Nhân gian bất tu tiên - Chương 1438: Lời Khuyên Từ Con Phố: Chân Thành Và Sức Mạnh Nội Tại
Tiếng chuông gió từ cửa quán sách của Tạ Trần đã khép lại một chương, nhưng trong tâm hồn Kiệt, những lời cuối cùng của tiên sinh vẫn còn vang vọng, như một bản giao hưởng còn dang dở, vừa day dứt vừa khai mở. Anh bước ra khỏi ngưỡng cửa, không khí sớm mai của Thị Trấn An Bình đón chào anh bằng một sự đối lập gay gắt.
Ánh dương ban mai đã vươn mình khỏi rặng núi phía Đông, rải những sợi tơ vàng óng ánh trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Trên con phố chính, sự sống đã bắt đầu cựa quậy. Tiếng rao hàng của lão bán đậu phụ đầu ngõ, tiếng lách cách của thợ mộc đang gọt đẽo, tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, và cả tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ nô đùa trên quảng trường nhỏ – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống phàm trần, chân thực đến nao lòng. Mùi bánh nướng thơm lừng từ quán điểm tâm đầu phố quyện với hương đất ẩm sau đêm sương, thỉnh thoảng lại vương chút mùi gỗ bào từ xưởng mộc, tạo nên một bức tranh hương vị đầy thân thuộc, giản dị mà sống động. Không khí buổi sáng tuy nhộn nhịp, ồn ào vừa phải, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu của một thị trấn đã trải qua bao thăng trầm, không vướng bận những phù phiếm của tiên giới.
Kiệt bước đi chậm rãi trên nền đá xanh đã mòn nhẵn theo năm tháng, mỗi bước chân dường như nặng hơn bởi gánh nặng trong lòng. Dù ánh mắt anh vô định lướt qua những gương mặt quen thuộc của bà con trong trấn, lướt qua những quầy hàng đầy ắp sản vật địa phương, nhưng tâm trí anh lại chìm sâu trong một mê cung của hổ thẹn và trống rỗng. Cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' vẫn được anh nắm chặt trong tay, những trang giấy đã ngả màu thời gian dường như truyền cho anh một chút hơi ấm, một lời nhắc nhở không ngừng về con đường anh cần phải tìm. Anh vẫn còn nhớ rõ lời Tạ Trần: "Sự chân thành trong hành động, sự tự tại trong tâm hồn, đó mới là nền tảng vững chắc cho một cuộc đời trọn vẹn, một nhân quả thanh tịnh." Nhưng làm thế nào để tìm lại sự chân thành ấy, khi mà anh đã tự tay đánh mất nó vì một chiến thắng phù phiếm?
Anh nhìn những người thợ rèn đang miệt mài gõ búa, những tia lửa bắn ra từ lò rèn nóng bỏng, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán họ. Họ làm việc bằng tất cả tâm huyết, không màng danh lợi, chỉ đơn thuần là muốn tạo ra những sản phẩm tốt nhất. Ánh mắt họ sáng lên niềm vui, sự thỏa mãn khi một món đồ hoàn thành. Đó là điều mà anh đã đánh mất. Chiến thắng của anh, tuy được tung hô, lại để lại trong anh một khoảng trống vô định, một cảm giác tội lỗi gặm nhấm. Anh đã bán rẻ lương tâm mình, phản bội lại sự tin tưởng của người thầy, của bạn bè, và hơn hết là phản bội lại chính cái nghề mà anh đã từng yêu quý đến vậy. "Vô giá trị," anh thầm nhủ, "Ta đã trở nên vô giá trị hơn bao giờ hết." Sự day dứt này không phải là lời phán xét từ bên ngoài, mà là từ sâu thẳm lương tâm anh, một hình phạt vô hình nhưng nặng nề hơn vạn lần mọi lời chỉ trích. Cái "bóng ma háo thắng" đã che mờ lý trí anh, dẫn anh vào con đường sai lầm, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự mù quáng đó.
Đang mải mê trong dòng suy tưởng trĩu nặng, Kiệt bất chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc, pha chút sốt sắng nhưng lại vô cùng ấm áp, vang lên từ một con ngõ nhỏ bên cạnh. "Ôi chao, Kiệt này, con ơi là con! Dạo này con thế nào rồi? Sao trông con gầy rộc đi thế này? Chắc là mải mê với mấy cái đồ sắt thép quá nên quên ăn quên ngủ phải không?"
