Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1434: Háo Thắng Và Cái Bóng Của Tiên Đạo

Nắng chiều đã ngả, nhưng hơi nóng còn sót lại từ những lò rèn vẫn hầm hập phả ra từ Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc, quyện với mùi kim loại nung chảy, khói than và mồ hôi mằn mặn, tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Bên trong xưởng rèn, tiếng búa đập chan chát vẫn vọng ra không ngừng, nhưng hôm nay, những âm thanh ấy lại thiếu đi sự nhịp nhàng, dứt khoát thường thấy. Thay vào đó là những tiếng va chạm lộn xộn, nặng nề, đôi khi còn xen lẫn tiếng rít lên đầy bực dọc.

Kiệt đứng trước lò rèn, mồ hôi túa ra như tắm, thấm đẫm tấm áo vải thô. Thân hình anh vẫn còn chút nét thư sinh, chưa hoàn toàn thích nghi được với công việc nặng nhọc này. Chiếc búa trong tay anh, đáng lẽ phải là sự nối dài của ý chí, lại trở nên nặng trịch và xa lạ. Mỗi nhát búa giáng xuống thanh sắt đỏ rực, đáng lẽ phải tạo nên những đường vân kiên cố, thì giờ đây lại méo mó, lệch lạc. Thanh sắt dưới tay anh chẳng còn giữ được hình hài ban đầu, càng rèn càng biến dạng, như thể đang chế giễu sự non nớt và phân tâm của người thợ.

Thợ Rèn Mãnh, vóc dáng vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính đầy nhọ than, đứng khoanh tay quan sát Kiệt từ nãy đến giờ. Đôi mắt sắc như dao cau của lão thợ rèn dõi theo từng động tác của Kiệt, từ ánh nhìn ban đầu đầy kiên nhẫn dần chuyển sang sự cau có, thất vọng. Lão đã nhìn thấy quá nhiều người trẻ mang trong mình nhiệt huyết ban đầu, nhưng lại thiếu đi sự kiên trì và một trái tim trong sạch khi đối diện với sắt thép. Đối với Thợ Rèn Mãnh, nghề rèn không chỉ là kỹ năng, mà là một sự giao cảm, một cuộc đối thoại giữa người và vật, giữa ý chí và vật chất. Sắt thép có linh hồn của nó, và nó sẽ không bao giờ chịu khuất phục trước một trái tim còn vương vấn tạp niệm.

Kiệt lại vung búa, một nhát giáng xuống trật nhịp, khiến thanh sắt bắn ra một tia lửa chói mắt và một tiếng "keng" chói tai. Anh giật mình, lùi lại một bước, đôi mắt bối rối nhìn xuống thành phẩm méo mó của mình. Trong đầu anh lúc này không phải là hình ảnh của thanh kiếm sắc bén hay món đồ mỹ nghệ tinh xảo, mà là nụ cười rạng rỡ của Bà Mối Mai khi được mọi người tán dương, là ánh mắt thấu hiểu nhưng khó lường của Tạ Trần khi anh đi qua quán sách, là cảm giác tủi thân khi nhận ra mình vẫn chưa thể tạo ra bất cứ điều gì khiến người khác phải trầm trồ. Cái khao khát được công nhận, được vượt trội, được chứng tỏ tài năng đã bám riết lấy tâm trí anh, biến mỗi nhát búa thành một gánh nặng, mỗi giọt mồ hôi thành một lời tự vấn.

Thợ Rèn Mãnh không thể chịu đựng thêm nữa. Với một tiếng thở dài đầy nặng nề, lão bước tới, vươn cánh tay vạm vỡ, giật lấy thanh sắt từ tay Kiệt, ném mạnh nó vào một góc xưởng, nơi những phế phẩm chất đống. Tiếng kim loại va chạm vào nhau khô khốc, như một lời kết tội.

"Ngươi rèn cái gì vậy?" Giọng Thợ Rèn Mãnh vang lên, trầm đục nhưng đầy uy lực, át đi tiếng ồn ào của xưởng. "Sắt thép có linh hồn của nó, ngươi đối đãi với nó như thế, nó sao nghe lời ngươi?"

