Nhân gian bất tu tiên - Chương 1427: Âm Vang Từ Tâm: Bài Học Của Lão Học Giả
Những bước chân của Lão Học Giả Lâm khuất dần sau con đường lát đá cổ kính của Thị Trấn An Bình, nhưng dư âm từ lời nói của ông vẫn còn vương vấn trong không gian tĩnh lặng của quán sách. Nụ cười mãn nguyện trên môi ông trước khi rời đi đã trở thành một dấu ấn khó phai, một minh chứng sống động cho sự chuyển hóa sâu sắc mà Tạ Trần đã chứng kiến. Hắn biết, không còn là những lời nói suông, mà là một hành trình thực sự, một sự giác ngộ bằng cả thân tâm mà Lão Học Giả Lâm đã trải qua, từ bỏ cái "chấp niệm" vào tiên đạo để tìm về "hương vị nhân gian" thuần túy.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đã tề tựu trong quán sách. Không gian nơi đây vẫn mang một vẻ tĩnh mịch quen thuộc, chỉ có tiếng gió nhẹ hờ hững lướt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, làm xao động vài trang sách đang mở. Mùi giấy cũ, mùi mực mới từ những cuốn sách vừa được sắp xếp lại, cùng với hương trà thanh tao thoảng nhẹ từ ấm trà đang nghi ngút khói trên bàn, tạo nên một bầu không khí an yên, triết lý đến lạ. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt vì ít tiếp xúc với nắng gió, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, trầm tư, đang khẽ lật một cuốn kinh thư cổ. Thư Đồng Tiểu An, thân hình gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cẩn thận đặt những cuốn sách đã được lau chùi về đúng vị trí trên giá. Tiếng lật sách sột soạt hòa cùng tiếng gió rì rào, tựa hồ như khúc nhạc dạo đầu cho một ngày mới.
Chợt, cánh cửa gỗ khẽ mở ra, không phải một tiếng cọt kẹt nặng nề, mà là một tiếng động nhẹ nhàng, tựa như một làn gió mới vừa thổi vào. Lão Học Giả Lâm bước vào. Ngoại hình ông vẫn là khuôn mặt khắc khổ của người từng trải, nhưng ánh mắt ông giờ đây không còn vẻ u uất, suy tư như những ngày đầu, mà chứa đựng một sự thanh thản, mãn nguyện đến kinh ngạc. Từng bước chân ông tự tin, vững vàng, không còn sự nặng nề của tuổi tác hay gánh nặng của quá khứ. Cả người ông toát ra một nguồn năng lượng mới, một sự kiên định lạ thường, như thể ông vừa tìm thấy một mục đích sống thật sự.
"Tiểu Tạ, Tiểu An, hai con đã dậy sớm vậy sao?" Lão Học Giả Lâm cất giọng, âm điệu tự nhiên, không còn chút nào ngần ngại hay khách sáo. Dù đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu năm tháng theo đuổi tiên đạo, nhưng giờ đây, ông đã trở về đúng với bản chất của một phàm nhân, một người ông với những lời lẽ chân thành, ấm áp.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ thu. Hắn nhìn Lão Học Giả Lâm, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, tựa như một ánh tr��ng rằm phản chiếu trên mặt nước. "Lão tiên sinh cũng đến sớm vậy. Hôm nay hẳn có điều gì vui mừng?"
Lão Học Giả Lâm cười vang, tiếng cười trong trẻo, chân thật, không chút gượng gạo. "Vui mừng ư? Đúng vậy, Tiểu Tạ, ta đã tìm thấy niềm vui thực sự, một niềm vui mà ta đã bỏ lỡ cả một đời. Sau đêm qua, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Ta đã lãng phí quá nhiều năm tháng đuổi theo hư ảo, đuổi theo những thứ phù phiếm mang tên 'tiên đạo', 'trường sinh'. Giờ đây, ta muốn dùng chút trí tuệ này, chút kinh nghiệm mà ta đã thu lượm được, để vun đắp cho những điều thật sự có ý nghĩa, những điều mà ta đã bỏ lỡ." Ông nói, ánh mắt kiên định, chứa chan một nhiệt huyết mới. "Không phải bằng pháp thuật hay quyền uy, mà bằng sự thấu hiểu, bằng lòng nhân ái, và bằng sự chia sẻ."
