Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1436: Vinh Quang Giả Tạo: Bóng Ma 'Háo Thắng' Trở Lại

Ánh bình minh mỏng manh xuyên qua những kẽ lá, rải vàng trên con đường đá cuội dẫn vào trung tâm Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sáng sớm còn vương chút se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ ven đường, nhưng đâu đó đã bắt đầu lan tỏa mùi khói than nồng nặc và tiếng búa đập kim loại chan chát, báo hiệu một ngày làm việc hăng say. Hôm nay không phải là một ngày bình thường; quảng trường thị trấn, vốn thường ngày chỉ là nơi họp chợ hay tụ tập trò chuyện, nay đã được trang hoàng đặc biệt, trở thành đấu trường cho cuộc thi kỹ n��ng rèn địa phương.

Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, san sát hai bên đường, dường như cũng đang nín thở theo dõi. Tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng thường ngày nhộn nhịp, nay hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng của đám đông đổ về. Dù không phải là một sự kiện long trọng mang tầm vóc quốc gia, nhưng đối với những người dân An Bình, đây là một ngày hội, là dịp để chứng kiến tài nghệ của những người thợ thủ công tài ba, những người đã góp phần tạo nên sự bền vững cho cuộc sống phàm tục này. Bầu không khí vừa ồn ào náo nhiệt, lại vừa thân thiện ấm cúng, như thể mọi người đều là một phần của đại gia đình đang cùng nhau chia sẻ niềm vui.

Giữa quảng trường, mười mấy lò rèn đỏ lửa rực sáng, hắt lên những gương mặt lấm lem mồ hôi của các thợ rèn. Tiếng búa đập chan chát, tiếng kim loại rít lên khi được tôi vào nước lạnh, tạo thành một bản giao hưởng mạnh mẽ, tràn đầy sức sống. Kiệt, với đôi bàn tay thô ráp, chai sạn đã quen với nhát búa nặng trịch, đang đứng trước lò rèn của mình. Ánh lửa hắt vào đôi mắt anh, khiến chúng lấp lánh một cách khác thường. Thanh sắt thô đang dần thành hình dưới những nhát búa dứt khoát của anh, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào.

Kể từ đêm định mệnh ấy, khi anh tỉ mẩn lau chùi dụng cụ và quét dọn xưởng rèn, Kiệt đã thực sự cảm nhận được sự thanh thản từ việc cống hiến thuần túy. Những lời của Linh về sự say mê công việc, và những triết lý vô vi của Tạ Trần, đã gieo mầm vào tâm trí anh một hạt giống mới. Anh đã nghĩ mình đã tìm thấy con đường, con đường của sự bình yên nội tại, không màng danh lợi. Thế nhưng, khi đối mặt với sự cạnh tranh trực tiếp, đối mặt với ánh mắt của đám đông đang dõi theo từng cử động, bóng ma 'háo thắng' tưởng chừng đã ngủ yên lại trỗi dậy một cách mạnh mẽ, như một chấp niệm khó dứt của những kẻ từng bị ảnh hưởng sâu sắc bởi thời đại tu tiên.

Anh đổ mồ hôi, không chỉ vì sức nóng từ lò rèn, mà còn vì áp lực vô hình từ mọi phía. Anh nhìn sang các đối thủ khác, những người cũng đang miệt mài với công việc của mình. Có người cau mày tập trung, có người lại mỉm cười thanh thản khi ngắm nhìn tác phẩm đang dần thành hình. Rồi ánh mắt anh dừng lại ở Linh. Nàng thợ chạm khắc trẻ tuổi, hôm nay cũng tham gia với một sản phẩm rèn chạm khắc tinh xảo – một thanh đoản kiếm nhỏ với những hoa văn uốn lượn như mây trời. Nàng say sưa với từng nhát chạm, từng đường khắc, đôi mắt trong trẻo lấp lánh niềm vui thuần khiết, hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt dò xét hay áp lực từ cuộc thi. Nàng chỉ đơn thuần sống trong khoảnh khắc đó, cống hiến hết mình cho tác phẩm của mình.