Kiệt cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt thất vọng của sư phụ. Anh lắp bắp, mồ hôi lạnh toát ra trên trán, không chỉ vì hơi nóng của lò rèn mà còn vì sự xấu hổ tột độ. "Con... con xin lỗi sư phụ... Con... con có chút phân tâm." Anh biết mình đang nói dối một phần, nhưng anh không biết làm sao để diễn tả cái hỗn độn trong lòng mình. Làm sao anh có thể nói rằng anh phân tâm vì ghen tỵ với một bà mối, hay vì muốn được như một thư sinh không tu tiên nhưng lại có vẻ thấu hiểu mọi sự?

"Phân tâm?" Thợ Rèn Mãnh nhíu mày, giọng điệu càng trở nên gay gắt hơn. Lão quắc mắt nhìn Kiệt, như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng anh. "Nghề rèn không dung thứ cho sự phân tâm. Một khắc sai lầm, có thể hỏng cả một món đồ, thậm chí gây thương tích cho bản thân. Ngươi muốn rèn ra thứ gì? Muốn người khác khen ngợi ngươi tài giỏi sao? Hay muốn rèn ra một m��n đồ thực sự hữu dụng?"

Những lời của Thợ Rèn Mãnh như những nhát búa giáng thẳng vào tâm can Kiệt, không phải vào sắt thép, mà vào cái chấp niệm sâu kín nhất của anh. "Khen ngợi ngươi tài giỏi," "hữu dụng" – hai khái niệm đó vốn dĩ chẳng có gì mâu thuẫn, nhưng trong tâm trí Kiệt lúc này, chúng lại trở thành hai con đường rẽ hoàn toàn khác biệt. Anh đã đến đây học nghề rèn vì muốn được công nhận, được chứng tỏ giá trị bản thân trong một thế giới không còn tiên đạo, nơi mọi người đều phải tự tìm lấy chỗ đứng. Anh khao khát cái "đặc biệt" mà anh từng thấy ở những tu sĩ ngày xưa, dù chỉ là một cái bóng mờ nhạt của nó. Nhưng Thợ Rèn Mãnh lại đang hỏi anh về sự "hữu dụng," về bản chất thật sự của công việc, chứ không phải về những lời tán dương hời hợt.

Kiệt không nói được lời nào, chỉ biết cúi đầu thật thấp, để mái tóc ướt đẫm mồ hôi che đi biểu cảm trên gương mặt. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự thất bại toàn diện, không chỉ trong việc rèn một thanh sắt, mà còn trong việc đối diện với chính mình. Anh là một kẻ yếu đuối, một kẻ bị chi phối bởi những ham muốn bên ngoài, và điều đó đang cản trở anh trở thành một người thợ rèn chân chính. Cái bóng của sự "háo thắng," của khát vọng được vượt trội, đã trở thành một gánh nặng vô hình đè nén anh, khiến anh không thể toàn tâm toàn ý với công việc, với sắt thép, với chính cuộc đời mình. Thợ Rèn Mãnh vẫn đứng đó, ánh mắt nghiêm khắc nhưng ẩn chứa một tia thất vọng sâu sắc. Lão biết, Kiệt không phải là kẻ vô dụng, nhưng anh đang lạc lối trong mê cung của chính mình, lạc lối trong cái chấp niệm về một giá trị mà có lẽ, anh chưa thực sự hiểu. Lão chỉ có thể gieo hạt giống của sự thật, còn việc nó có nảy mầm hay không, lại phụ thuộc vào chính Kiệt.

***

Buổi chiều tà, ánh nắng vàng nhạt phủ lên những mái nhà gạch và gỗ đơn giản của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả con đường lát đá quen thuộc. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng lạch cạch của xe ngựa thưa thớt hòa cùng tiếng bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường quyện với mùi gỗ mục và mùi đất ẩm, đôi khi phảng phất mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí thân thiện, ấm cúng nhưng cũng đầy sức sống.

Tạ Trần cùng Thư Đồng Tiểu An dạo bước trên phố, không vội vã, như thể đang thưởng thức từng khoảnh khắc trôi qua của cuộc đời. Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang líu lo kể về những điều cậu bé học được trong sách, hay những câu chuyện thú vị vừa nghe ngóng được ở chợ. Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, đôi lúc gật đầu hoặc khẽ "ừ" một tiếng, nhưng ánh mắt anh vẫn không ngừng quan sát vạn vật xung quanh, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình về nhân gian.