Thư Đồng Tiểu An khẽ chớp mắt, đôi mắt thông minh của cô bé chăm chú lắng nghe từng lời. Cô bé cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong Lão Học Giả Lâm, không chỉ qua lời nói, mà còn qua ánh mắt, qua thần thái của ông. Những lời nói ấy, tuy giản dị, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn cô bé, gieo vào đó những hạt mầm suy tư mới.
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi hắn vẫn như cũ, nhưng trong ánh mắt, lại ánh lên một sự tán đồng sâu sắc. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, rót thêm một chén trà, rồi chậm rãi đẩy về phía Lão Học Giả Lâm. "Mỗi hạt mầm đều có giá trị riêng, thưa lão tiên sinh. Quan trọng là gieo trồng đúng mảnh đất và chăm sóc bằng cái tâm. Những gì lão tiên sinh đã trải qua, dù là phù phiếm hay cay đắng, đều đã trở thành kinh nghiệm quý báu. Giờ đây, mảnh đất nhân gian này đang chờ đợi những hạt mầm ấy, chờ đợi được vun đắp bằng cái tâm thuần phác, bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn."
Lời nói của Tạ Trần không phải là lời khuyên răn, cũng không phải là lời phán xét, mà là một sự gợi mở nhẹ nhàng, một sự khẳng định cho con đường mà Lão Học Giả Lâm đã chọn. Hắn không hề trực tiếp can thiệp vào hành trình của người khác, nhưng chính sự lắng nghe và những triết lý sâu sắc của hắn đã trở thành ánh sáng dẫn lối cho những tâm hồn lạc lối tìm về. Lão Học Giả Lâm nâng chén trà lên, hít hà hương trà thoảng nhẹ, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Ông cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết, như thể mọi gánh nặng của quá khứ đã được trút bỏ, để lại một khoảng không gian rộng lớn cho những điều mới mẻ, những điều ý nghĩa. Ông biết, con đường phía trước sẽ không phải là con đường trải hoa, nhưng nó sẽ là con đường của sự chân thật, của tình người, của những giá trị vĩnh cửu mà tiên đạo không thể mang lại.
***
Khi đồng hồ mặt trời chỉ vào giữa trưa, ánh nắng gắt gao đổ xuống Thị Trấn An Bình, làm cho không khí trở nên oi ả và ngột ngạt. Tại một góc chợ nhộn nhịp, nơi tiếng rao hàng của thương nhân vang vọng không ngừng, tiếng bước chân hối hả của người mua kẻ bán tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của đời sống phàm nhân. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và đặc biệt là mùi than khét lẹt, khói bụi từ lò rèn của Thợ Rèn Mãnh thoang thoảng trong không khí, tất cả hòa quyện lại tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc và hương vị.
Giữa sự sầm uất và náo nhiệt ấy, một xung đột nhỏ nhưng gay gắt đã bùng nổ, thu hút sự chú ý của đám đông. Thợ Rèn Mãnh, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lấm lem nhọ than, đang cầm cây búa quen thuộc trên tay, đứng trước cửa lò rèn của mình mà lớn tiếng tranh cãi với Cô Gái Dệt Lụa Liễu Nhi. Liễu Nhi, dáng người thanh thoát, đôi tay thoăn thoắt thường ngày nay lại đang run rẩy ôm một tấm lụa trắng muốt, nay đã bị dính những vệt than đen và rách một vài chỗ. Đôi mắt tinh tế của nàng giờ đây rưng rưng nước, chứa chan sự tủi thân và tuyệt vọng.
"Ngươi nói gì? Tấm lụa rách là lỗi của ta sao?" Thợ Rèn Mãnh gầm lên, giọng nói khàn khàn vì khói bụi và sự bực bội, "Xưởng ta ở đây cả chục năm rồi, sao ngươi không biết mà tránh? Chẳng lẽ ta phải ngừng làm việc để ngươi đi qua sao? Sắt thép cũng có linh hồn của nó! Ta đang tôi luyện, ngươi lại dám nói ta làm hỏng đồ của ngươi?" Anh ta vung cây búa lên không trung một cách vô thức, khiến đám đông khẽ giật mình lùi lại.
Liễu Nhi nức nở, đôi vai mảnh khảnh run lên bần bật. "Nhưng đây là tấm lụa ta dệt cả tháng trời! Là tấm lụa ta dành hết tâm huyết để hoàn thành cho một khách hàng quý trọng! Giờ thì hỏng hết rồi, anh phải đền cho ta! Bụi than của anh, tiếng ồn của anh đã làm ta giật mình, làm rơi tấm lụa!" Nàng giơ tấm lụa bị hư hỏng ra, như một bằng chứng tố cáo. Nước mắt lã chã rơi trên gò má trắng ngần.
