Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1435: Bóng Hình Hợp Tác: Bước Chuyển Của Kiệt

Đêm tối tĩnh lặng dần nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh, nhưng trong tâm Kiệt, màn đêm ưu tư dường như vẫn chưa tan. Anh trở lại Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc vào sáng sớm, hơi sương mỏng manh còn vương trên mái ngói, se lạnh thấm vào da thịt. Tiếng búa rèn thưa thớt từ các lò khác vọng lại, như những nhịp đập của một thế giới vẫn đang miệt mài vận động, không ngừng nghỉ. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi đều mang theo dư âm của đêm dài tự vấn, của cái "háo thắng" vừa được bóc trần, trơ trụi.

Trước lò rèn quen thuộc, ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt Kiệt, vẽ nên những vệt sáng tối đầy khắc khoải. Vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia trầm tư đã thế chỗ cho sự b��t rứt và ghen tỵ thường ngày. Anh cầm chiếc búa nặng trịch, cảm nhận sức nặng quen thuộc của kim loại trong tay, nhưng hôm nay, nó dường như nặng hơn, đòi hỏi một sự tập trung mà tâm trí anh vẫn còn đang lạc lối.

Anh ném một thanh sắt thô vào lò, ngọn lửa đỏ rực liếm lấy khối kim loại lạnh lẽo, từ từ nung chảy những tàn dư của quá khứ. Tiếng gió reo qua ống khói, tiếng than củi kêu lách tách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của xưởng rèn, nhưng Kiệt nghe nó với một tâm thế khác. Anh cố gắng dồn hết tâm trí vào từng nhát búa, vào từng chuyển động của cơ thể, nhưng mỗi khi búa giáng xuống, hình ảnh Bà Mối Mai với những lời tán dương, hay ánh mắt như nhìn thấu tâm can của Tạ Trần, lại hiện về. Chúng không còn gây ra sự phẫn nộ hay ghen tỵ, mà là một sự bứt rứt thầm lặng, một câu hỏi không lời về giá trị thực sự của những gì anh đang làm.

Mùi kim loại nung chảy, mùi khói than đặc trưng của xưởng rèn len lỏi vào từng tế bào, nhưng hôm nay, nó không còn là nguồn cảm hứng cháy bỏng như thuở ban đầu. Thanh sắt dần đỏ rực, Kiệt kéo nó ra khỏi lò, đặt lên đe. *Keng!* Nhát búa đầu tiên giáng xuống, mạnh mẽ nhưng thiếu đi sự tinh tế, sự cảm nhận về "linh hồn" của sắt thép mà Thợ Rèn Mãnh vẫn thường nhắc nhở. Thanh sắt méo mó nhẹ, không theo đúng ý muốn. Anh thở dài, lặp lại hành động, nhưng mỗi nhát búa đều như một lời nhắc nhở về sự phân tâm của chính mình. Sự vội vã, sự nóng nảy vẫn còn đó, dù anh đã nhận ra chúng.

Thợ Rèn Mãnh, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính nhọ, tay vẫn cầm chiếc búa quen thuộc, đi ngang qua lò của Kiệt. Đôi mắt sắc sảo của y lướt qua thành phẩm còn dang dở, rồi dừng lại trên khuôn mặt học trò. Y không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu đầy thấu hiểu và cũng không kém phần thất vọng.

“Tâm không tịnh, tay sao vững được?” Thợ Rèn Mãnh cất giọng, không trách móc, chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng lại như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa không gian ồn ào. Y không cần nhìn quá kỹ, chỉ cần nghe tiếng búa, cảm nhận độ rung của không khí, là đủ để biết học trò của mình vẫn còn đang chìm trong những suy tư khác.