Hình ảnh đó thoáng khiến Kiệt xao lòng. Anh nhớ lại những lời mình đã tự nhủ: "không phải là vượt qua người khác, mà là cống hiến, là hòa mình vào dòng chảy...". Nhưng rồi, một giọng nói khác, nhỏ bé hơn nhưng đầy ám ảnh, lại vang vọng trong đầu anh: *Phải thắng! Phải chứng tỏ được giá trị của mình! Nếu không, những nỗ lực bấy lâu có nghĩa lý gì?* Đó là tiếng vọng của sự khao khát được công nhận, một di sản tinh thần từ thời đại tu tiên, khi sức mạnh và danh vọng là thước đo duy nhất của giá trị.

"Cố lên Kiệt!" Một tiếng reo hò vang lên từ đám đông, kéo anh về thực tại. Anh nhận ra đó là giọng của một người hàng xóm quen thuộc. Những lời cổ vũ ấy, thay vì khích lệ, lại càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa háo thắng trong lòng anh. Anh siết chặt chiếc búa, tập trung hơn vào thanh kiếm đang được rèn.

Thợ Rèn Mãnh, trong vai trò ban giám khảo, bước đi chậm rãi giữa các lò rèn, ánh mắt sắc bén lướt qua từng tác phẩm. Ông dừng lại trước lò của Kiệt, quan sát một lúc lâu. Vẻ mặt ông nghiêm nghị, những nếp nhăn trên trán hằn sâu thêm. Mùi kim loại nung chảy và mồ hôi trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí đặc quánh.

"Kiệt," Thợ Rèn Mãnh trầm giọng, tiếng nói của ông vẫn vang rõ giữa những âm thanh huyên náo, "Tập trung vào kỹ thuật, đừng để phân tâm bởi ngoại cảnh! Sắt thép cũng có linh hồn của nó, ngươi phải cảm nhận nó, không phải chinh phục nó."

Lời nhắc nhở của Thợ Rèn Mãnh như một gáo nước lạnh tạt vào Kiệt. Anh giật mình, nhận ra mình đ�� quá sa đà vào việc quan sát đối thủ và nghe ngóng tiếng reo hò, thay vì dồn hết tâm trí vào thanh kiếm. Anh cúi đầu, một sự bứt rứt len lỏi trong lòng. Anh biết Thợ Rèn Mãnh nói đúng, nhưng việc làm theo lời khuyên đó lại khó khăn hơn anh tưởng. Cái khao khát được công nhận, được nhìn nhận là người giỏi nhất, vẫn còn đó, như một cái bóng dai dẳng bám lấy tâm trí anh. Dù đã có những khoảnh khắc thanh thản, những nhận thức mới mẻ, nhưng khi đứng trước ngưỡng cửa của sự cạnh tranh, bản năng nguyên thủy nhất của con người lại trỗi dậy, đòi hỏi sự chiến thắng bằng mọi giá. Anh thở dài, một tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng búa, tiếng lửa, và tiếng lòng đang giằng xé.

***

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Mặt trời đã lên cao, rồi bắt đầu nghiêng mình về phía tây, rải những tia nắng xiên qua những mái nhà, nhuộm vàng cả quảng trường. Không khí trở nên oi ả hơn, mùi khói than và mồ hôi của các thợ rèn càng lúc càng nồng nặc. Cuộc thi đã đi đến giai đoạn quyết định. Các thí sinh ai nấy đều tập trung cao độ, mồ hôi lấm t��m trên trán, quần áo lấm lem, cố gắng hoàn thiện tác phẩm của mình trước khi thời gian kết thúc.

Kiệt đang tỉ mẩn mài dũa lưỡi kiếm, từng đường nét, từng góc cạnh đều được anh chăm chút. Thanh kiếm đã mang một hình dáng khá hoàn chỉnh, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh nắng chiều tà. Anh tự nhủ mình phải giữ bình tĩnh, phải nhớ đến những gì mình đã học được về sự cống hiến và chất lượng. Nhưng khi anh liếc nhìn sang lò rèn bên cạnh, một cảm giác bất an chợt ập đến.