Kiệt ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút mệt mỏi, và bắt gặp nụ cười hiền hậu của Bà Mối Mai. Bà béo tròn, đeo cặp kính gọng tròn quen thuộc, mái tóc búi cao gọn gàng, và trên môi luôn nở một nụ cười tươi tắn, như thể bà mang theo cả sự ấm áp của nắng mai. Bà từ một con ngõ nhỏ bước ra, trên tay còn cầm một giỏ rau tươi, có lẽ vừa đi chợ về. Bà không đợi Kiệt trả lời, đã nhanh nhảu đi đến, đưa bàn tay mập mạp vỗ vỗ lên vai anh một cách thân mật. "Tạ Trần này, ta lại có cô nương này rất hợp với con đó!" – câu nói đặc trưng của bà thường dành cho Tạ Trần, giờ đây lại được bà dùng để trêu chọc Kiệt, như muốn xua đi sự u ám đang bao trùm lấy chàng trai trẻ. Nhưng sau câu đùa ấy, ánh mắt bà lại trở nên chân thành, quan tâm hơn. "Mai thấy con có điều gì không vui phải không? Đừng có giấu giếm Mai già này. Cứ kể hết ra đi, có khi nói ra lại nhẹ lòng hơn đó con." Giọng nói của bà nhanh như gió, nhưng lại mang một sự thấu hiểu lạ kỳ, như thể bà đã nhìn thấu được những gánh nặng mà Kiệt đang mang vác.
Kiệt chỉ khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. Anh cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng, nhưng sự hổ thẹn vẫn quá lớn để anh có thể mở lời. "Con... con không sao đâu, Mai bà bà. Chỉ là... con đang suy nghĩ một chút chuyện thôi." Anh tránh né ánh mắt bà, cúi đầu nhìn xuống cuốn sách trong tay.
Bà Mai tinh ý nhận ra sự bối rối của anh. Bà không ép hỏi thêm, chỉ khẽ thở dài, nhưng nụ cười vẫn không tắt. "Thôi được rồi, con trai. Mai biết con có tâm sự. Vậy thì thế này nhé, con có muốn cùng Mai đi uống chén trà sáng không? Ở Quán Trà Vọng Giang ấy, trà thơm ngon, lại còn có gió sông mát lành. Ngồi đó mà suy nghĩ thì đầu óc sẽ thông suốt hơn nhiều đó con." Bà nói đoạn, không đợi Kiệt trả lời, đã khẽ kéo tay anh, ánh mắt đầy vẻ thúc giục. "Đi đi con, cứ coi như là Mai mời con một bữa trà, để Mai già này được tâm sự chút chuyện đời với con cháu."
Kiệt không phản kháng, anh cảm thấy như có một lực vô hình đang nhẹ nhàng kéo anh đi, và anh cũng không muốn từ chối sự chân thành của Bà Mai. Có lẽ, một nơi yên tĩnh, một tách trà thơm, và một cuộc trò chuyện không phán xét sẽ giúp anh gỡ bỏ được những nút thắt trong lòng. Anh khẽ gật đầu, theo bước chân nhanh nhẹn của bà Mai, tiến về phía con đường ven sông.
***
Quán Trà Vọng Giang nằm nép mình bên bờ sông An Bình, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, những khung cửa sổ lớn mở ra cảnh sông nước hữu tình. Giữa buổi sáng, nắng đã dịu hơn, chỉ còn những tia sáng vàng nhạt xuyên qua tán lá xanh um tùm của những hàng liễu rủ ven sông, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt bàn gỗ mộc mạc. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương thoang thoảng của cỏ dại, của phù sa, hòa quyện với mùi trà thơm dịu, tạo nên một không gian thư thái, yên bình đến lạ. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo đâu đó trên cành cây, và những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài khách quen trong quán, tất cả tạo nên một bản nhạc nền du dương, xoa dịu tâm hồn.
Bà Mai và Kiệt chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể phóng tầm mắt ra dòng sông hiền hòa. Bà Mai nhanh nhẹn gọi hai tách trà Long Tỉnh, rồi lại quay sang nhìn Kiệt, ánh mắt vẫn đầy vẻ quan tâm. Chiếc cốc sứ cũ kỹ chứa đầy trà xanh ngọc bích được đặt trước mặt Kiệt, hương thơm thanh khiết của nó lập tức xua đi một phần sự nặng nề trong lòng anh. Anh đưa tay cầm lấy cốc trà, hơi ấm từ cốc truyền qua lòng bàn tay, mang theo một chút bình yên hiếm hoi.