Kiệt giật mình, chiếc búa trong tay suýt nữa rơi xuống. Anh ngẩng đầu nhìn sư phụ, ánh mắt lộ rõ vẻ lúng túng và hổ thẹn. “Con hiểu thưa sư phụ...” Anh lầm bầm, giọng nói như bị nghẹn lại, không thể giấu đi sự bất lực. Anh biết sư phụ nói đúng, nhưng để tâm tĩnh lặng, để buông bỏ những chấp niệm ăn sâu bám rễ, lại không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Thợ Rèn Mãnh chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, rồi lại quay đi, tiếp tục công việc của mình ở lò bên cạnh. Sự im lặng của y còn đáng sợ hơn bất kỳ lời khiển trách nào. Kiệt nhìn xuống thanh sắt méo mó, cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc dâng trào. Anh tạm gác chiếc búa nặng nề sang một bên, lau mồ hôi trên trán. Anh biết, nếu cứ tiếp tục với tâm trạng này, anh sẽ chỉ tạo ra những sản phẩm vô hồn, và điều đó còn tồi tệ hơn việc không làm gì cả. Anh cần phải thoát ra khỏi xưởng rèn một chút, thanh lọc tâm trí, tìm một khoảng lặng để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn.

***

Buổi chiều, nắng nhạt trải vàng trên những mái ngói cong của Phố Thương Mại Kim Long, gió nhẹ mang theo hương liệu thoang thoảng từ các cửa hàng lớn. Kiệt bước đi chậm rãi giữa dòng người tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản nhạc sôi động của cuộc sống phàm trần. Các tòa nhà ba, bốn tầng được xây dựng bằng gạch và đá kiên cố, mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy bằng những phù điêu tinh xảo. Những biển hiệu lớn với nét chữ thư pháp bay bổng, đèn lồng rực rỡ treo cao, tất cả đều toát lên vẻ sầm uất, náo nhiệt và giàu có của một trung tâm thương mại lớn trong thị trấn.

Anh đi qua một con hẻm nhỏ, rồi bất chợt dừng lại trước một công trình đang được xây dựng lại. Đó là một ngôi đền cổ kính, bị hư hại sau một trận bão lớn, giờ đây đang được những người thợ thủ công khéo léo phục dựng. Mùi gỗ mới, mùi vôi vữa trộn lẫn với mùi hương của đất ẩm và đá chạm khắc, tạo nên một không khí lao động hăng say.

Một nhóm thợ thủ công đang tỉ mỉ chạm khắc một bức phù điêu lớn trên bức tường đền. Họ làm việc với sự tập trung cao độ, mỗi nhát đục, nhát khắc đều ẩn chứa sự cẩn trọng và tâm huyết. Trong số đó, ánh mắt Kiệt bị thu hút bởi một cô gái trẻ. Nàng có khuôn mặt thanh tú, đôi tay khéo léo nhưng chai sạn vì lao động, đang mặc bộ y phục vải thô màu nâu nhạt, mái tóc búi gọn gàng, vài sợi tóc con rủ xuống trán, toát lên vẻ cần mẫn và thuần khiết. Đó là Linh, một nữ thợ thủ công có tiếng trong vùng.

Linh không đứng một mình, nàng đang kiên nhẫn chỉ dẫn một thợ trẻ khác cách cầm đục, cách điều khiển lực cổ tay. Nàng không hề toát ra vẻ kiêu ngạo của một người tài năng, mà trái lại, sự bình thản và tập trung của nàng vào tác phẩm, vào sự phối hợp nhịp nhàng với những người xung quanh, mới là điều khiến Kiệt phải chú ý.

“Mỗi nhát khắc là một phần tâm huyết của chúng ta, không ai có thể làm thay,” Linh mỉm cười nhẹ nhàng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục. Nàng hướng dẫn thợ trẻ, ngón tay thanh mảnh chỉ v��o từng chi tiết trên bức phù điêu. “Quan trọng là sự cống hiến, không phải ai là người giỏi nhất. Khi chúng ta cùng nhau hoàn thiện nó, vẻ đẹp của nó sẽ được nhân lên gấp bội.”