Một đối thủ trẻ tuổi, người mà Kiệt vốn không mấy để ý, giờ đây đang cầm trên tay một thanh đoản kiếm tuyệt đẹp. Lưỡi kiếm sáng loáng, hoa văn chạm khắc tinh xảo, cân đối một cách hoàn hảo. Sản phẩm này không chỉ đạt được độ cứng cáp của một binh khí, mà còn toát lên vẻ đẹp nghệ thuật hiếm thấy, khiến những người xem xung quanh không khỏi trầm trồ. Tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên, những lời khen ngợi dành cho đối thủ kia lọt vào tai Kiệt, như những mũi kim châm vào lòng tự ái của anh.

*Không thể thua được!* Tiếng nói ấy lại gào thét trong tâm trí Kiệt, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể. Bao nhiêu lời tự nhủ, bao nhiêu triết lý về sự bình yên nội tại, dường như tan biến trước áp lực của khoảnh khắc. Anh nhìn xuống thanh kiếm của mình, rồi lại nhìn sang tác phẩm của đối thủ. Của mình có vẻ thô mộc hơn, ít tinh xảo hơn. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ đen tối và đầy cám dỗ.

Trong một khoảnh khắc yếu lòng, khi mọi ánh mắt đang đổ dồn vào tác phẩm của đối thủ kia, Kiệt nhanh tay thực hiện một thủ đoạn nhỏ. Anh đã chuẩn bị sẵn một loại dầu đặc biệt, được pha chế để tạo ra một lớp phủ bóng bẩy tức thì, đồng thời làm nổi bật các đường vân kim loại một cách giả tạo. Anh lén lút thoa một lượng nhỏ lên lưỡi kiếm của mình, chỉ trong chớp mắt. Hành động này nhanh đến nỗi không ai trong đám đông nhận ra, kể cả Thợ Rèn Mãnh đang đi ngang qua. Lớp dầu nhanh chóng khô đi, để lại một vẻ ngoài lấp lánh, một ánh sáng mê hoặc mà thanh kiếm vốn không có được từ kỹ thuật rèn thuần túy. Nó không làm thay đổi chất lượng thực sự của thanh kiếm, nhưng lại tạo ra một ảo ảnh về sự tinh xảo, một vẻ đẹp bề ngoài đủ để đánh lừa thị giác.

Vừa lúc đó, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đang đi dạo ngang qua quảng trường. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Tiểu An, gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu kỳ, líu lo hỏi han về những gì đang diễn ra.

"Tiên sinh, Kiệt ca đang rèn kiếm sao?" Tiểu An kéo vạt áo Tạ Trần, chỉ tay về phía lò rèn.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, khẽ gật đầu. Y dừng lại, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt y chợt thu hẹp lại. Dù không nhìn thấy trực tiếp hành động gian lận nhỏ bé của Kiệt, nhưng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y lại cảm nhận được một sự dao động tinh vi trong dòng chảy 'nhân quả' xung quanh Kiệt. Một cảm giác bất hòa, một sự lệch lạc nhỏ nhoi nhưng rõ ràng. Y không phán xét, chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió thoảng qua. Khóe môi y khẽ nhếch, để lộ một nụ cười khổ. Y biết, con đường mà Kiệt đang đi, dù đã có những bước ngoặt tích cực, nhưng vẫn còn nhiều cạm bẫy của bản ngã và chấp niệm. Sự háo thắng, một di sản từ thời đại tu tiên, không dễ gì bị loại bỏ hoàn toàn chỉ sau vài suy tư. Nó là một cái bóng, dai dẳng và ẩn mình, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy.

Các giám khảo bắt đầu tiến hành đánh giá tác phẩm. Thợ Rèn Mãnh, với kinh nghiệm dày dặn, cẩn thận kiểm tra từng thanh kiếm. Ông cầm thanh kiếm của Kiệt lên, ánh mắt sắc bén lướt qua lưỡi kiếm. Lớp dầu đã tạo ra một vẻ ngoài lấp lánh, che giấu đi những khiếm khuyết nhỏ mà kỹ thuật rèn chưa đạt đến mức hoàn hảo. Ông nhíu mày, có vẻ như cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng không thể chỉ ra cụ thể. Ông lướt ngón tay thô ráp của mình trên bề mặt kim loại, cảm nhận độ sắc bén, độ cân bằng. Ông gật đầu, đặt thanh kiếm xuống, rồi chuyển sang tác phẩm của đối thủ kia và những ngư���i khác.