"Con thấy không, Kiệt?" Bà Mai bắt đầu, giọng bà vẫn nhanh nhẹn nhưng đã chậm lại một chút, chất chứa nhiều suy tư hơn. "Sông An Bình này cứ thế chảy mãi, ngày qua ngày, chẳng bao giờ ngừng nghỉ. Nó đâu có cần phải tranh giành với con sông nào khác để chứng tỏ mình là con sông lớn nhất, chảy xiết nhất đâu. Nó cứ thế chảy, mang theo phù sa bồi đắp cho đôi bờ, nuôi dưỡng sự sống. Đó là cái 'thật' của nó, cái 'lành' của nó." Bà đưa tay chỉ ra dòng sông, ánh mắt xa xăm. "Cuộc đời con người cũng vậy thôi, con ạ. Đôi khi, mình cứ mải miết chạy theo những cái danh hão, những cái được mất nhất thời, mà quên mất cái giá trị thật sự của bản thân, của những gì mình làm."
Kiệt im lặng lắng nghe, đôi mắt anh dán vào mặt nước sông lấp lánh. Những lời của Bà Mai, tuy không trực tiếp nhắc đến cuộc thi rèn, nhưng lại như những mũi kim châm vào đúng nỗi đau trong lòng anh. Anh biết, bà đang nói về anh, về cái chiến thắng giả tạo của anh. "Con... con đã nghĩ rằng, nếu con không thắng, con sẽ không có giá trị," Kiệt thì thầm, giọng anh khẽ run, như một lời thú tội. "Con đã nghĩ rằng, sự công nhận của mọi người mới là điều quan trọng nhất." Anh khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà như hòa cùng vị đắng trong tâm hồn anh.
Bà Mai khẽ mỉm cười, nụ cười đầy bao dung. "Ài, con trẻ. Ai mà chẳng từng có lúc nghĩ như vậy. Nhưng con ơi, cái giá trị thật sự nó không nằm ở lời khen của người khác đâu. Nó nằm ở chính cái tâm của mình, ở cái sự chân thành mình đặt vào từng việc mình làm. Ví như Mai đây, cái nghề mai mối của Mai ấy, có khi thành công, có khi thất bại. Nhưng Mai luôn đặt hết tâm huyết vào đó, tìm hiểu kỹ lưỡng từng người, từng gia đình, chỉ mong sao se duyên được cho những đôi uyên ương thật lòng yêu thương nhau, thật lòng muốn xây dựng một mái ấm bền vững. Có những cặp Mai mai mối, họ không giàu có, không quyền quý, nhưng họ sống với nhau rất hạnh phúc, rất đầm ấm. Họ chân thành với nhau, nỗ lực vun ��ắp cho tình cảm, cho gia đình nhỏ của mình. Đó mới là cái phúc lớn nhất của Mai đó con."
Bà Mai nói tiếp, ánh mắt bà lấp lánh niềm vui khi nhắc đến những cặp đôi bà đã se duyên. "Họ đâu có cần phải khoe khoang với thiên hạ rằng họ hạnh phúc đến mức nào. Họ đâu có cần phải tranh giành với đôi vợ chồng nào khác để chứng tỏ tình yêu của mình là lớn nhất. Họ cứ thế sống, cứ thế yêu, cứ thế nỗ lực. Tự thân cái hạnh phúc ấy đã là một minh chứng rồi. Cái sự 'lành' trong tâm họ, cái sự 'thật' trong tình cảm của họ, nó tỏa ra một thứ ánh sáng mà tiền bạc hay danh vọng không thể nào mua được. Khi con sống chân thành, con sẽ thấy lòng mình an yên. Khi con nỗ lực bằng tất cả khả năng của mình, không toan tính, không vụ lợi, thì dù kết quả có ra sao, con cũng sẽ không hối tiếc. Bởi vì, con đã sống đúng với chính mình, con đã tôn trọng cái nghề của con, con đã tôn trọng cái tâm của con."
Kiệt cúi đầu, tay anh vẫn nắm chặt cuốn 'Vô Vi Chi Đạo'. Những lời của Bà Mai như những sợi chỉ mềm mại, đang gỡ từng nút thắt trong lòng anh. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt trà, thấy rõ sự mệt mỏi, sự dằn vặt. Anh nhớ lại những ngày tháng đầu tiên anh đến với nghề rèn, cái khao khát được tạo ra những món đồ đẹp đẽ, hữu dụng, cái niềm vui đơn thuần khi nhìn thấy một thanh kim loại thô sơ biến thành một tác phẩm nghệ thuật dưới đôi tay mình. Khi đó, anh đâu có nghĩ đến chuyện tranh giành, so đo. Khi đó, anh chỉ có sự chân thành, sự say mê. Nhưng rồi, cái "háo thắng" đã nuốt chửng anh, biến anh thành một kẻ mờ mắt vì danh vọng.