Đám đông bắt đầu tụ tập, xì xào bàn tán. Người thì tỏ vẻ thông cảm cho Liễu Nhi, bởi tấm lụa dệt thủ công là cả một công trình của sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Kẻ lại bênh vực Thợ Rèn Mãnh, cho rằng lò rèn đã tồn tại từ lâu, ai đi qua đó đều phải biết mà giữ gìn. Những tiếng xì xào dần biến thành những lời bàn tán to hơn, có người còn đề nghị: "Hay là gọi tu sĩ địa phương đến phân xử đi? Họ có phép thuật, có thể nhìn thấu đúng sai!" Tiếng nói ấy như một cái cớ để người ta tìm kiếm một giải pháp từ quyền năng siêu phàm, từ cái "tiên đạo" mà họ vẫn còn chút ít tin tưởng.
Giữa lúc đó, Lão Học Giả Lâm, đang thong thả đi mua sắm vài món đồ lặt vặt cho gia đình mới của mình, tình cờ đi ngang qua. Ông dừng lại, không phải vì tò mò, mà vì ông cảm nhận được sự căng thẳng, sự bực bội và nỗi buồn đang bao trùm không khí. Khuôn mặt ông vẫn giữ vẻ thanh thản, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc. Ông quan sát Thợ Rèn Mãnh, nhìn thấy sự nóng nảy, sự tự ái của một người thợ thủ công muốn bảo vệ nghề nghiệp của mình. Ông cũng nhìn Liễu Nhi, thấy được nỗi tủi thân, sự đau xót của một cô gái đã dành cả tháng trời cho một tác phẩm, nay bị hủy hoại. Ông không vội vàng phán xét, không lên tiếng can thiệp, mà chỉ lặng lẽ lắng nghe từng lời cãi vã, từng tiếng xì xào của đám đông.
Trong tâm trí Lão Học Giả Lâm, những hình ảnh về những cuộc tranh chấp quyền lực trong tiên đạo chợt hiện về. Những cuộc chiến giành giật linh quả, tranh đoạt công pháp, những lời lẽ sắc bén hơn cả gươm đao, những toan tính thâm độc chỉ để giành lấy một chút hư danh, một chút quyền lực phù phiếm. Nhưng ở đây, trước mắt ông, là một xung đột đời thường, nhỏ bé nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao hơn nhiều đối với những phàm nhân này. Đó là công sức, là miếng cơm manh áo, là lòng tự trọng, là những giá trị sống mà ông đã từng bỏ quên. Ông nhận ra rằng, dù ở tiên giới hay nhân gian, xung đột vẫn luôn tồn tại, nhưng cách giải quyết lại hoàn toàn khác biệt. Tiên đạo dựa vào sức mạnh, vào phép tắc, vào quyền uy. Còn nhân gian, ông nghĩ, cần một thứ gì đó khác. Một thứ mà ông đã từng bỏ lỡ, và giờ đây, ông muốn tìm lại, muốn thực hành. Đó là sự thấu hiểu, là lòng trắc ẩn, là cái "tâm" mà Tạ Trần đã nhắc đến. Ông khẽ lắc đầu, trong lòng đã nảy ra một ý định.
***
Dưới ánh chiều tà dịu mát, khi những vệt nắng cuối cùng còn đang lưu luyến trên những mái nhà cổ kính, Lão Học Giả Lâm đã thành công mời Thợ Rèn Mãnh và Cô Gái Dệt Lụa Liễu Nhi về quán sách của Tạ Trần. Không gian nơi đây, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của chợ, mang một vẻ tĩnh lặng và an bình đến lạ. Gió nhẹ luồn qua khung cửa sổ, làm rung rinh vài chiếc lá vàng úa trên cây bồ đề cổ thụ trước sân, mang theo hơi thở dịu mát của buổi hoàng hôn. Mùi giấy cũ, mùi mực và hương trà thanh tao vẫn vương vấn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, an toàn và tin cậy, như thể mọi lo toan, bực dọc đều phải dừng bước trước ngưỡng cửa này.
Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi yên lặng ở góc đọc sách, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, lướt qua từng dòng chữ trên trang giấy cũ. Hắn không nói gì, không can thiệp, chỉ là một sự hiện diện tĩnh lặng, nhưng lại mang một sức mạnh vô hình, khiến cho không khí trở nên trang trọng và đáng suy ngẫm hơn. Thư Đồng Tiểu An ngồi gần đó, đôi mắt thông minh của cô bé không dán vào sách mà chăm chú quan sát mọi diễn biến, như một người học trò đang tiếp thu một bài học quý giá từ cuộc sống.