Tiểu An, không hề nhận ra sự phức tạp trong ánh mắt của Tạ Trần, vẫn hào hứng reo lên: "Tiên sinh, Kiệt ca thắng rồi!"

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Y biết, chiến thắng đôi khi không mang lại niềm vui, mà chỉ là một gánh nặng vô hình. Y cảm nhận được sự giày vò nội tâm đang bắt đầu nhen nhóm trong lòng Kiệt, một 'nhân quả' đang tự hình thành từ chính hành động của anh ta. Y hiểu rằng, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, 'nhân quả' không chỉ là sự trừng phạt từ bên ngoài, mà còn là sự phán xét từ chính lương tâm con người.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho ánh sáng dịu mát của buổi chạng vạng, quảng trường thị trấn vẫn còn đông đúc. Tiếng reo hò, tiếng bàn tán vẫn vang vọng, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự mong chờ. Thợ Rèn Mãnh, trong bộ quần áo lấm lem nhọ than nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, bước lên bục cao nhất, cầm trên tay danh sách kết quả. Ông nhìn một lượt khắp đám đông, ánh mắt dừng lại ở Kiệt, rồi lại liếc sang Linh, người đang đứng một cách thanh thản bên cạnh tác phẩm của mình.

"Hỡi những người dân Thị Trấn An Bình!" Giọng Thợ Rèn Mãnh vang dội, đầy nội lực, "Cuộc thi rèn kỹ năng năm nay đã kết thúc! Ta đã cùng các vị giám khảo khác đánh giá từng tác phẩm một cách công tâm nhất."

Một khoảnh khắc im lặng bao trùm quảng trường, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông. Kiệt đứng giữa đám đông, lồng ngực đập thình thịch. Anh cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay thô ráp của anh lại siết chặt một cách vô thức. Anh khao khát được nghe tên mình, nhưng đồng thời lại cảm thấy một sự bất an khó tả. Cái cảm giác tội lỗi từ hành động lén lút kia cứ len lỏi, gặm nhấm tâm hồn anh.

"Và người chiến thắng cuộc thi năm nay, người đã tạo ra một thanh kiếm không chỉ sắc bén mà còn có vẻ ngoài tinh xảo, đó chính là..." Thợ Rèn Mãnh dừng lại một chút, như để tăng thêm kịch tính. "Kiệt!"

Một tràng vỗ tay vang dội, tiếng reo hò cổ vũ bùng nổ khắp quảng trường. Khán giả địa phương, vốn đã theo dõi Kiệt từ lâu, đều hò reo vui mừng. Họ đẩy Kiệt lên phía trước, chúc mừng anh bằng những lời lẽ nồng nhiệt. Kiệt bước lên bục, nhận lấy thanh kiếm của mình từ tay Thợ Rèn Mãnh. Anh cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lại gượng gạo một cách khó tả. Dù nhận được sự chúc mừng từ mọi người, anh không hề cảm thấy hân hoan, mà ngược lại, một gánh nặng vô hình đè nén lấy lồng ngực anh. Cái cảm giác trống rỗng bao trùm, một sự vô vị đến khó tin.

Anh liếc nhìn Thợ Rèn Mãnh. Ánh mắt ông vẫn nghiêm nghị, nhưng dường như có một chút hoài nghi ẩn giấu. Ông không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay sang trao giải cho những người đạt thành tích khác. Kiệt biết, Thợ Rèn Mãnh là một người thợ rèn chân chính, ông có thể cảm nhận được sự bất hòa trong tác phẩm của anh, dù không thể chỉ ra rõ ràng.