"Vậy thì... con phải làm gì, Mai bà bà?" Kiệt ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lộ rõ vẻ bối rối, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh. "Con đã... đã làm một việc không chân chính. Con đã đánh mất sự tôn trọng của chính mình. Con có thể... tìm lại được không?" Anh không nói cụ thể hành động của mình, nhưng qua cách anh bộc lộ nỗi day dứt, Bà Mai hiểu rõ anh đang muốn nói gì.
Bà Mai khẽ vỗ nhẹ lên tay Kiệt, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu và động viên. "Con ơi, con người ai mà chẳng có lúc vấp ngã. Quan trọng là mình biết đứng dậy, biết nhận ra sai lầm của mình và sửa chữa nó. Cái sự 'lành' nó vẫn luôn nằm sẵn trong tâm mỗi người, chỉ là đôi khi bị bụi trần che lấp mà thôi. Con muốn tìm lại sự chân thành? Con hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Hãy đặt hết tâm huyết vào từng nhát búa, từng mảnh sắt thép con rèn. Hãy nghĩ đến người sử dụng, nghĩ đến giá trị của món đồ con làm ra, chứ đừng nghĩ đến danh tiếng hay tiền bạc. Hãy nỗ lực bằng chính sức mình, không gian lận, không toan tính. Dù có thất bại, con cũng sẽ thấy lòng mình thanh thản hơn nhiều so với một chiến thắng không xứng đáng."
Bà dừng lại, uống một ngụm trà, rồi tiếp lời, giọng bà nhẹ nhàng hơn, nhưng lại mang một sức nặng của kinh nghiệm sống. "Sự tôn trọng, nó không phải thứ mà người ta ban tặng cho con, mà là thứ con tự mình giành lấy bằng phẩm cách và sự nỗ lực chân chính. Có thể sẽ mất một thời gian, có thể sẽ khó khăn, nhưng chỉ cần con giữ vững cái tâm, giữ vững cái 'lành', cái 'thật' ấy, thì cuối cùng, con sẽ tìm thấy sự an yên. Và quan tr��ng hơn cả, con sẽ tìm thấy lại chính mình, một Kiệt không cần phải chạy theo bất kỳ cái bóng nào, mà tự tin đứng vững trên đôi chân của mình."
Những lời của Bà Mai như một dòng suối mát lành, gột rửa những bụi bặm trong tâm hồn Kiệt. Anh nhìn ra dòng sông, thấy mặt nước vẫn yên bình chảy, không ngừng nghỉ, không toan tính. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây không còn sự bồn chồn, mà thay vào đó là một tia sáng của sự nhận thức, một sự kiên định mới. Anh cảm thấy một sức mạnh nội tại đang trỗi dậy, một khao khát được làm lại, được sống một cuộc đời chân thành, tự tại. Anh sẽ không còn chạy theo danh lợi hão huyền, mà sẽ dùng chính đôi tay mình, dùng cái tâm của mình để tạo ra những giá trị đích thực.
"Con... con hiểu rồi, Mai bà bà," anh thì thầm, giọng anh trầm ấm, đầy vẻ quyết tâm. "Con sẽ bắt đầu lại. Con sẽ tìm cách chuộc lỗi, không phải để làm hài lòng người khác, mà để tìm lại sự chân thành trong nghề rèn, và sự tự tại trong tâm hồn con." Anh biết, con đường ấy không dễ dàng, nhưng anh đã tìm thấy hướng đi. Anh sẽ áp dụng triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' vào từng nhát búa, từng mảnh sắt thép, không còn chạy theo danh lợi hão huyền, mà theo đuổi sự trọn vẹn của chính mình. Anh sẽ rèn không chỉ là sắt thép, mà là rèn giũa chính tâm hồn mình.
***
Cùng lúc đó, trong quán sách của mình, Tạ Trần đang ngồi bên bàn đọc sách, đôi mắt y thâm trầm lướt qua từng dòng chữ cổ xưa. Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng lên trang giấy đã ngả màu. Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An đang ngồi ngay ngắn, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và tập trung cao độ, cẩn thận chép lại những câu văn hay mà Tạ Trần đã chọn lọc từ một cuốn kinh thư cổ. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đầy tri thức. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và mùi hương thoang thoảng của trà xanh quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí an yên, thiền định.
