ông ấy, nó không chỉ là nỗi đau mất đi sức mạnh. Nó là nỗi đau của một người đã lạc lối, một người không biết mình là ai khi những thứ đã định nghĩa họ không còn nữa. Nó là sự chấp niệm vào một thứ đã không còn tồn tại, và sự sợ hãi trước một thế giới mới mà họ chưa hiểu. Con thấy đấy, Linh, không phải ai cũng có thể dễ dàng chấp nhận sự vô thường của vạn vật."

Linh im lặng, đôi mắt cô bé vẫn nhìn chằm chằm vào Lão Lâm đang đứng cô độc dưới phố. Cô bé không hiểu hết những từ ngữ cao siêu như "mất người" hay "vô thường" mà Mai vừa nói, nhưng cô bé cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc từ ông lão. Cái nỗi buồn ấy, nó khác với nỗi buồn khi làm đổ kem hay bị la mắng. Nó là một nỗi buồn thẳm sâu, như những lớp rêu phong bám trên cây cổ thụ già. Cô bé không cần phải hiểu tường tận, nhưng trái tim non nớt của cô bé đã tự động rung cảm, tự động sản sinh ra một sự đồng cảm sâu sắc.

Mai nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ánh mắt nàng vẫn xa xăm, như đang nhớ về những ký ức của chính mình. Nàng đã từng là một Lăng Nguyệt Tiên Tử cao ngạo, lạnh lùng, từng đắm chìm trong việc tu luyện để cầu trường sinh bất tử. Nàng đã từng suýt "mất người", suýt đánh mất chính mình trong cái vòng xoáy vô tận của tiên đạo. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Lão Lâm, nàng nhận ra một phần của chính mình trong hình bóng cô độc ấy. Sự đồng cảm của nàng với nỗi đau của ông Lâm cho thấy nàng đang ngày càng 'trở lại' với nhân tính, thoát khỏi sự 'mất người' của tu tiên. Nàng hiểu rằng, cái khó nhất không phải là từ bỏ sức mạnh, mà là từ bỏ cái chấp niệm vào sức mạnh, vào một cái tôi đã được xây dựng dựa trên những ảo ảnh. Linh, bên cạnh nàng, với sự tò mò và lòng nhân ái tự nhiên, không bị ảnh hưởng bởi những khái niệm về linh khí hay tiên đạo, lại là hiện thân của một thế hệ mới, một thế hệ sẽ lớn lên với lòng nhân ái và sự thấu hiểu mà không cần đến linh khí, một thế hệ sẽ xây dựng một 'Nhân Đạo' chân thực và bền vững. Hai thế hệ, hai góc nhìn, nhưng cùng chung một sợi dây đồng cảm, lặng lẽ nhìn về phía bóng hình cô độc của Lão Học Giả Lâm, người đang giằng xé giữa hai thế giới.

***

Đêm dần buông, mang theo một làn gió mát lạnh hơn, nhưng không khí lễ hội vẫn không hề giảm nhiệt. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc đã được thắp sáng rực rỡ, hắt những vệt sáng lung linh lên những con đường lát đá, lên những gương mặt rạng rỡ của người dân. Tiếng nhạc cụ dân gian vang lên du dương, hòa cùng tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tạo nên một bản giao hưởng sống động của nhân gian. Mùi thức ăn đường phố càng trở nên đậm đà, quyến rũ, len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn.

Sau khi lang thang một hồi, ánh mắt vô định dõi theo dòng người nhưng tâm trí vẫn còn chìm đắm trong những suy tư nặng nề, Lão Học Giả Lâm lại một lần nữa tìm đến quán sách của Tạ Trần. Ánh sáng ấm áp từ bên trong quán sách, cùng với mùi giấy cũ và mùi mực quen thuộc, dường như có một sức hút kỳ lạ đối với ông, một sự an ủi vô hình giữa cái thế giới đang thay đổi đến chóng mặt. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ bước vào, nép mình bên một giá sách cũ kỹ, lướt mắt qua những cuốn sách phàm trần mà ông chưa từng để ý trước đây. Những cuốn sách về thi ca, lịch sử, triết học, những câu chuyện về cuộc đời bình dị của con người, chúng nằm đó, im lìm mà đầy sức sống, chờ đợi một tâm hồn để khám phá.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi phía sau quầy, trong ánh sáng dịu nhẹ của chiếc đèn lồng giấy. Làn da trắng nhợt của anh, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, vẫn không thay đổi. Anh mặc một bộ áo vải bố màu xanh thẫm, đơn giản nhưng sạch sẽ. Anh đang chăm chú đọc một cuốn sách cũ, bìa đ�� sờn rách, thỉnh thoảng khóe môi khẽ mỉm cười như thể vừa tìm thấy một điều thú vị nào đó trong những dòng chữ cổ xưa. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lanh lợi, đang cặm cụi sắp xếp lại những cuốn sách mới về trên các kệ, động tác nhanh nhẹn và đầy tập trung.

Quán sách không quá đông khách, chỉ có vài ba người đang lặng lẽ chọn sách hoặc ngồi đọc ở các bàn nhỏ. Không khí trong quán tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt bên ngoài, tạo nên một không gian riêng biệt, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn.