Rồi anh lại liếc nhìn sang Linh. Nàng thợ chạm khắc trẻ tuổi, đôi mắt trong trẻo vẫn say mê ngắm nhìn tác phẩm của mình, mỉm cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không có sự ganh đua, không có sự khao khát vượt trội, chỉ có sự bình yên và ni��m vui thuần khiết khi tạo ra một cái đẹp. Ánh mắt nàng vô tình giao nhau với ánh mắt Kiệt. Nàng khẽ gật đầu chúc mừng, một nụ cười chân thành. Nụ cười ấy, thay vì khiến Kiệt vui, lại càng khiến anh cảm thấy hổ thẹn.

Kiệt quay đầu, cố gắng tránh ánh mắt của Thợ Rèn Mãnh và Linh. Trong đám đông, anh nhìn thấy Tạ Trần và Tiểu An đang lặng lẽ rời đi. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, suy tư thường lệ. Y không nhìn Kiệt, nhưng Kiệt có thể cảm nhận được ánh mắt y, ánh mắt không có sự phán xét, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự tiếc nuối ẩn giấu. Ánh mắt ấy như một tấm gương phản chiếu chính sự dằn vặt trong tâm hồn Kiệt, khiến anh càng thêm bất an. Anh ôm chặt thanh kiếm trong tay, cảm thấy nó nặng trĩu, không phải vì trọng lượng kim loại, mà vì gánh nặng của vinh quang giả tạo. Anh đã chiến thắng, nhưng chiến thắng này lại khiến anh mất mát một điều gì đó quý giá hơn nhiều.

Tạ Trần và Tiểu An rời đi một cách lặng lẽ, hòa vào bóng đêm đang dần buông xuống. Y biết, hạt giống của sự dằn vặt đã đư��c gieo vào lòng Kiệt, và đó mới là khởi đầu của một hành trình dài hơn để anh thực sự rũ bỏ 'bóng ma háo thắng', tìm thấy giá trị đích thực trong nghề rèn, không phải để vượt qua người khác mà để hoàn thiện bản thân.

***

Đêm đã về khuya, gió đêm rì rào thổi qua những kẽ lá, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Bên trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu mờ ảo hắt lên những giá sách cao ngất, tạo nên những bóng đổ kỳ ảo trên tường. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên bình, thanh tĩnh, nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Thư Đồng Tiểu An đã ngủ say trên chiếc phản gỗ nhỏ bên góc phòng, tiếng thở đều đặn của thằng bé là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Bỗng, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Tạ Trần, đang ngồi bên bàn đọc sách, khẽ ngẩng đầu. Y biết ai đang đứng ngoài kia. Y không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra mở cửa.

Ngoài cửa, Kiệt đứng đó, bóng dáng cô độc trong ánh trăng mờ. Đôi mắt anh trũng sâu, khuôn mặt phờ phạc, không còn vẻ vui mừng của một người vừa giành chiến thắng. Anh vẫn còn mặc bộ quần áo lấm lem, dính chút nhọ than từ xưởng rèn, nhưng không khí u ám bao trùm lấy anh còn nặng nề hơn cả mùi kim loại nóng.

"Tiên sinh..." Kiệt khẽ gọi, giọng nói trầm khàn, mang theo sự bồn chồn và hổ thẹn.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi lùi vào trong, ra hiệu cho Kiệt bước vào. Anh cúi đầu, bước qua ngưỡng cửa, như thể đang bước vào một thế giới khác, một thế giới của sự tĩnh lặng và phán xét nội tâm.

Y ngồi xuống ghế cũ, Kiệt cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhưng anh không dám nhìn thẳng vào Tạ Trần. Anh cứ nhìn chằm chằm vào ánh đèn dầu đang chập chờn, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời trong ngọn lửa nhỏ bé ấy. Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu. Mùi hương của giấy cũ và trà xanh dường như càng làm tăng thêm sự cô độc trong lòng Kiệt.

"Tiên sinh," Kiệt cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói run rẩy, "Con... con không thấy vui. Dù con đã thắng." Anh ngẩng đầu, ánh mắt bứt rứt nhìn Tạ Trần. "Mọi người đều chúc mừng con, nhưng con lại cảm thấy trống rỗng. Thậm chí còn... khó chịu hơn cả khi thua cuộc."

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của y không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Y biết Kiệt không cần một lời buộc tội, anh cần một sự giải thoát.