Từ cửa sổ quán sách, họ có thể nhìn thấy một phần con phố chính của Thị Trấn An Bình. Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, cảm nhận được sự thay đổi trong trường khí của Kiệt khi anh đi ngang qua, mặc dù y không nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Kiệt và Bà Mối Mai. Y thấy một luồng năng lượng u ám, nặng nề, dần tan biến, nhường chỗ cho một luồng khí tức thanh thoát hơn, kiên định hơn. Đó không phải là sự thay đổi đột ngột, mà là một quá trình chuyển hóa nhẹ nhàng, từ từ, như một dòng chảy ngầm đang tìm lại hướng đi đúng đắn.
Tiểu An, đang miệt mài chép chữ, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ khi Kiệt đi qua. Cậu bé cảm nhận được một sự khác biệt nhỏ trong dáng vẻ của Kiệt, một sự nhẹ nhõm hơn, dù không thể lý giải được. "Tiên sinh, con thấy Kiệt ca ca hôm nay có vẻ khác lạ. Hình như... hình như huynh ấy không còn buồn bã như hôm qua nữa ạ."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y vẫn bình thản, nhìn ra xa xăm, như thể y đang nhìn thấu vào dòng chảy của thời gian, của nhân quả. "Tiểu An, con người ta vốn là một dòng chảy không ngừng nghỉ của cảm xúc và tư tưởng. Mỗi cu��c gặp gỡ, mỗi lời nói, mỗi sự kiện đều là những hòn đá nhỏ, hoặc làm đổi hướng dòng chảy, hoặc làm cho nó thêm xiết. Quan trọng là cái dòng chảy ấy, cuối cùng sẽ đổ về đâu." Y nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay vuốt ve bìa sách cũ kỹ. "Nhân quả tự tìm đường để dẫn dắt con người. Đôi khi, những bài học sâu sắc nhất lại không đến từ những lời giáo huấn cao siêu, mà đến từ những lời gan ruột, những chiêm nghiệm đời thường của những người bình dị nhất."
Tiểu An chớp chớp mắt, cố gắng lĩnh hội những lời sâu xa của Tạ Trần. "Tức là... Kiệt ca ca đã tìm thấy hướng đi mới của mình sao ạ, tiên sinh?"
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười đầy ẩn ý nở trên môi. "Dòng chảy ấy đang tìm về sự chân thành và tự tại, Tiểu An. Đó là cái 'phá cục' của riêng hắn, cái 'vô thường' của một tâm hồn đang tìm về bản ngã." Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Kiệt đã đi khuất, nhưng luồng khí tức thanh thoát của anh vẫn còn vương vấn trong không trung. "Thế gian này vốn vô thường. Danh vọng, quyền lực, tất cả đều như mây khói. Nếu ngươi theo đuổi chúng bằng mọi giá, ngươi sẽ mãi mãi là kẻ chạy theo bóng hình, mà không bao giờ chạm tới được bản thể. Sự chân thành trong hành động, sự tự tại trong tâm hồn, đó mới là nền tảng vững chắc cho một cuộc đời trọn vẹn, một nhân quả thanh tịnh."
Y biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới cho Kiệt, một bước ngoặt quan trọng trên con đường trưởng thành, nơi anh sẽ học cách đối mặt với 'bóng ma háo thắng' và tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Sự chuyển biến trong tâm lý của Kiệt báo hiệu một hành trình dài để anh tìm lại giá trị đích thực của bản thân và nghề rèn, có thể sẽ trở thành một tấm gương cho thế hệ sau về 'Nhân Đạo'. Lời khuyên của Bà Mối Mai, một người dân bình thường, cho thấy triết lý 'Nhân Đạo' không chỉ nằm ở Tạ Trần mà đã bắt đầu lan tỏa và được thể hiện qua những người xung quanh, củng cố nền móng cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật. Tiếng chuông gió khẽ khàng vang lên từ cửa quán, báo hiệu một luân hồi mới của vạn vật, và một thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn. Kiệt sẽ tìm cách chuộc lỗi hoặc chứng minh giá trị của mình một cách chân chính, có thể bằng cách tạo ra một tác phẩm rèn đầy tâm huyết, không còn chạy theo danh lợi hão huyền, và có thể sẽ tìm kiếm sự hợp tác hoặc hướng dẫn từ Linh hoặc Thợ Rèn Mãnh.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.