Lão Học Giả Lâm mời Mãnh và Liễu Nhi ngồi xuống hai chiếc ghế gỗ đơn sơ. Khuôn mặt ông điềm tĩnh, không chút phán xét. Ông không vội vàng lên tiếng, mà chỉ rót hai chén trà nóng hổi, đặt trước mặt hai người, tựa như mời họ cùng chia sẻ một khoảnh khắc yên bình.
"Hai con, hãy cứ thoải mái mà nói ra hết nỗi lòng mình," Lão Học Giả Lâm cất giọng, âm điệu trầm ấm, như một dòng suối mát lành xoa dịu những tâm hồn đang căng thẳng. "Không phải để phân định đúng sai, mà là để cho ta được hiểu, để cho chính các con được nhìn lại. Hãy kể hết, cả sự bực bội, cả nỗi buồn, cả những điều mà các con cảm thấy uất ức trong lòng."
Ban đầu, Thợ Rèn Mãnh vẫn còn vẻ nóng nảy, bực bội. Anh ta nhìn chằm chằm vào tấm lụa rách trong tay Li���u Nhi, rồi lại nhìn Lão Học Giả Lâm với ánh mắt nghi hoặc. "Lão tiên sinh, chuyện này còn gì mà nói nữa? Nàng ta đòi ta đền, ta nói lò rèn ta ở đây đã mấy chục năm, nàng ta phải tự biết mà giữ. Lỗi là do nàng ta bất cẩn thôi!"
Liễu Nhi khẽ nức nở, đôi mắt đỏ hoe. "Anh ta nói vậy là không đúng. Tấm lụa đó là công sức của con, con đã phải thức khuya dậy sớm, từng sợi từng sợi mới dệt nên. Giờ hỏng hết rồi, con biết ăn nói sao với khách hàng đây? Con chỉ muốn anh ta hiểu cho nỗi khổ của con thôi." Giọng nàng yếu ớt, nhưng chứa đựng sự tủi thân và nỗi thất vọng sâu sắc.
Lão Học Giả Lâm kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Ông không ngắt lời ai, để họ được trút bỏ hết những gánh nặng trong lòng. Khi cả hai đã vơi bớt sự gay gắt, ông mới chậm rãi lên tiếng.
"Ta hiểu cả nỗi bực bội của Thợ Rèn Mãnh, và cả nỗi buồn của Cô Gái Liễu Nhi," ông nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Thợ Rèn Mãnh có lý lẽ của mình, công việc của con là tạo ra những vật dụng hữu ích, là giữ lửa cho cả một thị trấn này. Con cũng có sự tự hào về nghề của mình. Còn Liễu Nhi, con cũng có lý lẽ, tấm lụa là công sức, là tâm huyết của con, là sự khéo léo của người phụ nữ nhân gian. Cả hai con đều đúng, nhưng lại thiếu đi một điều. Đó là sự cảm thông."
Ông dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt từng người. "Sức mạnh không chỉ nằm ở việc phân định đúng sai, ai thắng ai thua, mà là ở chỗ ta có thể đặt mình vào vị trí của người khác, để hiểu được nỗi khổ của họ, để cảm nhận được giá trị của công việc mà họ đang làm. Thợ Rèn Mãnh, nỗi bực dọc của con là đúng, nhưng liệu có cách nào để con vẫn bảo vệ được công việc của mình, mà không làm tổn thương công sức của người khác? Liệu con có thể nghĩ đến việc làm một tấm chắn đơn giản để bụi than không bay lung tung, hay sắp xếp lại xưởng rèn để giảm tiếng ồn, để những người xung quanh không bị ảnh hưởng?"
Thợ Rèn Mãnh nghe vậy, vẻ mặt anh ta từ bực bội dần chuyển sang bối rối, rồi suy ngẫm. Anh ta chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó. Đối với anh ta, sức mạnh là việc bảo vệ quyền lợi của mình một cách tuyệt đối, là việc dùng tiếng ồn và khói bụi như một lẽ dĩ nhiên của nghề nghiệp.