"Lâm lão tiên sinh, đêm nay có vẻ náo nhiệt hơn mọi ngày nhỉ." Tạ Trần không nhìn lên, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm vang lên, như thể anh đã biết Lão Lâm đứng đó từ lâu. Anh không hề ngạc nhiên hay bận tâm đến sự xuất hiện lặng lẽ của ông, bởi anh đã quá quen thuộc với những vị khách tìm đến quán sách của mình không chỉ để mua chữ, mà còn để tìm kiếm một điều gì đó sâu xa hơn.

Lão Học Giả Lâm khẽ giật mình, không phải vì Tạ Trần đã phát hiện ra ông, mà vì sự bình thản trong giọng nói của anh, và cách anh nhận định về "sự náo nhiệt" bên ngoài. Ông gật đầu khe khẽ, giọng nói trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi: "Phải, náo nhiệt thật. Cả thị trấn như bừng tỉnh, tất cả đều đang chuẩn bị cho lễ hội." Ông ta chợt chú ý đến cuốn sách Tạ Trần đang đọc. Bìa sách đã phai màu, không có những hoa văn rồng phượng hay những biểu tượng của tiên đạo, mà chỉ có một bức họa đơn giản về một cây cổ thụ đứng vững giữa trời đất. Có lẽ đó là một tuyển tập thơ, hoặc một tác phẩm triết lý về sự bình dị.

Tạ Trần, như thể hiểu được sự tò mò của Lão Lâm, hoặc đơn giản là theo một thói quen tự nhiên khi đọc đến một đoạn văn tâm đắc, vô tình khẽ đọc thành tiếng một đoạn trong cuốn sách: "Vạn vật đều có quy luật riêng, không cầu vinh hoa, tự tại an nhiên. Sức mạnh hữu hình rồi sẽ tan biến, nhưng ý nghĩa vô hình sẽ trường tồn. Con người sinh ra, đâu cần tiên khí, chỉ cần một đời trọn vẹn, một tâm hồn thanh thản, ấy là đủ."

Lão Học Giả Lâm nghe thấy những lời đó, cả người khẽ giật mình. Ánh mắt ông, vốn đang đăm chiêu nhìn những hàng sách, lập tức chuyển sang nhìn Tạ Trần, rồi lại hạ xuống nhìn cuốn sách trên tay anh. Những câu chữ giản dị nhưng đầy ý nghĩa ấy, như một luồng gió mát thổi qua tâm hồn đang khô cằn của ông. "Không cầu vinh hoa, tự tại an nhiên... Sức mạnh hữu hình rồi sẽ tan biến, nhưng ý nghĩa vô hình sẽ trường tồn..." Những lời này không chỉ là một đoạn văn trong sách, mà như một lời giải đáp, một lời khai sáng cho nỗi trăn trở bấy lâu của ông. Ông đã quá tập trung vào "sức mạnh hữu hình" của linh khí, vào "vinh hoa" của tiên đạo, mà quên đi mất những giá trị "vô hình" của cuộc sống.

Ông ta dường như bị thu hút bởi những câu chữ ấy, bởi cái triết lý bình dị nhưng sâu sắc mà chúng mang lại. Một tia sáng yếu ớt của sự hiểu biết lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của ông, như một đốm lửa nhỏ vừa được nhóm lên trong đêm tối. Tia sáng ấy không rực rỡ như linh khí, không chói lọi như pháp thuật, nhưng nó ấm áp, nó chân thực, và nó mang theo một khả năng mới – khả năng nh��n nhận thế giới bằng một đôi mắt khác.

Lão Học Giả Lâm vẫn đứng đó, lặng lẽ, nhưng tâm trí ông không còn mải miết tìm kiếm dấu vết của linh khí hay tiếc nuối quá khứ. Thay vào đó, ông bắt đầu suy ngẫm về những lời Tạ Trần vừa đọc, về ý nghĩa của "một đời trọn vẹn" và "một tâm hồn thanh thản". Ông nhìn những cuốn sách phàm trần quanh mình, chúng không mang đến sức mạnh, nhưng chúng mang đến tri thức, mang đến sự thấu hiểu, mang đến những câu chuyện về cuộc đời. Có lẽ, ý nghĩa thực sự không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu linh khí, mà nằm ở cách con người sống, cách con người cảm nhận, và cách con người để lại dấu ấn của mình trong dòng chảy vô thường của thế gian.

Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lão Lâm. Anh không nói thêm lời nào, chỉ nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười thấu hiểu, như thể anh đã biết hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc để nó tự mình nảy mầm trong tâm hồn Lão Lâm. Lão Học Giả Lâm, qua những lần tiếp xúc với Tạ Tr��n và quan sát cuộc sống mới, sẽ dần tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình. Có lẽ, ông sẽ không còn là một kẻ hoài niệm vô vọng, mà sẽ trở thành một người kể chuyện về quá khứ, một người chứng nhân cho sự chuyển mình của thời đại, hoặc thậm chí là một người đóng góp cho văn hóa phàm nhân, dùng trí tuệ và kinh nghiệm của mình để làm phong phú thêm cho cái 'Nhân Đạo' đang trỗi dậy. Đêm nay, dưới ánh đèn lồng ấm áp của quán sách, một hành trình mới đã thực sự bắt đầu trong trái tim của Lão Học Giả Lâm, một hành trình không cần đến linh khí, mà cần đến sự thấu hiểu và lòng dũng cảm để chấp nhận sự vô thường của vạn vật, và tìm thấy giá trị của chính mình trong sự luân hồi bất tận của nhân gian.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free