Rồi nàng quay sang một người phụ nữ khác, người đang rụt rè với những đường chạm khắc đầu tiên. “Chị cứ thoải mái thử sức đi, sai thì mình sửa. Chỉ cần chúng ta cùng nhau hoàn thành tác phẩm này cho cộng đồng là được.” Lời nói của Linh không chỉ là sự động viên, mà còn là một triết lý sống đơn giản nhưng sâu sắc, thấm đượm tinh thần "Nhân Đạo". Nàng không tìm kiếm sự nổi bật, không cố gắng chứng tỏ bản thân vượt trội, mà chỉ tập trung vào sự hoàn thiện của tác phẩm, vào sự hòa hợp của tập thể.

Kiệt đứng từ xa, nép mình vào một góc khuất, lặng lẽ dõi theo từng cử chỉ của Linh. Anh thấy nàng vui vẻ khi làm việc, thấy sự say mê trong ánh mắt, sự tỉ mỉ trong từng đường nét. Nàng không có vẻ gì là bứt rứt, không có vẻ gì là ghen tỵ, mà chỉ thuần túy cống hiến, thuần túy hợp tác. Anh thấy sự cộng hưởng giữa những người thợ, họ cùng nhau tạo nên một kiệt tác, không ai muốn chiếm lấy công lao cho riêng mình.

Cảnh tượng ấy như một gáo nước lạnh tạt vào cái "háo thắng" vẫn còn âm ỉ trong lòng Kiệt. Anh nhớ lại những suy nghĩ của mình về sự công nhận, về việc muốn được nổi bật, được vượt trội. So với Linh, anh thấy mình nhỏ bé, ích kỷ đến lạ thường. Anh luôn muốn là người "giỏi nhất", muốn mọi ánh mắt phải đổ dồn về mình, trong khi nàng chỉ muốn là một phần của cái đẹp, một phần của sự cống hiến cho cộng đồng.

*Có phải đây chính là cái gọi là "vô vi" mà tiên sinh Tạ Trần đã từng nhắc đến?* Anh thầm nghĩ. *Không phải là không làm gì, mà là làm mà không chấp trước vào kết quả, không chấp trước vào danh tiếng, chỉ thuần túy vì bản thân công việc, vì mục đích cao cả hơn?* Linh không tu tiên, không có phép thuật, nhưng nàng lại toát lên một vẻ đẹp bình dị, một sự thanh thản trong tâm hồn mà những tu sĩ từng cao ngạo kia chưa chắc đã đạt được. Giá trị của nàng không đến từ sức mạnh hay danh vọng, mà đến từ sự c��ng hiến thầm lặng, từ niềm vui tìm thấy trong từng nhát khắc, từng sợi chỉ, từng khối đất.

Kiệt đứng đó rất lâu, cho đến khi ánh nắng chiều dần nhạt, và những người thợ bắt đầu thu dọn dụng cụ. Anh cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong mình, không phải là sự hối hận hay tự trách, mà là một sự khai sáng. Anh bắt đầu nhận ra rằng, cái "tài năng" mà anh khao khát chứng tỏ, cái sự "đặc biệt" mà anh muốn có, có lẽ không nằm ở việc vượt qua người khác, mà nằm ở việc hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống, cống hiến những gì mình có, và tìm thấy niềm vui trong quá trình đó.

***

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình. Những tia nắng cuối cùng hắt qua khung cửa sổ quán sách nhỏ của Tạ Trần, tạo nên một vầng hào quang ấm áp bao trùm lên những kệ sách cũ kỹ. Mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc, mùi hương trầm thoang thoảng, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế gian.

Tạ Trần ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò, thư sinh của y tựa vào lưng ghế gỗ. Tay y cầm một cuốn sách cổ đã sờn cũ, bìa sách bằng da thuộc đã phai màu theo thời gian, những nét chữ Hán cổ viết bằng mực tàu đen nhánh trải dài trên trang giấy ố vàng. Y không đọc, chỉ khẽ vuốt ve trang sách, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ.

Tiểu An, thư đồng nhỏ của y, đang ngồi gần đó, trên một chiếc ghế đẩu thấp. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú đọc một bài văn cổ, môi mấp máy lẩm nhẩm. Tiếng chim hót líu lo từ vườn cây sau nhà vọng vào, xen lẫn tiếng gió lùa nhè nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bầu không khí thanh bình đến lạ.