Khi đi ngang qua khu vực gần Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc, ánh mắt Tạ Trần khẽ dừng lại. Anh thấy Kiệt đang ngồi bệt bên ngoài xưởng, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo, vẻ mặt thất thần, đôi vai trĩu nặng như thể đang gánh vác cả một ngọn núi vô h��nh. Cạnh anh là một thanh sắt méo mó, đen xì, như một minh chứng cho sự thất bại.

"Tiên sinh," Tiểu An chợt lên tiếng, giọng nói có chút lo lắng. Cậu bé cũng nhìn thấy Kiệt, và đôi mắt tinh anh của cậu nhận ra sự khác lạ trong thần thái của người anh thân thiết. "Huynh Kiệt trông có vẻ buồn bã... buồn hơn cả hôm qua nữa."

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh chỉ khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Kiệt, nhưng dường như lại xuyên thấu qua thân ảnh anh ta, nhìn vào một điều gì đó sâu xa hơn. Cái gọi là "Nhân Quả Chi Nhãn" của Tạ Trần không phải là một loại thần thông có thể nhìn thấy tương lai hay quá khứ một cách rõ ràng. Đó là một khả năng suy luận cực hạn, một sự nhạy cảm phi thường với những mối liên hệ vô hình giữa mọi hành động và hệ quả, giữa mọi tư tưởng và số phận. Nó cho phép anh cảm nhận được dòng chảy của tư tưởng, của những "di sản" vô hình mà con người mang theo từ thời đại này sang thời đại khác.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được sự hỗn loạn trong tâm trí Kiệt, không chỉ là nỗi buồn bã đơn thuần, mà là một sự đấu tranh dữ dội. Anh biết rằng nỗi buồn của Kiệt, có lẽ không chỉ vì một thanh sắt hỏng, không chỉ vì những lời khiển trách của Thợ Rèn Mãnh, mà là vì một "ngọn núi" lớn hơn trong lòng hắn – một ngọn núi của sự tự vấn, của cái tôi đang bị lung lay.

Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn "Vô Vi Chi Đạo" đang cầm trên tay, rồi khẽ nói, như thể đang nói với chính mình hơn là với Tiểu An: "Nỗi buồn của Kiệt, có lẽ không chỉ vì một thanh sắt hỏng... mà là vì một 'ngọn núi' lớn hơn trong lòng hắn."

Trong tâm trí Tạ Trần, một dòng suy nghĩ sâu sắc hiện lên, tĩnh lặng như mặt hồ nhưng lại bao la như biển cả. *Cái 'háo thắng' ấy, tưởng chừng đã biến mất cùng tiên đạo, tưởng chừng đã bị chôn vùi dưới đống đổ nát của những tông môn hư ảo, nhưng nó vẫn ẩn mình trong mỗi hạt bụi nhân gian. Nó là một di sản tinh thần dai dẳng, một tàn dư của thời đại cũ, thấm sâu vào huyết mạch của bao thế hệ.*

Anh nhận ra rằng, cái "háo thắng" mà Kiệt đang mắc kẹt không phải là khát vọng vươn lên vì bản thân, vì sự hoàn thiện của chính mình, mà là nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, nỗi khao khát được tán dương, được vượt trội so với người khác. Nó là một cái bóng của cường giả tiên môn ngày xưa, những người luôn tranh đoạt, luôn muốn đứng trên vạn vật, để khẳng định quyền năng và địa vị của mình. Giờ đây, cái chấp niệm ấy lại đeo bám một người phàm trần như Kiệt, một người chỉ muốn học nghề rèn để mưu sinh, để tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống.

*Nỗi sợ hãi khi không được nhìn nhận, không được công nhận là "đặc biệt" đã ăn sâu vào tâm trí con người qua hàng thiên niên kỷ, khi Thiên Đạo còn thịnh, khi sức mạnh là thước đo duy nhất của giá trị. Dù Thiên Đạo đã suy kiệt, dù tiên môn không còn, nhưng cái "bóng ma" của tư tưởng đó vẫn còn đó, ẩn mình dưới nhiều hình thức khác nhau. Nó khiến con người ta phải chạy theo những lời khen ngợi phù phiếm, phải cố gắng vượt lên trên người khác bằng mọi giá, đôi khi lại đánh mất chính mình trong quá trình đó.*