"Chiến thắng không phải là đích đến, mà là hành trình," Tạ Trần trầm giọng, tiếng nói của y nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Và con đường chân chính luôn mang lại sự thanh thản thực sự."

Kiệt cúi đầu, hai bàn tay siết chặt vào nhau. Anh không nói rõ chuyện gì đã xảy ra trong cuộc thi, nhưng những lời thổ lộ về sự không yên lòng, sự trống rỗng trong chiến thắng đã nói lên tất cả. Tạ Trần không cần nghe thêm chi tiết. Y đã nhìn thấy, đã cảm nhận được dòng chảy nhân quả.

Y nhẹ nhàng đưa tay, đặt cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo' trước mặt Kiệt. Cuốn sách đó, vốn đã nằm yên trong túi áo Kiệt từ đêm hôm trước, giờ đây lại được Tạ Trần đặt lên bàn một cách đầy ẩn ý.

"Vinh quang, danh vọng... những thứ bên ngoài đó chỉ là phù du, là ảo ảnh," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của y như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn khô cằn của Kiệt. "Chúng có thể mang lại niềm vui nhất thời, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Sự trọn vẹn, sự thanh thản thực sự, phải đến từ bên trong, từ sự chân thành trong từng hành động, từng nhát búa của con. Không phải từ sự công nhận bên ngoài, hay những 'thủ đoạn' tạm thời."

Kiệt cầm lấy cuốn sách, ngón tay thô ráp lướt trên bìa sách cũ kỹ. Những lời của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thẳng vào tâm trí anh. Anh nhận ra, cái 'thủ đoạn nhỏ' kia, dù không bị ai phát hiện, nhưng lại chính là thứ đang giày vò anh, đang tước đoạt đi niềm vui của chiến thắng. Anh đã phản bội lại chính những gì mình đã bắt đầu học được, phản bội lại sự chân thành mà anh đã từng cảm nhận được khi quan sát Linh. Anh đã để cái 'bóng ma háo thắng' kia một lần nữa chiếm lấy tâm trí mình.

"Con... con hiểu rồi, tiên sinh." Kiệt thì thầm, giọng nói đầy hối hận. Anh ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt giờ đây không còn sự bồn chồn, mà thay vào đó là một tia sáng của sự nhận thức. "Con đã quá vội vàng. Con đã quên mất... quên mất giá trị của hành trình, và cái giá của sự chân thành."

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y biết, Kiệt sẽ còn phải đấu tranh rất nhiều. Sự dằn vặt của anh sau chiến thắng giả tạo này báo hiệu một hành trình dài hơn để anh thực sự rũ bỏ 'bóng ma háo thắng' và tìm thấy giá trị đích thực trong nghề rèn, không phải để vượt qua người khác mà để hoàn thiện bản thân. Lời khuyên của Tạ Trần về sự 'chân thành' và 'tự tại' tiếp tục gieo hạt giống triết lý 'Nhân Đạo' vào tâm hồn những người trẻ, cho thấy những bài học về đạo đức và nhân tính sẽ tiếp tục là trọng tâm của kỷ nguyên mới. Việc Kiệt không bị phát hiện gian lận nhưng vẫn chịu sự giày vò nội tâm cho thấy rằng trong kỷ nguyên Nhân Gian, 'nhân quả' không chỉ là sự trừng phạt bên ngoài mà còn là sự phán xét từ chính lương tâm con người.

Kiệt cúi đầu suy ngẫm, ôm chặt cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo' vào lòng. Ngọn lửa đèn dầu vẫn chập chờn, hắt bóng anh lên tường, một cái bóng cô độc nhưng giờ đây lại mang một sự kiên định mới. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một bài học đau đớn trên con đường tìm kiếm sự trọn vẹn. Con đường ấy, không phải là con đường của danh vọng, mà là con đường của sự bình yên nội tại, của sự chân thành trong từng nhát búa, từng mảnh sắt thép. Anh sẽ bắt đầu lại, với một trái tim đã bắt đầu nhận ra giá trị thực sự không nằm ở đỉnh cao mà ở chính hành trình, và ở sự thanh thản của một lương tâm không vướng bận.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free