Kiệt, với một vẻ mặt trầm tư hơn hẳn so với những lần trước, đi ngang qua quán sách. Anh không còn vẻ bứt rứt, vội vã như những ngày trước. Bước chân anh chậm rãi, ánh mắt không còn lạc lõng tìm kiếm sự chú ý, mà dường như đang hướng nội, chìm đắm trong những suy nghĩ riêng.

Tạ Trần, dường như cảm nhận được sự hiện diện của anh, khẽ ngước mắt lên. Ánh nhìn của y kh��ng hề trực diện, không hề có ý dò xét, nhưng lại như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc, thấu hiểu được những gì đang diễn ra trong tâm trí Kiệt. Y không cần dùng đến "Nhân Quả Chi Nhãn" để nhìn thấu, mà chỉ cần sự nhạy cảm phi thường với nhân tâm, với những sợi dây nhân quả vô hình đang dệt nên số phận mỗi người. Y thấy sự thay đổi, một sự chuyển dịch nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trong trường khí của Kiệt.

“Tiên sinh, con thấy Kiệt ca hôm nay có vẻ khác lạ,” Tiểu An, vốn lanh lợi và tinh ý, cất tiếng. Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn theo bóng lưng Kiệt vừa khuất. “Không còn bứt rứt như mọi khi.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Y đặt cuốn sách xuống bàn, tiếng giấy cũ sột soạt vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Đúng vậy. Dòng nước chảy sẽ tìm thấy lối đi của nó, và tâm hồn con người cũng vậy.” Y quay đầu nhìn Tiểu An, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn vào một cõi xa xôi nào đó. “Có những giá trị cần phải được tìm thấy từ bên trong, không phải từ ánh nhìn bên ngoài.”

Tiểu An chớp chớp mắt, cố gắng lĩnh hội ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tiên sinh. Tạ Trần lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông, nhuộm đỏ cả một góc trời. Y suy ngẫm về sự chuyển dịch trong nhận thức của Kiệt, và rộng hơn là của toàn bộ nhân gian. Cái "háo thắng" mà Kiệt từng mang, cái khao khát được công nhận, được vượt trội, chẳng phải là một di sản tinh thần của thời đại tu tiên đã qua sao? Một thời đại mà mọi giá trị đều được đo đếm bằng cấp độ tu vi, bằng quyền năng, bằng khả năng vượt lên trên vạn vật.

Nhưng giờ đây, Thiên Đạo đang suy kiệt, tiên môn không còn là con đường duy nhất, và con người đang phải tự mình tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại. Những câu chuyện nhỏ như của Kiệt, của Linh, của Bà Mối Mai, chính là những mảnh ghép đang dần tạo nên bức tranh của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên "Nhân Đạo". Một kỷ nguyên mà giá trị không nằm ở đỉnh cao, mà ở sự trọn vẹn của hành trình, ở sự cống hiến thầm lặng, ở sự hợp tác, ở niềm vui bình dị của cuộc sống.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười thấu hiểu nở trên môi. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng thay đổi và thích nghi. Y biết, vai trò của y không phải là can thiệp, mà là quan sát, là ghi chép, là trở thành một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, dẫn dắt sự phát triển triết lý của thế giới thông qua những câu chuyện nhỏ, những bài học đời thường mà con người tự mình tìm thấy. Và Kiệt, chỉ là một trong số rất nhiều cá nhân đang trên con đường đó.

***

Khi ánh trăng non lấp ló trên đỉnh núi, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, Kiệt trở lại Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc. Không gian xưởng rèn giờ đây đã yên tĩnh hơn nhiều, chỉ còn tiếng củi cháy lách tách trong lò và tiếng gió đêm lùa qua những khe hở. Mùi kim loại nung chảy và khói than vẫn còn đó, nhưng không còn gây ra cảm giác ngột ngạt, mà ngược lại, lại mang đến một sự quen thuộc, một sự gắn bó lạ thường.