Tạ Trần nhớ đến những tu sĩ từng "mất người" vì quá say mê vào tu luyện, chạy theo sức mạnh tuyệt đối mà quên đi nhân tính. Kiệt, dù là phàm nhân, cũng đang đối mặt với một dạng "mất người" khác – mất đi sự chân thật, sự trong sáng trong nghề nghiệp, vì chạy theo cái danh hão huyền. Anh thầm nghĩ, *cái giá của quyền năng đôi khi không chỉ là mất đi cảm xúc, ký ức, mà còn là mất đi sự bình yên trong tâm hồn, mất đi khả năng tìm thấy sự trọn vẹn trong những điều bình dị nhất.*

Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. *Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, nơi những giá trị cũ đang dần tan rã, con người phải tự mình tìm kiếm ý nghĩa. Và hành trình đó, thường bắt đầu bằng việc đối diện với những "bóng ma" của quá khứ, với những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm thức.* Tạ Trần hiểu rằng, sự 'háo thắng' của Kiệt không phải là bản chất xấu xa, mà là một di sản, một phần của quá trình chuyển mình của nhân loại. Nó là một thử thách, một ngọn núi mà Kiệt phải tự mình vượt qua, không phải bằng thần thông, mà bằng trí tuệ và sự kiên trì của một phàm nhân. Và chỉ khi vượt qua được ngọn núi đó, Kiệt mới có thể thực sự tìm thấy "đỉnh cao" của chính mình, một đỉnh cao không phải là nơi người khác nhìn thấy, mà là nơi tâm hồn anh tìm thấy sự trọn vẹn, một cuộc sống bình thường nhưng chân thật, không bị ràng buộc bởi những chấp niệm. Tạ Trần, vẫn sẽ ở đó, như một điểm neo nhân quả, gieo những hạt giống triết lý vào những tâm hồn đang lạc lối, chờ đợi chúng nảy mầm và đâm chồi.

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch dần bao phủ Thị Trấn An Bình. Tiếng búa rèn đã ngừng hẳn từ lâu, chỉ còn tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây cổ thụ ven đường, tạo nên một bản nhạc buồn bã. Mùi kim loại nung và khói than đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi đất ẩm ướt và sự se lạnh của đêm tối sắp xuống. Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, u ám, mang theo chút suy tư nặng nề, như thể cả thị trấn cũng đang chìm vào trạng thái chiêm nghiệm.

Kiệt vẫn ngồi dựa vào bức tường lạnh lẽo của xưởng rèn, thanh sắt hỏng vẫn nằm trơ trọi cạnh anh, như một lời nhắc nhở đau đớn về sự thất bại. Đôi mắt anh vô định nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Những lời khiển trách của Thợ Rèn Mãnh vẫn văng vẳng bên tai anh, mỗi chữ một nhát búa, gõ vào trái tim đang hỗn loạn. "Sắt thép có linh hồn của nó," "ngươi muốn rèn ra thứ gì? Muốn người khác khen ngợi ngươi tài giỏi sao? Hay muốn rèn ra một món đồ thực sự hữu dụng?"

Và rồi, hình ảnh Tạ Trần đi ngang qua, ánh mắt sâu thẳm, dường như thấu hiểu mọi sự, lại hiện về trong tâm trí anh. Ánh mắt đó, không hề phán xét hay châm biếm, nhưng lại như một luồng gió lạnh thổi vào tâm can, khiến anh phải đối diện với chính những suy nghĩ sâu kín nhất của mình. Cái cảm giác bị nhìn thấu, dù không nói ra lời, còn đáng sợ hơn cả lời khiển trách trực tiếp.

Anh hít sâu một hơi khí lạnh, cảm nhận rõ sự trống rỗng và mệt mỏi trong lòng. Anh muốn chứng tỏ mình... nhưng chứng tỏ cho ai? Cho chính mình, hay cho những ánh mắt soi mói kia? Cái sự "đặc biệt" mà anh khao khát, có phải chỉ là một sự bắt chước vô thức từ những câu chuyện về tiên nhân thuở trước, những người luôn muốn vượt qua nhau, luôn muốn đứng trên vạn vật?