Rồi Lão Học Giả Lâm quay sang Liễu Nhi. "Còn Liễu Nhi, nỗi buồn của con là thật, là điều mà ai cũng có thể thấu hiểu. Nhưng liệu có cách nào để biến mất mát này thành một khởi đầu mới, một sự thấu hiểu mới giữa con và Thợ Rèn Mãnh? Liệu con có thể nghĩ đến việc không chỉ đòi đền bù, mà còn đề xuất một giải pháp chung cho cả hai? Ví dụ, Thợ Rèn Mãnh có thể giúp con sửa chữa một phần lụa bằng kỹ thuật đặc biệt của thợ rèn, hoặc con có thể dệt một tấm lụa mới nhỏ hơn để Mãnh treo trong xưởng của mình như một vật trang trí, để mọi người hiểu rằng ngay cả sắt thép cũng có thể hòa hợp với lụa mềm. Đổi lại, Mãnh sẽ giúp con gia cố hàng rào bảo vệ khu vực dệt, và tìm một chỗ đặt hàng phù hợp hơn, xa lò rèn hơn một chút?"
Những lời nói của Lão Học Giả Lâm như một dòng nước mát, từ từ thấm vào lòng hai người. Mãnh và Liễu Nhi nhìn nhau, trong ánh mắt h��� không còn sự gay gắt, mà thay vào đó là một chút ngượng ngùng, một chút suy tư, và một chút nhận ra. Họ đã quá chú trọng vào cái "tôi" của mình, vào việc phân định đúng sai, mà quên mất rằng, trong cuộc sống nhân gian, sự thấu hiểu và nhượng bộ mới là điều quan trọng nhất.
Tạ Trần, vẫn yên lặng đọc sách, thỉnh thoảng khẽ liếc mắt nhìn. Hắn thấy được sự chuyển biến trong ánh mắt của Mãnh và Liễu Nhi, thấy được sự tác động sâu sắc từ những lời nói của Lão Học Giả Lâm. Hắn biết, Lão Học Giả Lâm đã thực sự áp dụng cái "Vô Vi Chi Đạo" của mình vào thực tế, không dùng quyền năng, không dùng phán xét, mà chỉ dùng sự lắng nghe, sự thấu hiểu và lòng nhân ái để hóa giải xung đột. Đây chính là sức mạnh của phàm nhân, sức mạnh của "Nhân Đạo".
Cuối cùng, Thợ Rèn Mãnh gãi đầu, vẻ mặt hối lỗi. "Lão tiên sinh nói phải... Ta... ta đúng là chưa từng nghĩ đến việc đó. Ta... ta sẽ làm tấm chắn, và sẽ giúp cô Liễu Nhi gia cố hàng rào."
Liễu Nhi, nước mắt đã khô, khẽ cúi đầu. "Con... con cũng vậy. Con chỉ nghĩ đến nỗi khổ của mình mà thôi. Con sẽ dệt một tấm lụa nhỏ để tặng cho anh Mãnh, làm vật trang trí cho xưởng rèn. Và con xin lỗi vì đã lớn tiếng."
Không khí trong quán sách trở nên dịu đi rất nhiều. Hai người, từ đối thủ, đã trở thành những người bạn, những người hàng xóm thấu hiểu nhau hơn. Lão Học Giả Lâm mỉm cười mãn nguyện. Ông biết, ông đã tìm thấy con đường của mình.
***
Khi màn đêm buông xuống, trăng non đã treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải ánh sáng bạc mờ ảo lên Thị Trấn An Bình. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ những bụi cây sau nhà, cùng với tiếng gió nhẹ thoảng qua, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, an lành. Thợ Rèn Mãnh và Cô Gái Dệt Lụa Liễu Nhi đã ra về, không còn sự gay gắt hay bực bội, mà thay vào đó là sự hòa giải và lòng biết ơn sâu sắc. Họ đã tìm thấy một sự kết nối mới, một sự thấu hiểu mà trước đây họ chưa từng nghĩ tới.
Trong quán sách, mùi hương trà đã bay bớt, nhường chỗ cho sự thanh khiết của đêm. Tạ Trần vẫn ngồi ở góc quen thuộc, cuốn sách cổ trên tay đã khép lại. Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật vẻ trầm tĩnh, sâu sắc. Thư Đồng Tiểu An, sau khi chứng kiến toàn bộ câu chuyện, không thể giấu nổi sự suy ngẫm trong đôi mắt thông minh của mình. Cô bé tiến lại gần Tạ Trần, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của đêm.