Anh bước đến lò rèn của mình, nơi thanh sắt đã bị lỗi vẫn nằm im lìm trên đe. Anh cầm nó lên, không phải với sự tức giận hay thất vọng như buổi sáng, mà với một ánh mắt trầm tư, đầy suy nghĩ. Anh lướt ngón tay thô ráp của mình trên bề mặt kim loại lạnh lẽo, cảm nhận từng đường nét méo mó. Hình ảnh Linh say mê chạm khắc, những lời nói về sự cống hiến, về việc cùng nhau tạo nên cái đẹp, cứ vang vọng trong tâm trí anh. Cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần, mà anh vô thức nhặt được từ quán sách của y một ngày nào đó, vẫn nằm yên trong túi áo, như một lời nhắc nhở thầm lặng về một con đường khác, một triết lý sống khác.

“Đúng vậy... không phải là vượt qua người khác, mà là cống hiến, là hòa mình vào dòng chảy...” Kiệt thì thầm, giọng nói trầm khàn trong không gian tĩnh lặng của xưởng rèn. “Cái ta tìm kiếm bấy lâu, có lẽ đã nằm ở đó.”

Anh đặt thanh sắt xuống, không rèn ngay. Thay vào đó, anh nhặt lấy một chiếc khăn sạch, bắt đầu tỉ mỉ lau chùi từng dụng cụ rèn. Chiếc búa, cái đe, kìm, kẹp... mỗi vật phẩm đều được anh làm sạch sẽ, sắp xếp lại ngay ngắn trên kệ gỗ. Anh làm việc với một sự tập trung mới mẻ, không còn vội vã hay bứt rứt. Từng cử chỉ đều chậm rãi, cẩn trọng, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Anh không còn nghĩ đến "kết quả", không còn nghĩ đến "sản phẩm" sẽ được người khác đánh giá, mà chỉ đơn thuần tận hưởng "quá trình" của sự chăm sóc, của sự tôn trọng đối với những công cụ đã gắn bó với mình.

Sau khi làm sạch dụng cụ, anh quét dọn xưởng rèn, gom nhặt những mẩu than vụn, những mảnh sắt thừa. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng anh không thấy mệt mỏi. Trái lại, trong lòng anh dâng lên một sự thanh thản lạ thường, một niềm vui bình dị mà anh chưa từng cảm nhận được khi còn chìm đắm trong nỗi "háo thắng". Anh nhìn ngọn lửa trong lò, ngọn lửa vẫn bập bùng cháy sáng, như một biểu tượng của sự kiên trì, của sự biến đổi. Anh cảm thấy như mình đang tìm kiếm một ngọn lửa mới trong chính tâm hồn mình, một ngọn lửa của sự cống hiến thuần túy, không vướng bận danh lợi.

Sự chuyển biến trong nhận thức của Kiệt, từ khao khát vượt trội sang trân trọng sự cống hiến và hợp tác, báo hiệu một thế hệ mới của Nhân Gian đang dần hình thành. Một thế hệ không còn bị ràng buộc bởi lối tư duy "tiên đạo" về sự vượt trội cá nhân, mà hướng về những giá trị đích thực của cuộc sống phàm trần. Linh, với sự bình thản và tâm huyết của nàng, đã trở thành một biểu tượng cho giá trị cống hiến và hợp tác, và chắc chắn sẽ tiếp tục truyền cảm hứng cho những nhân vật khác trong cộng đồng. Và Tạ Trần, vẫn là "điểm neo nhân quả" thầm lặng, quan sát và dẫn dắt sự phát triển triết lý của thế giới, chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng tìm kiếm sự trọn vẹn trong chính những điều bình dị nhất. Kiệt biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã tìm thấy hướng đi của mình, không phải là con đường dẫn đến đỉnh cao của danh vọng, mà là con đường dẫn đến sự bình yên trong tâm hồn, sự trọn vẹn trong từng nhát búa, từng mảnh sắt thép. Anh sẽ bắt đầu lại, với một trái tim đã bắt đầu nhận ra giá trị thực sự không nằm ở đỉnh cao mà ở chính hành trình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free