Kiệt bỗng thấy một sự thật trần trụi hiện rõ trước mắt: anh đã luôn sống trong cái bóng của một thế giới đã qua. Anh đã luôn so sánh mình với những kẻ mạnh mẽ hơn, tài năng hơn, những người được tung hô. Anh muốn được như họ, muốn có được cái hào quang mà họ từng có, dù bản thân anh không hề có căn cốt tu tiên, không hề có phép thuật. Anh đã nhầm lẫn giữa sự công nhận từ bên ngoài và giá trị thực sự từ bên trong.

*Cái gọi là "tài năng" mà anh muốn chứng tỏ, liệu nó có thực sự là của anh hay chỉ là một chiếc áo khoác mượn từ quá khứ, một "chấp niệm" về sự vĩ đại của thời đại Thiên Đạo đã suy tàn?* Anh bắt đầu nhận ra rằng, nỗi ghen tỵ của anh với Bà Mối Mai, sự bứt rứt khi thấy Tạ Trần bình yên trong quán sách, tất cả đều bắt nguồn từ một mong muốn duy nhất: được vượt trội, được nổi bật, được thoát khỏi cái vỏ bọc "phàm nhân" bình thường. Đó chính là cái "háo thắng" mà Thợ Rèn Mãnh đã chạm vào, một cái "háo thắng" không phải để vươn lên, mà để khẳng định cái tôi hão huyền.

Anh nhìn xuống thanh sắt méo mó nằm dưới chân, rồi lại nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Kiệt, như một tia sáng nhỏ trong đêm tối. *Nếu sắt thép có linh hồn của nó, thì liệu mình đã thực sự giao tiếp với nó chưa? Hay mình chỉ đang cố gắng uốn nắn nó theo ý muốn của bản ngã hẹp hòi, theo cái khao khát được công nhận của mình?*

Anh chưa bao giờ thực sự lắng nghe tiếng nói của kim loại, chưa bao giờ thực sự cảm nhận được độ dẻo dai, độ cứng cáp của nó, hay cách nó biến đổi dưới ngọn lửa và nhát búa. Anh chỉ nhìn vào "kết quả" cuối cùng, vào "sản phẩm" sẽ được người khác đánh giá, chứ không phải "quá trình" tạo ra nó.

Cái cảm giác trống rỗng và bế tắc ban đầu dần được thay thế bằng một sự tự vấn sâu sắc hơn. Kiệt nhận ra rằng, động cơ của anh bị ảnh hưởng bởi mong muốn vượt trội, chứ không phải tình yêu thực sự với nghề. Anh muốn trở thành một người thợ rèn tài giỏi, nhưng không phải vì anh yêu thích sự biến hóa của kim loại, không phải vì anh muốn tạo ra những vật phẩm có ích cho nhân gian, mà là vì anh muốn được người khác ca ngợi, muốn được nhìn nhận là người "đặc biệt." Đó là một sự ích kỷ, một sự kiêu ngạo ngầm mà anh chưa từng dám đối diện.

Anh vẫn chưa tìm thấy câu trả lời, nhưng ít nhất, anh đã nhìn thấy "ngọn núi" của chính mình, không phải là ngọn núi của kỹ năng hay tài năng, mà là ngọn núi của tâm hồn, của động cơ và chấp niệm. Đây chỉ là bước khởi đầu, một bước ngoặt nhỏ trong hành trình của anh. Anh biết, để thực sự "leo lên đỉnh," anh sẽ phải buông bỏ nhiều thứ, phải học cách "vô vi" trong chính công việc của mình, học cách lắng nghe sắt thép, lắng nghe chính bản thân, thay vì lắng nghe những lời khen ngợi phù phiếm từ bên ngoài.

Trong không gian tĩnh lặng của đêm tối, Kiệt nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió se lạnh thổi qua. Anh không còn nghĩ đến Bà Mối Mai, không còn nghĩ đến Tạ Trần, không còn nghĩ đến những lời khen ngợi. Anh chỉ còn lại với chính mình, với thanh sắt hỏng, và với một quyết tâm thầm lặng: sẽ tìm lại giá trị thực sự của nghề rèn, giá trị của một phàm nhân đang cố gắng sống một đời bình thường, nhưng chân thật, không bị ràng buộc bởi những bóng ma của quá khứ, không bị cuốn vào vòng xoáy vô thường của danh vọng. Anh sẽ bắt đầu lại, từ con số không, với một trái tim đã bắt đầu nhận ra sự trọn vẹn không nằm ở đỉnh cao mà ở chính hành trình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free