"Tiên sinh," Tiểu An cất tiếng, "cái 'linh' mà Lão Học Giả Lâm nói, có phải là linh khí như các tu sĩ thường nói không? Con thấy ông ấy đã giải quyết vấn đề mà không cần dùng đến phép thuật nào cả."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió đêm. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi sáng vạn vật. "Không phải, Tiểu An. Linh khí là sức mạnh của trời đất, là thứ mà các tu sĩ truy cầu để thăng cấp, để trường sinh, để đạt được quyền năng siêu phàm. Nhưng cái 'linh' ta nói, hay cái 'linh' mà Lão Học Giả Lâm đã tìm thấy, là một thứ khác biệt hoàn toàn."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào đôi mắt tò mò của Tiểu An. "Nó là cái tinh túy của sự sống trong mỗi con người, là cái khả năng kết nối, thấu hiểu và yêu thương lẫn nhau. Nó là lòng trắc ẩn, là sự cảm thông, là ý chí muốn vun đắp cho cộng đồng, muốn mang lại điều tốt đẹp cho người khác. Nó không cần đến phép tắc hay quyền uy, không cần đến linh thạch hay linh đan. Nó là thứ nuôi dưỡng nhân tính, còn quý hơn vạn linh thạch, còn giá trị hơn vạn năm trường sinh phù phiếm."
Tạ Trần khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào cuốn sách cổ đang nằm trên bàn. "Con thấy đấy, hôm nay Lão Học Giả Lâm đã dùng cái 'linh' đó để hóa giải xung đột giữa Thợ Rèn Mãnh và Liễu Nhi. Ông ấy không dùng pháp thuật để ép buộc, không dùng uy quyền để phân xử, mà chỉ dùng sự lắng nghe chân thành, sự thấu hiểu sâu sắc và lòng nhân ái để họ tự nhìn nhận vấn đề, tự tìm ra giải pháp. Đó chính là sức mạnh của con người, Tiểu An. Sức mạnh của 'Nhân Đạo'."
Thư Đồng Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt cô bé mở to, như thể đang hấp thụ từng giọt triết lý sâu sắc ấy. Cô bé nghĩ về những câu chuyện về tiên gi���i mà mình từng nghe kể, về những tu sĩ mạnh mẽ với phép thuật hô mưa gọi gió. Nhưng giờ đây, cô bé lại cảm thấy rằng, cái sức mạnh mà Tạ Trần và Lão Học Giả Lâm đang nói đến, tuy vô hình, tuy không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại có một sức ảnh hưởng lớn lao hơn rất nhiều, một sức mạnh có thể chữa lành vết thương lòng, có thể gắn kết con người lại với nhau.
"Sức mạnh thực sự," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy nội lực, "không nằm ở việc con có thể bay lên trời, dời non lấp biển, hay sống hàng vạn năm. Sức mạnh thực sự nằm ở khả năng thấu hiểu một trái tim khác, khả năng yêu thương một người khác, khả năng xây dựng một cuộc sống bình thường, trọn vẹn và ý nghĩa, không cần đến những ảo ảnh phù phiếm. Đây chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, Tiểu An, kỷ nguyên mà vạn vật sẽ luân hồi, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng quyền năng, mà bằng chính bản chất của con người."
Ánh trăng bên ngoài cửa sổ càng trở nên s��ng rõ hơn, như muốn minh chứng cho lời nói của Tạ Trần. Thư Đồng Tiểu An ngẩng đầu nhìn tiên sinh của mình, trong lòng cô bé dâng lên một cảm giác thông suốt lạ thường. Cô bé biết rằng, mình đang được chứng kiến và hấp thụ những bài học quý giá, những triết lý sẽ là kim chỉ nam cho cả cuộc đời. Cô bé sẽ tiếp tục là một nhân vật quan trọng trong việc tiếp thu và phát triển triết lý của Tạ Trần, trở thành cầu nối giữa quá khứ (tiên đạo) và tương lai (nhân đạo). Còn Lão Học Giả Lâm, ông sẽ đóng vai trò là một người truyền đạt kinh nghiệm, một minh chứng sống cho sự chuyển đổi tư tưởng từ tiên đạo sang nhân đạo, ảnh hưởng tích cực đến cộng đồng, gieo mầm cho một thế hệ mới tin vào sức mạnh của lòng người. Sức mạnh thực sự của 'Nhân Đạo' sẽ không đến từ phép thuật mà từ sự gắn kết và thấu hiểu lẫn nhau, đặt nền móng cho một xã hội phàm nhân bền vững, nơi các vấn đề được giải quyết bằng lòng nhân ái, bằng chính cái "linh" của con người.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.